09/01/2017

Tên bồi bút Trương Huy San, kẻ phản bội

Tác giả: Nam Nguyễn viết lúc 09/01/2017 | 9.1.17

Từ FB Mỹ Lan Hà

TÊN BỒI BÚT “SAN HÔ” XÚC PHẠM HƯƠNG HỒN CÁC LIỆT SĨ VIỆT NAM ĐÃ HY SINH TRONG CHIẾN ĐẤU CHỐNG HỌA DIỆT CHỦNG Ở CAMPUCHIA

Dư luận trong và ngoài nước không lạ gì Trương Huy San, bút danh Huy Đức, biệt hiệu “San Hô” (San vẩu), chủ trang facebok Osin HuyDuc, chủ trang blog “Osin”. San Hô người Hà Tĩnh, tuổi Nhâm Dần (1962). Hắn ta từng đứng trong đội ngũ những người lính tình nguyện Việt Nam chiến đấu chống quân diệt chủng Polpot - Yeng Sari tại chiến trường Cam Pu Chia trong 3 năm trên danh nghĩa phóng viên của tạp chí Văn nghệ Quân đội. Trong thời gian đó, Huy Đức đã viết các truyện ngắn “Dòng sông cụt”, “Anh ấy sẽ trở về” được đăng trên tạp chí này. Sau khi giải ngũ, San Hô về nước làm nghề viết báo. Hắn đã từng là cộng tác viên rồi phóng viên cho các tờ báo Tuổi Trẻ, tiếp đó là các báo Thanh Niên, Diễn đàn doanh nghiệp, Nông thôn ngày nay, Thời báo Kinh tế Sài Gòn và Sài Gòn tiếp thị.

Muốn hiểu San Hô ngày hôm nay, thiết nghĩ phải lục lại tiểu sử hoạt động văn chương của tên bồi bút này để có thể nhận thấy hắn đã trượt dài từ một kẻ cơ hội thành một tên phản động như thế nào..

1- Từ con đường trở thành một kẻ đâm thuê, chém mướn bằng ngòi bút.

“Tên tuổi” San Hô bắt đầu nổi lên từ vụ “Đường Sơn Quán”, khi Công an Thành phố Hồ Chí Minh vào năm 1985, dưới sự chỉ đạo của Bí thư Thành ủy Nguyễn Văn Linh triệt phá một địa điểm ăn chơi trụy lạc của các băng nhóm tội phạm có tổ chức và một số quan chức thoái hóa biến chất. Vụ án này có dính dáng đến trùm Năm Cam. Với âm mưu thôn tính cái gọi là “ngành công nghiệp giải trí” ở TP Hồ Chí Minh, Năm Cam đã sớm nhận ra San Hô, với lối viết “đâm bị thóc, chọc bị gạo”, cách sử dụng những ngôn từ miệt thị, nguyền rủa tới mức cay độc của một kẻ cơ hội chính trị nên đã đặt quan hệ thân thiết với San Hô, sử dụng San Hô và một số “nhà báo đen” khác lợi dụng những sai phạm của một số cá nhân thoái hóa, biến chất để tấn công vào uy tín của lực lượng Công an nhân dân và các cơ quan công quyền.

Từ đó, San Hô trở thành quân cờ, một kẻ đâm thuê chém mướn bằng ngòi bút trong tay Năm Cam. “Chiến tích” đầu tiên của kẻ “đâm thuê chém mước bằng ngòi bút” này là lấy đi mạng sống của một nguời con gái trẻ tuổi và đẩy người mẹ của cô ta rơi vào cảnh “sống cũng như chết”. Năm 1990, Tòa án nhân dân TP Hồ Chí Minh xét xử sơ thẩm vụ án bia ôm Đường Sơn Quán với mức án dành cho các bị cáo: Lê Thị Thanh Xuân, 37 tuổi là chủ quán 4 năm tù; Nguyễn Trung Nam 45 tuổi, nguyên Phó Chủ tịch huyện Thủ Đức và Phan Thanh (Ba Tung) 45 tuổi, nguyên Trưởng phòng Cảnh sát Hình sự Công an TP Hồ Chí Minh mỗi người 1 năm tù treo; Nguyễn Cao Trí 37 tuổi là đồng phạm với Thanh Xuân mức án 18 tháng tù với các tội danh: Chứa mãi dâm, truyền bá văn hóa đồi trụy; Lợi dụng chức vụ quyền hạn; sử dụng vũ khí trái phép. Vụ án được kháng cáo lên tòa phúc thẩm.

