TƯỚNG NGUYỄN CHÍ VỊNH NÓI VỀ QUAN HỆ VIỆT - MỸ

Chủ Nhật, ngày 05 tháng 7 năm 2015 4 nhận xét



Trước những động thái mới của quan hệ Việt - Mỹ đúng dịp tròn 20 năm bình thường hoá quan hệ, đã có rất nhiều ý kiến khác nhau trên các diễn đàn, xuất phát từ tư tưởng, nhận thức của mỗi người.

Dưới đây là một số phân tích, quan điểm và phương châm nhất quán của Đảng, Nhà nước và Quân đội ta về hợp tác Việt - Mỹ, qua những ý kiến cô đọng của Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh:

1. Về nguyên tắc trong quan hệ ngoại giao, quốc phòng:

- "Càng căng thẳng thì càng phải độc lập tự chủ. Càng căng thẳng thì càng không bao giờ để kéo vào những liên minh với nước này để chống nước khác.

Đó là nguyên tắc không chỉ bây giờ mà còn từ xưa trong việc bảo vệ Tổ quốc. Việt Nam là bạn, là đối tác nhưng không tham gia liên minh quân sự"

- "Nguyên tắc trong quan hệ Việt – Mỹ, cũng như đối với tất cả các nước khác, là tôn trọng độc lập, tự chủ, chủ quyền lãnh thổ, tôn trọng chế độ chính trị, lợi ích của nhau, bình đẳng cùng có lợi, và mối quan hệ ấy không gây phương hại, không gây quan ngại cho bất kỳ một quốc gia nào. Hơn thế mối quan hệ đó sẽ đóng góp cho hòa bình, ổn định của khu vực Châu Á - Thái Bình Dương. Nguyên tắc này đã được nhấn mạnh trong bản ghi nhớ 2011. Bộ trưởng Phùng Quang Thanh và người đồng cấp Mỹ Ashton Carter cũng đã mạnh mẽ khẳng định lại nguyên tắc này khi ký tuyên bố về tầm nhìn quốc phòng Việt - Mỹ vừa qua.

- "Tôi cho rằng, mọi sự hợp tác đều cần đến lòng tin. Không có lòng tin thì không có hợp tác thực chất, kể cả về chính trị, kinh tế, khoa học công nghệ... Quan hệ quốc phòng càng cần đến lòng tin. Việt Nam và Mỹ cũng vậy, chúng ta bắt đầu bình thường hóa quan hệ từ năm 1995, nhưng hợp tác quốc phòng đi sau, chậm hơn, thận trọng nhưng vững chắc. Có thể nói, hai bên đã đạt được sự thống nhất không còn muốn là kẻ thù của nhau, không xâm phạm, xâm hại những lợi ích chiến lược của nhau và đặc biệt là cam kết không bao giờ đem chiến tranh đến cho nhau".

2. Về đánh giá hành động của Mỹ sẽ không xâm hại Việt Nam:

- "Tại Đối thoại Shangri-la năm 2010 ở Singapore, ông Sergei Ivanov, Phó Thủ tướng Nga, đã bày tỏ quan ngại và cho rằng Nga có trách nhiệm với hòa bình, ổn định ở Afghanistan. Các học giả đã đặt câu hỏi: "Nga có định đưa quân trở lại Afganishtan một lần nữa không?" Ông Ivanov trả lời: "Muốn biết điều này hãy hỏi ông Robert Gates, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ đang ngồi phía dưới, liệu Mỹ có định bao giờ gửi quân sang Việt Nam nữa không?". Ông Gates lúc ấy chỉ đứng lên và nói đúng một câu: "Never" (không bao giờ). Với những gì đã trải qua trong quá khứ và những gì 2 bên đã nỗ lực đạt được hôm nay, tôi tin Mỹ đã hiểu hậu quả và cái giá phải trả khi đem chiến tranh đến một đất nước yêu chuộng hòa bình và có lòng yêu nước cao độ như Việt Nam".

3. Về thực chất hợp tác quốc phòng Việt - Mỹ:

- "Hợp tác quốc phòng nói chung, đặc biệt là giữa Việt Nam và Mỹ có tính chất tiệm tiến, nó không có bước ngoặt. Đừng nghĩ hợp tác thực chất là hợp tác quân sự hay là về cái gì to tát mà là những nội dung hai bên tìm được cái chung để cùng thực chất thực hiện".

- "Mỹ còn chưa dỡ bỏ toàn bộ lệnh cấm thì đó một điều bất hợp lý trong mối quan hệ giữa hai nước. Việc Mỹ duy trì một phần còn lại lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam chính là nhân tố "chưa thực chất".

4. Về đánh giá việc Mỹ dỡ bỏ cấm vận vũ khí:

- "Nếu nói Việt Nam tăng sức mạnh vì có thể mua vũ khí của Mỹ là không chính xác. Chúng ta có sức mạnh nếu chúng ta giữ được độc lập, tự chủ, đồng thời chúng ta có mối hợp tác đa phương, trong đó có cả đa phương về quốc phòng. Về trang bị vũ khí, chúng ta sẽ tự do chọn lựa những gì chúng ta muốn, chúng ta cần. Vấn đề là chúng ta cần có một môi trường rộng lớn hơn để lựa chọn cái chúng ta cần khi cần thiết, nhưng quan trọng hơn, chúng ta có lòng tin rộng lớn hơn của tất cả các quốc gia, theo như chúng ta từng tuyên bố rất nhất quán Việt Nam là bạn của tất cả các nước. Cái đó mới là nhân tố cực kỳ quan trọng để bảo vệ đất nước, chứ không phải là chuyện mua vũ khí".

5. Về một phần nguyên nhân gây căng thẳng trên Biển Đông:

- "Thật ra mối quan hệ không tốt giữa Mỹ và Trung quốc đã gây phương hại đến tình hình chung của khu vực.
Cho nên chúng tôi rất mong hai nước Mỹ và Trung Quốc có những quan hệ tốt với nhau và tôn trọng các nước nhỏ như Việt Nam",

6. Về hợp tác Việt - Mỹ thực thi pháp luật trên biển:

- "Chúng ta hợp tác với Mỹ về thực thi pháp luật trên biển trên cơ sở chính sách nhất quán của chúng ta, là đảm bảo rằng lãnh hải cũng như thềm lục địa 200 hải lý của Việt Nam là vùng an toàn cho các hoạt động tự do hàng hải và luôn được kiểm soát theo đúng pháp luật của Việt Nam, luật pháp quốc tế

Vùng biển Việt Nam không có cướp biển, có chăng là cướp biển ở vùng khác chạy vào chúng ta bắt được và giao trả lại. Cái đó không phải tự nhiên mà có, mà phải là do sức mạnh của chính chúng ta, chúng ta quan tâm đến bảo vệ an toàn không chỉ cho tàu bè của mình, ngư dân mình, mà còn đảm bảo an toàn cho đường vận tải hàng hải quốc tế".

- "Việc bảo đảm an toàn trên vùng biển của chúng ta vừa thể hiện trách nhiệm quốc tế của ta và đồng thời cũng khẳng định đây là vùng biển của Việt Nam. Quốc tế tôn trọng sự quản lý, quyền tài phán của chúng ta, trên các vùng biển của Việt Nam. Việc bảo vệ an toàn, an ninh hàng hải, tự do thương mại, tự do đi lại trên các vùng biển của các quốc gia, vừa là quyền lợi vừa là trách nhiệm của mọi quốc gia".

- "Nếu nói Việt Nam tăng cường quan hệ với Mỹ vì tình hình căng thẳng ở Biển Đông thì không đúng. Diễn biến trên Biển Đông không phức tạp thì chúng ta vẫn sẽ hợp tác như thế. Nhưng điều kiện khách quan đẩy mối quan hệ đến mức nào thì không tùy thuộc vào ý chí của chúng ta. Có những cái không có quan hệ mà lại là đồng quan điểm, không bàn bạc gì với nhau nhưng lại cùng lợi ích, thì những cái "đồng" đó tạo ra một mối quan hệ có tính chất tự nhiên hơn.

Vì sao Mỹ lại can dự vào tình hình Biển Đông như thế? Trước hết là vì chính lợi ích chiến lược của Mỹ. Mỹ đã tốn rất nhiều công sức để bảo vệ tự do thương mại trên các vùng biển quốc tế, trên cơ sở luật pháp quốc tế vì nền kinh tế của họ phụ thuộc vào điều đó, đó là chưa kể các hoạt động của lực lượng quân sự Mỹ trên toàn cầu, trên không, trên biển... Việt Nam, cũng như Mỹ và đa số các quốc gia khác trên thế giới đều dựa vào luật pháp quốc tế để bảo vệ tự do thương mại, tự do hàng hải trên biển, trên không, đồng nghĩa với việc bảo vệ thềm lục địa 200 hải lý của các nước. Cái đó là cái đồng tự nhiên, chứ Mỹ, Việt Nam hay rất nhiều nước khác không bàn để cùng lên tiếng về việc đó. Chúng ta đã nói nhiều lần, Việt Nam ủng hộ Mỹ và các quốc gia khác tăng cường can dự ở khu vực nếu điều đó phù hợp với mục tiêu bảo đảm hòa bình, ổn định của khu vực, trên cơ sở luật pháp quốc tế.

Chúng ta cần làm cho thế giới hiểu rằng Việt Nam minh bạch trong quan hệ quốc phòng với các nước, trong đó có Mỹ. Chúng ta đã nói là làm, không chỉ riêng với Mỹ, mà với tất cả các nước. Nếu hợp tác mà không bình đẳng, không có lợi và không tôn trọng nhau thì không hợp tác. Hợp tác mà phương hại đến một quốc gia nào thì chúng ta cũng sẽ không làm. Đây là lập trường của chúng ta. Minh bạch, không mập mờ".

Và quan trọng nhất là đây:

- "Chúng ta tuyệt đối không được khiêu khích và không để bị khiêu khích. Mặt khác, cần chứng minh cho bằng được với nhân dân mình, cho cộng đồng quốc tế và với nước tranh chấp rằng mình có chính nghĩa, có lẽ phải.

Nhưng quan trọng nhất là phải dựa vào nội lực của mình, gồm chính trị, ngoại giao, kinh tế, quốc phòng, để bảo vệ độc lập chủ quyền, không dựa dẫm vào bất kỳ nước nào khác. Sức mạnh đoàn kết toàn dân tộc cộng với sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế là “lợi thế chính trị”, là tiền đề tất yếu của thắng lợi.

Cần phân biệt sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế đối với lẽ phải với việc dựa vào nước khác để giải quyết tranh chấp. Nếu dựa vào hoặc để bị hiểu lầm rằng anh đang dựa vào sức mạnh của nước khác để giải quyết vấn đề thì rất nguy hiểm. Chỉ cần “chỗ dựa” rút lui hay thỏa hiệp thì anh sẽ là nạn nhân đầu tiên của sự lựa chọn sai lầm đó".

