NHỮNG CÂU CHUYỆN CHƯA NÓI VỀ LUẬT SƯ TRẦN ĐÌNH TRIỂN

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
Friday, September 19, 2014 3 comments

Chiềng Chạ
Sự đời cũng có lắm thứ thay đổi một cách chóng vánh và khó tin. Mới hôm qua đó, Luật sư Trần Đình Triển (Phó Chủ nhiệm Đoàn luât sư Hà Nội, Trưởng văn phòng Luật Vì dân) còn là "người hùng", là cứu tinh của những người hành nghề luật khi có những phản hồi và kiến nghị mà kết quả là Bộ trưởng Bộ Công an Đại tướng Trần Đại Quang đã ký Quyết định số 4740/QĐ-BCA, ngày 17 tháng 8 năm 2014 về việc đính chính Thông tư số 28/2014/TT-BCA ngày 07/7/2014 của Bộ trưởng Bộ Công an quy định về công tác điều tra hình sự trong Công an nhân dân (xem thêm tại đây). Nhưng đúng vào cái thời điểm uy tín cũng như những triển vọng về nghề nghiệp của luật sư Trần Đình Triển đang lên cao thì cũng là lúc xuất hiện hàng loạt thông tin gây bất lợi cho ông. 
Chân dung Trần Đình Triển
Đầu tiên là chuyện ông Triển bị bà Nguyễn Thị Thoa, Giám đốc Công ty ATS với hàng loạt các cáo buộc nhưVi phạm đạo đức luật sư và lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, trốn thuế”: "Việc làm của luật sư Triển bộc lộ vừa đạo đức không tốt, vừa thiếu trách nhiệm của một luật sư. Hành vi lẩn tránh, mưu chiếm đoạt tiền của Công ty ATS, của ông Triển, biểu hiện tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Luật sư Triển cho rằng 1,3 tỉ đồng là phí dịch vụ pháp lí, nhưng thực tế VPLS này lại không kí kết hợp đồng dịch vụ pháp lí, không phát hành phiếu thu hoặc hóa đơn giá trị gia tăng cho Công ty ATS đối với số tiền đã nhận, là hành vi trốn thuế". (Theo Báo Người cao tuổi).  Với những chứng cứ chứng minh ông Triển có sai phạm trong quá trình hành nghề, Công ty ATS và dư luận quan tâm đã có kiến nghị khi cho rằng: "Đơn tố cáo đề nghị Đoàn luật sư Hà Nội xem xét sai phạm của luật sư Triển, kỉ luật miễn nhiệm chức danh Phó Chủ nhiệm Đoàn Luật sư Hà Nội, kiến nghị Bộ Tư pháp thu hồi chứng chỉ hành nghề luật sư của ông Trần Đình Triển". Và đây cũng được cho là bước đi đầu tiên để các cơ quan chức năng vào cuộc để làm rõ các hành vi sai phạm của ông Triển để hoặc là minh oan hoặc là cho công chúng nhìn thấy hình ảnh trái ngược của một vị luật sư mà lâu nay vẫn được "ca tụng" như một điển hình về đạo đức lối sống và công tác chuyên môn. 

Ông Triển không phải là dân Luật "xịn" nhưng không ai có thể phủ nhận được năng lực của ông ta; việc Đoàn luật sư TP Hà Nội bầu ông lên vị trí Phó Chủ nhiệm Đoàn luật sư không phải là vô căn cứ hay có một sự cào bằng. Danh tiếng của con người này cũng gắn với "sự ăn nên làm" ra của Văn phòng Luật Vì dân nơi ông đóng cương vị là sáng lập viên và Chủ nhiệm văn phòng này từ khi thành lập cho đến nay. Có người cũng nói với tôi rằng, ông Triển không chỉ giỏi mà còn hết sức "đặc biệt" - cái "đặc biệt" của một kẻ chỉ thích lao vào những việc khó, thậm chí là nhạy cảm và đi trên con đường chông gai ấy, ông Triển cũng thu về cho mình những chiến tích hơn người. Một cái đáng nói nữa là ông Triển luôn biết đâu là sự kiện được dư luận quan tâm và chọn cho mình tư thế, thời điểm tham gia cũng rất đỗi thích hợp; Cho đến nay, điều mà công luận biết đến là ông Triển ít khi thất bại và hi hữu lắm mới xuất hiện một câu chuyện khó xử như xung quanh vụ kiện lại Nhà báo Thu Uyên - người dẫn chính của Chương trình "Như chưa hề có cuộc chia tay"....

Ấy vậy nhưng, sau những khoảng sáng ấy ít ai có thể biết rằng, ông Triển cũng có những "tì vết" nếu phanh phui ra thì không chừng sẽ gây nên những hiệu ứng ngược lại. "Trần Đình Triển từng bị khai trừ khỏi Đoàn Luật sư Hà Nội", đó là một sự thật mà cho đến nay không phải ai cũng biết và tất nhiên để giữ gìn danh tiếng của mình, ông Triển cũng không hé răng nói nửa lời về nội dung này; có chăng chỉ có những người thuộc Đoàn Luật sư TP Hà Nội và những mối quan hệ thân cận mới có điều kiện tường minh. Tuy nhiên, thông tin trên có một mối liên hệ đặc biệt với liên tiếp các sự việc liên quan ông Triển thời gian gần đây. Sự việc được Luật sư Lê Văn Thiệp, Thành viên Đoàn Luật sư Hà Nội nói rõ về nội dung này như sau: "Vào năm 1993, LS Trần Đình Triển đã nhận bào chữa cho một bị cáo phạm tội liên quan đến ma túy, ông ta hứa hẹn với người thân của bị cáo là sẽ giải quyết được án treo cho bị cáo. Sau khi nhận tiền với giá trị rất lớn vào thời điểm đó nhưng LS Triển không làm gì cả, thậm chí còn không tham gia phiên tòa để bào chữa kết quả là bị cáo vẫn bị hình phạt tù giam. Thân nhân của bị cáo đã đến đòi tiền nhưng ông Triển không trả, lại còn báo Công an bắt họ vì đe dọa, cưỡng đoạt tài sản, Công an đã không giải quyết yêu cầu của ông ta. Khi thân nhân của bị cáo đến trụ sở Đoàn khi đó ở 19 Tràng Thi đòi tiền thì ông Triển vớ lấy cái bơm xe đạp đòi đánh họ, do có nhiều người can ngăn lên hậu quả không xảy ra. Đoàn Luật sư Hà Nội đã cho ông Triển một cơ hội là hãy trả tiền lại cho người nhà bị cáo rồi sẽ xử lí mọi chuyện nhưng LS Triển không trả. Kết cục, LS Trần Đình Triển bị khai trừ khỏi Đoàn Luật sư thành phố Hà Nội. Sau này LS Phạm Hồng Hải làm Chủ nhiệm đoàn đã kết nạp lại đối với Trần Đình Triển.


Cũng ngày hôm qua, LS Nguyễn Văn Chiến có gọi cho tôi và trao đổi về thông tin LS Triển đăng trên tường FB của ông ấy là: “LS Chiến nói nếu tôi không ủng hộ ông ấy thì sẽ có một Công ty kiện anh”. LS Chiến khẳng định ông Triển bịa đặt, dựng chuyện vì việc kiện tụng, khiếu nại là của các đương sự, Chủ nhiệm không biết và không can thiệp”. (Theo https://www.facebook.com/le.thiep.35). Luật sư Trần Đình Triển sẽ tiếp tục nổi đình, nổi đám và câu chuyện đã qua sẽ chẳng có gì đáng nói nếu ông Triển không có những lần tái phạm sau; thậm chí Chương trình "Người đương thời" của Đài Truyền hình Việt Nam sẽ mời ông Triển làm khách mời để nói về sự "hoàn lương", rũ bỏ quá khứ để làm lại cuộc đời bằng chính năng lực, sự cố gắng của bản thân. Người ta sẽ đánh giá lại con người ông Triển và xem cái đã qua cũng chỉ là một câu chuyện buồn, là sự thăng trầm, truân chuyên của một Luật sư tài năng. Song, tất cả chỉ là ảo ảnh mà không bao giờ ông Triển không bao giờ vươn tới được. "Cơm áo gạo tiền" và cả những thứ chỉ có ông Triển mới hiểu được đã cuốn ông vào chính vòng xoáy mà khi có ý định rút ra thì e đã quá muộn màng. Ngoài đơn tố cáo do Giám đốc Công ty ATS được báo Người cao tuổi đăng công khai trên mặt báo thì ông Triển còn bị "Huyện ủy, HĐND, UBND Ủy Ban MTTQ và nhiều cán bộ, đảng viên huyện Ứng Hòa, TP Hà Nội: Tố cáo luật sư Trần Đình Triển tung hỏa mù, vu khống trắng trợn người khác…" 

Đáng buồn hơn, khi bê bối liên quan đến nghề nghiệp, công tác chuyên môn chưa có cái gì sáng sủa, ông Triển vẫn loay hoay trong chứng minh mình vô can thì những uẩn khúc phía gia đình một lần nữa khiến công luận không thể không đặt ra nghi ngại về ông. Từ chính quê ông - Thôn Văn Xá, xã Đức Thủy, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh cái chết treo cổ của Trần Hữu Châu (Em trai kế tiếp của ông Triển) một lần nữa khiến dư luận không thể đăt ra những câu hỏi về ông. Liệu ông Triển có "triển khai" những thứ manh khóe và cả những lợi thế về mặt chuyên môn khiến người em trai của ông có một kết cục hết sức bi thảm đến thế? Liệu rằng, với một người thành đạt và có nhiều tiếng tăm, tiền tài như ông Triển có "ham quá" không khi nhất định thực hiện cho bằng được cái Di Chúc do chính cha mẹ ông vẫn sử dụng để đẩy hai người em của mình vào cảnh tứ cố vô thân? Dù chưa có một đáp số chính thức giải mã bí ẩn xung quanh cái chết của Anh Trần Hữu Châu nhưng không có nghĩa ông Triển vô can hoàn toàn trong cái bi kịch gia đình ấy. Dư luận và những người quan tâm muốn ông Triển có những phản hồi chính thức về điều này.Và nếu tất cả những cáo buộc, nghi ngại nói trên là hiện thực thì dù không có một quyết định chính thức từ những cơ quan, tổ chức có thẩm quyền (nơi ông Triển công tác) và cả những cáo buộc đối với ông Triển không là sự thật đi nữa thì ông ta cũng không còn tư cách để đứng vào cương vị Luật sư bởi đó đâu phải là cái nghề chỉ dành cho những kẻ giỏi chuyên môn, giỏi "mánh khóe". Xã hội sẽ đi về đâu nếu những người đại diện, tham gia vào quá trình thực thi pháp luật không còn tình người, sống như thể cho riêng mình, không thèm quan tâm người thân, đồng loại sống ra sao? Xã hội cần những người tài, những người có hiểu biết pháp luật nhưng không có nghĩa chúng ta cào bằng và tôn vinh một cách thái quá mà bỏ qua  loại bỏ những tiêu chuẩn về đạo đức, lối sống. 


Câu chuyện về Luật sư Nguyễn Đăng Trừng - Chủ nhiệm đoàn luật sư TP HCM và cả những câu chuyện chưa có lời giải của ông Triển một lần nữa gióng lên hồi chuông về việc đánh giá nhân sự trước khi thực hiện những quy định bổ nhiệm vào các chức danh chủ chốt ở một tổ chức xã hội nghề nghiệp không cần mỗi tài năng là đủ. Và thiết nghĩ đã đến lúc chúng ta cần có một quy trình thực sự kỹ lưỡng, bài bản để có thể thanh lọc, phân loại và đánh giá được những cá nhân trước khi cấp chứng chỉ hành nghề Luật sư; và nên chăng việc đánh giá con người không nên chỉ bằng những vẻ hào nhoáng bên ngoài./.