Trong loạt bài về vụ “Đường Sơn Quán” đăng trên các báo “Tuổi trẻ” và “Thanh niên”. Núp bóng việc hưởng ứng chủ trương “nhìn thẳng vào sự thật, nói rõ sự thật” trong cuộc đấu tranh chống tham nhũng, tiêu cực của Đảng, San Hô đã dùng những từ ngữ miệt thị cay độc nhất có thể nhằm vào cựu trung tá Phan Thanh (Ba Tung). Mặc dù ông này chỉ đóng vai trò “cộng phạm”, phạm tội thiếu trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng chứ không phải là “chủ mưu” nhưng San Hô đã nâng ông ta lên thành một trong các thủ phạm chính của vụ án này và không tiếc lời nguyền rủa bản thân ông ta cũng như những người thân trong gia đình ông ta. Cô con gái 16 tuổi của Ba Tung đang học tại Trường Trung học phổ thông Lê Quý Đôn, TP Hồ Chí Minh đã không chịu nỗi cảnh nhục nhã khi nghe bạn bè đàm tiếu chuyện về cha mình qua những bài báo của San Hô: Nào là quan hệ bất chính với gái mại dâm, có đăng hình trên báo, là loại Công an suy đồi biến chất, trụy lạc thành thú vật .v.v… Hậu quả là cháu gái vô tội ấy đã uống thuốc độc quyên sinh. Còn vợ của Ba Tung thì không chịu nổi sức ép thần kinh, đã trở bệnh tâm thần và vĩnh viễn xa rời cuộc sống bình thường.

Đó là tất cả những gì diễn ra đằng sau sự hả hê và thăng hoa của các "nhà báo đen" như "San Hô" (Huy Đức) cũng như trùm Năm Cam cùng đồng bọn trong yến tiệc ăn mừng say sưa bởi từ nay, Năm Cam đã trở thành một thế lực giang hồ có số má của Thành phố Hồ Chí Minh để chỉ vài năm sau đó, hắn trở thành “soái ca” trong giới giang hồ tại thành phố phát triển kinh tế bậc nhất Việt Nam này. Kẻ từng ăn bám trên thành tích của Cảnh sát hình sự, ăn bám theo trùm giang hồ Năm Cam và phe cánh đã không từ bất kỳ một sự nhẫn tâm đến độc địa nào để đạt được mục đích.

Trong phiên tòa xét xử phúc thẩm cũng diễn ra vào năm 1990, Chánh án Huỳnh Việt Thắng đã bất chấp mọi sự phật ý của cấp trên để tuyên án Ba Tung chịu hình phạt cảnh cáo khiến cho những người bảo thủ bất bình. Nhưng theo ông Thắng, hành vi của Ba Tung không cấu thành tội “thiếu trách nhiệm” trong vụ án này và hơn nữa, cho dù là án treo hay án cảnh cáo đối với một người công an đã trót nhúng tay vào chàm như Ba Tung thực chất đã là một án chung thân rồi. Công lý và tình người đã được mọi người soi xét, sáng tỏ một cách minh bạch. Nhưng đứa con gái vô tội của Ba Tung đã mãi mãi ra đi, còn vợ của Ba Tung thì kết thức cuộc đời mình trong bệnh viện tâm thần.

Chưa hết, San Hô còn cấu kết với Lê Văn Ba, cựu phóng viên báo Đại Đoàn Kết để “giết chết lần thứ hai” cô con gái tội nghiệp của Ba Tung khi tung lên mặt báo bản photocopy là thư tuyệt mệnh của cô trước khi uống thuốc độc quyên sinh. Giới “nhà báo kèn kền” khi đó lập tức chụp giựt ngay sự kiện này để khoe khoang cái chiến tích anh hùng lừng lẫy nhưng lại mang đậm dấu vết của sự bỉ ổi và vô lương tâm, bất nhẫn và nặng mùi tanh hôi của tội ác. Luận về lương tâm, đạo đức nhà báo đối với những hạng người này là vô ích bởi họ chẳng khác gì loài kền kền ẩn náu trên cây, chỉ chực chờ có xác chết là lao xuống rúc rỉa, đánh chén no say.

