40 NĂM SỐNG BIỆT LẬP TRONG RỪNG SÂU

Thứ Năm, ngày 08 tháng 8 năm 2013

HOẢNG LOẠN TRƯỚC CÁI CHẾT THẢM THƯƠNG CỦA MẸ VÀ 2 CON TRAI KHI BOM MỸ DỘI TRÚNG NHÀ, ANH BỘ ĐỘI ÔM ĐỨA CON HƠN 1 TUỔI CHẠY VÀO RỪNG SÂU SỐNG CÁCH BIỆT SUỐT 40 NĂM.
                                                       Hồ Văn Lang- con ông Thanh

Vượt qua nhiều dốc cao dựng đứng, băng qua nhiều ghềnh thác suốt hơn 4 giờ, đoàn công tác của huyện miền núi Tây Trà (Quảng Ngãi) đi "giải cứu" cha con "người rừng" Hồ Văn Thanh (81 tuổi) và Hồ Văn Lang (41 tuổi, dân tộc Cor) mới tiếp cận được căn chòi lá nằm chót vót trên thân cây cổ thụ ở đỉnh núi APon.

Nơi ở của cha con ông Thanh nhìn từ xa như một tổ chim lớn trên cây chò già và được chống đỡ bởi hàng chục cây lồ ô. Cách căn chòi lá vài mét là dòng suối chảy róc rách theo máng hứng làm bằng nửa thân cây lồ ô. Đây là nguồn nước sinh hoạt của cha con ông Thanh.

                                                                         Vật dụng tự chế

Muốn lên được căn chòi lá này, dân làng phải leo lên chiếc thang làm bằng thân cây rừng được buộc bằng những sợi mây. Mái chòi được lợp bằng các loại lá chuối khô, mây rừng và lá cây sộp đan chồng lên nhau. Ngôi "nhà" rộng chừng 2m2 ám đầy khói tro. Ngoài khoảnh nhỏ làm bếp để sưởi ấm, nấu ăn, khoảng trống còn lại chỉ đủ cho cha con ông Thanh nằm.
                                                      Những chiếc khố bằng võ cây

Anh Hồ Văn Tri (con trai ông Thanh) bảo, người thân kể rằng năm 1972 cha anh đi bộ đội đóng quân gần nhà. Một hôm, nghe tiếng bom dội, ông Thanh tức tốc chạy về thì thấy căn nhà chỉ còn là đống đổ nát, mẹ và 2 con trai lớn tử vong.

"Trước mất mát quá lớn, cha hoảng loạn ôm anh Lang mới hơn một tuổi chạy vào rừng sâu lẩn trốn biệt, còn tôi vừa chào đời. Mãi đến năm 12 tuổi tôi mới theo bác ruột tìm gặp cha và anh trai sống trong căn chòi lá làm ở trên cây cao", ông Tri kể. 
                                                                     Áo mưa và chiếu

Sau lần gặp ấy, mỗi năm hai lần anh Tri gùi muối, dầu hỏa và cây rựa mang vào rừng sâu dù đến giờ cha và anh trai vẫn chưa nhận ra anh là người ruột thịt. Mỗi lần vào thăm anh Tri đều ngủ ven suối, không dám ngủ trên chòi với cha và anh trai mình vì... sợ.

                              Chiếc quần bộ đội mà "người rừng" giữ gìn suốt 40 năm qua.

Theo anh Tri, nhiều lần dân làng vào rừng định khuyên cha và anh trở về nhà nhưng hễ thấy người lạ là họ lẩn trốn rất nhanh. Để tồn tại giữa rừng già hoang vắng, ngoài việc làm chòi lá trên cây cao tránh thú dữ, cha con ông Thanh còn biết ủ tro bếp giữ lửa hay đến những khu rẫy lân cận tìm giống lúa, bắp, mè, mía và thuốc lá mang về trồng. Vì thế, đoàn công tác đã rất bất ngờ khi đứng trước đám rẫy rộng gần một ha với đủ các loại lúa rẫy, bắp, mè, mía và cây thuốc lá... của cha con ông. Bên dưới căn chòi, những dây trầu mọc lên xanh tốt.
                                                     Những vật dụng hàng ngày

Ông Hồ Minh Lâm (cháu ruột ông Thanh) cho biết, nhiều lần dân làng lên núi làm rẫy đã mang quần áo, xoong nồi, rìu, rựa cho cha con ông Thanh nhưng ông lão vẫn gói lại để trong chòi, ít khi dùng đến. Hàng ngày hai cha con chỉ mặc mỗi chiếc khố bện bằng vỏ cây, tự chế ra những dụng cụ để giã gạo lúa, mì thành bột. Hay mày mò làm ra rất nhiều lê, mác, cung tên, bẫy, rìu... để săn bắt thú rừng, sống cuộc đời hoang dã. 

