ĐỪNG DẠI DỘT MÀ BIẾN THÀNH KẺ THÙ CỦA NHÂN DÂN VIỆT NAM

Chủ Nhật, ngày 24 tháng 5 năm 2015 1 nhận xét

Đỗ Thị Anh Thư


Ở trên mạng, thấy rất nhiều người "chỉ trích" Bác Hồ và Đảng Cộng sản vì sao ngày xưa không chọn giải pháp hòa bình, đàm phán... mà lại chọn chiến đấu hy sinh?

Như thế thật vô ơn, xương máu của các anh hùng chiến sỹ chẳng bao giờ tầm thường đến nỗi chọn tan biến đi vì những điều vô nghĩa, những thứ chẳng để làm gì.

Chẳng phải là Bác Hồ, là Đảng đã chọn một con đường mà không thể không đi hay sao? Đảng lúc đó là ai, là chính nhân dân chứ còn ai. Quân đội chiến sỹ là ai, cũng là nhân dân cả. Vậy sự quyết định là ai, là nhân dân Việt Nam chứ còn ai. Nếu nhân dân không chọn thì ai bắt họ làm theo được. Minh chứng là hiện tại đây, ai dám chọn những điều mà nhân dân không thích?

Sự lựa chọn của hầu hết nhân dân Việt Nam chưa bao giờ đặt trên lợi ích kinh tế, vật chất vì họ đã khôn ngoan chọn những thứ đáng giá hơn thế gấp vạn lần. Vật chất là thứ mà người dân Việt Nam thừa sức làm ra, nhưng danh dự và thể diện quốc gia thì chẳng ai đem cho họ được. Họ chọn độc lập, tự do, tự chủ. Họ chọn làm chủ chứ không chọn khom lưng.

Ai mà chẳng hiểu tiêu chí hàng đầu của nhân dân Việt Nam lựa chọn chính là niềm tự hào dân tộc. Có một thứ mà nhân dân Việt Nam không bao giờ chọn đó là sự nhục nhã. Với họ sống nhục chẳng khác nào như chết. Nếu bảo rằng đó là sự "cực đoan" thái quá, có thể cũng chẳng sai nhưng người Việt Namlà vậy.

Còn trong XH Việt Nam thì như mọi XH khác cũng có người này, người kia, vẫn có những người chỉ cần được thỏa mãn, nhục mấy cũng chấp nhận. Nhưng chắc chắn là ít lắm! Rất hiếm hoi nếu gọi là người Việt Nam chính gốc bị biến chất, pha tạp. lai căng. Còn những người khác giống nòi thì việc họ không quan tâm nhiều đến sự lựa chọn như thế nào để Việt Nam giữ được "gien" di truyền cho thế hệ mai thì cũng là chuyện rất bình thường, bởi trong máu họ không có dòng máu Tiên Rồng.

Đừng nhìn vào những bộ phận này mà nghĩ rằng dân Việt Nam là như vậy. Kẻ thù của nhân dân Việt Nam không phải là thế lực ở bên ngoài hay bên trong, mà là tất cả những ai chọn sư nhục nhã về cho người Việt Nam hoặc cố tình làm cho người Việt Nam cảm thấy nhục nhã.

Vì thế đừng dại dột mà biến thành kẻ thù của nhân dân Việt Nam, đừng ngông nghênh thách thức, động chạm đến điều thiêng liêng này của họ, nhất là có một số người hiện nay đang tìm kiếm cơ hội, đang kêu gọi sự trợ giúp từ bên ngoài để leo thang ngồi lên đầu lên cổ họ.

Vì không chịu nhục thì người Việt Nam mới anh hùng bất khuất, dũng cảm kiên trung, gan dạ kiên trì, bền bỉ hy sinh... đến như vậy. Chỉ có những kẻ hèn hạ mới chọn nhục nhã thôi. Có thế mà không hiểu sao hả kẻ thù?

Hãy đi đi trước khi người Việt Nam nổi giận, hãy khôn hồn mà từ bỏ mọi âm mưu tội ác xấu xa. Muốn đến với Việt Nam thì hãy làm một vị khách quý, làm một người bạn tốt thực sự bởi chỉ có như vậy thì cánh cửa ngôi nhà Việt Nam mới được mở ra để nhìn thấy người chủ nhà Việt Nam luôn hào hiệp mến khách và luôn nâng niu tình cảm bạn bè.