Có một số người bảo rằng San Hô đã làm đúng như cụ Đồ Chiểu tuyên bố: “Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà”. Tôi cho rằng những người đó mới chỉ nhận thức được một nửa lời khuyên của bậc chân nho Nguyễn Đình Chiểu và đám nhà báo “kền kền” như San Hô thì vĩnh viễn không xứng đáng được nhắc tên bên cạnh vị chân nho ấy. Bởi trước khi “đâm mấy thằng gian bút chẳng tà”, người viết phải đạt được điều kiện “Chở bao nhiêu ĐẠO thuyền không khẳm” cái đã. Không đạt dược điều kiện này, ngòi bút của những kẻ như San Hô không những không thể đâm được những tên Việt gian bán nước (đây là mới ý muốn thực sự của cụ Đồ Chiểu) mà còn trở thành những mũi dao sắc nhọn trong tay tên giang hồ bồi bút “uống máu người không tanh”, lấy đi mạng sống của những người vô tội.

Vụ Đường Sơn Quán đã đến hồi kết thúc với dư luận, kết thúc với hào quang của những "nhà báo đen" như San Hô tưởng như lung linh trên đỉnh cao như những ngôi sao của làng báo Việt. Từ vỉa hè, quán cà phê đến công sở đâu đâu bàn dân thiên hạ cũng bàn về vụ triệt phá bia ôm Đường Sơn Quán và những “nhà báo tài ba” đã dũng cảm điều tra, viết bài đăng lên báo. Không một ai biết rằng đây là một cuộc chơi tranh giành quyền lực dưới bàn tay điều khiển của trùm Năm Cam. Không một ai biết rằng, San Hô cũng chỉ là công cụ, là quân cờ trong tay Năm Cam trong cuộc chơi thâu tóm các băng nhóm giang hồ. Một cuộc chơi bẩn thỉu và nguy hiểm có thể nâng tầm những tệ nạn xã hội thành tội phạm có tổ chức, gây biết bao ung nhọt cho thành phố, làm hư hỏng bao nhiêu cán bộ, công chức tài năng, trẻ tuổi sau này.

Chỉ đến khi vụ án EPCO của Liên Khui Thìn và Tăng Minh Phụng cùng đồng bọn bị phanh phui vào những năm 1997-1998, dư luận mới được biết đến những “mánh làm ăn” của những “nhà báo kền kền” như San Hô, Hoàng Linh, Quang Thắng, Huỳnh Phước Sơn, Hoàng Quý .v.v… Trong lời khai báo của kẻ bị buộc tội nhận hối lộ trước phiên toàn sơ thẩm của Tòa án nhân dân TP Hồ Chí Minh, cựu phóng viên Hoàng Linh khai nhận: Sau buổi làm việc với Liên Khui Thìn tại Công ty Epco cho tới khi Thìn bị bắt (đầu năm 1997), Hoàng Linh đã được Liên Khui Thìn cho 1 điện thoại di động Ericsson và nhiều lần cho tiền, do thời gian đã lâu nên Hoàng Linh không nhớ được cụ thể bao nhiêu lần nhưng tổng số tiền Hoàng Linh nhận khoảng 105 triệu đồng. Ngoài số tiền trên, từ năm 1995 đến 1997, Hoàng Linh còn nhận 4 lần tiền, mỗi lần 15 triệu đồng, tổng cộng là 60 triệu đồng do Liên Khui Thìn gửi cho ông Huỳnh Sơn Phước (Phó tổng biên tập báo Tuổi trẻ), ông Hoàng Quý (nguyên Chánh văn phòng báo Tuổi trẻ) và Huy Đức (nguyên phóng viên báo Tuổi Trẻ), mỗi người 20 triệu đồng. Tuy nhiên những người kể trên đều không thừa nhận lời khai của Hoàng Linh.

Sau vụ việc kể trên, dù không bị buộc phải chịu trách nhiệm hình sự về tội nhận hối lộ nhưng cả ba người: Huỳnh Sơn Phước, Hoàng Quý và “San Hô” (Huy Đức) đều phải ra đi khỏi báo “Tuổi Trẻ”. San Hô chạy vạy làm phóng viên rồi “tụt hạng” xuống cộng tác viên cho các báo Thanh Niên, Diễn đàn doanh nghiệp, Nông thôn ngày nay, Sài Gòn tiếp thị. Không một tờ báo nào dám sử dụng lâu dài San Hô bởi họ cảm thấy không an toàn về con người này. Một kẻ cướp hung hãn có thể cầm dao đâm chết một người. Còn “nhà báo đen” cầm cây bút có thể mượn danh những điều tốt đẹp để giết chết hàng loạt người từ bản thân họ đến vợ con, gia đình, dòng họ, danh dự, nhân phẩm… Nhân danh những điều tốt đẹp, chân thiện mà lại giết người dã man dù vô tình hay hữu ý thì đó cũng là một thứ tội ác trời không dung, đất không tha.