Bài viết hay nên đọc

VỀ CHUYẾN ĐI MỸ CỦA ÔNG NGUYỄN PHÚ TRỌNG

Thứ Bảy, ngày 04 tháng 7 năm 2015 7 nhận xét

Mõ Làng

Ít ngày nữa, ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng cộng sản Việt Nam sẽ đến Mỹ trong một chuyến thăm chính thức đánh dấu 20 năm quan hệ Việt Mỹ. 20 năm đã qua, người ta có thể thấy đây là mối quan hệ phát triển nhanh chóng, đầy thú vị giữa hai cựu thù. 

     
Đánh giá về mối quan hệ Việt - Mỹ, năm ngoái ngoại trưởng Mỹ John Kerry có nói, chưa bao giờ chúng ta đã làm việc nhiều đến thế để mối quan hệ ngày càng phát triển đi vào thực chất, sâu rộng hơn theo tinh thần thỏa thuận Đối tác Toàn diện đã được hai nước ký kết vào tháng 7/ 2013 giữa Chủ tịch Trương Tấn Sang và Tổng thống Barack Obama.

Có thể điểm lại một số chỉ dấu quan trọng trên mọi mặt chính trị, kinh tế, văn hóa, quân sự như:

Về Chính trị, Các chuyến viếng thăm cấp cao của tổng thống Mỹ W. Clinton, G. Bush đã đến Việt Nam. Ngược lại, Chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết, các Thủ tướng Phan Văn Khải, Nguyễn Tấn Dũng, Phạm Quang Nghị cũng đã qua thăm Mỹ. Hai nước cũng đã trao đổi trên tất cả các kênh Đảng chính trị, nhà nước, chính phủ và trên tất cả các lĩnh vực, kể cả lĩnh vực được cho là quan trọng, nhạy cảm như quốc phòng, an ninh. Điều này cho thấy nội bộ Mỹ ngày càng nhận thức rõ và thừa nhận vai trò quyết định của Đảng Cộng sản Việt Nam trong việc lãnh đạo hoạch định và triển khai đường lối, chính sách đối nội và đối ngoại của Việt Nam.

Về Kinh tế, Thương mại và Khoa học - Công nghệ, hai bên đã đẩy nhanh tiến trình ký kết, phê chuẩn Hiệp định Hạt nhân dân sự Việt - Mỹ. Kim ngạch thương mại giữa hai nước đã nhanh chóng tăng lên 35 tỷ USD và khi hai nước đạt được thỏa thuận hiệp định TPP thì Mỹ sẽ trở thành nhà đầu tư số 1 vào Việt Nam trong tương lai.

Về An ninh, quốc phòng, hai bên tiếp tục đạt được những tiến bộ vững chắc trong cả 5 lĩnh vực ưu tiên hợp tác là: An ninh hàng hải; Đối thoại cao cấp; Tìm kiếm và cứu nạn; Trợ giúp nhân đạo và cứu trợ thiên tai và Hoạt động gìn giữ hòa bình. Mỹ đã có những bước đi tích cực bao gồm việc dỡ bỏ một phần lệnh cấm bán vũ khí sát thương, trao đổi kinh nghiệm, hợp tác an ninh - tình báo và hợp tác an ninh đa phương.

Về Giáo dục - đào tạo: Hai nước đã thúc đẩy hợp tác giáo dục đào tạo sâu hơn qua việc học tập, nghiên cứu, trao đổi giảng dạy ở mỗi nước. Việt Nam là nước đứng đầu trong khu vực Đông Nam Á về số lượng sinh viên học tập tại Hoa Kỳ. Phía Hoa Kỳ cũng đã xây dựng trường Đại học Fulbright Việt Nam (FUV). Đây chính là những nguồn lực quí giá cho Việt Nam xây dựng đất nước trong tương lai.

Mặc dù còn có những điểm khác biệt về nhận thức đối với vấn đề nhân quyền, song hai bên thường xuyên duy trì đối thoại hàng năm với nhiều kết quả tích cực, góp phần xử lý hiệu quả vấn đề dân chủ, nhân quyền trong tổng thể quan hệ Việt - Mỹ. Mỹ khẳng định ủng hộ một nước Việt Nam vững mạnh, thịnh vượng và độc lập, tôn trọng pháp quyền và nhân quyền. 

Đánh dấu 40 năm kết thúc chiến tranh và tròn 20 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Mỹ - Việt (12/07/1995 - 12/7/2015) sẽ diễn ra một sự kiện lịch sử mới trong quan hệ giữa hai nước đó là chuyến thăm Mỹ của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Đây là lần đầu tiên Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam thăm chính thức Mỹ. Phía Mỹ đã cam kết dành những nghi thức lễ tân cao nhất để đón tiếp người đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam. 

Trước chuyến thăm của Tổng Bí thư Nguyễn Phũ Trọng sang Mỹ, nhiều nhà bình luận, phân tích có tiếng tăm trên các diễn đàn chính trị quốc tế và Việt Nam đã có những phân tích, bình luận:

Tiến sỹ Trần Việt Thái, Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chiến lược Ngoại giao, Học viện Quan hệ Quốc tế thì cho rằng: "Thứ nhất là tính biểu tượng. Phải nói là chuyến thăm Mỹ lần này của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng có tính biểu tượng hết sức sâu sắc. Hiện nay nhận thức của rất nhiều người Mỹ, hoặc rất nhiều người ở Mỹ về Việt Nam là tương đối lạc hậu, chậm so với những thay đổi ở Việt Nam, hoặc là họ có những nhận thức không phù hợp với bối cảnh hiện nay. 
Và bản thân nó khẳng định một điều, nó cho thấy là sự công nhận lẫn nhau giữa hai nhà nước, giữa hai chế độ, đây là điều hết sức quan trọng đối với Đảng cộng sản Việt Nam, đối với đất nước Việt Nam. Đấy là hai nước với chế độ chính trị khác nhau, hoàn toàn có thể hợp tác và cùng hướng tới những vấn đề có lợi ích chung. Đấy là điểm thứ hai. 
Điểm thứ ba là nó sẽ giúp gỡ bỏ một số cách thức, một số khó khăn và trở ngại ở trong quan hệ Việt – Mỹ, để mở đường cho những cơ hội hợp tác".

Giáo sư Ngô Vĩnh Long, nhà nghiên cứu thuộc Đại học Maine, Hoa Kỳ, nói: "Tôi đồng ý với vấn đề biểu tượng. Đây là vấn đề rất quan trọng. Tôi nghĩ rằng một ông Tổng bí thư của Đảng Cộng sản Việt Nam sang thăm Mỹ trong lúc này cho quần chúng Mỹ biết rằng là đối với Mỹ vấn đề ý thức hệ không phải là vấn đề quan trọng lắm, ngay bây giờ, mà là vấn đề lợi ích chung của hai nước và an ninh trong khu vực.

Vấn đề nữa là, ông Trọng sang kỳ này là trước khi (Hiệp định) Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) sẽ được ký kết. Mà đây là thời điểm rất quan trọng, nếu ông Trọng sang bên Mỹ và vận động quần chúng Mỹ, cho biết rằng Việt Nam sẽ nghiêm chỉnh thi hành những đòi hỏi của TPP, khi Việt Nam đã ký, trong đó có vấn đề nhân quyền, bảo vệ công nhân, thì tôi nghĩ đây là một vấn đề có lợi không những cho Mỹ, cho Việt Nam, cũng cho mười nước kia nữa trong vấn đề củng cố quan hệ và đẩy mạnh TPP".

Tuy nhiên, cũng có một vài tiếng nói nghi ngại: Tiến sỹ Jonathan London, đang giảng dạy ở Khoa Nghiên cứu châu Á và Quốc tế, Đại học Thành thị Hong Kong tâm tư rằng: "Cũng thấy hối tiếc, dù mừng Tổng Bí thư đang (chuẩn bị) sang Mỹ, nhưng không biết hiệu quả đến mức độ nào. Và điều đó tôi nghĩ cũng không giải quyết được. Nhưng hy vọng là việc này sẽ được nhớ về một thời điểm mà quan hệ song phương giữa hai nước đã thay đổi

Hơi tiếc một chút, bởi vì sắp tới Việt Nam sẽ có những lãnh đạo mới sẽ lên cầm quyền. Và tôi hy vọng, dù tôi không hiểu tại sao ông Nguyễn Phú Trọng được chọn để sang Mỹ, nhưng tôi hy vọng là trong tương lai thì sẽ không có chuyện là sẽ có những thiếu thống nhất trong (lãnh đạo) cấp cao của Việt Nam".

Những phân tích, bình luận nói trên đều thống nhất ở một điểm mấu chốt đấy là "tính biểu tượng". Hai nhà nước với hai chế độ chính trị khác nhau không phải là trở ngại của mối quan hệ. Vấn đề ý thức hệ được gạt sang một bên vì lợi ích quốc gia hai bên. Điều này phù hợp với xu thế hội nhập không phân biệt đang diễn ra mạnh mẽ. Các quốc gia cựu thù có thể ngồi lại với nhau tìm tiếng nói chung còn hơn là cố chấp, bỏ qua cơ hội phát triển.

Những nghi ngại như của TS Jonathan biểu hiện sự thiếu hiểu biết về chế độ chính trị ở Việt Nam mà thôi. Việt Nam là một quốc gia được quản trị bằng một đảng chính trị, một đường lối nhất quán do đảng chính trị vạch ra. Phương thức quản trị đặc trưng là chế độ tập thể, một cá nhân không thể quyết định mọi vấn đề của quốc gia. Ông Nguyễn Phú Trọng có thể thôi giữ chức Tổng Bí thư vào kỳ đại hội đảng sắp tới, nhưng điều đó không làm thay đổi đường lối của đảng cộng sản. Thậm chí chuyến đi của ông có thể thổi làn gió mới vào sự nghiệp đổi mới của đảng.

Tất cả cũng chỉ là dự đoán, nhưng có thể thấy trước những đổi thay thuận lợi cho công cuộc chỉnh trị của cả hai bên.

Bài viết hay nên đọc

CHUYỆN NÓNG Ở BIÊN GIỚI VIỆT NAM - CAMPUCHIA

Thứ Sáu, ngày 03 tháng 7 năm 2015 23 nhận xét

Kính Chiếu Yêu

Đã mấy ngày rồi nhưng câu chuyện một nhóm người Campuchia xâm nhập qua biên giới và gây xung đột với lực lượng biên phòng và dân chúng tỉnh Long An, Việt Nam vẫn chưa nguôi. Cư dân mạng nổi giận và đâu đó có những lời lẽ quá khích, quy kết cho chính quyền Campuchia là trở mặt, vong ân bội nghĩa, cơ hội, bợ đỡ Trung Quốc vì món lợi viện trợ kinh tế... Vậy cần nhìn nhận vấn đề này như thế nào để có thái độ ứng xử thỏa đáng.

Nhắc lại một chút về sự kiện ngày 28/6, một nhóm khoảng 250 người Campuchia với sự tham gia của một số nghị sĩ đảng đối lập Campuchia CNRP đã tiến sâu vào khu vực mốc 203 do Việt Nam quản lý thuộc địa bàn tỉnh Long An.