Theo ông Lâm, để vượt qua những mùa đông giá rét, cha con ông Thanh đã ủ lửa trong chòi và hút thuốc lá để làm ấm cơ thể. Kiểm tra căn chòi, dân làng phát hiện nhiều loại thịt thú rừng, trong đó có thịt chuột phơi khô và hàng chục ống lồ ô lớn chứa đầy lương thực dự trữ như lúa, mè và ớt khô. Cha con "người rừng" còn gói ghém cẩn thận răng và mật của nhiều loài thú dùng làm trang sức và chữa bệnh.

Ngoài ra, ông Thanh còn được cho là đã nghĩ cách nấu chín củ mì (sắn), sau đó dùng chày giã nát rồi lấy lá dong gói bánh cúng tế "thần rừng". Nhiều người bất ngờ hơn khi ông lão vẫn còn gói cẩn thận chiếc áo ấm màu đỏ của anh Lang lúc nhỏ và chiếc quần xanh của ông thời còn là bộ đội chống Mỹ.

"Không ngờ sau 40 năm sống biệt lập giữa rừng, với cuộc sống hoang dã khắc nghiệt, ông Thanh vẫn nuôi con trai sống sót từ lúc một tuổi đến giờ", ông Hồ Văn Xanh, người cùng làng thảng thốt khi lên đón họ về nhà.

                    Sau 40 năm xa cách, anh Tri mới được trực tiếp chăm sóc cho cha mình.

Hay tin cha con ông Thanh được đưa về làng sau 40 năm sống trong rừng sâu, suốt từ đêm qua, hàng trăm người dân ở khắp nơi đã đến chia vui cùng gia đình. Sức khỏe ông Thanh đã suy kiệt nên các y bác sĩ ở Trung tâm Y tế Tây Trà đang tích cực cấp cứu. Còn anh Lang bập bẹ vài tiếng như muốn hỏi thăm tình hình của cha. 

Được đưa lên Trung tâm Y tế, vừa nhìn thấy cha nằm bẹp một chỗ, tay được gắn dây truyền nước biển, anh Lang ú ớ kêu to, đôi mắt đầy vẻ sợ hãi. Người đàn ông 41 tuổi ra hiệu cho mọi người mang cha về. Sau khi được người thân an ủi, anh đồng ý theo về nhà nhưng cứ ngồi lì một góc hút thuốc lá, ánh mắt u buồn.

Trao đổi với VnExpress.net, ông Hoàng Anh Ngọc, Chủ tịch UBND huyện miền núi Tây Trà cho biết, sau khi cha con ông Thanh trở về, huyện đã đến thăm hỏi hỗ trợ lương thực giúp gia đình vượt qua khó khăn trước mắt. Các cơ quan chức năng cũng được tăng cường, quản lý không để cha con ông Thanh quay lại rừng sâu.

Qua xác minh, huyện xác nhận ông Thanh từng là bộ đội chống Mỹ, nhà ông bị dội bom khoảng năm 1972 khiến mẹ và hai con trai của ông qua đời. Nhằm tạo điều kiện cho cha con ông sớm hòa nhập cộng đồng, huyện hỗ trợ xây nhà và xem xét giải quyết các chế độ chính sách thương, bệnh binh cho ông trong thời gian sớm nhất. 

Trí Tín/Vnexpress.net

Bài viết hay nên đọc

Comment Facebook

11 nhận xét:

  1. Trong cuộc sống xô bồ, hối hả của cuộc sống hiện đại, sự phát triển không ngừng của thế giới, của công nghệ, thì ở đâu đó trong miền núi rừng kia, vẫn có những số phận nghèo khổ đang sống một cuộc sống lay lắt và khổ cực. Hồ Văn Thanh và Hồ Văn Lang là một trong số những người như vậy, chúng ta khó mà hình dung nổi ở thời buổi này lại có những con người như thế. Đó thực sự là một bất ngờ lớn với mọi người. KHi mà họ quay về với thế giới hiện đại, có thể họ chưa làm quen ngay được với cuộc sống hiện tại, nhưng chúng ta nên có những chính sách hỗ trợ thích hợp để họ nhanh chóng hòa nhập với cuộc sống.

    Trả lờiXóa
  2. Có những con người thì sung sướng không hết, có những con người lại phải khổ sở đến tận cuối đời như thế này. cha con ông Hồ Văn Thanh và Hồ Văn Lang thật là khổ sở, chỉ vì chiến tranh, chỉ vì chết chóc mà chiến tranh gây ra, để lại cú sốc tâm lý quá lớn đối với ông Thanh mà ông đã phải sống cuộc sống khốn khó trong rừng trong suốt 40 năm qua. Thật là đáng thương, thiết nghĩ, cần có những chinh sách cần thiết và đúng đắn, kịp thời của chính quyền để giú ông Thanh và ông Lang hòa nhập cộng đồng nhanh hơn.