Tags:

"TỰ ÁI RỞM" HAY LÀ CHUYỆN "GIẬN TÀU, CHÉM CHỮ NHO"

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
Thursday, September 18, 2014 8 comments

Hoàng Tuấn Công


Bài viết Thưa ông Bộ trưởng Văn hóa, đâu là phần chìm của văn hóa ngoại lai? của tác giả Xuân Dương đăng trên báo “Giáo dục Việt Nam”, chúng ta có thể xem như một trong những trường hợp tiêu biểu cho hiện tượng “Giận Tàu, chém chữ Nho”, bài ngoại cực đoan, gây nhiễu loạn thông tin và ngộ nhận về văn hóa truyền thống dân tộc hiện nay. Sau khi đồng tình chủ trương "truy bắt" sư tử Tàu, bình hoa Tàu tùy tiện đưa vào các di tích và lên án việc sử dụng chữ Hán trên hoành phi, câu đối ở các ngôi đền chùa, đặc biệt là loại mới trùng tu, xây dựng, tác giả XD đặt ra câu hỏi: 

“Mốt lai căng đang tràn ngập mọi hang cùng, ngõ hẻm, đang len lỏi vào các cơ quan công quyền, vào tận chốn thờ tự linh thiêng vì sao vẫn chưa làm thức tỉnh những người có trách nhiệm ở ngành Văn hóa. Vì sao ngành này và các địa phương mới chỉ để ý đến mấy con sử tử đá mà không chú ý đến những điều sâu sắc hơn, nhạy cảm hơn như hoành phi, câu đối, bia đá… trong di tích?”
Như vậy, chỉ xem cách đặt tên bài viết “Thưa ông Bộ trưởng, đâu là phần chìm của văn hóa ngoại lai ?” và trích đoạn trên cũng đủ hiểu, tác giả Xuân Dương xem chữ Hán là phần chìm của tảng băng “văn hóa ngoại lai” và “mốt lai căng” mà Việt Nam cần bài trừ triệt để (!)
Chúng tôi xin được trao đổi đôi điều, những điều mà lẽ ra không cần phải nhắc lại nữa.
1.Chữ Hán có phải là “lai căng”, là “văn hóa ngoại lai” cần phải bài trừ không?
Chưa có bằng chứng nào cho thấy người Việt cổ từng có chữ viết (hiểu theo đúng nghĩa) Không văn tự này thì văn tự khác, chúng ta đều phải sử dụng chữ viết của dân tộc khác. Bởi thế không có cơ sở để nói rằng chữ Hán xâm lăng, triệt tiêu chữ của người Việt.
Điều đặc biệt là trong không ít cuộc chiến tranh giữ nước, người Việt đã biến chữ Hán-chữ vốn do kẻ đô hộ, xâm lược ấy truyền sang với mục đích đồng hóa, thành một thứ vũ khí lợi hại để đánh và chiến thắng chính kẻ thù truyền kiếp phương Bắc. Trong cuộc kháng chiến chống Tống, Lý Thường Kiệt đã thực hiện kế “Tiên phát chế nhân” soạn bài hịch “Phạt Tống lộ bố văn” bằng chữ Hán, kể tội nhà Tống, thu phục được nhân tâm vùng quân sĩ sẽ đi qua, rồi đem quân đánh sang tận đất Tống, phá thành Ung Châu, triệt hạ kho lương chuẩn bị để xâm lược Đại Việt. Khi giặc Tống xâm lăng, bài thơ thần "Nam Quốc sơn hà" lại vang lên làm giặc phương Bắc rụng rời... Những giai thoại đối đáp chữ nghĩa giữa sứ ta và sứ Tàu khẳng định chữ Hán đã được ông cha ta tiếp thu nhuần nhuyễn, uyên thâm không thua kém gì bên "Thiên triều". Trong khởi nghĩa Lam Sơn, khi vây hãm thành Đông Quan lâm vào thế bế tắc, Lê Lợi đã mưu "phạt tâm công" dùng những bức thư chữ Hán lời lẽ vừa cương quyết vừa mềm mỏng, khôn khéo để dụ Vương Thông đầu hàng, tránh đầu rơi máu chảy và bảo vệ vẹn nguyên kinh thành. Khi thiên hạ đại định, "Bình Ngô đại cáo" bằng chữ Hán lại vang lên sang sảng tự hào: "Núi sông bờ cõi đã chia, Phong tục Bắc Nam cũng khác..." "Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau, Song hào kiệt đời nào cũng có..."(Bản dịch)
Cho tới tận bây giờ, những thư tịch cổ bằng chữ Hán của các triều đại phong kiến Việt Nam vẫn tiếp tục đứng về phía dân tộc Việt Nam khẳng định chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa, tố cáo với thế giới sự ngang ngược của Trung Quốc. Và nhiều, rất nhiều ví dụ khác không thể kể hết.
Chữ Hán có nguồn gốc ngoại lai, nhưng yếu tố ngoại lai đã được ông cha tiếp thu có sáng tạo, và đã trải qua hàng ngàn năm bồi đắp, chắt lọc, trở thành bản sắc truyền thống dân tộc Việt Nam. Nó khác hẳn kiểu bắt chước, sao chép, vay mượn một cách sống sượng, kệch cỡm của văn hóa lai căng.
Vậy lý do gì ông Xuân Dương xếp chữ Hán vào diện "lai căng", "ngoại lai" cần bài trừ ?
2.Vì sao hoành phi câu đối lại viết bằng chữ Hán?
Trong bài viết, ông Xuân Dương luôn thắc mắc, tại sao hoành phi, câu đối trong các đình chùa, miếu mạo, đặc biệt loại mới xây dựng lại không viết bằng chữ Quốc ngữ: “Không nói đến các di tích được trùng tu, rất nhiều công trình tưởng niệm các danh nhân, đình, chùa mới xây dựng những năm gần đây (ví dụ chùa ở đảo Bạch Long Vĩ, khu lưu niệm danh nhân Cao Bá Quát – Phú Thụy, Gia Lâm, Hà Nội) hoành phi câu đối đều bằng tiếng Hán. Bao nhiêu trong số chín mươi triệu người Việt ngày nay có thể đọc và hiểu những chữ đó? Chẳng lẽ phải viết bằng chữ Hán thì công trình mới có giá trị lịch sử?”(HTC nhấn mạnh)
Xin thưa: hoành phi, câu đối viết bằng chữ Hán vì nó vốn sinh ra để viết bằng chữ Hán, sinh ra bởi đặc điểm, cách "chơi" của chữ Hán; và hàng ngàn năm qua cha ông ta vẫn viết bằng chữ Hán chứ không phải bất cứ một loại văn tự nào khác. Cao Bá Quát được người đời suy tôn là ông “Thánh” chữ Nho (“Văn như Siêu, Quát vô tiền Hán...”; “Thần Siêu, thánh Quát”). Bởi vậy, việc sử dụng hoành phi, câu đối chữ Nho để tưởng niệm (không phải “lưu niệm” như ông Xuân Dương viết) ông “Thánh chữ” là việc làm hoàn toàn hợp lý. Chỉ có người muốn đưa chữ Quốc ngữ-thứ chữ Tây đã “bóp chết” chữ Nho (Hán cổ) để “tưởng niệm” Cao Bá Quát mới là điều đáng nói.
Với chuyện hoành phi câu đối trong chùa ở đảo Bạch Long Vĩ dùng chữ Hán cũng hết sức bình thường và hợp lý. Bởi đó là nét đẹp truyền thống trong văn hóa và kiến trúc cổ truyền dân tộc, hình ảnh đã in sâu vào tiềm thức của mỗi người. Ngoài đảo xa muôn trùng sóng gió mà lại hiện diện một ngôi chùa Việt có nét đẹp cổ kính, gần gũi như vốn đã tồn tại ở đó hàng trăm năm thì còn gì bằng? Nếu sử dụng chữ Quốc ngữ, thì hàng trăm năm sau, ngôi chùa vẫn chỉ mới như ngày hôm qua. Đình chùa, miếu mạo có nét cổ kính, một chút thâm trầm, bí ẩn cũng tạo được hiệu ứng tâm linh so với những nét quá mới và phô bày lồ lộ trước mắt.
Trở lại vấn đề đang bàn. Do nghĩa lý sâu xa, ý tại ngôn ngoại của chữ Hán, bức hoành phi chỉ cần 3 đến 4 chữ, đôi câu đối mỗi vế 5 hay 7 chữ đã nói lên được rất nhiều điều mà chữ Nôm, chữ Quốc ngữ khó nói được, hoặc phải diễn giải ra tới cả trang giấy. Mỗi chữ Hán dù ít nét hay nhiều nét đều được viết trong một ô vuông. Thư pháp chữ Hán đã có hàng ngàn năm tuổi, kết hợp nghệ thuật điêu khắc, sơn son thếp vàng, mỗi bức hoành phi, câu đối chữ Hán với đầy đủ chương pháp, lạc khoản, trở thành bức thư họa khắc gỗ lộng lẫy. Bởi vậy, hoành phi, câu đối chữ Hán không chỉ biểu đạt nội dung, mà hình thức của nó còn tham gia vào không gian kiến trúc nội thất đình chùa, miếu mạo, tạo thành một chỉnh thể nghệ thuật chạm khắc gỗ hài hòa với những long ly, quy phượng, hoa văn, hương án, tượng thờ...
Nói về chữ Quốc ngữ, xưa ông bà ta gọi là “chữ Tây” vốn sinh ra để viết theo hàng ngang, nay đưa vào câu đối viết theo hàng dọc là bắt chước cách viết chữ Hán. Mặt khác một chữ Quốc ngữ có khi ít ký tự, nhiều ký tự, thòi ra, thụt vào trên hoành phi, câu đối rất thô, cứng và vô hồn. Trong khi đó thư pháp chữ Quốc ngữ lại chưa đủ “pháp” để vừa đảm bảo giá trị văn bản, vừa có yếu tố mỹ thuật. Càng kệch cỡm hơn khi chữ Quốc ngữ cũng được sơn son, thếp vàng, xung quanh chạm khắc vân mây, rồng hóa, đặt phía trên cửa võng làm theo lối cổ. Nó phá vỡ tính thống nhất trong phong cách kiến trúc, bài trí nội thất của đền chùa, di tích. Có lẽ chính bởi vậy mà đã có một thời khi sử dụng chữ Quốc ngữ viết câu đối, người ta phải "gò" các con chữ cái La tinh vào khuôn khổ ô vuông hoặc hình tròn rồi tìm cách viết cho nó na ná giống như chữ Hán để dễ coi hơn. Vậy là "Mèo lại hoàn mèo". Thậm chí mèo chẳng ra mèo, chuột chẳng ra chuột. Dân gian có câu: “Trò nào trống nấy”. Nếu chỉ xét riêng về yếu tố mỹ thuật và nguyên tắc phục cổ trong kiến trúc đền chùa thì cách làm "tân cổ giao duyên" mà ông Xuân Dương ca ngợi mới đáng gọi là lai căng khó chấp nhận.
Ông Xuân Dương cho rằng hoành phi, câu đối phải viết bằng chữ Quốc ngữ bởi "Bao nhiêu trong số chín mươi triệu người Việt ngày nay có thể đọc và hiểu những chữ đó?" (tức chữ Hán-HTC). Tuy nhiên, lại phải hiểu rằng, chữ trên hoành phi câu đối trong đền chùa không thuộc loại bắt buộc phải phổ cập. Nội dung của nó trước tiên là để thờ thần, phật, tiên, thánh, tiền nhân... Nếu cần, chỉ một phiến đá kích thước chừng 50x70 đã có thể làm sơ đồ, phiên âm, dịch, giải nghĩa rõ ràng nội dung các bức hoành phi câu đối Hán Nôm trong một ngôi chùa hay đền miếu.