Trước hành động sai trái này, lực lượng chức năng Việt Nam và một số người dân địa phương đã ra ngăn chặn, giải thích nhưng bị một số phần tử quá khích người Campuchia tấn công, khiến 7 người Việt Nam bị thương. 

Vụ việc đã được giải quyết, không còn xung đột. Về phía nhà nước Việt Nam, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Hải Bình đã nói rõ: “Chúng tôi phê phán mạnh mẽ hành động bạo lực do một số phần tử quá khích người Campuchia gây ra, vi phạm pháp luật của cả hai nước, các hiệp ước, hiệp định và thỏa thuận giữa Việt Nam và Campuchia, ảnh hưởng đến tiến trình phân giới cắm mốc cũng như quan hệ tốt đẹp giữa Việt Nam và Campuchia".

Đồng thời, ông Lê Hải Bình khẳng định Việt Nam rất coi trọng quan hệ láng giềng hữu nghị hợp tác toàn diện với Campuchia, mong muốn phát triển đường biên giới Việt Nam - Campuchia hòa bình, hữu nghị. và "yêu cầu các cơ quan chức năng của Campuchia có biện pháp xử lý thỏa đáng vụ việc, không để những hành động tương tự tái diễn, bảo đảm cho công tác phân giới cắm mốc được tiến hành thuận lợi vì lợi ích chung của nhân dân hai nước”.

Phân giới cắm mốc là vấn đề chung quan trọng trong mối quan hệ Việt Nam - Campuchia, được lãnh đạo cấp cao hai bên nhiều lần nhấn mạnh. Quá trình đàm phán, phân giới, cắm mốc đã diễn ra nhiều năm.

Từ năm 1964 - 1967, Chính phủ Vương quốc Campuchia do Quốc trưởng Norodom Sihanouk đứng đầu chính thức đề nghị Việt Nam công nhận Campuchia trong đường biên giới hiện tại, cụ thể là đường biên giới trên bản đồ tỷ lệ 1/100.000 của Sở Địa dư Đông Dương thông dụng trước năm 1954. 

Ngày 27-12-1985, Việt Nam và Cộng hòa Nhân dân Campuchia đã ký Hiệp ước hoạch định biên giới quốc gia trên cơ sở thỏa thuận năm 1967. Thi hành Hiệp ước, hai bên đã tiến hành phân giới trên thực địa và cắm mốc quốc giới từ tháng 4-1986 đến tháng 12-1988 được 207 km/1137 km; tháng 1-1989 theo đề nghị của phía Campuchia, hai bên tạm dừng việc phân giới cắm mốc.

Trên biển, ngày 7-7-1982 hai chính phủ ký Hiệp định thiết lập vùng nước lịch sử chung giữa hai nước và thỏa thuận: sẽ thương lượng vào thời gian thích hợp để hoạch định đường biên giới trên biển, lấy đường gọi là đường Brévié được vạch ra năm 1939 với tính chất là đường quản lý hành chính làm đường phân chia giữa hai nước.

Từ ngày Chính phủ Campuchia thành lập sau khi ký Hiệp ước hòa bình về Campuchia năm 1993, năm 1994, 1995 Thủ tướng Chính phủ hai nước đã thỏa thuận thành lập một nhóm làm việc cấp chuyên viên để thảo luận và giải quyết vấn đề phân giới giữa hai nước và thảo luận những biện pháp cần thiết để duy trì an ninh và ổn định trong khu vực biên giới nhằm xây dựng một đường biên giới hòa bình, hữu nghị lâu dài giữa hai nước.

Thực hiện thỏa thuận giữa Thủ tướng Chính phủ hai nước, đầu tháng 6-1998, nhóm chuyên viên liên hợp về biên giới Việt Nam - CPC đã họp tại Phnom Pênh từ ngày 16 đến 20-6-1998. Trong cuộc họp này, hai bên đã trao đổi về việc tiếp tục thực hiện các hiệp ước, hiệp định về biên giới giữa hai nước đã ký trong những năm 1982, 1983, 1985. Hai bên đã dành nhiều thời gian thảo luận một số vấn đề về quan điểm của hai bên liên quan đến biên giới biển và biên giới trên bộ với mong muốn xây dựng đường biên giới giữa hai nước trở thành đường biên giới hòa bình, hữu nghị và hợp tác lâu dài.

Năm 2005 hai nước phê chuẩn và đi vào thực hiện Hiệp ước bổ sung hoạch định biên giới Việt Nam-Campuchia ký ngày 10/10/2005, khởi động lại quá trình phân giới cắm mốc bị gián đoạn gần 20 năm. 

Hai nước Việt Nam-Campuchia đã khánh thành cột mốc 171 tại cửa khẩu Mộc Bài-Ba Vét, cơ bản hoàn thành xác định 8 vị trí mốc tại tỉnh Đắk Lắk, 2 vị trí mốc tại tỉnh Kon Tum và đang xây dựng cột mốc ở 3 cửa khẩu quốc tế là Xa Xía (Kiên Giang), Xa Mát (Tây Binh) và Bonuê (Bình Phước). Theo hiệp định, sẽ có khoảng hơn 370 cột mốc được cắm trên toàn tuyến biên giới Việt Nam - Campuchia.

Nếu không có những hành động chống đối, phá hoại từ phía lực lượng đối lập theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan Campuchia CNRP do Sam rainsy cầm đầu thì công cuộc cắm mốc, phân giới đã kết thúc.

Sam rainsy là ai?

Sam Rainsy sinh ngày 3 tháng 10, 1949 là con của một quan chức cao cấp của Campuchia, đi du học ở Pháp. Năm 1991, Sam rainsy từ Pháp trở về Campuchia và xuất hiện lần đầu trong hoạt động chính trị trước công chúng bằng việc gia nhập Đảng Funcinpec của hoàng thân Norodom Ranariddh. Tiếp đó ông ta được bổ nhiệm làm bộ trưởng tài chính.

Năm 1994, bị cách chức khỏi vị trí Bộ trưởng Tài chính đồng thời bị khai trừ khỏi đảng Funcinpec và tước đại biểu quốc hội vào năm 1995. Sau sự kiện này ông đã đứng ra thành lập đảng Sam Rainsy mang tên mình, hiện nay là một trong ba chính đảng lớn nhất ở Campuchia.

Năm 2005, Sam Rainsy rời khỏi đất nước sau khi mất quyền miễn tố của đại biểu quốc hội. Năm 2006 trở về khi được Quốc vương Norodom Sihamoni miễn xá.

Sam rainsy được coi là nhân tố gây bất ổn hàng đầu cho quan hệ Việt Nam - Campuchia. Đường lối căn bản Của Sam và đảng của ông ta là cổ vũ chủ nghĩa dân tộc cực đoan, dựa vào sự viện trợ của Trung Quốc, chống Việt Nam để lấy phiếu của cử tri. 

Sam rainsy đã không ngần ngại làm những việc trái với chính sách của nhà nước Campuchia trong quan hệ với Việt Nam. Ngày 25 tháng 10 năm 2011, Sam tới khu vực đang phân giới cắm mốc giữa tỉnh Long An của Việt Nam và tỉnh Svay Rieng của Campuchia, nhổ sáu cọc dấu tạm thời. Chính quyền huyện Chantrea (tỉnh Svay Rieng) của Campuchia đã kiện ông ta ra tòa. Sam bị xử tù 11 năm về tội tuyên truyền thông tin sai lạc và phá hoại tài sản quốc gia, giả mạo, phát hành tài liệu và bản đồ sai trái nhằm cản trở công tác phân giới cắm mốc của Campuchia. Sam Rainsy sống lưu vong tại Pháp để trốn tránh bản án. Đến tháng 7/2013 Sam được Hoàng gia Campuchia ân xá và trở về nước.

Hành động tương tự mới đây như đã nói ở trên cũng do Đảng cứu nguy dân tộc của Sam Rainsy gây ra. Chỉ khác là lần này không phải đích thân Sam mà là tay chân của ông ta.

Rõ ràng, đây chỉ là hành động của một bộ phận có tư tưởng cực đoan, bài Việt ở Campuchia, không phải là chủ trương của nhà nước Campuchia và đa số nhân dân Campuchia.

Đáp lại hành động cực đoan nói trên và để công bố cho dư luận biết chính sách của mình Chính phủ Hoàng gia Campuchia đã cho công bố bản đồ chính thức về phan giới, cắm mốc biên giới Việt Nam - Campuchia vào sáng ngày 2/7.

Động tác này nhằm phản bác lại những vu cáo của đảng Cứu quốc đối lập cho rằng, Chính phủ Hoàng gia Campuchia do Đảng Nhân dân Campuchia lãnh đạo đã sử dụng bản đồ không đúng và làm mất đất về phía Việt Nam.

Vì vậy, cần có thái độ thận trọng, đúng mực khi đứng trước những vấn đề quan hệ quốc tế.


Bài viết hay nên đọc

VỀ MỘT CHUYẾN ĐI "TIỀN TRẠM" ĐẶC BIỆT

7 nhận xét

Chiềng Chạ

Xuất hiện những cuộc viếng thăm có tính "tiền trạm" trước khi chính thức có các cuộc viếng thăm lớn. Đó là một trong những điều mà nền ngoại giao có bề dày hàng đầu thế giới vẫn thực hiện và cũng xin nói rằng, đó cũng là lí do lí giải tại sao trong các nhân tố để có được một đất nước Mỹ như hôm nay, ngành ngoại giao Mỹ tự hào có một phần đóng góp không nhỏ. Chuyến thăm của Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ dự kiến diễn ra trong vòng 20 ngày (từ ngày 13 đến 14/7) có thể xem là một chuyến đi tiền trạm đặc biệt!  

Mặc dù chuyến viếng thăm chính thức nước Mỹ của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng - người đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam (dự kiến vào đầu tháng 7/2015) chưa diễn ra nhưng do được thông báo trước một thời gian tương đối sớm nên chuyến đi này đã thu hút một sức hút đặc biệt từ dư luận. Người ta đã bàn đến không ít câu chuyện trong cái chủ đề: 'Được - mất của Việt Nam trong chuyến thăm Mỹ lần này". Và đương nhiên, trong bối cảnh quốc tế liên tục xuất hiện các biến động và từ sự vào cuộc tương đối tự nguyện của người Mỹ trên Biển Đông thì đã đủ để nói rằng được sẽ nhiều hơn mất trong chuyến thăm lần này và sự mất cũng là đương nhiên bởi người Mỹ lâu nay chưa cho không ai bao giờ. 

Tuy nhiên, có lẽ điều quan tâm nhất của công luận cũng chính là sự được của Việt Nam trong chuyến đi của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng! 

TPP chăng? 