    Trả lờiXóa
  3. Cuộc sống thật nhiều mảnh đời éo le, bất hạnh. Chiến tranh đã lùi xa bao nhiêu năm nhưng nó vẫn để lại nỗi đau không thể xóa nhà. Người thì mất cha, mất mẹ, người thì bị nhiệm chất độc màu da cam, người thì chiến tranh lấy đi một phần cơ thể. Đó là sự khốc liệt, đau thương của chiến tranh, một cuộc chiến tranh để giành lấy độc lập và tự do cho dân tộc, nó được đánh đổi bằng máu và nước mắt của nhân dân Việt Nam nên khi nói về nó hãy trân trọng

    Trả lờiXóa
  4. Đấy là những gì mà chiến tranh đã mang lại cho đất nước ta, không chỉ tàn phá đất nước, hủy hoại nòi giống, chiến tranh còn gây ra biết bao những cảnh chia li đau thương. Dù chiến tranh đã qua đi nhưng hậu quả nó để lại vẫn còn đến ngày nay.

    Trả lờiXóa
  5. Hậu quả của chiến tranh quá tàn khốc. Nhìn thấy người thân ra đi khiến cho ông Thanh như bị khủng hoảng tinh thần. Giờ đây ông trở về nhưng những kí ức đau thương có lẽ chưa bao giờ nguôi ngoai trong tâm trí ông. Mong sao ông Thanh và con trai ông sớm hòa nhập được với cuộc sống.

    Trả lờiXóa
  6. Chả biêt ai với là người rừng nữa. Đôi khi họ sống ở trong rừng, tự trồng trọt, sinh sống lại là điều tốt cũng nên, về với cái chúng ta gọi là xã hội chắc gì hai cha con ông đã cảm thây thoải mái, từ ngôn ngữ, sinh hoạt.... nói chung là mọi thứ không hẳn là điều tốt với ống. Ông đã quen cuộc sống như thế hơn 40 năm.

    Trả lờiXóa
  7. Vấn đề ngôn ngữ của hai cha con bây giờ thì giải quyết sao được, tôi thấy đây không phải việc đơn giản đâu. Đưa họ về thì dễ, nhưng làm sao để họ hòa nhập với xã hội đó là vấn đề cực khó, thậm chí là hại người ta nữa là đằng khác. Hi vọng hai cha con ông sẽ có thể hòa nhập được với cộng đồng.

    Trả lờiXóa
  8. Thật không ngờ là thời buổi bây giờ còn có những người vẫn sống cuộc sống hoang dã như vậy, chỉ khổ thân anh Hồ Văn Lang thôi. Nếu không có cuộc chiến tranh thì có lẽ bây giờ anh Lang đã không khổ như vậy, anh ấy sẽ là một người bình thường như bao người khác mà thôi. Tôi thấy mình thật là hạnh phúc khi được sinh ra trong cuộc sông hòa bình như thế này!

    Trả lờiXóa
  9. Món quà của lũ dân chủ dội xuống đầu người dân việt nam gây nên cảnh trái ngang này đây, thwucj sự tôi khâm phục cha con của ông, vì nghị lực sống, thậm chí cha con ông vẫn sosongs tốt là đằng khác, 40 năm cuộc sống đã quá quen thuộc, liệu cha con ông có hòa nhập được với xã hội này, tôi cảm thấy lo lắng cho cha con của ông khi họ bị bắt về thế này.

    Trả lờiXóa
  10. 40 năm sống trong rừng sâu, họ vẫn tự biết cách sinh tồn, thậm chí là còn trồng trọt thu hoạch bắp, tích trữ lương thực... đúng la khâm phục hai cha con thật đấy, đúng là chiến tranh tạo ra những mảnh đời éo le nó không chỉ đem lại nỗi đau khi chiến tranh mà ngay cả đến khi hòa bình lặp lại đã mấy chục năm nỗi đau đó vẫn như còn đang hiện diện.

    Trả lờiXóa
  11. 40 năm sống trong rừng sâu, biết đâu 2 cha còn nhà ấy lại đang sống hạnh phúc hơn biết bao nhiêu con người sống ở cái thành phố vắn minh này thì sao. Con người mà, họ có thể thấy hạnh phúc khi hòa đồng với thiên nhiên và tự do tự tại, việc gì phải bắt họ bỏ cây như thế.

    Trả lờiXóa

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!

 
Mõ Làng © 2013 | Themes by Wap tai game