Kẻ nào to gan muốn cướp đi những giá trị thuộc về Việt Nam? Đợi đấy người Việt Nam sẽ dạy cho một bài học vĩnh viễn nhớ đời.

Bài viết hay nên đọc

BIẾN DẠNG TRƯỜNG SA, THẾ GIỚI LÊN TIẾNG

Thứ Bảy, ngày 23 tháng 5 năm 2015 7 nhận xét

Mõ Làng

Thời gian qua, đại công trường bồi đắp các đảo lấn chiếm trên Biển Đông của Trung Quốc đã làm thay đổi nguyên trạng khu vực lớn nhất theo đúng nghĩa từ thay đổi tương quan lực lượng, ổn định khu vực Trường Sa. Xung đột lợi ích không chỉ còn giới hạn giữa các nước có tranh chấp trên Biển Đông mà giữa một bên là Trung Quốc và một bên là cả cộng đồng quốc tế.

Còn nhớ, năm 2014 với vụ giàn khoan HD 981, thế giới quan ngại về khả năng xung đột có thể xảy ra giữa Việt Nam và Trung Quốc, phá vỡ thế ổn định nguyên trạng mong manh ở Biển Đông thổi bùng lên ngọn lửa chống Trung Quốc ở Việt Nam trong hơn một thập kỷ (tính từ ASEAN và Trung Quốc ký Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông DOC). Khi đó, tiếng nói quốc tế còn ít ỏi. 

Năm 2015 thế giới lo lắng về quy mô và tốc độ cải tạo các bãi cạn, biến chúng thành các đảo nhân tạo của Trung Quốc ở Trường Sa. Không phải từ bây giờ mà từ 2014, các họng cát của tàu kéo và nạo vét Trung Quốc phun vào môi trường biển, làm tổn hại các rạn san hô, môi trường sinh vật biển, đe dọa trực tiếp đến lợi ích chung của cộng đồng quốc tế.

Ngày 9/4/2015, Bộ Ngoại giao Trung Quốc công bố lý do đơn phương cải tạo bãi ngầm, xây dựng đảo nhân tạo tại quần đảo Trường Sa trên Biển Đông là để phục vụ nghiên cứu khoa học, quan sát khí tượng, bảo vệ môi trường và cung cấp dịch vụ nghề cá, cơ sở hỗ trợ điều hướng, trú ẩn, tìm kiếm và cứu hộ cũng như đáp ứng nhu cầu phòng thủ quân sự. Các lý do trên chỉ nhằm che đậy mục đích cuối cùng là giành quyền kiểm soát và củng cố yêu sách đường 9 đoạn phi lý ở Biển Đông. Hoạt động này còn nhằm phá hoại các chứng cứ bãi ngầm trước Tòa trọng tài quốc tế trong vụ Philippines kiện Trung Quốc và ép buộc các nước chấp nhận “gác tranh chấp cùng khai thác”

Hoạt động này vi phạm Công ước Luật Biển 1982 và Tuyên bố ASEAN - Trung Quốc về cách ứng xử ở Biển Đông 2002 (điểm 5: “Các bên chịu trách nhiệm thực hiện sự kiềm chế trong việc thi hành các hoạt động có thể gây phức tạp hoặc leo thang tranh chấp, ảnh hưởng tới hòa bình và sự ổn định, kiềm chế không tiến hành đưa người đến sinh sống trên những hòn đảo hiện không có người sinh sống, trên các rặng đá ngầm, bãi cát ngầm, đảo nhỏ và những yếu tố khác và phải được xử lý những khác biệt của mình bằng phương pháp có tính xây dựng” và điểm 6 - “Trong khi chờ đợi một sự dàn xếp toàn diện và bền vững những tranh chấp, các bên liên quan có thể tìm kiếm hoặc tiến hành các hoạt động hợp tác. Những hoạt động này có thể bao gồm các điều sau đây:… Bảo vệ môi trường biển… Thể thức, quy mô và địa điểm, đặc biệt là sự hợp tác song phương và đa phương, cần phải được thỏa thuận bởi các bên có liên quan trước khi triển khai thực hiện trong thực tế”.