Phải công nhận rằng TPP là một mối quan tâm lớn đối với Việt Nam bởi cũng giống như WTO chúng ta đang đặt hi vọng lớn vào một Hiệp định đối tác xuyên châu Á - Thái Bình Dương do chính người Mỹ khởi xướng. Việc được tham gia TPP sẽ đem lại cho VN một sân chơi thực sự công bằng, nơi mà chúng ta sẽ có địa vị pháp lý ngang bằng trong các cuộc kiện cáo về mặt kinh tế, sẽ không có những điều xảy ra với các cáo buộc bán phá giá từ Mỹ đối với một số mặt hàng nông sản, thực phẩm đến từ Việt Nam. Cho nên, đừng hỏi tại sao đối với TPP VN có một quyết tâm đặc biệt. Và cũng xin nói rằng, TBT Nguyễn Phú Trọng tới Mỹ sắp tới cũng chỉ là trên cương vị người đứng đầu một chính đảng có vai trò lãnh đạo và độc tôn tại Việt Nam; song điều đó không thể nói rằng, VN sẽ phải tạm gác việc vận động gia nhập TPP sang một bên trong chuyến thăm này.

Thêm nữa, vận động gia nhập TPP vào thời điểm hiện nay cũng giống như một thứ gia vị để món ăn ngon hơn mà thôi bởi sau khi được hai Viện thuộc Quốc hội (thượng - hạ) thông qua dự luật TPA để cho phép Tổng thống được phép 'đàm phán nhanh" với các đối tác gia nhập thì Tổng thống Obama cũng đã ký ban hành một đạo luật để hợp pháp cái quyền của mình được Quốc hội ủy nhiệm. Một chướng ngại quen thuộc của VN khi tham gia các hiệp định thương mại có sự xuất hiện của người Mỹ cũng vì vậy đã được loại bỏ. Vậy nên, vận động thì sẽ tạo điều kiện thuận lợi hơn, thúc đẩy VN gia nhập TPP sớm hơn nhưng không vận động cũng không sao! 

Dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí sát thương với Việt Nam? 

Tháng 10/2014 chứng minh một sự chuyển biến đáng ngờ trong mối quan hệ Việt - Mỹ. Chuyến thăm Mỹ của thượng nghị sỹ John McCain  và nhiều quan chức đến từ Nhà trắng tới VN đã đưa theo những tín hiệu đáng mừng. Theo đó, "Hoa Kỳ thông báo dỡ bỏ một phần lệnh cấm vận vũ khí sát thương với Việt Nam" như một món quà đặc biệt nhân sự kiện kỷ niệm ngày bình thường hóa quan hệ ngoại giao giữa hai nước. Các nhà quan sát cũng đánh giá đó là một tín hiệu để Mỹ gia cố lòng tin với VN và tạo hành lang để có thể giúp đỡ VN cải thiện an ninh trên biển.
Ông Frank A. Rose sẽ có mặt tại Việt Nam từ ngày 13 đến 14/7 (Nguồn: BBC). 
Với một ý nghĩa như thế thì chuyến thăm của TBT Nguyễn Phú Trọng cũng chắc chắn đưa nội dung này ra để thảo luận giữa hai nước. Tuy nhiên, xem ra chuyến thăm VN của Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ ông Frank A. Rose xem ra đã mang lại những tín hiệu tốt lành về một tương lai Người Mỹ dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí sát thương với Việt Nam trong chuyến thăm của TBT Nguyễn Phú Trọng. 

Thông tin từ nhiều hãng tin quốc tế lớn cho hay: "Ngày 13 đến 14/ 7 ông sẽ có mặt tại Hà Nội, Việt Nam để làm việc với lãnh đạo Bộ Ngoại giao và Trung tâm Vệ tinh Quốc gia về các vấn đề liên quan an ninh không gian và kiểm soát vũ khí đa phương". Có thể nói với cương vị hiện tại là  Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ phụ trách kiểm soát và thanh sát vũ khí của Hoa Kỳ, cho nên chắc chắn rằng, chuyến đi của ông  Frank A. Rose sẽ không dừng lại ở những thỏa thuận mà bà Rose Gottemoeller - Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ tới VN vào tháng 2/2015 hay Trợ lý Ngoại trưởng chuyên trách các vấn đề về chính trị và quân sự Hoa Kỳ Puneet Talwar tới VN vào cuối tháng 1/2015. Và xin nhắc lại đây là một chuyến đi có ý nghĩa tiền trạm nên chúng ta có quyền tin tưởng rằng, những thỏa thuận đạt được trong chuyến thăm của ông  Frank A. Rose sẽ là một tiền đề vững chắc để Mỹ thông qua lệnh dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí sát thương với Việt Nam trong chuyến thăm sắp tới. 

Bài viết hay nên đọc

BAO GIỜ CHO HẾT NHỮNG CHUYẾN VIẾNG THĂM?

13 nhận xét

Người Mỹ lại có một cuộc bày trò tương đối đình đám. Đó là lời nhận xét có lẽ không thể nào xác đáng hơn trong một cuộc tiếp xúc giữa chính quyền Mỹ với một số đại diện giới hoạt động người Việt Nam tại hải ngoại đã diễn ra ở Nhà trắng hôm thứ Tư (Nguồn tin BBC cho biết). 

Các cá nhân người Việt xuất hiện lần này tại cuộc tiếp xúc lần này vẫn là những cái tên rất quen thuộc; trong đó phải kể đến như Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Quốc Quân và một số thành viên được giới thiệu là người của tổ chức "Việt Tân". Và nếu ai đó quan tâm thì hẳn đều biết, không chỉ xuất hiện những gương mặt thân quen mà cái hình thức được gọi với cái tên "cuộc tiếp xúc này" cũng đã diễn ra cũng đã được diễn ra cách đây chừng 1 tháng với một cái tên nghe trang trọng hơn: Điều trần (http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/06/150618_blogger_dieu_cay_dieu_tran_tai_hoa_ky). Tuy nhiên, có lẽ để có thêm một cái nhìn về các hình thức hoạt động kiểu này, người viết sẽ không đề cập tới những câu chuyện hình thức hay chuyện về các cá nhân cụ thể trong đó. Xin được nói về một trong những khía cạnh có thể xem là quan trọng nhất: Nội dung các hoạt động này. 
Phó Trợ lý Ngoại trưởng Scott Busby (bìa phải) và giới hoạt động người Việt trước cuộc gặp (Ảnh BBC). 

Đã rất nhiều người trong đó có tôi thử hỏi rằng, tại một 'cuộc tiếp xúc" được giới thiệu vô cùng long trọng một cách tổng thể như "các thành viên của cộng đồng hoạt động dân chủ, nhân quyền của Việt Nam tại Mỹ"; rồi các cá nhân cụ thể cũng được gắn vào những danh xưng mà chắc chắn chỉ cần đọc một lần thì sẽ nhớ mãi: "ông Cù Huy Hà Vũ, cựu tù nhân chính trị", "bác sỹ Nguyễn Quốc Quân, đại diện Cao trào Nhân bản, đại diện các tổ chức và đảng phái như BP SOS, Đảng dân chủ Việt Nam, Việt Tân". Và chủ thể đứng ra tiếp đoàn người này và địa điểm diễn ra cũng long trọng không kém: "các quan chức Bộ ngoại giao Mỹ tiếp ở Nhà Trắng" (Giám đốc cấp cao Vụ Châu Á, Dan Kritenbrink, Giám đốc cấp cao Vụ đa phương và Nhân quyền, Stephen Pomper, ngoài ra còn có các quan chức thuộc Bộ Ngoại giao Mỹ như Phó Trợ lý Ngoại trưởng Scott Busby). Đó cũng là lí do khiến bất cứ ai cũng không thể cho đó là một cuộc đùa giỡn về mặt nhân quyền hay một hoạt động mang tính hình thức; và đương nhiên, nhìn hình thức như thế chắc hẳn nội dung cuộc "tiếp xúc" cũng ghê gớm lắm.....

BBC Việt ngữ thông qua nhiều nguồn tin (chắc từ miệng Cù Huy Hà Vũ và Nguyễn Quốc Quân) đã cho hay: "Nhà Trắng "muốn chia sẻ với chúng tôi kế hoạch của họ và lắng nghe các ý kiến, thông tin về cuộc gặp tới đây với ông Nguyễn Phú Trọng".


Phải thú thực là vừa nghe điều này người viết - tôi đã suýt "ói". Và tất nhiên, nó không bắt nguồn từ chuyện đúng - sai về mặt thông tin được BBC cho hay, nó bắt nguồn từ cái cách mà người Mỹ đã làm trước chuyến thăm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng dự kiến sẽ diễn ra vào đầu tháng 7 này. 

Nước Mỹ vẫn được biết đến là đất nước có sức mạnh chi phối ghê gớm với phần còn lại của thế giới mà xem ra dù Trung Quốc có trỗi dậy khoảng vài chục năm nữa e khó lòng địch nổi. Họ cũng đã khiến không chỉ các đối thủ mà còn cả những đồng minh thân cận như Đức, Pháp, Anh tại EU nhiều phen há hốc vì sử dụng các thiết bị giám sát, nghe trộm phương tiện thông tin của các nhà lãnh đạo các nước này (http://vi.rfi.fr/quoc-te/20150702-bao-chi-chau-au-to-giac-diep-vu-nghe-len-cua-my-trong-chinh-gioi-duc/).... Thế mạnh về khoa học kỹ thuật tiên tiến được cho là lí do hàng đầu khiến người Mỹ có thể làm được những điều không tưởng, thậm chí cỗ máy này của họ cũng đã ít nhiều thành công tron các hoạt động lật đổ tại Châu Á, Châu Phi trong thời gian qua. Cho nên, hẳn mọi người đã bất ngờ như thế nào khi biết người Mỹ đã sử dụng một "trò mèo hết sức" như thế nào trước thềm chuyến thăm của một nhà lãnh đạo đến từ Việt Nam. Tôi có cảm giác là người Mỹ chỉ lợi dụng đám này hơn là sử dụng sức mạnh của đám này bởi ở Việt Nam những cái tên như Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Quốc Quân với đám "Việt Tân" là những kẻ bỏ đi. Và câu hỏi đặt ra ở đây là liệu người Mỹ đã có một sự lầm tưởng nhất định đối với những cá nhân này hay họ đang cố tình bông đùa những kẻ bỏ đi kia?

Về nguyên nhân có mặt tại Mỹ của Cù Huy Hà Vũ thì chắc sẽ không cần nói thêm. Một kẻ không còn giá trị trong nước và sang Mỹ như một món quà đãi ngộ và người Mỹ muốn thông qua đó để củng cố tinh thần đám chống đối bên trong theo kiểu: Nếu thất thế và tù tội thì sẽ được sang Mỹ. Nói như thế để thấy rằng, dù ở Việt Nam hay ở Mỹ những kẻ như Vũ đều là thứ bỏ đi và với sự thiếu vắng thông tin từ lâu Vũ cũng chỉ là một kẻ nói phét và chưỉ láo.

Như thế, người Mỹ chắc chắn biết thừa điều đó nhưng tại sao họ vẫn sẵn lòng tiếp kiến đám Cù Huy Hà Vũ hay Nguyễn Quốc Quân? người Mỹ yêu cầu được "tiếp kiến" hay đám người này chủ động đặt vấn đề? 