Với chữ Hán, nhìn vào mặt chữ có thể biết được nghĩa. Tuy nhiên, nhiều chữ đồng âm, dị nghĩa phiên âm Hán Việt, viết bằng chữ Quốc ngữ rất khó phân biệt. Ca ngợi vua tôi bằng chữ Hán mà viết bằng chữ Quốc ngữ: “Quân tắc cổ, thần tắc cổ...; Thượng ung tai, hạ ung tai...” thì khác gì những lời chửi rủa ? Bức đại tự "Đại hùng bảo điện" viết bằng Quốc ngữ ông Xuân Dương ca ngợi mọi người đều đọc được, thực chất chỉ là phiên âm Hán Việt. Bởi vậy đọc được rồi, liệu có bao nhiêu người hiểu "Đại hùng bảo điện" nó là cái chi? Để hiểu được, liệu có thể diễn giải nội dung chừng nửa trang giấy rồi khắc chữ lên đó làm “hoành phi” không? “Bảo điện” thờ Phật thì trước hết phải viết bằng chữ Hán-thứ chữ và nghĩa nhà Phật dùng để suy tôn đức hiệu của Phật (Đại Hùng) chứ? Rồi "Thần công mạc trắc", hay "Vân lai tập hội" nghĩa là gì? Ngay như 4 chữ "Cao sơn cảnh hành" trên đền Hùng nếu phiên âm Hán Việt và viết bằng chữ Quốc ngữ, già trẻ, lớn bé đều có thể đọc được. Nhưng trong khi các nhà Hán học còn ngồi “bàn nát” xem đọc là “cảnh hành” hay“cảnh hạnh” và nó có nghĩa là gì thì liệu mấy người đọc Quốc ngữ hiểu được? Hay cuối cùng vẫn là những người biết đọc chữ Hán mới hiểu ? Hơn nữa, không đọc được chữ Hán là do không được dạy, không được học, không thèm học chứ đâu phải tại thứ chữ đã gắn bó với dân tộc Việt Nam hàng ngàn năm ?
Làm đình, làm chùa tức là kế thừa và phát huy văn hóa truyền thống. Việc vứt bỏ chữ Hán đã có hàng ngàn năm lịch sử để thay vào một thứ chữ tuy được gọi là Quốc ngữ nhưng cũng là ngoại lai, với mẫu tự La tinh và cách ghép vần đa số theo tiếng Tây gốc Gaulois; cũng theo chân một kẻ xâm lược đô hộ khác, nhưng mới chỉ thành chữ Quốc ngữ trước 1945. Chữ này vốn không ai dùng để viết hoành phi, câu đối. Vậy cái nào lai căng, kệch cỡm hơn cái nào? Nếu ông Xuân Dương hoặc ai đó thấy cái hay, cái đẹp của chữ Quốc ngữ trên hoành phi câu đối trong đền chùa xin cứ dùng, không ai cấm. Không nên chỉ trích, thúc giục Bộ văn hóa, chính quyền TP Hải Phòng dùng cái mới để triệt tiêu cái cũ, coi sự hiện diện của chữ Hán trên “hoành phi, câu đối, bia đá… trong di tích” là “lai căng”, là “trái với đạo lý dân tộc” (!)
3.Hoành phi, câu đối viết bằng chữ Quốc ngữ có thoát được chữ Hán “lai căng” không?
Phương án thay thế “văn hóa ngoại lai” và “mốt lai căng” chữ Hán của ông Xuân Dương là dùng chữ Quốc ngữ. Thế nhưng, tên nước “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” rồi mấy chữ “Độc lập- Tự do-Hạnh phúc” hay bản thân tên tác giả Xuân Dương, “Đại hùng bảo điện” hay “Vạn đức từ tôn” viết bằng chữ Quốc ngữ mà Xuân Dương ca ngợi có tính dân tộc kia đều là từ Hán Việt. Từ Hán Việt ấy ở đâu ra ? Là do ta dùng chữ Hán, đọc theo cách phát âm của ta. Từ Hán Việt mang nghĩa chữ Hán, nó chỉ khoác cái áo phát âm Việt mà thôi. Nói một cách nôm na, cái “thằng” chữ Hán “lai căng” mà ông Xuân Dương cho rằng "trái với đạo lý dân tộc" và cần bài trừ kia chính là bố đẻ ra “thằng con” từ Hán Việt. Vậy, nếu đã kính “ông con”, sử dụng “ông con”, ta có khinh thường, hay “triệt hạ” được “ông bố” không ? Được! Bằng cách nào? Chỉ cho phép “thằng con” Hán Việt ở lại định cư, còn đuổi “ông bố” chữ Hán về nước. Hay! Vậy bức hoành phi có mấy chữ “Đại hùng bảo điện”, hay“Vạn đức từ tôn”, tên ông Xuân Dương rồi mấy địa danh Hoàng Sa, Trường Sa, Song Tử Tây, Bạch Long Vĩ...kia nghĩa là gì nhỉ? Không biết ! Vậy muốn biết phải hỏi ai bây giờ? Hỏi "mẹ” từ Việt. Nhưng "mẹ Việt" chỉ ghi âm từ Hán chứ không ghi nghĩa. Làm sao bây giờ? Chỉ còn mỗi một cách là hỏi "bố đẻ" ra nó, hỏi chính cái "thằng" chữ Hán “lai căng” kia ! Nghĩa là ta phải tra “Hán Việt từ điển”. Nếu tra Từ điển, tự điển của Đào Duy Anh, của Thiều Chửu (vốn cũng phải tham khảo từ điển Tàu)...mà vẫn chưa thông, ta còn phải tìm sang tận bên Tàu trực tiếp hỏi “lão”“Khang Hy từ điển”, hỏi “Từ nguyên" hay "Hán ngữ đại từ điển"...của “Tàu khựa” nữa kia. Nếu ai đó nói rằng, mấy chữ "Đại hùng bảo điện" hay "Hoàng sa, Trường sa"...ấy có gì mà không hiểu nghĩa. Vâng, nhưng nhờ đâu mà hiểu? Cũng là do những người được học chữ Hán dạy cho ta, hoặc tra cứu từ điển chữ Hán mới hiểu được mà thôi. Còn nếu nói “cùng” rằng, tôi không thèm biết nghĩa Hán của nó là cái gì, chỉ biết nó là địa danh, nhân danh mà thôi. Cũng được. Đó là quyền của mỗi người. Tuy nhiên, không nên hô hào, tuyên truyền cho người khác hoặc con cháu cũng phải có cái đức giống mình. 
Cha ông ta từng sáng tạo ra chữ Nôm. Thế nhưng chữ Nôm lại cũng được hình thành trên cơ sở các bộ chữ Hán và phép cấu tạo chữ Hán. Mặt khác, rất nhiều chữ mang tiếng là chữ Nôm nhưng thực chất là Hán 100%. Ví dụ: thần, phật, đạo đức, học, hành, bút, mực (mặc) phúc, đức, nhân, tâm,v.v...Vua Quang Trung là người chủ trương triệt để sử dụng chữ Nôm, kể cả trong các văn bản hành chính Nhà nước.Thế nhưng, cái tên Nguyễn Huệ và niên hiệu Quang Trung, rồi thành Phượng Hoàng Trung đô xây dựng ở Nghệ An vẫn phải viết bằng chữ Hán 100% đó thôi.
Cuối cùng, như trên đã nói, hoành phi, câu đối vốn không phải của người Việt mà là cách “chơi” xuất phát từ Tàu. Vậy, ai đó có dám bỏ, và có thể bỏ hết, không dùng hoành phi câu đối nữa không? Có cho rằng những “Ẩm thủy tư nguyên”, “Mộc bản thủy nguyên” “Đức lưu quang” phía trên bàn thờ tổ tiên nhà mình là “lai căng”, là “trái với đạo lý dân tộc” không? Có dám đổi cái tên ý nghĩa, đẹp đẽ của mình hoặc đặt tên cho con cháu mình là cột, kèo, thúng, mủng, dần, sàng được không ? Hay là nói như các cụ, “Kiêng cái nhưng ăn nước?”
4.Yếu tố ngoại lai có làm mất bản sắc và suy yếu dân tộc hay không?
Văn tự hay ngôn ngữ suy cho cùng chỉ là hình thức, phương tiện biểu đạt. Nội dung của nó mới là bản sắc. Rượu gạo Việt Nam đựng trong vỏ chai Mao Đài Trung Quốc vẫn mang hương vị Việt Nam, đâu có biến thành rượu Mao Đài? Các cụ nhà ta xưa học chữ Hán, thi bằng chữ Hán, làm quan "bằng chữ Hán", sáng tác thơ văn, chép sử bằng chữ Hán...thậm chí nghi lễ, thiết chế trong triều cũng theo phép Hán...Thế nhưng các cụ đâu có biến thành người Hán ? Những tác phẩm văn chương bằng chữ Hán đó vẫn chứa đựng giá trị tinh thần truyền thống của dân tộc Việt Nam. "Bắc hành tạp lục" của Nguyễn Du có 131 bài thơ chữ Hán thì 122 bài viết ngay trên đất Trung Quốc, lấy những điều mắt thấy tai nghe bên Trung Quốc làm đề tài, cảm hứng. Thế nhưng, nội dung những bài thơ chữ Hán đó vẫn mang tình cảm, tư tưởng của một người Việt Nam, đâu có thành của Trung Quốc? Rồi Truyện Kiều, từ câu chuyện có nguồn gốc Tàu 100%, Nguyễn Du bám sát từng chi tiết nguyên tác, "chuyển thể" thành thơ Nôm (cấu tạo bởi chữ Hán) sao vẫn mang tâm hồn Việt ?
Vua Quang Trung nổi tiếng với câu nói: “đánh cho nó phiến giáp bất hoàn,đánh cho nó chích luân bất phản, đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ” phần đa đều là dùng từ Hán, ông vẫn đánh tan 20 vạn quân Thanh đến từ quê hương xứ sở của chính cái chữ Hán kia như thường! Lê Lợi ngày cày ruộng, đêm đọc sách Hán, mười năm nếm mật nằm gai, có cả “Quân trung từ mệnh tập” do ông sai mưu sĩ viết bằng chữ Hán...Vậy mà vẫn khiến kẻ xâm lược tự xưng là “Thiên triều” kia phải dùng chính chữ Hán của “Thiên triều” mà “quỳ gối dâng tờ tạ tội”! (“Đô đốc Thôi Tụ quỳ gối dâng tờ tạ tội, Thượng thư Hoàng Phúc trói tay để tự xin hàng...”-Bình Ngô đại cáo)... Bản thân Lê Lợi về cuối đời còn thân chinh đi đánh giặc, làm thơ chữ Hán với lời tuyên bố đanh thép: Ta già gan sắt vẫn còn đây (Lão ngã do tồn thiết thạch can)...
Văn hóa hay ngôn ngữ của một dân tộc văn minh không phải là cái ao tù. Nó trở thành dòng sông lớn nhờ tiếp thu được lưu lượng nước từ các nhánh sông nhỏ để cuộn chảy đời đời không dứt...Dòng sông lớn ấy vẫn mang tên và bản sắc của chính mình chứ không bị thay bởi cái tên hay sắc màu, hương vị của những khe ngòi đã chảy vào và góp thêm sự lớn mạnh cho nó.
Việt Nam, Nhật Bản, Hàn Quốc, Triều Tiên vốn là các nước đồng văn (cùng sử dụng chữ tượng hình) như Trung Quốc. Hiện nay, ở Hàn Quốc và Nhật Bản chữ Hán vẫn được sử dụng trong Quốc ngữ. Chúng ta có thể tham khảo thống kê của Wikipedia, ở Nhật Bản: "Đến năm 1981 thì lượng chữ Hán thông dụng được điều chỉnh lại gồm khoảng 1945 chữ thường dùng, khoảng 300 chữ thông dụng khác dùng để viết tên người. Đến năm 2000, các chữ Hán dùng để viết tên người đượcđiều chỉnh thêm, số lượng tăng lên trên 400 chữ". Còn ở Hàn Quốc: "Năm 1972, Bộ Giáo dục Hàn Quốc đã quy định phải dạy 1800 chữ Hán cơ bản cho học sinh".
Vậy người Hàn Quốc và Nhật Bản sử dụng chữ Hán do họ thấy cần thiết, hay do họ không yêu nước và không có tinh thần tự hào dân tộc? Hay do người Nhật Bản, Hàn Quốc không có mâu thuẫn gì với Trung Quốc? Trong 4 nước đồng văn với Trung Quốc trước đây, hiện chỉ có Việt Nam, Triều Tiên, chữ Hán không còn sử dụng trong Quốc ngữ. Vậy, Việt Nam và Triều Tiên có giàu mạnh hơn so với Nhật Bản và Hàn Quốc không? Tên nước Nhật Bản 日本 (phát âm theo tiếng Nhật là Nihon) được viết hoàn toàn bằng chữ Hán (Kanji) và hiểu theo nghĩa Hán là gốc của mặt trời. Tên núi Phú Sĩ -biểu tượng và niềm tự hào của người Nhật cũng được viết bằng chữ Hán là富士, (đọc theo tiếng Nhật là Fuji). Vậy, người Nhật bản có sợ mình bị nô dịch về văn hóa không? Nhật Bản, Hàn Quốc thoát khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc bằng cách bài chữ Hán, vứt bỏ hoàn toàn chữ Hán trong bộ chữ Quốc ngữ, hay họ tìm cách khuất phục Trung Quốc bằng những thương hiệu như Toyota, Kubota, Sony, Nokia, Huyndai, Samsung... rồi tàu ngầm, máy bay, xây dựng đồng minh chiến lược, củng cố sức mạnh quốc phòng...?
4.Những ý tưởng nguy hiểm và sự nhiệt tình đáng lo ngại:
Theo ý của ông Xuân Dương, cần phải loại bỏ hoàn toàn chữ Hán khỏi các di tích. Tuy nhiên, ông tỏ ra là một người am hiểu luật pháp: "Sẽ là trái Luật Di sản khi đòi hỏi phải thay toàn bộ chữ Hán trong các di tích đã có hàng trăm năm tuổi,(nếu không “trái Luật Di sản”, hàng ngàn bia đá, rồi lớp lớp hoành phi câu đối trong các di tích-những thông điệp của quá khứ sẽ chịu thảm họa như thế nào trước ý tưởng của ông Xuân Dương?-HTC) nhưng sẽ là vô trách nhiệm đối với vận mệnh quốc gia và trái đạo lý dân tộc nếu những công trình văn hóa tâm linh được xây từ ngày thống nhất đất nước đến nay và từ nay về sau lại chỉ có chữ Trung Quốc. Nhà nước cần đưa vào Luật Di sản, hoặc ban hành các văn bản quy phạm pháp luật bắt buộc sử dụng chữ tiếng Việt trong trong tất cả các công trình văn hóa tâm linh xây mới trên lãnh thổ Việt Nam, có thể chọn thời điểm thi hành từ 1975 đến nay. Đây không chỉ là ý kiến của cá nhân người viết mà là của mọi người."
Không hiểu tại sao cũng là chữ Hán, nhưng trước năm 1975 lại không bị ông Xuân Dương xem là “lai căng”, còn sau năm 1975 lại cần phải bài trừ và bị coi là "trái với đạo lý dân tộc"? Ông căn cứ vào đâu để lập ra cái mốc đó? Các di tích, đền chùa miếu mạo vốn bị tàn phá rất nhiều (do bàn tay con người, do chiến tranh, thời gian...). Bởi vậy số lượng trùng tu (thực chất là xây dựng mới trên nền cũ) sau năm 1975 chiếm số lượng rất lớn (Ví dụ: Nhà Thái học Văn miếu Quốc tử giám được xây dựng hoàn toàn mới, bắt đầu năm 1999 với rất nhiều hoành phi, câu đối chữ Hán). Vậy, khi đề nghị “bắt buộc sử dụng chữ tiếng Việt trong trong tất cả các công trình văn hóa tâm linh xây mới trên lãnh thổ Việt Nam, có thể chọn thời điểm thi hành từ 1975 đến nay” ông Xuân Dương có tính đến hậu quả của việc đoạn tuyệt với truyền thống dân tộc và gây tốn kém cho đất nước như thế nào không? Đề xuất về văn hóa truyền thống của ông Xuân Dương sao đơn giản và giống như chính sách đối với người nhập cư vậy?
Sự lầm lẫn, đánh đồng Trung Quốc xâm lược, Trung văn ngoại ngữ với chữ Hán cổ (chữ Nho), đánh đồng việc tiếp thu yếu tố ngoại lai có chắt lọc, sáng tạo với văn hóa lai căng sống sượng của ông Xuân Dương khiến ta phải lạnh gáy! Vì sao? Vì trong quá khứ, người ta đã từng phạm những sai lầm không thể tưởng tượng được, và hậu quả tai hại của nó không thể sửa chữa:
-Đánh đồng giai cấp bóc lột, tầng lớp địa chủ, cường hào, ác bá với những người giàu có được học hành, thông minh chăm chỉ, khôn khéo làm ăn tích tụ được ruộng đất; đồng nghĩa những kẻ ngu dốt, siêng ăn nhác làm với những thân phận bị áp bức, bóc lột; đánh đồng quan hệ chủ-thợ với chủ-tớ...Thế là bắt bớ, đánh giết...kinh hoàng !
-Phản phong, bài trừ mê tín dị đoan thì quy cho tất cả những gì thuộc về phong kiến đều xấu xa, lạc hậu; đồng nghĩa đình chùa, miếu mạo, tôn giáo tín ngưỡng với mê tín dị đoan...Thế là phá hết, đốt hết...Biết bao nhiêu đình chùa, miếu mạo, tín ngưỡng của làng Việt cổ truyền, thờ cúng các bậc anh hùng, hào kiệt có công với nước bị đốt phá hoặc dỡ ra làm trường học...
-Sách vở, thơ văn chữ Nho của cha ông bị đồng nghĩa với sách bói toán, tướng số, mê tín, dị đoan; bị coi là sản phẩm của “phong kiến lạc hậu” cần phải bài trừ. Thế là bia đá làm cầu, nung vôi; hoành phi, câu đối, sắc phong, thần phả, gia phả,...chữ Hán bị đốt hết...
Vậy mà đến tận bây giờ vẫn còn những người cầm bút vạch đường, chỉ lối, thúc giục Bộ văn hóa thông tin truyền thông phải chống văn hóa "lai căng" và "ngoại lai" bằng cách bài trừ chữ Hán. Đồng thời, quy kết việc sử dụng chữ Hán trong các công trình văn hóa tâm linh là " vô trách nhiệm đối với vận mệnh quốc gia và trái với đạo lý dân tộc". Quá khứ đã từng diễn ra những câu chuyện tàn sát, bức tử văn hóa Việt không thể tin nổi. Vậy ai dám chắc một ngày, tinh thần yêu nước, độc lập tự chủ chống Trung Quốc đi đôi với bài trừ “hoành phi, câu đối, bia đá… trong di tích” theo quan điểm của ông Xuân Dương lại không trở thành hiện thực ?
Lợi ích “thoát Trung” chưa thấy đâu, nhưng hậu quả của việc bài chữ Hán, không thèm dùng chữ Hán của ông Xuân Dương đã hiện ra nhãn tiền. Ví như trong bài viết, ông Xuân Dương đã nhầm lẫn, không phân biệt được hai từ Hán Việt “tưởng niệm” và “lưu niệm” khác nhau thế nào. Ở Phú Thị-Gia Lâm chỉ có Nhà “tưởng niệm” Cao Bá Quát, chứ không có nhà “lưu niệm” Cao Bá Quát. Người ta chỉ gọi là“lưu niệm” một khi Cao Bá Quát từng sống trong ngôi nhà đó, hoặc hiện ở đó vẫn lưu giữ, trưng bày những đồ đạc ông dùng lúc sinh thời, ít nhất là còn có bút lông, nghiên mực, bút tích các tác phẩm chữ Hán...Mặt khác, ông Xuân Dương bàn về chữ Hán nhưng lại không phân biệt được chữ Hán cổ viết trên hoành phi, câu đối (ông bà ta còn gọi là chữ Nho) trong văn ngôn (mà ngày nay dù ở ta hay ở Tàu đều đã trở thành tử ngữ), với chữ Hán trong văn bạch thoại (sinh ngữ, còn gọi Trung văn hay Hán ngữ hiện đại). Văn ngôn và văn bạch thoại khác nhau rất nhiều (về chữ nghĩa, ngữ pháp). Người Trung Quốc hiện nay có thể đọc được chữ trên hoành phi, câu đối Hán nhưng về nghĩa thì chưa chắc đã hiểu (vì họ chỉ hiểu một số từ ngữ Hán cổ thông dụng). Muốn hiểu “Luận ngữ” hay “Kinh thi” họ cũng cần phải có người chuyên nghiên cứu Hán cổ, dịch và chú giải bằng Hán ngữ hiện đại. Chữ Hán viết trên hoành phi, câu đối của người Việt Nam không dùng theo nghĩa và ngữ pháp của Hán ngữ hiện đại (“chữ Trung Quốc” hay “ngoại ngữ” theo cách gọi của ông Xuân Dương). Nói cách khác chúng ta dùng chữ Hán theo cách của cha ông ta từng dùng, từ thời“Triệu, Đinh, Lý, Trần, bao đời xây dựng độc lập; Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương” (Bình Ngô đại cáo).
Ông Xuân Dương sợ rằng Trung Quốc vin vào cớ tìm thấy chữ Hán trên các đảo để đòi chủ quyền. Tuy nhiên, nếu sợ như vậy thì phải phá chữ Hán trên hoành phi câu đối trong các Hội quán Phúc Kiến, Triều Châu... ở Phố cổ Hội An trước. Mấy trò “khảo cổ học” kiểu như tìm thấy di cốt của người Trung Quốc ở các đảo Hoàng Sa, Trường Sa thì Việt Nam đã từng đáp lại rất thuyết phục rằng: ngay tại Gò Đống Đa của kinh đô nước Việt, số di cốt của người Trung Quốc còn lớn hơn nhiều. Mặt khác nếu muốn khẳng định chủ quyền, người ta hoàn toàn có thể viết hoành phi câu đối chữ Nôm bằng thư pháp chữ Hán thời Lê Trung hưng, chứ không dứt khoát phải viết bằng Quốc ngữ. Bởi chữ Nôm nhìn qua giống chữ Hán, nhưng người Trung Quốc hoàn toàn mù tịt. Còn thư pháp chữ Hán thời Lê của ta rất độc đáo, không giống bất cứ một trường phái thư pháp nào bên Trung Quốc. Mặt khác trên các đảo của Tổ quốc, chùa không phải là công trình kiến trúc duy nhất. Một phiến đá lớn khắc tên chủ quyền Việt Nam còn trường tồn hơn nhiều ngôi chùa gỗ.
Do không hiểu chữ Hán trên hoành phi câu đối là chữ thế nào, ông Xuân Dương đã tỏ ra gay gắt, bức xúc, so sánh với chữ Trung Quốc trên các biển quảng cáo nhà hàng, khách sạn. Từ đó, ông đưa ra những câu hỏi khó: tại sao cả thành phố Hải Phòng, cả Bộ Văn hóa lại tùy tiện để cho các công trình tâm linh trên đảo này sử dụng chữ Trung Quốc?". Rồi "Quảng cáo hàng hóa, dịch vụ còn bắt buộc phải viết chữ nước ngoài bé hơn và phải đặt dưới chữ Việt, tại sao ở chốn tâm linh lại không bắt buộc như vậy?".
Ông Xuân Dương coi chữ Nho trên hoành phi câu đối “chốn tâm linh” là “trái đạo lý dân tộc” và phải tuân thủ theo quy định như dùng “chữ Trung Quốc” (với tư cách là một ngoại ngữ) trong “quảng cáo hàng hóa dịch vụ”. Phải chăng tất cả kho tàng tư liệu Hán Nôm rồi những Bia văn miếu Quốc tử giám, Bia Vĩnh Lăng-Lam Kinh, Mộc bản Kinh Phật Thiền phái Trúc Lâm chùa Vĩnh Nghiêm...thứ là Bảo vật Quốc gia, thứ thành Di sản thế giới, đều bị xếp vào diện đồ Tàu “lai căng” cần phải bài trừ? Liệu cụ Chu Văn An còn “an” được trong Văn miếu Quốc tử giám, hay cũng phải bật dậy ôm hai bức hoành phi “Vạn thế sư biểu” và “Truyền kinh chính học”bằng chữ Hán mà chạy bởi quan điểm cực đoan của ông Xuân Dương?
Việt Nam có cụ An Chi là người có công trong việc nghiên cứu từ nguyên tiếng Việt, giúp chúng ta hiểu đúng và dùng đúng tiếng mẹ đẻ. Tuy nhiên, có người (thức giả hẳn hoi) do không hiểu đã mỉa mai, gọi cụ là "anh Tàu" (vì cho rằng cụ thân Trung Quốc nên nhiều từ "thuần Việt" cụ vẫn cứ tìm cách "gán" hết cho nguồn gốc Tàu). Trong bài Từ nguyên của những từ chỉ quan hệ thân tộc cụ An Chi kết luận:“Cứ như trên thì toàn bộ các từ chỉ quan hệ thân tộc của tiếng Việt đều thuộc gốc Hán. Nhưng ta cũng chẳng cần phải tự ái rởm vì tiếng Pháp gốc vốn là tiếng Gaulois đã bị tiếng Latinh bình dân thay thế 100% mà dần dần trở thành tiếng Pháp hiện đại nhưng vẫn là một ngôn ngữ đã sinh ra một nền văn học rực rỡ và phong phú”.
Chúng tôi xin mượn ý kiến của cụ An Chi khả kính để kết thúc câu chuyện “Tự ái rởm hay chuyện “Giận Tàu chém chữ Nho” ở đây. Chúng tôi cũng xin lỗi và lấy làm tiếc vì đã khiến bạn đọc mất thời gian vào một câu chuyện đã quá cũ. Một vấn đề đã có hướng giải quyết đúng đắn từ thời cụ Đào Duy Anh biên soạn “Hán Việt từ điển” để phục vụ cho việc học Quốc văn !