2- Trở thành tên phản quốc làm bồi bút cho Việt Tân.

Sau khi bị lột mặt nạ trong vụ EPCO Tăng Minh Phụng – Liên Khui Thìn, San Hô tiếp tục trượt dài trên con đường suy thoái do chính hắn tạo ra.

“Ăn” xác chết của tội phạm và những kẻ có liên quan chưa đã, San Hô bắt đầu “ăn” cả xác chết của những người từng một thời là đồng ngũ của hắn ta trong màu áo lính đã hy sinh trong các cuộc chiến tranh bảo vệ biên cương của Tổ Quốc. Và cái gì sẽ đến ắt phải đến. Sau loạt bài “Biên giới tháng Hai” đăng trên tờ “Sài Gòn tiếp thị”nhân kỷ niệm 30 năm ngày khởi đầu cuộc “Chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc” (1979) có nhiều nội dung xuyên tạc, bóp méo sự thật và bịa đặt về sự kiện nói trên, báo “Sài Gòn tiếp thị” đã sa thải San Hô và thu hồi thẻ cộng tác viên của con kền kền cộm cán này vào tháng 8 năm 2009. Sau sự kiện này, San Hô đã viết những lời lẽ hằn học với Đảng, Nhà nước Việt Nam và chế độ hiện hành trên trang blog của gã.

CIA và tay chân của nó là Việt Tân từ lâu đã để ý đến Trương Huy San vào coi kẻ được gọi là “nhà báo cấp tiến” này là một chiến sĩ tiềm năng đấu tranh cho cái gọi là “tự do báo chí”, “xã hội dân chủ”, xã hội dân sự”.v.v... Ngay khi Tổng biên tập báo “Sài Gòn tiếp thị” từ chối đăng bài “Bức tường Berlin” và sa thải “San Hô” với lý do đây không phải là lần đầu tiên, San Hô có bài viết có nhiều chi tiết bịa đặt, xuyên tạc sự thật và công kích chính trị, gã đã gửi bài báo này đến một số hãng thông tấn nước ngoài như AP (Mỹ), BBC (Anh), RFA (trang mạng của đài “Châu Á tự do”). Tháng 5 năm 2012, thông qua Chương trình Nieman, một quỹ NGO trá hình, CIA đã cấp học bổng cho San Hô, một phóng viên được đánh giá là thành đạt và có nhiều triển vọng sang tu nghiệp và nghiên cứu tại Viện Đại học Harvard. Chủ đề chính mà San Hô đăng ký để nhận học bổng này là chính sách công, văn chương Mỹ và lịch sử Việt Nam.

Nhưng cuốn sách lá cải “Bên thắng cuộc” của San Hô mà giới chống cộng người Việt ở Mỹ và một số nước phương Tây cùng những kẻ chống đối chính quyền ở Việt Nam tung hô lại chẳng có gì liên quan tới các chủ đề mà San Hô đăng ký để nhận được học bổng 1 năm kể trên. Không những thế, cả quan chức ngoại giao Mỹ và chính quyền Việt Nam đều đánh giá cuốn sách đó chứa đựng những “vấn đề nhạy cảm”, có thể gây phương hại đến tiến trình phát triển quan hệ Việt - Mỹ. Các nhà xuất bản ở Việt Nam đã từ chối cuốn sách này. Còn ở Mỹ, nó được một số tổ chức người Việt chống cộng, chống chính quyền Việt Nam in ấn và phát hành. Không một nhà xuất bản lớn nào của nước Mỹ in ấn và phát hành nó.

Trong giới trí thức ở Việt Nam, chỉ có vài người trong nhóm “Xã hội dân sự” đánh giá cao cuốn sách này. Đó là các ông Nguyên Ngọc (tức Nguyễn Văn Báu, còn có bút danh là Nguyễn Trung Thành – Đại học Phan chu Trinh, Hội An), Chu Hảo (nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và công nghệ, giám đốc Nhà xuất bản Tri Thức và phó hiệu trưởng Đại học Phan Chu Trinh).