Để chứng minh mình còn giá trị đương nhiên nó không thể diễn ra ngoai hoạt động của chính cá nhân đó. Sang Mỹ và có mặt tại Mỹ đối với những cá nhân này xem là vinh dự chứ không phải là đày ải. Với một sự tự tôn như thế, tính tự trọng không cho phép họ từ bỏ những chiêu trò cũ để an phận làm thuê kiếm sống tại Mỹ. Họ vẫn phải hoạt động dù cho điều kiện tại Mỹ, sự xa cách quê hương, bản quán không cho phép họ có được những điều người Mỹ cần như thuở còn ở trong nước. Và xem chừng, đám người này chỉ dấu được sự thất thế, bị ghẻ lạnh của mình nếu không có những đoàn quan khách từ Việt Nam sang thăm bởi khi đó họ có lí do để im lặng và an phận thủ thường với những cương vị mờ nhạt. Vậy nhưng, khi đã có những đoàn khách viếng thăm (như chuyến thăm của TBT Nguyễn Phú Trọng sắp tới) thì họ lại cuống cuồng lên và họ cũng không chờ đến lượt mấy ông chủ, bà chủ người Mỹ giao nhiệm vụ hay đặt hàng như trước đây. Nhu cầu chứng minh giá trị của mình buộc những kẻ này phải muối mặt đến xin để được hoạt động và chính sự 'tự nguyện" hoạt động không đòi công lênh này đã trùng với mục đích của đám người Mỹ vẫn thường xuyên xem Việt Nam là một cái gì đó cần được khuất phục. Cho nên, nếu như đề nghị từ đám người gốc Việt Nam là được hoạt động thì những người Mỹ quyền uy kia lại nghĩ rộng hơn, nghĩ xa hơn; ý tưởng về những cuộc tiếp kiến hay hội đàm vốn đã không quá lạ lẫm với chiêu bài của người Mỹ vì thế lại tiếp tục được tái hiện và đáng nói hơn, đám người Việt vong quốc kia vẫn không thể biết được mình đang bị lợi dụng? 

Không biết đến bao giờ làng "dân chủ Việt" tại Mỹ mới thoát khỏi cái cám cảnh này. Và không biết nếu lịch trình viếng thăm Mỹ của các nhà lãnh đạo Việt Nam tới Mỹ dày đặc thì không hiểu đám này còn muối mặt đến thế nào? 
Theo Người con đất mẹ. 

Bài viết hay nên đọc

CHUYỆN ĐẠI TƯỚNG PHÙNG QUANG THANH "BỊ ÁM SÁT": TIN ĐỒN VÀ SỰ THẬT

14 nhận xét

Dư luận mấy ngày qua sôi sục chuyện "Đại tướng Phùng Quang Thanh bị ám sát tại Pháp". Người tử tế bình thản chờ tin từ truyền thông chính thống, lũ kền kền thì tích cực quay tay bằng cách share bài dù biết rằng đó chỉ là tin đồn ác ý.

Một loạt các trang của lũ giòi bọ dân chủ cả nội lẫn ngoại hí hửng ra mặt. Điều này cho thấy Đại tướng Phùng Quang Thanh quan trọng như thế nào trong con mắt người dân.

Tin đồn ác ý:


Báo này đăng: "Theo tin đặc biệt từ tổ chức R.H. ở Hoa Kỳ cho hay thì Đại Tướng Bộ Trưởng Quốc Phòng csVN PHÙNG QUANG THANH đã vừa bị ám sát bằng súng hãm thanh vào sáng hôm qua Thứ Sáu 26-6-2015 trước một ngôi nhà trên đường phố hẽm ở Paris của Pháp". Tờ phản động này cũng ra vẻ ta đây khách quan bằng cách mô tả kĩ càng tình huống ông Thanh bị ám sát, rằng Đại tướng Phùng Quang Thanh và toán các cận vệ và sĩ quan tùy tùng sau khi đã kết thúc một tuần làm việc với đối tác Bộ Quốc Phòng Pháp nên rủ nhau đi chơi, mua sắm và thăm vài gia đình "Việt kiều yêu nước" là cơ sở nằm vùng tại Paris. Khi vừa ra khỏi một căn nhà trong hẽm phố Paris thì bị hai kẻ lạ mặt không rõ sắc dân hay quốc tịch đã dùng súng tự động hãm thanh bắn nhiều phát và Đại Tướng Phùng Quang Thanh bị trúng 2 viên đạn. 

Thật đáng xấu hổ cho một tờ báo ở ngay tại xứ sở được mệnh danh là tự do vào bậc nhất thế giới như Hoa Kỳ.

Trên trang Diễn Đàn Thế Giới Người Việt, một trang chống cộng có tiếng cũng đăng tin: "Tin quan trọng: Phùng Quang Thanh bị ám sát tại châu Âu hôm qua".

Tin trên trang này đưa tin theo lối giật gân như sau: "Theo ít nhất là 2 bản tin mật từ các cơ quan tình báo quốc tế thì Phùng Quang Thanh vừa bị ám sát trong chuyến đi Âu Châu trong ngày hôm qua 06/26. Đây KHÔNG phải là tin "CÁ THÁNG 4 hay tin THƯ GIÃN" mà là TIN THẬT. Chuyện ám sát là CÓ THẬT nhưng Phùng Quang Thanh đã nhanh chóng được AN NINH CSVN đưa Phùng Quang Thanh đi ẩn trú tại một nơi bí mật, và sau đó đã đưa về nước để nằm bệnh viện hay nhà xác thì KHÔNG biết được. Hiện nay PQT chết hay chưa thì CHƯA BIẾT". Tuy nhiên, đoạn cuối, tờ này lại nói là trích dẫn từ FB của Nguyễn Thùy Trang, một cốt cán của tổ chức khủng bố Việt Tân. 

Trang Sài Gòn Báo, một trang mạng chuyên xuyên tạc các sự kiện của đất nước cũng đưa tin: "Nếu ngày 30 tháng 6, tướng Phùng Quang Thanh không hiện diện, thì...". Nội dung chính vẫn là dẫn lại từ VietPressUSA.

Trong khi đó, Đoàn Hữu Long cũng hà hơi tiếp sức với tựa: "Nơi bị ám sát?":

Trang mạng Việt Nam Thời Báo của Phạm Chí Dũng cũng hùa theo tung tin thất thiệt, với dụng ý ám chỉ Đại tướng Phùng Quang Thanh bị ám sát như "cách ông Nguyễn Bá Thanh đã bị". Thật khốn nạn đến thế là cùng: 

Và blog của Bùi Văn Bồng cũng tiếp tay cho những tin đồn kiểu này:

Thậm chí báo Đời sống Pháp Luật cũng đăng tin như lũ rận mu: "Tiểu sử Đại tướng Phùng Quang Thanh". Tuy nhiên, khi bị độc giả phát hiện, tờ báo này đã nhanh chóng rút êm bài viết. Rất may, FB Lăng Khắc Trọng đã chụp được ảnh màn hình: 

Sự Thật:

Lúc 14h ngày 2/7 của GS.TS Phạm Gia Khải - Chủ tịch Hội đồng chuyên môn về sức khỏe khu vực phía Bắc của Ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương, cho biết, Đại tướng Phùng Quang Thanh đang điều trị bệnh bên Paris, Pháp từ ngày 24/6.

Trước khi sang Pháp chữa bệnh, Đại tướng Phùng Quang Thanh đã được chúng tôi kiểm tra sức khỏe nhiều lần, nhưng không thấy dấu hiệu gì đặc biệt, không áp xe, không ung thư. Nhưng cách đây khoảng 2 tháng, ông Thanh bị ho ra máu, mỗi ngày một ít. Chúng tôi đã cho sinh thiết ở phế quản, tương ứng nơi ra máu nhưng không phát hiện được dấu hiệu gì. Sau đó, ông Thanh được Đại sứ quán Pháp giới thiệu sang Pháp chữa trị
GS Khải nói.

Trả lời câu hỏi của PV về tình hình sức khỏe hiện tại của Đại tướng Phùng Quang Thanh như thế nào, GS Khải cho biết, ông vẫn chưa nhận được thông tin chính thức từ bên Pháp gửi về, và hiện ông Thanh đang điều trị ở Paris, đi cùng còn các bác sĩ bên quân y. Ông cũng cho hay: "cho đến lúc này, thông tin tôi mới nhận được từ ông Nguyễn Quốc Triệu - Trưởng ban chăm sóc Bảo vệ sức khỏe Trung ương, thì ông Thanh đã được phẫu thuật và cắt khối u trong phổi thành công. Sức khỏe của ông Thanh hoàn toàn ổn định, không có diễn biến xấu và tới đây sẽ về Việt Nam"..

GS Khải cho biết một tình tiết thú vị, ngược với những đồn đoán vô căn cứ của những kẻ ác tâm: "Không có chuyện Đại tướng Phùng Quang Thanh sang thăm Pháp mà đi chữa bệnh. Không có bệnh viện nào mới phẫu thuật cho bệnh nhân xong lại cho người bệnh đi dạo chơi hóng mát ở ngoài đường cả".

Như vậy đã rõ, câu chuyện "Đại tướng Phùng Quang Thanh bị ám sát" chỉ là tin đồn ác ý của những kẻ vong nô phản quốc, có sự tiếp tay của lũ khố dây zân chủ trong nước mà thôi.
Theo Tre Làng. 

Bài viết hay nên đọc

NGƯỜI NGA ĐANG ĐI HỌC LẠI BÀI CỦA NGƯỜI MỸ

Thứ Năm, ngày 02 tháng 7 năm 2015 11 nhận xét

Mẹ Đốp

Tuyên bố độc lập từ năm 1991 sau khi có một quyết định từ một cơ quan tối cao thuộc Liên Xô cũ nhưng mới đây nhất "trong một lá thư gửi lên nhà chức trách, hai dân biểu Viện Duma, ông Yevgeny Fyodorov và Anton Romanov, cho rằng quyết định để ba nước Lithuania, Estonia và Latvia độc lập khỏi Liên Xô năm 1991 là "do một cơ quan phi hiến pháp" đưa ra". Động thái này được đánh giá là đòn đáp trả liên tiếp từ nước Nga sau khi "trưởng công tố Nga tuyên bố quyết định của Liên Xô chuyển giao Crimea cho Ukraine năm 1954 là 'trái pháp luật". (Nguồn tin từ BBC Việt ngữ). 
Môt hình ảnh tại đất nước Lithuania (Ảnh: BBC). 
Và tôi có cảm giác là người Nga đang bắt đầu một cuộc lật lại lịch sử, quá khứ mà theo đó dù kết quả diễn ra ở mức độ nào đi nữa thì nó đều gây bất lợi cho châu Âu. Theo đó, các hành động nay gián tiếp thông báo với Châu Âu rằng, nếu kết quả điều tra chứng minh cáo buộc của hai vị dân biểu thuộc Viện Duma là có cơ sở và đúng đắn thì điều đó cũng đồng nghĩa với nguy cơ họ có thể bị người Nga đòi về bất cứ lúc nào dù đang được biết đến là đồng minh thân cận của Khối quân sự Nato và đương nhiên viễn cảnh đó xảy ra sẽ đi kèm với những cuộc chiến tranh do người Nga phát động. Tuy nhiên, trong chừng mực những tuyên bố từ hai vị Dân biểu này người Nga đang cho thấy, họ không phải đã hết bài để đối phó, đáp trả lại các mưu hèn kế bẩn của phương Tây. Và có thể những điều thuộc về hiện tại đang gây bất lợi cho nước Nga về phương diện kinh tế thì những điều từ quá khứ lại có thể bù đắp được điều này. 