Tags:

NỒI CÁM HEO

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
11 comments

Bao Bất Đồng


Hôm qua , trang của nhà rân chủ Nguyễn Quang Lập đăng bài tự sự của một em gái tự nhận là Dư Luận Viên ăn lương nhà nước bảo vệ chế độ. (Bài viết sặc mùi.... bán hàng đa cấp ) Hôm nay cô gái ấy (Loan Nguyen) lặn mất tăm khỏi Facebook , một cú chùi mép kinh điển đúng bài bản mà "phong trào rân chủ" vẫn làm nhiều năm qua.

Hoá ra đã mấy năm rồi "phong trào rân chủ" vẫn chỉ "gà què ăn quẩn cối xay" với "dân oan", "công An cộng sản đánh người ", lâu lâu thêm vài màn tự sự kiểu em Thùy Linh hay Loan Nguyen. Nhân lúc em Loan Nguyen của anh Lập còn nóng, tôi xin tóm tắt vài nguyên nhân làm "phong trào rơn chủ" cứ mãi èo uột tàn phai, đến nỗi lâu lâu phải hâm nóng bằng mấy trò mèo cào.
 
I. Đồng sàn dị mộng.
 
Rõ ràng các hội nhóm trong "phong trào rân chủ" đều có chung một khao khát là đá văng Đảng cộng sản khỏi vị trí lãnh đạo được quy định ở điều 4 hiến pháp. Đây là điểm chung duy nhất của họ ,ngoài ra mỗi hội nhóm phe phái đều có toan tính, mục đích riêng. Từ lâu lắm rồi đã có câu "Mồi người Việt Nam bên trong đều có một ông quan , ai cũng muốn làm quan chứ không muốn làm con ốc vít trong cổ máy". Câu này với 90 triệu người có đúng hay không chưa xét tới nhưng đối với "phong trào rân chủ" thì không sai tẹo nào. Các nhà rân chủ luôn chống nhau kịch liệt , anh nào cũng muốn làm lãnh đạo cả ,cuộc "đảo chính" diễn ra trong "con đường Việt Nam" vừa xong thì đến "hội nhà báo độc lập'' choảng nhau khí thế. 

Có hai cách để thay đổi hiến pháp. Một là "hợp hiến" bằng cách vận động số đông người ủng hộ thay đổi. Đợt tu chính hiến pháp năn 2013 là một cơ hội như vậy nhưng "phong trào dân chủ" làm gì có đủ sức ảnh hưởng để rủ rê người ta thay đổi hiến pháp theo ý họ. Cách thứ hai để thay đổi hiến pháp là làm một cuộc nổi loạn cực lớn dẫn đến bế tắc chính trị. Bất kỳ cuộc nổi loạn nào cũng được bắt đầu bằng một nhóm người số lượng kha khá quậy tung lên , choảng nhau với cảnh sát , chiếm quảng trường , tòa thị chính, Và chỉ cần có vậy số người tham gia bạo loạn sẽ tăng lên ào ạt. Các bạn hãy hình dung một vụ tai nạn giao thông ngoài đường , chỉ cần có một nhúm người bu lại xem là lát sau tắc đường vì người hiếu kì trong khi nạn nhân chỉ chiếm 2 mét vuông lòng đường. Vậy "phong trào rân chủ" có thể huy động được vài ngàn thành viên tràn xuống quảng trường Ba Đình làm mồi nhử quần chúng hiếu kỳ không? Không bao giờ họ làm được điều đó. Chỉ đơn giản một buổi "cafe nhân quyền" hay "thảo luận dân chủ" thôi, phe nào tổ chức thì cũng lèo tèo người của phe đó dự, phe khác không thèm tới. ("ngu sao, tới để PR cho chúng nó à?") Vậy thì đào đâu ra ngàn người ra quảng trường hay bờ hồ ăn vạ? "Phong trào rân chủ" đang ngồi chung trên cái xuồng "chống cộng" mà họ đã nện nhau chí chóe rồi thử hỏi nếu Cộng sản sụp thật, họ lên nắm quyền thì liệu rằng họ có chung một quyết tâm xây dựng quê hương không?
 
II. Ảo tưởng vào Nước Mỹ. 

"Phong trào rân chủ" mặc nhiên xem Mỹ là chỗ dựa. Mỹ e hèm hay hắt xì một cái (về Việt Nam ) thôi là cả làng húng cả lên. Cả một làng truyền thông RFA, BBC, SBTN, web, Blog phun rào rào các bài bình luận dự đoán cứ như Tết này Cộng Sản sẽ sập, (Mỹ đã lên tiếng mà). Thông lệ ấy diễn ra từ năm này qua năm khác. Cách đây vài năm, bỗng dưng một bà dân biểu Mỹ phi qua Việt Nam thăm các "tù nhân lương tâm" và vặn vẹo bà Tôn Nữ Thị Ninh thế lọ thế chai về nhân quyền. Thôi thì khỏi nói, lúc ấy ai đọc báo /blog của "phong trào dân chủ" thì cứ tưởng như Mỹ sắp ném bom Nguyên tử xuống Hà Nội vậy. Kỳ thực bà dân biểu ấy chỉ thực hiện giao kèo với mấy mấy bác cờ vàng đầu nậu phiếu (vùng nhiều cử tri "cuốc ra"). Về đến Mỹ bà ta cũng chả thèm nhớ mặt mũi các "tù nhân lương tâm" tròn méo ra làm sao, có tuyệt thực hay béo phì bà cũng chả quan tâm. 

Nước Mỹ luôn là một kẻ đáng sợ đối với các chính quyền trong tầm ngắm của Mỹ, và tất nhiên luôn là chỗ dựa với các "lực lượng bất đồng chính kiến" trong nước. Điều đáng sợ của Mỹ là họ có hai thứ ép chính quyền đó đi theo quỹ đạo của họ: cây gậy và củ cà rốt. Trong trường hợp Việt Nam thì "cây gậy" không có gì ghê gớm. Chế độ độc đảng, phòng chống diễn biến hòa bình cực tốt ,luôn được chú trọng và có khả năng ...bắn máy may hàng top thế giới, nhiêu đó thôi thì "gậy Mỹ " gần như vô dụng. Liệu rằng có vì củ cà rốt mà Đảng cộng sản sản Việt Nam chấp nhận nhượng bộ những điều khoản có thể xem như "tự sát chính trị"? Câu hỏi này thì dân đen cũng biết trả lời chứ đừng nói BCT. Những động thái cởi mở gần đây của Mỹ dành cho Việt Nam như hợp tác toàn diện, hứa hẹn bỏ cấm vận vũ khí ...bắt nguồn từ sự lớn mạnh của anh Trung Quốc chứ chả bà con dây nhợ gì với các nhà rân chủ trong nước cả. Với lợi ích của Mỹ thì các "nhà rân chủ", "nhà đấu tranh" là cái gì khiến chính phủ Mỹ bận tâm? Ấy vậy mà trước phiên tòa xử Bùi Hằng , nhiều nhà rân chủ làm Gia Cát Dự , rằng thì là Việt Nam phải xử cho "đẹp" không thì mất mấy trăm triệu USD viện trợ của Mỹ. Ví dụ minh họa vậy để chúng ta thấy rằng "phong trào dân chủ" hiện nay không khác mấy so với chính phủ ông Thiệu thời trước 75 : Mỹ , Mỹ , và Mỹ 

III . Con Kỳ đà "Cờ vàng"

Có lẽ có người sẽ ngạc nhiên tại sao "cờ vàng" lại là con kỳ đà cản mũi "phong trào dân chủ" nhưng chỉ cần ôn lại một chút về quãng đường 39 năm "lật đổ cộng Sản , giải phóng quê hương" của các nhóm "Cuốc ra" tự xưng thừa kế của VNCH chúng ta sẽ hiểu ngay "cờ vàng" đúng là con kỳ đà. Các tổ chức, các chính phủ "chính nghĩa cuốc ra" chưa bao giờ đủ mạnh để chống Đảng Cộng sản nhưng lại thừa sức chống các tổ chức Chống cộng khác. Những nhóm "quốc gia" đó có tôn chỉ "chống cộng" nhưng phải đứng dưới lá cờ vàng ba sọc. Các nhóm Chống Cộng khác nếu không dùng lá cờ đó sẽ trở thành kẻ thù của họ. Việt Tân bị chửi, bị chống tè le hột me, có lúc bị chụp "cánh tay nối dài của cộng sản", tất nhiên mấy anh "phở bò" có nhiều tì vết lừa đảo nên ăn chửi nhưng một phần nữa là Vì Việt Tân không dùng lá cờ vàng ba sọc. Cuộc chiến giữa Việt Tân và cờ vàng chưa bao giờ kết thúc. Jonathan London , một giáo sư (ngành gì chả nhớ) hay chặt chém về rơn chủ - nhơn quyền ở Việt Nam cũng một phen ăn quả đắng từ cờ vàng Cali. Dạo em Phương Uyên nằm hộp (vì tội dán cờ vàng lên cột điện và vài tôi khác) , ông London viết trên Blog & BBC một bài đại khái rằng không nên dùng cờ vàng làm biểu tượng cho đấu tranh vì nói chả ai nghe.
 