Ngược lại, dư luận trong nước đã phản pháo rất mạnh với cuốn sách này. Trong mục “Nhịp cầu bạn đọc”, Báo “Sài gòn Giải phóng” tại TP Hồ Chí Minh cho rằng cuốn sách “Bên thắng cuộc” đã cố ý “đánh lộn sòng phái trái” về bản chất cuộc Chiến tranh Việt Nam, “đánh lận trắng đen” giữa một cuộc “nội chiến” với một cuộc “chiến tranh giữ nước”. Ông Dương Trung Quốc, Tổng thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, Tổng Biên tập tạp chí Xưa & Nay và chủ tịch Hiệp hội Câu lạc bộ UNESCO Hà Nội thì cho rằng cuốn sách đó chỉ là sự lượm lặt những lời kể không được kiểm chứng; nó không đủ tư cách là một tác phẩm sử học mà chỉ là một cuốn “tạp văn” có tính báo chí không hơn không kém.

Báo Pháp luật TP Hồ Chí Minh số ra ngày 2-1-2013 cho rằng cuốn sách “Bên thắng cuộc” của San Hô là “cái nhìn thiên kiến khi nó được mô tả chỉ từ một hướng với sự sắp đặt hoàn toàn chủ quan, những thông tin được cố ý sắp đặt để phục vụ chủ kiến của tác giả, vì vậy nó hoàn toàn không chân thực”. Tờ báo viết tiếp: “Tác giả đòi hỏi “hiểu trung thực về quá khứ” nhưng lại chỉ ghi nhận một phần những gì diễn ra với quan điểm của một số ít người ở phía bên kia. Việc đánh giá sự kiện phải đặt trong mối tương quan với hoàn cảnh lịch sử nhưng tác giả đã không làm hoặc không muốn làm điều đó một cách có trách nhiệm”.

Tờ Lao động, cơ quan Trung ương của Tổng liên doàn Lao động Việt Nam nhận xét: “Những tư liệu về sự kiện lịch sử là một chuyện. Còn cách sắp xếp và xử lý những tư liệu, sự kiện ấy để đưa người đọc tới kết luận theo ý của mình lại là chuyện khác. Rõ ràng là Huy Đức đã sử dụng những tư liệu mà mình đã dày công sưu tầm được để nhào nặn, biến nó thành những chứng cứ phục vụ cho ý đồ riêng của mình. Trong kho tư liệu đồ sộ mà Huy Đức đã sưu tầm được, việc sử dụng nó như thế nào là quyền chủ quan của anh ta. Tuy nhiên để phục vụ cho ý đồ của mình, Huy Đức đã cố tình “cắt cúp” theo chủ kiến của riêng mình... Dù có ẩn mình tài tình đến mấy, nhưng qua chính những sự kiện mà Huy Đức tung ra trong cuốn sách để phục vụ ý đồ của mình, anh ta đã tạo ra sự dẫn lái người đọc đến với mục đích mà anh ta đã chọn... Chính vì vậy mà Huy Đức đã cố ý bịa ra cho người đọc một sự tối tăm của chặng đường hơn 30 năm sau ngày giải phóng. Đó cũng là cách để chứng minh cho nhận xét, đánh giá phiến diện của Huy Đức khi anh ta cho rằng từ giải phóng đến nay, cuộc sống của người dân dưới chế độ này chỉ toàn là bi kịch và chỉ là bi kịch, nhằm cố ý hướng lái người đọc nhận thức sai về chế độ hiện hành dưới sự lãnh đạo của Đảng... Huy Đức đã sưu tầm được một kho tư liệu đồ sộ. Nhưng thật đáng tiếc kho tư liệu đồ sộ ấy đã được Huy Đức sử dụng “chệch hướng” nhằm phục vụ cho ý đồ không trong sáng của mình”.

Nói như báo Lao Động là còn nhẹ chứ thực chất, bằng cái gọi là “tác phẩm lịch sử” của hắn ta, San Hô đã phủ nhận hoàn toàn những thành tựu xây dựng đất nước Việt Nam của Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam từ năm 1975 đến nay. Cho dù xã hội Việt Nam vẫn còn nhiều vấn đề cần phải giải quyết, nhưng San Hô đã cố tình phủ nhận những thành tựu ấy, thông qua qua đó phủ nhận tính chính nghĩa của các cuộc kháng chiến chống Pháp và kháng chiến chống Mỹ của dân tộc Việt Nam. Thái độ đó chỉ có thể có một cái tên duy nhất đúng để gọi: đó là PHẢN BỘI TỔ QUỐC.