Đến thời điểm hiện tại chưa có một cái gì là chắc chắn cho những điều sẽ xảy ra tiếp theo. Cáo buộc đó cũng chỉ là hai vị Dân biểu và Duma quốc gia Nga vẫn chưa có một động thái chính thức nào. Tuy nhiên, nếu nhìn vào những điều đang diễn ra thì người Nga đang học lại bài của người Mỹ qua chiêu bài "xem xét lại các khía cạnh thuộc về lịch sử". 

Xin được nhắc lại một thực tế từng được người Mỹ áp dụng với phần còn lại của thế giới: với bàn tay bẩn thỉu của mình và vị thế nước lớn trong quan hệ quốc tế hiện đại, người Mỹ đã tự cho một cái quyền đứng bên ngoài để phán xét, lên tiếng công nhận hoặc không công nhận các quốc giavà sẵn sàng tung ra các đòn trừng phạt nếu như những kết quả diễn ra đi lại với ý chí của mình. Và để đạt được mục đích hay quốc tế hóa, luật hóa thứ quyền năng tự có của mình, người Mỹ đã dùng sức ép để cho ra đời các tổ chức có tên “Tổ chức các quốc gia và vùng lãnh thổ không hiện diện – UNPO” và “Tuyên ngôn về quyền của người bản địa” của Liên hợp quốc được ra đời năm 2007. Thông qua hai hình thức này người Mỹ đã xem đó như một cái cớ hoàn hảo để can thiệp vào nội bộ các quốc gia mặc dù bản thân các dân tộc thiểu số hay các sắc tộc riêng lẻ đó không có một sự cậy nhờ đến người Mỹ. 

Với cách thức đó, cùng với dung dưỡng một bộ phận lực lượng cực hữu trong các dân tộc thiểu số, người Mỹ đã tạo nên sự bất ổn trên cả 4 vùng chiến lược tại Việt Nam. Ở Tây Bắc là sự hiện diện của cái gọi là người Mông từng có “Tổ quốc riêng, vua riêng” (lập Vương Quốc Mông), vấn đề “Xứ Thái tự trị” và mối liên kết người Thái Việt Nam với người Thái ở các nước trong khu vực để “bảo vệ quyền lợi cho dân tộc Thái”; ở vùng Tây Nguyên, là "vấn đề “người Kinh chiếm đất đai của người Thượng bản địa, thực hiện chính sách đồng hóa”, vấn đề “Cộng sản Việt Nam cấm đạo, diệt đạo, phân biệt đối xử với người Thượng, người theo đạo”, tuyên truyền về cái gọi là “Nhà nước Đề - ga độc lập”..."; ở vùng Tây Nam bộ, là "chủ đề: “Tây Nam bộ là vùng đất của người Khmer thuộc Campuchia”, “Việt Nam vi phạm quyền con người đối với đồng bào Khmer”, đưa ra yêu sách thành lập “Văn phòng đại diện nhân quyền vùng Tây Nam bộ” để giám sát tình trạng vi phạm nhân quyền đối với người Khmer ở Tây Nam bộ". 

Riêng đối với vùng dân tộc Chăm, "về cái gọi là “Vương quốc Chămpa trong lịch sửa đã bị diệt vong bởi người Việt”. Từ đó, kêu gọi phục hồi “Nhà nước Chămpa”, thực thi “Tuyên ngôn của Liên Hợp quốc về quyền của người dân tộc bản địa” để người Chăm tự trị..., kêu gọi các tổ chức quốc tế và các nước ủng hộ người Chăm thành lập “Chính phủ Chăm vong quốc” đồng thời đưa tổ chức này trở thành thành viên của “Tổ chức các quốc gia và vùng lãnh thổ không hiện diện – UNPO”. (Theo Hoàng Xuân Lương). 

Dù hiện tại cả 4 vùng chưa có bất cứ một biến động nào thực sự rõ nét nhưng điều đó cho thấy, người Mỹ đang ra sức thực hiện chính sách "chia để trị", sử dụng chiêu bài "quyền của các dân tộc bản địa" để phục dụng, bắt buộc công nhận một số "mô hình Nhà nước" mà sau khi ra đời lại có xu hướng thân Mỹ hoàn toàn. 

Vấn đề tại Nam Tư cũ và làn sóng bùng lên ở Kosovo sau các cuộc đụng độ giữa những người nổi dậy đòi độc lập và Quân đội Serbia trở thành giọt nước tràn ly và cái cớ không thể hoàn hảo hơn để NATO lao vào cuộc chiến chống Serbia. Người Mỹ đã đứng đằng sau những bất ổn đó và những ai quan tâm vấn đề đang diễn ra tại đất nước Ukraine thì thấy rằng, nó có thể khác về cách thức thực hiện nhưng luận điệu để can dự vẫn là nhân danh việc hậu thuẫn một quốc gia yếm thế trước một thế lực (ám chỉ nước Nga). Và cái dù cái cách họ có mặt và lực lượng có mặt tại Ukraine khác với cái cách họ đến với Iraq, Afghanistan hay Libya, nghĩa là ở Ukraine không có sự hiện diện của Quân đội Mỹ nhưng xem chừng suy nghĩ về người Mỹ vẫn không thay đổi; họ đã mang đến Ukraine cả một bộ máy chuyên "hoạt động lật đổ" và cả những kẻ có đủ sức dựng nước một nhà nước thân Mỹ, gạt dần sức ảnh hưởng của Nga tại đây. 

Tuy nhiên, hình như người Mỹ có phần hơi chủ quan khi nghĩ rằng, mình làm được như thế và không ai có thể thực hiện nổi những điều đó. Họ đã bị người Nga lấy Crime khỏi Ukraine hết sức nhanh chóng và không cần một viên đạn nào từ cái suy nghĩ như thế. Có thể việc thu hồi Crime bằng những căn cứ có tính chất lịch sử một phần được hiện thực hoá dễ dàng bởi sự đa số của cư dân người Nga tại đây và đó là một địa bàn chiến lược, ảnh hưởng truyền thông của người Nga. Điều đó hết sức đúng và xin lưu ý rằng, dù hiện tại không nắm được hoàn toàn ba nước Lithuania, Estonia và Latvia nhưng việc cư dân Nga có mặt đông đảo, thậm chí là chiếm đa số tại đây thừa sức hậu thuẫn quốc gia nào nếu như họ có ý đồ về chính trị. 

Bài viết hay nên đọc

BỊ CHÂU ÂU RUỒNG BỎ, HY LẠP SẼ DỰA VÀO NGA

11 nhận xét

Chiềng: Trước khi thưởng lãm bài viết trên báo Cand, xin được giới thiệu một góc nhìn về Hy Lạp từ lão"không phải vừa đâu" - FB Minh Triet qua bài viết có tên: "Hi lạp dạng háng, châu Âu phát điên". (Bài viết có mối liên hệ với trường hợp Hoa Hậu NCKD vừa qua). 

Xin được vào ngay câu chuyện: 

Chuyện HH dạng chân thì liên quan gì đến khủng hoảng nợ Hi lạp. Có đấy.

Cứ hình dung Hi lạp như cô hoa hậu. Các nước châu Âu là các đại gia như Kiên béo, Đức gỗ, Thắng gạch...

Các đại gia ở khu biệt thự cao cấp. Có bể bơi, sân tennis, trường học, bệnh viện dành riêng cho cư dân đặc khu. Lính canh, chó gác các loại. Sang chọng mọi nhẽ. Thiên đường.

HH bán trà đá kèm ghi đề ở rìa khu biệt thự. Nơi cánh xe ôm, lái xe taxi tụ tập đánh phỏm. Om xòm. 

Nhà cô có truyền thống đàn ca sáo nhị, không đến nỗi nào.

HH mơ ước được chuyển hộ khẩu vào Thiên đường. Các đại gia bảo cô làm đơn. Họ mang ra hội đồng Thiên đường xem xét. Cũng có lời ra tiếng vào, nhưng cuối cùng cô được kết nạp vào Thiên đường.

Vào được Thiên đường cô đâm ra đổ đốn. Chỉ rong chơi, tiệc tùng. Váy nọ, ví kia toàn hàng hiệu. Tổ chức giỗ bố cô, ông cụ tên là Píc, còn to hơn sinh nhật mẹ các đại gia. Tiền đâu ra? Các đại gia cho cô vay.

Đến ngày trả nợ cô bảo không có tiền.

Các đại gia tức điên, cũng đành ngậm bồ hòn, xoá cho cô 1 nửa khoản nợ, bắt cô viết cam kết từ nay tu chí làm ăn, bớt mua đồ hiệu, bỏ thói quen ăn sáng ở Hilton, nghỉ mát ở Hawaii.

Cô bảo em cũng muốn thế dưng mà bố mẹ và các em của em ko nghe. Sướng quen khổ không chịu được. Nhà em dân chủ. Trả nợ phải trưng cầu dân ý.

Bọn Đại gia ko muốn mang tiếng vắt chanh bỏ vỏ, nhưng vợ con chúng nó xì xầm, sao các ông bớt tiền của chúng tôi nuôi báo cô con chân dài vô tích sự này. Hay chót có gì với nó rồi? Ngồi máy bay mà cứ dạng toang hoác như trong phòng ngủ. Ghét thế cơ chứ.

Thiên đường bàn nhau ra Tối hậu thư - cô mà không cam kết trả nợ thì sẽ đuổi khỏi Thiên đường. Về cái máng lợn ngày xưa.

HH không phải dạng vừa, nguẩy mông, ưỡn vú khảng khái đáp:

- đuổi là em ra đứng đường đấy. Khối thằng rỏ dãi. Em bảo nó tài trợ cho em mở quán bia ôm, nhạc xập xình, bán đá đập. Con cái các anh ko bỏ biệt thự sang quán em đú đởn. Em bằng con kiến.

- mẹ tiên sư con ranh này. Đau đầu phết.

Chuyện chưa biết đi đến đâu.
Ẻm đây
Ảnh: Minh hoạ Hoa hậu Hy Lạp. 
***
Trong khi Liên minh châu Âu từ chối giúp đỡ Hy Lap thì nhiều tín hiệu cho thấy Hy Lạp sẽ dựa vào Nga, điều mà Mỹ không hề muốn.

Đêm 30/6 (giờ Việt Nam), chỉ vài giờ sau khi Hy Lạp đưa ra đề xuất về một thỏa thuận cứu trợ hai năm với Liên minh châu Âu (EU) nhằm cứu nước này thoát khỏi khủng hoảng, Nhóm các Bộ trưởng Tài chính của Khu vực đồng tiền chung châu Âu (Eurogroup) đã tổ chức cuộc họp khẩn qua điện thoại và đã thẳng thừng khước từ nỗ lực được xem là cuối cùng của Athens. 