Khác với các nước lấn biển từ đất liền, công trình của Trung Quốc lấn biển cách đất liền Trung Quốc hàng ngàn km, trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa nước khác bằng cách hút cát, san hô từ đáy biển để bồi đắp các bãi cạn đang chiếm đóng trái phép thành các đảo nhân tạo. Các tàu cuốc, hút bùn chuyên dụng lớn nhất Châu Á như Tian Jing Hao, Nina Hai Tuo với máy cắt san hô, hút cát với tốc độ hút 4.500 mét khối một giờ đã được sử dụng để bồi đắp với tốc độ cực lớn. Chỉ riêng Bãi Chữ Thập, từ một hòn đá nhỏ cao khoảng 1 m, sau ba tháng Trung Quốc đã biến thành đảo nhân tạo với diện tích trên 2,65 km2, gấp 3 lần đảo Ba Bình (được coi là đảo tự nhiên lớn nhất ở Trường Sa). Ảnh vệ tinh trong tháng 4/2015 cho thấy một đường băng cho máy bay quân sự với độ dài khoảng 3000m đang được hoàn thiện. Quy mô lấn biển chưa từng có này đã làm tổn hại 300 ha rặng san hô biển, gây tổn thất ban đầu hơn 100 triệu USD mỗi năm cho các nước xung quanh Biển Đông.

Hoạt động lấn biển của Trung Quốc đã vi phạm các Công ước quốc tế về bảo vệ môi trường biển. Các điều 123, 192-196, 207-298 của Công ước Luật Biển 1982 đã quy định rõ các quốc gia không làm gì tổn hại môi trường, có nghĩa vụ ngăn chặn, giảm thiểu và kiểm soát ô nhiễm môi trường biển từ bất kỳ nguồn nào. Các hoạt động này cũng vi phạm Công ước về đa dạng sinh học 1992, Công ước về thương mại quốc tế các loài động, thực vật hoang dã nguy cấp CITES cũng như các Nghị quyết của các Hội nghị môi trường thế giới.

Phó Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam ngày 5/3/2015 tuyên bó với báo chí: “Quan điểm của Việt Nam về vấn đề này là rõ ràng và nhất quán. Việt Nam có đầy đủ căn cứ pháp lý và bằng chứng lịch sử để khẳng định chủ quyền của mình tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Việc Trung Quốc xây dựng, mở rộng trái phép công trình trên các bãi, đá và làm thay đổi nguyên trạng tại khu vực quần đảo Trường Sa không chỉ xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam mà còn vi phạm DOC đã được ký kết giữa Trung Quốc và ASEAN. Việt Nam phản đối và yêu cầu Trung Quốc chấm dứt ngay những hành động sai trái đó”.

Tổng thống Mỹ Barack Obama, ngày 10/4/2015 nói "Điều chúng tôi quan ngại về Trung Quốc là họ chưa thật sự tuân thủ quy tắc và luật pháp quốc tế, dùng sức mạnh để đẩy các nước khác vào vị trí yếu thế". Ông còn nói rằng: Trung Quốc sử dụng "quy mô và cơ bắp hơn hẳn" của mình để bắt nạt các quốc gia nhỏ hơn xung quanh Biển Đông. 

Ngày 13/4/2015 Bộ Ngoại giao Philippines tuyên bố: "Bộ Ngoại giao Philippines khẳng định hành vi lấn biển, xây đảo trái phép của Trung Quốc gây thiệt hại trên diện rộng và không thể đảo ngược đối với đa dạng sinh học và cân bằng sinh thái của biển Đông".

“Chúng tôi không thể chấp nhận tuyên bố của Trung Quốc rằng hành động này không phá hoại môi trường sinh thái biển Đông. Trung Quốc thực hiện hành động này một cách đơn phương, không quan tâm đến nhân dân các nước ven biển đã sống dựa vào biển từ nhiều thế hệ qua”

Ngày 15/4/2015 các nước G7 lên tiếng. Tuyên bố của các Bộ trưởng Ngoại giao G7 về an ninh biển nêu rõ: “Chúng tôi cam kết duy trì một trật tự hàng hải dựa trên các nguyên tắc của luật pháp quốc tế, đặc biệt như được phản ánh trong Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS). Chúng tôi tiếp tục quan sát tình hình ở Biển Hoa Đông và Biển Đông và quan tâm tới bất kỳ hành động đơn phương, chẳng hạn như cải tạo đất có quy mô lớn, làm thay đổi nguyên trạng và tăng căng thẳng. Chúng tôi cực lực phản đối bất kỳ nỗ lực nào nhằm khẳng định chủ quyền lãnh thổ và yêu sách biển thông qua việc sử dụng các đe dọa, ép buộc hoặc vũ lực. Chúng tôi kêu gọi tất cả các nước tuân thủ quản lý hoặc giải quyết hòa bình các tranh chấp biển phù hợp luật pháp quốc tế, bao gồm cả thông qua các cơ chế giải quyết tranh chấp pháp lý quốc tế được quốc tế công nhận, và thực hiện đầy đủ mọi quyết định bắt buộc của các tòa án và trọng tài có liên quan. Chúng tôi nhấn mạnh tầm quan trọng của quốc gia ven biển kiềm chế các hành động đơn phương gây ra sự thay đổi về thể chất lâu dài đến môi trường biển trong khi chờ đợi phân định cuối cùng”.