“Bên thắng cuộc” của “San Hô” còn đụng chạm thô bạo đến cả chính những người từng là đồng nghiệp của hắn ta ở báo Tuổi Trẻ. Nhà báo Lưu Đình Triều, công tác tại báo Tuổi Trẻ TP.HCM đã phản ứng gay gắt những chi tiết có liên quan đến mình trong cuốn “Bên thắng cuộc”. Theo ông Lưu Đình Triều, Huy Đức đã cắt xén và trích dẫn không đầy đủ những lời tâm sự về cuộc đời ông. Ông Triều nói: "Từng là đồng nghiệp với nhau lúc ở báo Tuổi Trẻ, Huy Đức hẳn đã nghe, đã hiểu rõ trường hợp của tôi, kể cả mối quan hệ của cha con tôi. Thật đáng tiếc, Huy Đức đã sử dụng một số thông tin từ những gì anh nghe, từ những gì tôi viết, nhưng anh ta lại không trích dẫn đầy đủ. Vì thế đã làm cho người đọc ngộ nhận và làm tổn thương tôi cùng gia đình... Khi nhắc lại chi tiết này một cách lấp lửng, rõ ràng để nhằm mục đích gì thì chính Huy Đức rõ hơn ai hết”.

Sau khi cuốn sách được tờ nhật báo “Người Việt”, một tờ báo chống cộng có trụ sở tại California (Mỹ) đăng tải nhiều kỳ và NXB Mekong phát hành ấn bản tiếng Nhật do ông Nakano Ari, nhà nghiên cứu chính trị tại Đại học Đại Đông Văn Hóa, Nhật Bản dịch, “San Hô” tưởng rằng mình hay hớm lắm. Từ năm 2013 đến nay, San Hô tiếp tục đăng tải trên trang Blog và trang FB cá nhân nhiều bài viết công kích chính trị nhằm vào Đảng, Nhà nước và chế độ chính trị hiện hành ở Việt Nam.

Trong bài viết “Bộ tứ” đăng trên trang FB cá nhân, “San Hô” đã xuyên tạc trắng trợn những tuyên bố của Thủ tướng, Phó Thủ tướng chính phủ Việt Nam, cố tình reo rắc ảo ảnh về sự chia rẽ trong nội bộ lãnh đạo cao cấp của Việt Nam vào đầu óc người đọc. Xuyên suốt cả bài viết là thủ đoạn hạ bệ người này, bênh vực người kia để gây chia rẽ một cách có chủ đích chính trị. Tuy được dàn dựng, thể hiện một cách bài bản, có tính toán nhưng toàn những điều vô căn cứ, những thiên kiến cá nhân; điều mà một nhà báo đứng đắn, có học không bao giờ mắc phải. Điều đó phù hợp với bản chất lưu mang “đâm bị thóc, chọc bị gạo” của “San Hô”. Trong các bài viết công kích nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, “San Hô” cũng buông vài lời khen ngợi đối với Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng để rồi sau đó, tỏ thái độ nghi ngờ. Nhưng với cái trò “câu sau chửi câu trước” đó, độc giả đã nhận ra ngay bộ mặt trật của “San Hô” là kẻ xảo ngôn, cơ hội chính trị và là kẻ lừa lọc, dối trá không biết ngượng mồm.

Gần đây nhất, trong đoạn viết đêm ngày 7 rạng ngày 8-1-2016 trên trang FB cá nhân, “San Hô” đã tiếp tục đánh lận con đen về sự hy sinh của quân tình nguyện Việt Nam ở Campuchia khi cứu giúp dân tộc này thoát khỏi họa diệt chủng. Với sự bịa đặt rằng tuyên bố của Thủ tướng Hunsen gọi Quân tình nguyện Việt Nam là “Đạo quân nhà Phật” là do phóng viên báo Quân đội Nhân dân mớm cho, cho rằng các chiến sĩ quân tình nguyện Việt Nam hy sinh ở Campuchia là do ý chí cá nhân của lãnh đạo, qua đó gợi mở hướng suy nghĩ phủ nhận tính chính nghĩa của việc quân tình nguyện Việt Nam giải phóng Campuchia khỏi sự diệt chủng của bè lũ Polpot - Yeng Sary và reo rắc nghi ngờ về mục đích của cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam của Việt Nam trong những năm 1979-1989.