Quyết định này của Eurogroup đồng nghĩa với việc chiếc “phao cứu sinh” đã không được tung ra với Athens trong bối cảnh hệ thống tài chính Hy Lạp đang bên bờ vực sụp đổ.

Từ chối tung ra “phao cứu sinh”

Trong bối cảnh hạn chót gói cứu trợ dành cho Hy Lạp gần kề, cũng là thời điểm quốc gia thành viên Khu vực đồng euro (Eurozone) này đáo hạn khoản vay 1,5 tỷ euro đối với Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF), Thủ tướng Hy Lạp Alexis Tsipras đã đề xuất một thỏa thuận 2 năm với Cơ chế Bình ổn châu Âu (ESM) để trang trải các nhu cầu tài chính của Athens và nhằm tái cấu trúc các khoản nợ của nước này. Gói cứu trợ thứ ba này trị giá 29,1 tỷ euro.
Thủ tướng Hy Lạp Alexis Tsipras (trái) và Tổng thống Nga Vladimir Putin. (Ảnh: Independent).

Tuy nhiên, nhiều quan chức châu Âu đã thẳng thừng bác bỏ đề xuất của Athens. Một số khác thì nghi ngờ rằng, Thủ tướng Tsipras đưa ra đề xuất này chỉ để nhằm củng cố vị thế của mình trước thềm cuộc trưng cầu ý dân tại Hy Lạp dự định vào ngày 5/7 tới về các điều kiện thắt chặt của các chủ nợ để đổi lại một khoản cứu trợ mới.

Thông qua mạng xã hội Twitter, với ám chỉ đề xuất của Hy Lạp sẽ không được gấp rút giải quyết, Bộ trưởng Tài chính Phần Lan Alexander Stubb bình luận rằng, đề xuất này sẽ được tiếp nhận “thông qua các thủ tục thông thường”. Trong khi đó, các chính trị gia Đức cho biết, Thủ tướng Đức Angela Merkel sẽ chờ kết thúc cuộc trưng cầu ý dân tại Hy Lạp mới bắt đầu các cuộc tư vấn với giới chức Athens.

Động thái trên của nhà chức trách Hy Lạp được cho là sẽ khiến nền kinh tế Hy Lạp đứng trước những thách thức lớn. Trong một kịch bản xấu nhất, Hy Lạp sẽ buộc phải rời khỏi Eurozone, gọi là Grexit.

Grexit và nỗi lo sợ của Mỹ

Theo nhận định của các chuyên gia, Mỹ không muốn xảy ra kịch bản Grexit vì lo ngại khả năng Athens sẽ thiết lập một mối quan hệ kinh tế chặt chẽ với Nga và Trung Quốc. Moskva chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội nắm lấy đồng minh châu Âu này của Mỹ, trong trường hợp Hy Lạp vỡ nợ.

Ông Mark Weisbrot, đồng giám đốc Trung tâm nghiên cứu kinh tế và chính sách, một cơ quan tư vấn có trụ sở tại Washington, cho rằng, nếu rời khỏi eurozone, Hy Lạp có thể yêu cầu nhiều khoản vay từ Nga và Trung Quốc, thậm chí Athens còn có thể áp dụng một chính sách đối ngoại độc lập.
Người dân Hy Lạp đổ xô đi rút tiền do lo ngại về tương lai đất nước. (Ảnh: AP).

Đồng quan điểm với ông Weisbrot, nhà hoạt động chống chiến tranh nổi tiếng Jon Utley, tới từ tạp chí The American Conservative, chia sẻ rằng, Chính phủ Đức cũng lo ngại khả năng Hy Lạp “sát lại gần” Nga và Trung Quốc, nếu Athens ở ngoài eurozone hoặc rời khỏi EU. Ông Utley nói: “Cuối cùng, người Đức sẽ ra tay trợ giúp Hy Lạp, đơn giản vì họ không dám đối mặt với những hậu quả của sự sụp đổ của EU”.

Giới chính trị gia EU, theo Utley, cảnh giác rằng, chính phủ cực đoan cánh hữu ở Athens, dưới sự lãnh đạo của đảng Syriza, sẽ tìm lợi ích chung với các quốc gia không nằm trong phạm vi ảnh hưởng của Mỹ và EU. “Kết quả là, giới chức châu Âu đang cố tình phá hoại nền kinh tế Hy Lạp, và đẩy họ tới bờ vực suy thoái, để làm suy yếu sự ủng hộ đối với Chính phủ của đảng Syriza”, ông Utley chia sẻ, “chiến lược (của EU) là thay đổi chế độ (ở Hy Lạp), nhằm tạo ra một chính phủ mới mà chính phủ này sẽ làm theo những gì họ muốn”.

Trong khi đó, bà Julianne Smith - cựu quan chức Nhà Trắng - cho biết, tình hình Hy Lạp sẽ càng khiến Washington lo ngại về tính hiệu quả của EU, đặc biệt khi Anh đang lên kế hoạch lấy ý kiến người dân về quyền thành viên tại đây. Bà Smith nêu rõ: “Washington đang lo lắng về việc cả Hy Lạp và Anh cùng rời khỏi eurozone. Chúng đều có tác động tiêu cực trong bối cảnh châu Âu cần thể hiện tính lãnh đạo nhiều hơn nữa”.

Theo một nghiên cứu của Sebastian Mallaby, một thành viên cấp cao tại Hội đồng Chính sách đối ngoại Mỹ, cuộc khủng hoảng nợ ở Hy Lạp đã cho Nga cơ hội mở rộng “hiện diện địa chính trị” tại châu Âu.

Trong khi đó, theo tạp chí Financial Times, nỗi sợ hãi lớn nhất của Mỹ hiện nay là khủng hoảng kinh tế ở Hy Lạp kéo dài có thể làm gia tăng sự thù địch chính trị với phần còn lại của châu Âu trong lòng các cử tri Hy Lạp. Điều đó sẽ mở ra cho Nga cơ hội để tăng gia tăng ảnh hưởng lên thành viên Khối quân sự Bắc Đại Tây Dương (NATO) này, cũng như khả năng có thể lôi kéo thêm các đồng minh khác của Washington ở châu Âu.

Chuyến thăm Petersburg tham dự một diễn đàn kinh tế của Thủ tướng Hy Lạp Alexis Tsipras gần đây là bằng chứng cho thấy có một sự hiện hữu của “các kết nối chính trị” giữa chính phủ Hy Lạp với Tổng thống Nga Vladimir Putin. Đồng thời cho thấy ý định của Athens muốn tìm kiếm sự giúp đỡ của Moskva để giải quyết các bất đồng đặc biệt nghiêm trọng với các chủ nợ của mình.

Chuyến đi đã củng cố cho các suy đoán nói rằng Moskva có thể sẵn sàng hỗ trợ tài chính cho Athens. Nhận xét về chuyến thăm này, tạp chí Foreign Policy của Mỹ cho rằng Nga có thể ra tay cứu Hy Lạp và đó là tin xấu cho cả Mỹ lẫn NATO. Theo Foreign Policy, Moskva đến giờ vẫn không can dự vào cuộc khủng hoảng tài chính ở châu Âu nhưng thế khó của Athens có thể lôi kéo nước này “nhập cuộc”.
Khổng Hà - Cand (tổng hợp)

Bài viết hay nên đọc

"BẦY SÓI TỪ CUỘC SỐNG TỰ THÂN SẼ BIẾT ĐỐI XỬ THẾ NÀO?

Thứ Tư, ngày 01 tháng 7 năm 2015 17 nhận xét

Chiềng Chạ
Có lẽ cũng đã đến lúc nên có cho Huy Đức (Osin Huy Đức) một cái danh hiệu. Đó là ý kiến của Mõ sau khi đọc bài viết mới nhất của Huy Đức trên Facebook (https://www.facebook.com/Osinhuyduc?fref=nf) nhân sự ra đi của cố Thứ trưởng thứ nhất Bộ Ngoại giao Trần Quang Cơ! 

Hiện tượng "Bên thắng cuộc" giờ chỉ còn là cái tên (Ảnh: Internet). 

Nổi lên sau khi công bố và xuất bản tác phẩm "Bên thắng cuộc" tại Mỹ và một số quốc gia thuộc Phương Tây, Huy Đức (HĐ) nổi lên như một hiện tượng mà dưới sự nhìn nhận của một số cá nhân thì giúp cho người Việt nhận thức và hiểu hơn về lịch sử Việt, nhất là giai đoạn sau năm 1975 trở lại nay. Dưới con mắt và lối viết có phần cảm quan và cá nhân của HĐ không ít câu chuyện mà chỉ có những nhà viết sử Hoàng Cung dưới thời trị vị của các ông Vua phong kiến mới thực hiện nổi. Và với những câu chuyện không loại trừ bất cứ cá nhân nào (kể cả Chủ tịch Hồ Chí Minh), HĐ đã tái hiện dưới mắt người đọc một gam màu khác mà nền sử chính thống ở Việt Nam không hiểu vì lí do gì mà nói những điều ngược lại? 

Độc giả cũng đã vội vàng tiếp cận "Bên thắng cuộc" cũng chính với ý nghĩa là một hiện tượng mà không cần xét đoán. Và như những kẻ đi giữa đường rừng rộng lớn, lãnh lẽo gặp được ngôi nhà tạm, họ ùa vào để đọc, để tiêu hóa cho hết cái sản phẩm "trí tuệ' của Huy Đức; những cuộc bình loạn "vô tiền khoáng hậu' cũng xuất hiện như một minh chứng cho thấy, "Bên thắng cuộc" đã vượt qua được những trang sách khô khốc kia để đến với thực tế, đến với cuộc sống? Và người ta cũng ngợi ca rằng, ngoài kho sử liệu đồ sộ được bạch hóa thì 'Bên thắng cuộc thực sự là một hiện tượng "văn học" trên "nghệ thuật vị nhân sinh" và trong khi nhiều người đang mơ về một tương lai cùng một ngôi danh "độc nhất" của "Bên thắng cuộc" thì cũng là lúc xuất hiện một cuộc "bạch hóa" về những điều được phản ánh trong tác phẩm có tính hiện tượng này. 

Xin được kể ra một số bài viết, bài luận có tính chất "bạch hóa" 'Bên thắng cuộc" như thế: 


(Với những ai quan tâm nhiều hơn xin được tiếp cận thông qua công cụ Google). 

Mõ cũng xin nói thêm rằng, với những cuộc "bạch hóa" của các học giả, các chuyên gia và cả những nhân chứng lịch sử với các sản phẩm được công bố có thể nó là một thứ cảm nhận thuộc về từng cá nhân và không thể nói rằng, đó là số đông cảm nhận của độc giả về "Bên thắng cuộc". Tuy nhiên, tôi muốn nhắc đến vai trò của internet trong cuộc bạch hóa này. 