"Nhai đi nhai lại quá khứ hoặc khua những biểu tượng quá vãng của một chế độ đã chết từ lâu chắc chắn không phải là một con đường hứa hẹn tương lai xán lạn. Lá cờ hiện tại của Việt Nam là đẹp và đơn giản. Hãy dành thời gian lo về những vấn đề khác có ích, được không ạ" ("Đừng giữ một giấc mơ đã chết " )

Chỉ có thế thôi , ông London đã hiểu ngay "búa rìu dư luận Cali" là thế nào . Cờ vàng đúng là một cục xương nằm ngay cổ họng "phong trào dân chủ", nuốt không xong, khạc nhổ cũng không được. Cờ Vàng chống Cộng sản nhiệt tình đấy, nhưng không thể dùng lá cờ ấy đại diện cho phong trào được. Dân Việt Nam dẫu có ghét cộng sản đi nữa người ta cũng không muốn lá cờ ấy lần nữa tung bay ở Việt Nam. Tuy rằng cờ vàng về cơ bản chả có thực lực gì ở Việt Nam, họ quanh quẩn ở Mỹ, Úc nhưng con cháu cờ vàng làm cho BBC, RFA, VOA rất nhiều. Cờ vàng trở nên "tế nhị" với "phong trào dân chủ". Các nhà rân chủ trong nước luôn cố tránh né cờ vàng , họ thừa hiểu chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ dính líu đến cờ vàng. Chúng ta thử hình dung, giả thử phóng viên của RFA, BBc, VOA phỏng vấn Xuân Diện, Bọ Lập, Huệ Chi, Nguyễn Lân Thắng, Đoan Trang, Cù Vũ, Tường Thụy ....một câu thế này :
- ông / bà / cô / chú / cậu / mợ/ dì / thím nghĩ sao về lá cờ vàng ? lá Cờ vàng có xứng đáng là biểu tượng của phong trào dân chủ đấu tranh chống chế độ. Cộng sản độc tài không ?

Theo các bạn họ sẽ phải nói làm sao? 

Trả lời kiểu gì cũng bầm dập cả. Đó là lý do chúng ta chưa bao giờ thấy một cuộc phỏng vấn như vậy. Dẫu các nhà rân chủ trong nước cố né tránh cờ vàng thì các "cơ quan truyền thông Cờ Vàng" BBC ,RFA, VOA, Nhật Ký yêu nước Mỹ vẫn ca tụng, ủng hộ phong trào rân chủ trong nước nhiều nhất, cứ như là các nhà rân chủ trong nước đấu tranh dưới cờ vàng. Và đây là vấn đề hết sức tai hại , quần chúng nhìn các nhà rân chủ trong nước và cờ vàng Cali là cá mè một lứa. Vậy thì ai thèm ủng hộ nữa ?

Kết: Bất kỳ một lực lượng chính trị nào muốn giành chính quyền thành công thì phải có lãnh tụ hay nhân. vật. tiêu biểu "Phong trào rân chủ Việt Nam" không có gương mặt tiêu biểu nào , chính xác là lạm phát "ngôi sao rân chủ". Các gương mặt tiêu biểu được truyền thông PR theo mùa và thay đổi xoành xoạch như idol showbizt. Đã là "sao" thì phải có fan ,fan "sao" này không ưa fan sao kia, "sao" ít fan ganh tỵ với "sao" nhiều fan. Rất chi vui nhộn.

Tags:

CHÍNH PHỦ ĐƯƠNG NHIỆM UKRAINE ĐANG ĐÁNH MẤT SỨ MỆNH LỊCH SỬ!

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
Wednesday, September 17, 2014 5 comments

Mẹ Đốp
Thủ tướng Ukraine Arseny Yatseniuk. Ảnh: Reuters

Theo tiết lộ từ Quan chức đứng đầu Quân đội Ukraine thì nước này đang nhận được một gói viện trợ về vũ khí từ Nato để đối trọng lại chính những nguy cơ do lực lượng nổi dậy tại các địa phương. Nếu điều này là có thật thì nó cũng được xem là một nhân tố để đảm bảo rằng, họ sẽ đứng vững trước những sức ép từ nước Nga nếu nước này thực sự tham gia vào tình hình chính trị tại đây. Cùng với thông tin này, việc hàng loạt các quốc gia Châu Âu đang thực hiện tiến trình áp dụng chính sách cấm vận với Nga đang trở thành sức mạnh cần thiết để Chính phủ nước này theo đuổi những mục tiêu đã được người đứng đầu nước này vạch ra khi nhậm chức tổng thống ở tháng 4 vừa qua. Tuy nhiên, có một vấn đề đang đặt ra là liệu rằng nước này đã vội vui mừng quá khi những điều đến với họ đang chỉ là "lời hứa"? Họ sẽ ra sao nếu đó chỉ đơn thuần là những lời hứa mang sẵn những toan tính, những động cơ chính trị trong bàn cờ do nước lớn dựng lên? Liệu đây có phải là thời điểm mà Chính phủ nước này nên vạch kế hoạch cho một cuộc kiểm tra diễn ra trên quy mô lớn mà đối tượng hướng đến là những công chức đang công tác, quản lý và vận hành chế độ đương thời? Và có cần thiết không khi Chính phủ gây nên một sự xáo trộn chỉ để thực hiện lộ trình của một đạo luật mới vừa được thông qua cách đây không lâu? 

Những câu hỏi được đặt ra không phải là vô lý. Với những cuộc tranh chấp xảy ra tại nhiều địa phương giữa quân Chính phủ và lực lượng nổi dậy thì không ai dám phủ định việc Ukraine đang ở trong tình trạng chiến tranh? Bối cảnh "thời chiến" với những bề bộn mang tính cấp bách cũng như yêu cầu "tập trung" để đối phó với những tình trạng liên quan trực tiếp đến vận mệnh đất nước vốn đã là một nhiệm vụ quá lớn. 

Dẫn lời một quan chức Chính phủ thì mục đích của Ukraine trong sứ vụ hết sức đặc biệt này là  "nhằm loại bỏ tận gốc những hành vi tham nhũng vẫn còn sót lại từ chính quyền trước". Vấn nạn tham nhũng đang trở thành một vấn nạn mang tính toàn cầu, đe dọa sự tồn vong của mọi chế độ; là nguyên nhân hàng đầu khiến Cơ quan công quyền và nhiều chế độ mất dần niềm tin từ nhân dân và đi đến sụp đổ. Chính phủ của Tổng thống Viktor Yanukovich chính là một điển hình mà những người Ukraine và tân Chính phủ của nước này hiểu hơn ai hết. Chính họ đã nhận thức ra được điểm yếu này và cũng không khó lắm để hạ bệ Chính phủ của Tổng thống Viktor Yanukovich khi liên tục công bố những thông tin cáo buộc tình trạng tham nhũng của quan chức Nội các dưới trướng của ông cũng như bản thân ông này. Đây cũng là lí do việc cho ra đời luật mới này lại hướng và chi phối đến "Tất cả các cơ quan quyền lực trung ương từng làm việc dưới thời Tổng thống Viktor Yanukovich". 

Cho đến này thì dù đã vận hành và hoạt động khá "trơn tru" và chưa có dấu hiệu đuối sức trong một thời gian tương đối dài nhưng chưa có gì đảm bảo tình trạng tham nhũng trong Chính phủ của tân tổng thống của nước này có dấu hiệu giảm thiểu. Kinh tế Ukraine đang ở trong tình trạng bết bát nhất từ trước đến nay, nhất là sau khi đột ngột tuyên bố nguyện vọng sát nhập vào Liên minh Châu Âu EU; việc duy trì bộ máy các cơ quan công quyền chủ yếu phụ thuộc vào những khoản vay từ EU, một số nước khác mà họ có quan hệ. Do vậy, việc thực thi một chính sách "kiểm soát" và "thanh lọc" đã được luật hóa để tiến tới loại bỏ tận gốc những hành vi tham nhũng có thể coi là một biện pháp hữu thời và khả thi; để đảm bảo rằng, Chính phủ mới của Ukraine không chỉ có được niềm tin từ một bộ phận lớn từ dân chúng mà họ có thể tự thân vận hành và đồng thời giảm thiểu được những "thất thoát" khi đã áp dụng chính sách "thắt lưng" buộc bụng trong thời chiến. Tuy nhiên, nó đã hợp lý và cần thiết đến mức cấp bách như vậy không hay Chính phủ đương nhiệm của Ukraine đang quan trọng hóa vấn đề khi đặt một công việc mà lẽ ra chỉ tiến hành trong thời bình để ưu tiên thực hiện? 


Có một điều mà chúng ta cũng nên chú ý là "Luật mới về "thanh lọc" được quốc hội Ukraine thông qua hôm qua, trước sức ép của các nhóm vận động hành lang đại diện cho người biểu tình từng lật đổ ông Yanukovich hồi tháng hai. Luật được thông qua cùng ngày với một luật khác cấp quyền tự trị cho miền đông Ukraine gồm Luhansk và Donetsk. Đây là một phần thỏa thuận giữa chính phủ Ukraine và phe ly khai, tuy nhiên các lãnh đạo ly khai cho biết họ sẽ tiếp tục đòi độc lập, trong khi một số nghị sĩ quốc hội Ukraine gọi động thái là "một sự đầu hàng". Một thông tin cho thấy nhiều điều, thậm chí là những uẩn khúc đằng sau việc triển khai một nhiệm vụ hết sức khó hiểu vào bối cảnh hiện tại của Chính phủ Ukraine. Mặc dù đang ở trong tình trạng chiến tranh nhưng những cuộc đấu đá, tranh giành ảnh hưởng trên Nghị trường và trên nhiều diễn đàn vẫn xảy ra. Những ông Nghị, Bà Nghị dường như đã quên mất rằng, đất nước đang ở trong chiến tranh để tập trung toàn tâm, toàn trí vào những cuộc tranh cãi xung quanh những bất đồng về quyền lợi giữa các phe nhóm trong xã hội Ukraine. Việc Chính phủ Ukraine sẽ kiểm tra lòng trung thành của một triệu công chức như đã được thông tin cũng chỉ là sản phẩm trực tiếp, sau cùng của những cuộc tranh cãi tiền hậu bất nhất ấy. Tuy nhiên, việc Chính phủ chịu những sức ép và buộc phải thỏa hiệp không thể nói rằng, Chính phủ vô can trong những gì sắp được triển khai. Chính phủ có trách nhiệm trong những xung đột vừa qua và việc họ thỏa hiệp những nhóm lợi ích trong nước cho thấy họ vẫn chưa hoàn toàn nắm được vận mệnh chính trị của mình. Họ vẫn chưa có thể tự quyết được những vấn đề trong chính họ chứ chưa nói đến việc thực thi những nhiệm vụ lớn hơn. Và không chừng khi mà những lợi ích đem lại từ chiến dịch kiểm tra nói trên chưa thấy đâu thì Chính phủ đang làm tự suy yếu mình và đánh mất sứ mệnh lịch sử của mình./.