Một lần nữa, thật dơ bẩn và hèn mạt khi con kền kền “San Hô” đã lợi dụng xương máu của các chiến sĩ quân tình nguyện Việt Nam ở Campuchia để phả hơi thối của hắn vào bầu không khí truyền thông ở Việt Nam. Ngay cả những người Việt chống cộng ở bên kia Thái Bình Dương cũng không thể chịu nói thói lưu mạnh của “San Hô”. Một người chống cộng, lấy bút danh là Anh Đứcđã viết trên tờ “Việt Nam Thời Báo” xuất bản tại Mỹ số 6729 ra ngày 12-1-2013 như sau: “Trương Huy San, Huy Đức, San Hô, một thằng làm báo thiếu đạo đức nghề nghiệp … lợi dụng sự tò mò của những ai chưa biết, viết về những chuyện cũ kỹ hơn 30 năm để móc đô-la của người Việt tại Mỹ, rõ ràng, có quá nhiều người đã trúng kế của một tên “hăng rô” lưu manh chữ nghĩa”. Nhưng với bộ mặt trơ trẽ của mình “San Hô” vẫn tiếp tục viết láo, và tiếp tục thể hiện một nhân cách méo mó, thâm độc và trơ trẽn.

11 nhận xét

13:31 9 tháng 1, 2017 Reply

Lại một đứa con ghẻ của làng báo. "Một lần nữa, thật dơ bẩn và hèn mạt khi con kền kền “San Hô” đã lợi dụng xương máu của các chiến sĩ quân tình nguyện Việt Nam ở Campuchia để phả hơi thối của hắn vào bầu không khí truyền thông ở Việt Nam" Tác giả bài viết dùng từ ngữ rất đắt, rất chân thực, miêu tả chính xác sự bẩn thỉu trong nhân cách và con người của Osin Huy Đức. Một khi hắn đã sẵn sàng giẫm đạp lên chính đồng đội của mình thì có lẽ cũng không thể đòi hỏi ở hắn nhân phẩm cơ bản nhất của con người, và có lẽ cũng chả giao tiếp được với loại này theo tiếng người được đâu

14:59 9 tháng 1, 2017 Reply

Huy Đức lại lập lờ “đánh lận con đen” khi tuyên truyền rằng: “Nếu 1979, VN không đưa quân đến CPC, có thể Pol Pot sẽ giết thêm hàng triệu người CPC nữa... Nhưng chúng ta đâu có biết hết ý đồ của các nhà lãnh đạo. Hàng vạn người lính VN đã phải hy sinh, đó là điều chúng ta biết chắc, dù Chính quyền chưa bao giờ cho biết con số thực là bao nhiêu”. Ai cũng có thể hiểu ẩn ý của Huy Đức đằng sau câu nói trên là gì? Có lẽ những lời nói trên chỉ được phun ra từ miệng của những kẻ khốn nạn, lưu manh.

15:53 9 tháng 1, 2017 Reply

khi đọc những lời văn của con người đấy tim tôi như có một vết dao xuyên quâ và đó chính là ngòi bút cho kẻ này đã động tới lòng tự hào tự tôn của dân tộc , nếu như đã là một con người hiểu sai vê sự thật như thế thì đừng có làm những điều như này và cần phải cho ông ta một cái hậu gọi là sự trả giá cho những việc làm của ông

16:29 9 tháng 1, 2017 Reply

Những kẻ xuyên tạc lịch sử là những kẻ vong ơn, bội nghĩa. Có tội lớn với những người con đất Việt đã hy sinh tuổi thanh xuân, hy sinh tính mạng vì độc lập tự do của Tổ quốc, vì hạnh phúc của nhân dân, vì tinh thần hòa bình giúp đỡ người anh em láng giềng mà bỏ mạng mình ra . đúng là sống không biết đường mà sống

17:25 9 tháng 1, 2017 Reply

Vốn dĩ nhắc đến Việt Tân là tôi đã không mấy ưa gì rồi mà nghe quá trình "ăn cháo đá bát" của tên Osin Trương Huy San này mà tự dưng thấy nổi da gà. Trương Huy San có lẽ được cụ Sáu Dân đưa vào tổ viết hồi ký cho cụ. Từ đó nó tiếp cận nhiều tài liệu để rồi viết "Bên Thắng cuộc". Giờ nó cứ nghĩ nó hay, thực ra nó là thằng láo lếu, ăn cháo đái bát nhất. Rồi cứ viết bài xuyên tạc kiểu gì cũng có ngày trời đánh cho mà xem.