"Bên thắng cuộc" đã đến với độc giả bằng chính internet và công cuộc bạch hóa nó cũng diễn ra trên internet... Âu đó cũng là một sự công bằng không phải lúc nào cũng diễn ra bởi không ít sự thật vẫn nằm đâu đó trong những bản thảo, mớ giấy trong khi những điều nhảm nhí lại được tràn lan trên mạng internet. Và trong trường hợp này thì với việc các sản phẩm bạch hóa "bên thắng cuộc" được công khai trên Internet sự cảm nhận vì thế cũng đa chiều hơn. Tôi từng nghe ai đó một thứ quy luật vốn được biết đến như một cơ chế sàng lọc, thanh loại thứ văn chương rẻ tiền, nói sai sự thật, đại ý như thế này: Cuộc sống và sự cảm nhận theo thời gian sẽ đủ sức chứng minh giá trị của từng tác phẩm. Tác phẩm nào đó sẽ được tôn vinh nếu bước qua thời gian nó vẫn vẹn nguyên nhưng đó cũng là hố chôn cho những ai kém đức, kém tài muốn trở thành người của công chúng. "Bên thắng cuộc" của Huy Đức đã phải nhận cái giá đắng cay của sự lừa dối và thiếu tôn trọng độc giả. 

Chỉ xin nói với những ai quan tâm điều này thông qua một sự so sánh: Nếu như những ngày đầu Huy Đức được biết đến như một hiện tượng, Bên thắng cuộc cũng vì thế được săn lùng và trở thành một cuốn sách hót. Vậy mà không đủ 02 năm sau thử hỏi có còn ai đọc 'Bên thắng cuộc"? Họ không đọc không phải là họ đã đọc hay đọc quá nhiều trong 02 năm qua mà đơn giản họ đã 'chán ngấy" với những điều Huy Đức viết khi liên tiếp bị các cuộc bạch hóa nhận diện và đưa ra ánh sáng. Thêm nữa, Huy Đức đã đánh giá sai cái tinh thần yêu nước của người dân Việt hiện đại; theo đó, việc tôn trọng và cho sự thật được hiện nguyên có thể rất quan trọng nhưng họ cũng không quên hiểu và nghĩ rằng: Một sự thật nếu được làm sống lại mà không có lợi cho bối cảnh hiện tại thì xem chừng cũng nên xem lại! Sự thật và những giá trị hiện sinh vì thế luôn là một cặp bài trùng mà có lúc, có khi nó không thể song hành. Vậy nên, có lẽ để đánh giá nguyên nhân của việc "Bên thắng cuộc" trở nên lụi tàn thì ngoài cuộc bạch hóa có ý nghĩa tất yếu kia thì tự thân suy nghĩ của người Việt hiện đại vốn cũng là nhân tố góp sức. 
"Ông Trần Quang Cơ (ở giữa, complet màu tối) đã tham gia quá trình bình thường hóa quan hệ với Hoa Kỳ" trong câu chuyện của Huy Đức (Ảnh: Internet). 
Xin được trở lại với bài viết mới nhất của Huy Đức trên Facebook về ông Trần Quang Cơ. Có thể Huy Đức đã hết sức khôn khéo khi nói về những chi tiết lịch sử dưới cái tít ngợi ca ông "Trần Quang Cơ – một cái tên đã thành danh" nhưng xin nói với Huy Đức rằng: Không chỉ hiện tại mà từ nay về sau những điều ông nói ra không khác gì những lời nói dối của cậu bé chăn cừu trong câu chuyện dân gian kia. Những "bầy sói từ cuộc sống" tự thân biết đối xử như thế với ông! 

Bài viết hay nên đọc

CHUYỆN LÁ CỜ 13 NGÔI SAO

12 nhận xét


Cờ 13 ngôi sao bên trái. Biểu tượng nội chiến. On April 12, 1861, the Civil War begins with the Confederates firing on Fort Sumter, S.C..

Ngày nay, chính quyền Mỹ sở hữu kho vũ khí hàng đầu thế giới. Thừa khả năng hủy diệt toàn nhân loại. Không những chính quyền mà 320 triệu dân Mỹ đang có trong tay ước lượng 300 triệu vũ khí các loại, chưa kể súng bán lậu trên thị trường. Súng để tự vệ nhưng súng cũng gieo biết bao tai họa bi thảm trong đời sống Mỹ.

Truyền thống cho phép cá nhân được quyền sử dụng súng được ghi rõ trong Tu Chính Án số 2 ( The second Amendment) ban hành năm 1791. Thời gian sau Hiệp Hội Súng Quốc Gia NRA ( National Rifle Association) được thành lập, số hội viên tăng nhanh và kỹ nghệ chế tạo súng ngày càng thu lợi nhuận lớn….Súng tràn lan khắp nước Mỹ. Hollywood khai thác triệt để hình ảnh cowboy, biến họ trở thành những kẻ ngang tàng hào hiệp. Tiểu Bang Texas được mênh danh thiên đường súng ( Gun Paradise). Súng là bản sắc, là văn hoá Mỹ ( America as a gun culture). Hội súng có đến khoảng 5 triệu hội viên…

Lợi tức lớn cộng hàng triệu hội viên biến NRA trở thành thế lực chính trị ảnh hưởng trực tiếp đến các cuộc bầu cử ở Mỹ. Ngay cả bầu cử tổng thống…Trong các cuộc bầu cử TT 2000, 2004. Al Gore cũng như John Kerry thất bại một phần bị NRA tẩy chay do đòi kiểm soát súng…Năm 2008, NRA lại thất bại vì Obama đắc cử TT. Obama hạn chế súng, La Pierre chủ tịch NRA lên án Obama là kẻ phá hủy tu chánh án số 2.

Thời gian gần đây, những vụ cảnh sát bắn chết người da đen bùng nổ. Khởi đầu từ tháng 11/2014 tại thị trấn Ferguson khi cảnh sát da trắng Wilson bắn chết thiếu niên da đen Brown. Brown không có súng…Biểu tình bạo loạn bùng nổ. Nỗi hận càng tăng khi Bồi thẩm đoàn xử Wilson vô tội. Từ đó liên tiếp xẩy ra nhiều vụ người da đen bị cảnh sát da trắng bắn… Từ St. Louis, NY, Oakland, Baltimore.

Ngược lại cũng đã xẩy ra vụ người da đen bắn chết hai cảnh sát viên. Nhiều người phẫn nộ cho rằng cảnh sát bạo lực, nhưng khó có thể kết luận có kỳ thị chủng tộc. Dẫu sao, cảnh sát vẫn là lực lượng hữu hiệu bảo vệ an ninh nhưng họ luôn đối mặt với những hiểm nguy. Đã từng xẩy ra nhiều vụ cảnh sát bị bắn và hầu hết thủ phạm lại là người da mầu!! Người ta chỉ có thể kết luận: Cảnh sát được đào tạo nhậy cảm với vũ khí, nhưng lại không được đào tạo để xoá đi ấn tượng vô thức về thành kiến và chủng tộc.

Tổng thống, quốc hội nhiều phen lên tiếng đòi kiểm soát vũ khí. Bộ trưởng tư pháp Eric Holder, một người da đen tích cực lên án nạn kỳ thị tuyên bố từ chức vì lý do cá nhân ( personal reasons)…Biện pháp đưa ra chỉ là: hạn chế vũ khí tấn công của cảnh sát đồng thời trang bị camera ngăn ngừa bạo lực.

Trải qua thời gian êm ả. Buổi trưa ngày thứ tư 17/6/2015…Tất cả các đài truyền hình tin tức đồng loạt loan tin một vụ thảm sát kinh hoàng xẩy ra trong một ngôi nhà thờ của người da đen tại thành phố Charleston, tiểu bang South Carolina. Có 9 người da đen bị sát hại trong đó có Mục Sư Clementa Pinckney. Vị mục sư 41 tuổi quản nhiệm nhà thờ, đồng thời đang là Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang S. Carolina ( State Senator).

Ngay hôm sau, thanh niên da trắng tóc vàng 21 tuổi Dylann Roof bị bắt. Roof xác nhận mình là thủ phạm. Y khai đã dấu vũ khí vào nhà thờ dự buổi học Thánh Kinh cùng 9 người khác. Sau cùng, y đã ra tay hạ sát vì họ là những người da đen…

Cha mẹ Roof ly dị, sống cô đơn lạnh lùng…Roof từng phạm tội liên quan đến ma túy. Roof tôn xưng chủ nghĩa White Supremacist, thượng tôn da trắng, kỳ thị da đen. Những bức hình trên Facebook của y có rất nhiều Confederate Flag, là cờ của Liên Minh miền nam do Jefferson Davis lãnh đạo trong cuộc nội chiến 1861-1865. Lá cờ mầu đỏ, hai gạch chéo mầu xanh và 13 ngôi sao trắng. Liên Minh chủ trương duy trì chế độ nô lệ ngược lại với miền bắc do TT Abraham Lincoln lãnh đạo chủ trương giải phóng nô lệ. S. Carolina là tiểu bang đầu tiên trong 13 tiểu bang tuyên bố ly khai…

Cuộc chiến chấm dứt nhưng cờ Liên Minh vẫn tung bay trong toà nhà quốc hội của nhiều tiểu bang miền nam và nhiều nơi khác…Người dân, nhất là người da đen phẫn nộ cho đây là lá cờ biểu tượng kỳ thị, dấu tích ô nhục cần loại bỏ. Nhiều cuộc biểu tình bùng nổ đòi hạ lá cờ. Take It Down….Người biểu tình ngang nhiên gạch chéo trên lá cờ và những biểu tượng được coi là di sản của cuộc nội chiến như phù hiệu, bảng số xe, đồ lưu niệm…Các đại công ty như Walmart, Sears, Amazon…tuyên bố hưởng ứng…

Các chính trị gia vào cuộc. Thống Đốc S. Carolina, bà Nikki Haley kêu gọi quốc hội tiểu bang loại bỏ cờ Liên Minh treo trong khuôn viên. Thống Đốc TB Alabama Bentley cũng ra lệnh hạ cờ. Taị TB Kentucky, Thượng Nghị Sĩ Liên Bang McConnell yêu cầu dời tượng Jefferson Davis, Tổng Thống LM miền nam đặt ngay cạnh tượng TT Abraham Lincoln…Cả hai đều chào đời tại Kentucky…Sau cùng, TT Obama vào cuộc. Ông tuyên bố nên để lá cờ LM trong viện bảo tàng…và hơn thế nữa, hãy kiểm soát việc sử dụng vũ khí chặt chẽ hơn…

Những nạn nhân của tội ác kỳ thị, cho dù tiếc thương tưởng niệm và hàng ngàn bó hoa đặt quanh nhà thờ, nơi xẩy ra vụ thảm sát…Họ sẽ chẳng bao giờ hồi sinh. Người Mỹ vẫn phải đối mặt với những thách thức lớn hậu quả vô lường. Một dân tộc văn minh không bao giờ đồng hành với tội ác…Bởi tội ác thù hận xét về mặt đạo đức cũng như xã hội không thể khoan dung. Con người sẽ phải trả giá đắt nếu thờ ơ vô cảm, chia rẽ và hận thù…
Phùng Văn Nhân. 6/2015

Bài viết hay nên đọc
 
Mõ Làng © 2013 | Themes by Wap tai game