Tags:

LÝ GIẢI VỀ TỘI ÁC MAM RỢ CỦA QUÂN ISIS

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
8 comments

Prof Ian Robertson (*).

Quân Nhà nước Hồi giáo gọi tắt là IS hay ISIL/ISIS, ở Iraq và Syria đã tàn sát hàng nghìn người không theo đạo Hồi giáo và bắt cóc phụ nữ và trẻ em làm nô lệ. Rất nhiều người ở phương Tây đã xem đây là nhóm phiến quân kinh dị nổi bật nhất trong các nhóm người Hồi giáo cực đoan. Lý giải cho những tội ác man rợ này, nếu chúng không được quy cho do tôn giáo hay ý thức hệ?

1. Tội ác sinh tội ác

Câu trả lời đầu tiên khá đơn giản: Tàn ác sinh tàn ác. Sự nhẫn tâm, hiếu chiến và vô cảm thường phát sinh ở những người bị đối xử cay nghiệt. Ví dụ, tại các trại tập trung Đức quốc xã, rất nhiều lính cai ngục ác độc nhất cũng chính là những tù nhân. Với các tội hiếp dâm trẻ em – đặc biệt với bé trai, sau khi chúng trưởng thành lại thường trở thành những kẻ bạo hành tình dục, mặc dù phần lớn không như vậy. Những nạn nhân, nói theo cách khác thường làm lành vết thương bằng cách chính họ trở thành người đi bạo hành người khác.

2. Tự nguyện hy sinh trong một Nhóm

Khi một nhà nước tan vỡ cùng với luật pháp và trật tự xã hội, có một thứ duy nhất còn sống sót – cộng đồng. Dù tồn tại dưới danh nghĩa tôn giáo, chủng tộc, chính trị, bộ lạc hay thị tộc hay là bị thống lĩnh bởi một nhóm chỉ huy mọi rợ, sự sinh tồn phụ thuộc vào tình hình an ninh chung của nhóm người này.

Những người gắn bó với nhau trong các nhóm thường cùng chia sẻ những cảm giác sợ hãi hay đau buồn khi một nhà nước tan vỡ. Nó cũng đem lại lòng tự trọng cho những người cảm thấy nhục nhã bởi mất đất và địa vị trong một xã hội khá có tôn ti trật tự. Mở rộng ra, bản sắc cá nhân và nhóm trở thành một phần hợp nhất và hành động của người này trong nhóm càng nhiều thì biểu hiện cho ý chí cá nhân của họ càng cao.

Khi điều này xảy ra, người ta có thể làm những điều kinh khủng mà họ chưa baogiờ tưởng tượng được mình có thể làm trước đây: lương tâm của một người khó có thể tồn tại trong một nhóm tham chiến khổng lồ, khi một người với cả nhóm như thành một thể một khi tiếp tục chịu những đe dọa từ bên ngoài. Đó là cả nhóm người có khả năng hành động man rợ và tàn ác, hơn là nằm ở duy nhất một người nào.

Bạn có thể nhìn thấy điều này trên khuôn mặt của những chiến binh IS khi họ cưỡi trên những chiếc xe tải, vẫy cờ đen, cười ngoác miệng, giơ cao nắm đấm, cảm thấy sảng khoái với những cuộc tàn sát đẫm máu những người không gia nhập băng đảng của họ.

Điều bạn có thể thấy là nồng độ hóa sinh cao từ sự kết hợp của hormone kết dính oxytocin và hormone testosterone chiếm ưu thế. Mạnh hơn cả cocaine hay cồn, những loại thuốc phiện thiên nhiên nâng cao tinh thần, khiến lạc quan và kích động hiếu chiến trong những nhóm khủng bố. Và bởi hầu hết những người trong nhóm đều vô danh trong một nhóm quân lừng lẫy, một người nào đó sẽ khao khát được cống hiến trong chiến đấu như ném bom… Tại sao? Bởi vì nếu anh ta hy sinh, anh ta vẫn sẽ tiếp tục được nhắc tới, kể cả khi đã chết.

Khi con người gắn bó lại với nhau, nồng độ oxytocin tăng lên trong máu dẫn đếu hậu quả tồi tệ là khuynh hướng biến thành quỷ dữ và vô nhân tính cao lên. Đó là nghịch lý khi tư tưởng cao cả vì mục đích chung có được từ hoạt động nhóm cũng khiến bạn mất đi đồng cảm với những người ngoài nhóm mình và xem họ như những vật thể. Khi đó, làm những điều kinh khủng với những “vật thể” này được cho là hay, bởi vì họ không xem đó là con người.

3. Những phần tử ngoài nhóm đều được coi là vật thể

Một thực tế đáng sợ có thể xảy ra trong cuộc tàn sát giữa người Sunni và Shi ở Iraq và Syria: Sự trung thành trong nội bộ bộ lạc được củng cố khiến cho nhóm người ngoài nhóm bất đắc dĩ cũng tăng theo – nơi mà tôn giáo có ảnh hưởng lớn tới các nhóm này. Những nhóm hoạt động theo tôn giáo ủng hộ những hành động dã man chống lại bên đối địch – điều mà những nhóm không theo tôn giáo thiếu vắng.

4. Để trả thù

Sự trả thù có sức mạnh cực lớn trong văn hóa của người Ả Rập, đóng phần quan trọng trong những hành động tàn ác của người ISIS. Tất nhiên, sự trả đũa tàn ác sẽ ngày càng tàn bạo hơn trong vòng quay không thể dừng lại được.

Nhưng ngoài là một động cơ đầy mãnh liệt, nó đồng thời cũng là yếu tố quyết định, bởi bằng chứng cho thấy rằng, khi trả thù một ai đó, ngoài bắt nguồn từ sự tức giận và bất lực, trả thù là cách để duy trì và khiến nó ngày càng bành trướng hơn.

5. Do lãnh đạo

Cuối cùng thì những người thực hiện những điều tàn ác bởi lãnh đạo của họ chấp nhận làm những điều như vậy, đặc biệt nếu họ tự cho phép mình quyết định trong nhóm.

Tội ác diệt chủng Rwanda được châm ngòi từ khi nhiều đài truyền thông của một nhóm chỉ huy phát cho những người dân nghe. Theo những chỉ dẫn đó, những người bạn cũ biến thành những tên sát nhân tàn bạo, và những người hàng xóm thành những người ở bên kia chiến tuyến.

(Nạn diệt chủng Rwanda xảy ra trên đất nước châu Phi, Rwanda, bắt đầu từ ngày 7 tháng 4 năm 1994 ở thủ đô sau khi chuyên cơ của Tổng thống bị bắn rơi. Nạn diệt chủng này kéo vào cuộc chiến hai sắc tộc Hutu và Tutsi của Rwanda. Chủ yếu là người Tutsi bị sát hại – BTV).

Các chiến binh Xô Viết đã cam kết thực hiện các vụ hiếp dâm hàng loạt khi xâm lược Đức vào năm 1945 vì được cấp trên của họ ủng hộ. Những chiến binh Hồi giáo tàn sát những người Kito giáo bởi chỉ huy của họ bảo đó là điều đúng đắn.

Những chỉ huy ở nhiều cấp độ từ các bộ lạc đến các hạt chịu trách nhiệm cho các vụ tàn sát này, và tương tự, họ thậm chí cũng có thể dừng lại điều đó, như ở Rwanda, dưới áp lực chỉ trích của quốc tế.

Nhưng thách thức là, khi các chỉ huy khuyến khích các vụ sát hại dã man, không gì có thể “gắn cứng” thêm (hard-wired) vào con người nhằm khơi dậy lòng chống lại những tội ác vô lương tâm đó.

(*) Nhà thần kinh học

Tags:

DƯ LUẬN VIÊN Ở ĐÂU?

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
13 comments

Kính Chiếu Yêu:

Bấy lâu nay, trên một số trang mạng người ta cứ dùng từ "Dư luận viên" để mỉa mai nhau. Mình không quan tâm, vì rằng, ai mà chả thành dư luận viên khi họ đang viết bài phản biện trên mạng. Có gọi tên nó như thế nào đi nữa thì cái chính, người đọc thấy nó có giá trị nhận thức về cái đúng, cái sai ra sao, có lý có tình hay không. Làm được một "Dư luận viên" cũng tốt chứ sao, miễn là nó có ích cho đời.

Ấy vậy nhưng, tự dưng lão Lập lại đi ngụy tạo, chứng thực cho một dư luận viên dối trá và tâng bốc cho cái đó để bôi nhọ nhau, thế mới sinh chuyện. Khi bài "Tâm sự của một dư luận viên" được Lập đăng lên lập tức có nhiều bài phản bác. Từ lâu, người ta vẫn biết Lập không có khả năng viết về chính trị - xã hội mà chỉ quen dựng chuyện, trang Quê Choa chỉ là cái nơi để đăng tải những thứ chửi đời của đám cơ hội mà thôi, ít bài có tâm lắm. Vậy nên khi Lập viết câu nào là bị chửi câu đó. Xin dẫn ra đây 2 bài, một trên Blog và một trên FB.

Bài 1, của Hùng Ngô Mạnh (trên Facebook)

DƯ LUẬN VIÊN?

Phát tởm với chiêu trò của Nguyễn Quang Lập (mà chính đồng bọn còn gọi là..Lập Phò) khi hắn hả hê tung lên Quê Choa bài viết "tâm sự của một dư luận viên" của một kẻ mang tên Loan Nguyen trên FB.

Đọc qua, đã biết ngay chúng là đồng bọn rận rệp với nhau, chiêu bịa đặt này nhằm vu cáo, bôi nhọ những người yêu nước mà chúng khoác cho cái áo "Dư luận viên của Đảng" để ..tự run sợ với nhau.

Đọc qua một chút sẽ thấy ngay bản chất bẩn thỉu của cả Lập và Loan Nguyen:
                                           
"Rồi một ngày họ đến trường chúng tôi, họ tập hợp chúng tôi theo từng nhóm nhỏ, có rất nhiều nhóm như thế và họ đưa ra đề nghị về một công việc lâu dài với một mức lương tương đối xứng đáng và cả những lời hứa hẹn về một tương lai sáng chói sau khi ra trường…
Chúng tôi được dạy một số kỹ năng cơ bản, có thể nói là được “huấn luyện” khá bài bản và theo một lộ trình rất rõ ràng. Chúng tôi sẽ tự nâng cấp chúng tôi bằng cách tập hợp những nhóm nhỏ khác để bản thân chúng tôi trở thành Leader. Với công việc gì cũng vậy, những này đầu là những ngày tháng “vất vả”, chúng tôi phải tập làm quen với nhiều thứ ngôn từ tởm lợm, phải biết phản xạ, phải đối chọi lại với tất cả mọi điều bằng sự lăng mạ, phải hung hăng ném vào đó những thứ dơ bẩn và tồi tệ nhất mà chúng tôi có thể nghĩ ra được…Riết thành quen, nó như một chất men khiến người ta càng say thì càng thấy khát…Bạn cứ hình dung khi bạn ra chiến trường, bạn buộc phải bắn vào đối thủ, những phát đạn đầu tiên bạn sẽ rung tay, bạn sẽ sợ hãi, lương tâm bạn sẽ réo rắt nhưng khi bạn vượt qua điều đó, trong trí não bạn sẽ có 1 sự kích thích mãnh liệt và bạn sẽ trở nên bạo tàn và “khát máu”, bạn sẽ hả hê khi giết được nhiều kẻ địch…thì chúng tôi cũng thế, chúng tôi được huấn luyện để trở nên khát máu và hả hê trong tất cả mọi trò bẩn thỉu…và nếu điều tồi tệ lập được đi lập lại nhiều lần hàng ngày thì cũng trở thành thói quen và trở nên rất bình thường mà thôi…huống chi đây là một loại công việc “có giá” hơn nhiều loại công việc khác…"

"... chúng tôi được huấn luyện để trở nên khát máu và hả hê trong tất cả mọi trò bẩn thỉu…và nếu điều tồi tệ lập được đi lập lại nhiều lần hàng ngày thì cũng trở thành thói quen và trở nên rất bình thường mà thôi…huống chi đây là một loại công việc “có giá” hơn nhiều loại công việc khác…”, biện hộ cho động cơ “nhục nhã” của mình là “Khi cái bụng bạn đói, cái nhu cầu hàng ngày nó đòi hỏi, nó réo rắt thì việc bạn xấu hổ với bản thân, với gia đình chẳng còn nghĩa lý gì cả.” và đảm bảo sự thực là “bạn đừng ngạc nhiên vì sao đội ngũ DLV lại đông như kiến cỏ và sẵn sàng lăn xả bất chấp đạo đức, bởi thứ đạo đức chúng tôi được học là chúng tôi phải biết yêu công việc của mình, phải biết bảo vệ chế độ trước mọi thế lực thù địch và chúng tôi phải biết hân hoan vì chúng tôi chẳng khác gì cán bộ công chức nhà nước được trả lương đúng ngày đúng giờ hàng tháng cho công việc bảo vệ đất nước!”