17:31 9 tháng 1, 2017 Reply

Này ông Ô sin thối ạ: Chủ tịch CPP Samdech Hun Sen cho biết lễ kỷ niệm này được tổ chức trên tinh thần “Tưởng nhớ và biết ơn sâu sắc nhất đến các chiến sỹ anh hùng và những người yêu nước thuộc Mặt trận Đoàn kết Dân tộc Cứu nước Campuchia và quân tình nguyện Việt Nam, đã kiên cường đấu tranh, hy sinh xương máu, thậm chí tính mạng của mình trong công cuộc lật đổ chế độ Khmer Đỏ, cứu nhân dân, dân tộc Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng Pol Pot; bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến toàn thể nhân dân yêu chuộng hòa bình trên thế giới đã dành sự ủng hộ chân thành cho sự nghiệp cao quý này. Đồng thời, nghiêng mình tưởng nhớ linh hồn của hơn 3 triệu đồng bào Khmer đã chết một cách đau xót, bất công dưới chế độ diệt chủng và cầu nguyện cho họ luôn luôn yên tĩnh ở thế giới bên kia.”
Tôi không biết cái ý " không một dòng nhắc đến "công ơn" và thậm chí còn ám chỉ VN xâm lược CPC mà báo VN cứ kể công, lại còn nói "Nhân dân CPC gọi bộ đội VN là bộ đội nhà phật" thì tôi cho rằng chẳng phải là cách tuyên truyền hữu hiệu. của ông nghĩa là gì cơ mà tôi nghĩ nói cái gì cũng nên nói sự thật, đừng lấp liếm cái kiểu chó chết đấy!

18:35 9 tháng 1, 2017 Reply

thật là cái loại dơ bẩn nhất trong các loại dơ bẩn!! dùng công sức, xương máu và danh dự của cha ông, của dân tộc để đổi lấy những đồng tiền hèn hạ.
không thể chấp nhận những kẻ như vậy. cả cộng đồng hãy lên tiếng tẩy chay, đấu tranh với những luận điệu xuyên tạc như vậy. không thể để những thằng kền kền bôi nhọ lịch sử dân tộc như vậy đc

18:47 9 tháng 1, 2017 Reply

đúng là cái thằng vô học vô đạo đức mà. sự hy sinh to lớn của cha ông để cho dân tộc được hào bình, đọc lập mà nó dám mang đi bán rẻ như vậy. ác giả ác báo, chắc chắn cái loại này sẽ gặp phải quả báo!!!

19:22 9 tháng 1, 2017 Reply

Lần đầu tiên tôi được đọc một bài viết dài mà căm phẫn như đây. Tại sao trong giới nhà báo lại có một tên ác quỷ như vậy. Chuyện dùng tiền để mua chuộc nhà báo tôi đã nghe qua nhiều nhưng để dồn người khác vào đường cùng, thậm chí dồn cả gia đình người ta vào chỗ chết chỉ để thỏa mãn dã tâm của bản thân thì đó là tội ác. Xin hãy phanh phui cái quá khứ xấu xa đấy của tên phản bội này, hắn chẳng đáng làm một nhà báo hay người yêu nước gì đâu!

22:26 19 tháng 1, 2017 Reply

thật dơ bẩn và hèn mạt khi con kền kền “San Hô” đã lợi dụng xương máu của các chiến sĩ quân tình nguyện Việt Nam ở Campuchia để phả hơi thối của hắn vào bầu không khí truyền thông ở Việt Nam.

22:30 19 tháng 1, 2017 Reply

Ngay cả những người Việt chống cộng ở bên kia Thái Bình Dương cũng không thể chịu nói thói lưu mạnh của “San Hô”. Một người chống cộng, lấy bút danh là Anh Đứcđã viết trên tờ “Việt Nam Thời Báo” xuất bản tại Mỹ số 6729 ra ngày 12-1-2013 như sau: “Trương Huy San, Huy Đức, San Hô, một thằng làm báo thiếu đạo đức nghề nghiệp … lợi dụng sự tò mò của những ai chưa biết, viết về những chuyện cũ kỹ hơn 30 năm để móc đô-la của người Việt tại Mỹ, rõ ràng, có quá nhiều người đã trúng kế của một tên “hăng rô” lưu manh chữ nghĩa”. Nhưng với bộ mặt trơ trẽ của mình “San Hô” vẫn tiếp tục viết láo, và tiếp tục thể hiện một nhân cách méo mó, thâm độc và trơ trẽn.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!