Chính trên trang của mình, Loan Nguyen đã tự nhận cùng “chiến tuyến” với đám hội nhóm phản động trong nước, đang đau đớn vì cuộc nội chiến trong Hội Nhà báo độc lập và sự mâu thuẫn, tranh giành chức danh hão, tiền bạc trong các hội nhóm khác. Loan Nguyen cho biết con đường đến với “sự nghiệp đấu tranh dân chủ” đã từ lâu, đã xác định xả thân, sẵn sàng hy sinh tính mạng cho nó như thế nào … nhằm khuyên nhủ đồng bọn đừng vì tham-sân-si mà tiêu diệt nhau.

Đề nghị các..dư luận viên gặp ngay em này hỏi xem được ai đào tạo, đào tạo ở đâu để cùng..đăng ký học nha!

Bài 2, của Nhạn Biển (trên Blog)

VỀ TÂM SỰ CỦA MỘT DƯ LUẬN VIÊN

Mới đây , ngày 16/9/2014, blog Bọ Lập Quê Choa đăng bài Tâm sự của một Dư luận viên nguồn từ blog Loan Nguyễn với dòng chú thích gây tò mò, cuốn hút vì lần đầu tiên người ta phát giác ra một dư luận viên chính hiệu với sự đảm bảo ngay trên đầu bài viết “Ghi lại “nguyên bản” theo sự việc có thật”, tức bản thân tác giả Loan Nguyễn này có “nguyên bản Dư luận viên có thật” hoặc Bọ Lập đảm bảo bài viết của mình lấy từ “Dư luận viên có thật”. Sự thực thế nào?

Google không giúp tôi tìm ra được blog nào của Loan Nguyễn và bài viết trên, ngoài mọi đường link đều dẫn tới blog Bọ Lập. Theo đường link phía dưới bài viết chỉ tôi tới facebook của Loan Nguyễn. Tìm đến nơi lữu trữ các bài viết của tác giả này, chỉ thấy hiện lên bài “Sống giữa đời” trong số 26 notes đã viết cách đây 3 tháng!. Tất nhiên có thể tôi không phải là friend của fbker này nên có thể không được đọc hay không được nhìn thấy bài viết trên, song cũng tạm tin Bọ Lập không dại gì dựng chuyện và Loan Nguyễn là tác giả của bài viết, Bọ Lập là bạn của cô ấy và sẵn sàng đảm bảo cho những gì cô ấy viết là có thật!!!

Nội dung bài viết Tâm sự của một Dư luận viên dựng lên quá trình trở thành một dư luận viên của một sinh viên ở trường đại học chuyên về Công nghệ thông tin, được đào tạo bài bản “chúng tôi được huấn luyện để trở nên khát máu và hả hê trong tất cả mọi trò bẩn thỉu…và nếu điều tồi tệ lập được đi lập lại nhiều lần hàng ngày thì cũng trở thành thói quen và trở nên rất bình thường mà thôi…huống chi đây là một loại công việc “có giá” hơn nhiều loại công việc khác…”, biện hộ cho động cơ “nhục nhã” của mình là “Khi cái bụng bạn đói, cái nhu cầu hàng ngày nó đòi hỏi, nó réo rắt thì việc bạn xấu hổ với bản thân, với gia đình chẳng còn nghĩa lý gì cả.” và đảm bảo sự thực là “bạn đừng ngạc nhiên vì sao đội ngũ DLV lại đông như kiến cỏ và sẵn sàng lăn xả bất chấp đạo đức, bởi thứ đạo đức chúng tôi được học là chúng tôi phải biết yêu công việc của mình, phải biết bảo vệ chế độ trước mọi thế lực thù địch và chúng tôi phải biết hân hoan vì chúng tôi chẳng khác gì cán bộ công chức nhà nước được trả lương đúng ngày đúng giờ hàng tháng cho công việc bảo vệ đất nước!”

Có thể nói, bài viết như một phóng sự ghi lại “nội tâm của một bồi bút” nhưng lại không cho ta một căn cứ nào dẫn dắt, đảm bảo rằng “Dư luận viên” đó là có thật trên đời, chẳng hạn như ai/tổ chức/cơ quan nào tìm đến họ, thời điểm nào, bạn bè họ có khoảng bao nhiêu người được tuyển chọn, cách thức/địa điểm…được huấn luyện, nội dung hay những ví dụ tiêu biểu chứng minh cho sự huấn luyện đó là có tính thuyết phục, mức lương là bao nhiêu, họ đã làm việc hiệu quả đến đâu, cách thức báo cáo kết quả…đúng theo “quy trình” của một việc làm có thể lấy tiền từ ngân sách Nhà nước. Tôi cũng là một nhân viên Nhà nước, viết blog là thú vui của tôi, tôi biết rõ “quy trình” rút tiền từ ngân sách Nhà nước không hề đơn giản chút nào khi công việc đó phải được thực hiện có kế hoạch chặt chẽ với kiểm soát mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch, kết thúc phải có báo cáo, có đánh giá, có phê bình, … nâng lên đặt xuống với bao nhiêu khâu mới có thể được duyệt chi. Cứ cho một “phóng sự” được nhân vật Loan Nguyễn kia “ghi lại “nguyên bản” có thật” mà ngoài mô tả cảm xúc nhân vật có thật kia ra, tác giả lại không thể chứng minh được cách thức “làm việc”, mức thu nhập…từ công việc đó – một yếu tố mà ai cũng thấy tăng độ hot, chứng minh độ chân thật của một “phóng sự”!

Lâu nay, không thiếu những “xuyên tạc viên” (cụm từ cộng động mạng danh cho những kẻ “bồi bút” ẩn danh chống phá chính quyền dựng lên những chuyện ly kỳ về “dư luận viên” với mức lương khủng hấp dẫn bất cứ ai khiến họ bất chấp lương tri làm cái nghề “bồi bút cho Đảng”. Ở đây tôi xin dẫn chứng một vài “Dư luận viên” khủng nổi tiếng chiến “rận chủ” trên trận địa facebook/blog, như Hoàng Thị Nhật Lệ (sinh viên Đại Học Kinh tế quốc dân), Đỗ Anh Minh (Sinh viên Quân Y), Trần Nhật Quang (công nhân), Nguyễn Quang Bách (Sinh viên Học viên Báo chí tuyên truyền), Mai Chi (Sinh viên Đại học Công Đoàn mới thất nghiệp – tức đã tốt nghiệp), Kybo và em trai (công nhân và sinh viên ĐH Báo chí), nhóm Lều Báo (có Linh Nguyễn, Củ Hành, Đôi Mắt, Bao Bất Đồng…) toàn người thật, công việc thật, bạn bè gia đình thật được chia sẻ hàng ngày trên mạng. Cuộc sống họ ra sao, nếu họ thực là Dư luận viên thì những người thân họ không biết hay sao. Bản thân họ xông xáo, tích cực như vậy, không lẽ các cơ quan Tuyên giáo đánh bài lơ, không trưng dụng, trả lương để khích lệ họ ư? Tôi được biết, nhóm này hình thành cộng đồng gắn bó với nhau từ Bắc vào Nam, xem nhau thân thiết như người nhà, yểm trợ nhau chiến rận chủ như “đồng đội”, giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn, hết tiền, nhỡ bữa. Phần lớn sinh viên đến Thủ đô hay Sài Gòn từ quê nghèo, họ rủ nhau, chia sẻ với nhau công việc làm thêm kiếm tiền phụ giúp chi phí học tập,chi tiêu từ bán hàng dịp Trung thu, rải tờ rơi quảng cáo gas, gia sư, bán hàng trên mạng… Tôi chắc không ít các anh chị “đấu tranh dân chủ” đã giao du với họ và biết rõ cuộc sống, mức sống, sinh hoạt của họ ra sao. Còn nếu ngành Tuyên giáo sử dụng đội ngũ DLV nào khác, bỏ rơi những con người cần mẫn “diệt rận” như vậy thì ngành Tuyên giáo đó không đáng để cho các nhân sỹ trí thức, các rận chủ phải quan tâm đến mức miệt mài dựng chuyện, vẽ đủ hình hài, bồi đắp lên câu chuyện giật gân về họ làm gì.

Xin nói thêm về fbker Loan Nguyễn khi tôi ghé thăm trang nhà chị này. Chị ta tự nhận cùng “chiến tuyến” với đám hội nhóm phản động trong nước, đang đau đớn vì cuộc nội chiến trong Hội Nhà báo độc lập và sự mâu thuẫn, tranh giành chức danh hão, tiền bạc trong các hội nhóm khác. Chị ta chia sẻ con đường đến với “sự nghiệp đấu tranh dân chủ” đã từ lâu, đã xác định xả thân, sẵn sàng hy sinh tính mạng cho nó như thế nào … nhằm khuyên nhủ đồng bọn đừng vì tham-sân-si mà tiêu diệt nhau. Đến đây tôi tin các bạn đã có câu trả lời “có thật” về tác giả Loan Nguyễn và sự đảm bảo của Bọ Lập được xác tín đến đâu.

Rốt cuộc, tôi không quan tâm Loan Nguyễn đó là ai, kể cả việc cô ta “like” hầu hết các hội nhóm chống chính quyền điên cuồng nhất hiện nay cũng như tích cực tham gia vào các phong trào, dự án do đám này khởi xướng. Tôi nhắn nhủ cô ta hãy tìm đến những “Dư luận viên” nổi tiếng mà tôi mới nêu tên được một vài trong số họ ở trên mà viết cho sinh động và đảm bảo câu view, câu like được cực hót, còn lối viết, dựng chuyện rẻ tiền này mà một “nhà văn” như Nguyễn Quang Lập đang cất công PR đã chứng minh sự mạt hạng, nhân cách quá hèn kém và sự chống phá thiếu hiệu quả của các vị. Nếu cứ theo con đường này, đảm bảo đến cuối đời cũng chả đi đến đâu, ngoài việc ngày ngày chỉ biết cầu khấn cho Trung Quốc hay Mỹ xâm lược lật đổ thể chế hiện nay hay rỉ rả lập đàn xin cho Đảng Cộng sản tự vỡ thì “nguyện ước” của các vị mới có cơ may thành sự thật.

Đấy, các bạn hãy đọc đi rồi cho ý kiến.

Tags:
 
Mõ Làng © 2013 | Designed by tai game mien phi