Đây là lần đầu tiên các nước G7 (Canada, Pháp, Đức, Italy, Nhật, Anh, Mỹ và đại diện Cộng đồng châu Âu) ra một tuyên bố chung như vậy. Đây cũng đồng thời là tuyên bố của nhóm chủ chốt các cường quốc hải quân của thế giới. Các nước Nhật, Hàn, Nga, Ấn Độ cũng đã có những phát biểu quan ngại. Thế giới không thể khoanh tay.

Nước Mỹ đã hành động bằng việc cho máy bay tuần thám bay trên vùng đảo Trung Quốc đang bồi đắp ở Trường sa. Hải quân Trung Quốc ra lệnh xua đuổi. Đáp lại, ngày 22/4 Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ đặc trách châu Á-Thái Bình Dương, ông Daniel Russel, phát biểu trong cuộc họp báo ở Washington: “Các chuyến bay tuần thám của Mỹ phù hợp với luật pháp quốc tế, hải quân Mỹ và máy bay quân sự sẽ tiếp tục thực hiện đầy đủ quyền tự do hoạt động ở vùng biển và vùng trời quốc tế. Mỹ sẽ hành động để tất cả các nước đều có quyền tự do di chuyển trong vùng biển và không phận quốc tế. Đừng ai có ý nghĩ rằng họ có thể ngăn chặn hải quân Mỹ tự do hành động. Đó sẽ không phải là một lựa chọn tốt”.

Hôm qua 22/5, khi đến thăm Việt Nam, ông Ban Ki-moon Tổng thư ký Liên hiệp quốc nói với báo giới rằng: “Tôi luôn nhất quán kêu gọi các bên liên quan giải quyết tranh chấp thông qua đối thoại và phù hợp với luật pháp quốc tế. Một điều hết sức quan trọng là cần tránh những hành động có thể làm gia tăng căng thẳng”.

Vậy là, cả thế giới đã lên tiếng và hành động, Biển Đông không còn là cuộc chiến đơn độc của Việt Nam, Philippin, Indonesia, Malaysia, Brunei với gã khổng lồ Trung Quốc nữa. 


Bài viết hay nên đọc

NÓNG: BỘ TRƯỞNG QUỐC PHÒNG MỸ SẮP THĂM VIỆT NAM

23 nhận xét

Bộ trưởng quốc phòng Mỹ sắp thăm Việt Nam 


Trao đổi với Tuổi Trẻ chiều 22-5, bà Lisa Wishman - tùy viên báo chí Đại sứ quán Mỹ - cho biết Bộ trưởng Quốc phòng Ashton Carter dự kiến sẽ thăm Việt Nam vào cuối tháng này.

                            Bộ trưởng Quốc phòng Ashton Carter - Ảnh: Reuters

Bà Lisa Wishman nói thêm trong cuộc phỏng vấn hôm qua (21-5) với Hãng tin Bloomberg, Đại sứ Mỹ Ted Osius có nói Bộ trưởng Quốc phòng Ashton Carter dự kiến sẽ thăm Việt Nam vào cuối tháng 5-2015.

Ông Ashton Carter dự kiến sẽ sang thăm Việt Nam sau khi tham dự Đối thoại Shangri-La lần thứ 14 hay còn gọi là Hội nghị thượng đỉnh an ninh châu Á 2015, diễn ra tại Singapore từ ngày 29 đến 31-5.

Ban tổ chức Đối thoại Shangri-La lần thứ 14 xác nhận với Tuổi Trẻ qua email rằng Bộ trưởng Quốc phòng Ashton Carter sẽ tham dự đối thoại lần này.

Đối thoại Shangri-La năm nay ở Singapore sẽ quy tụ bộ trưởng quốc phòng, các quan chức quân sự cấp cao và những chuyên gia nhà phân tích quân sự hàng đầu thế giới đến từ khu vực châu Á - Thái Bình Dương, Bắc Mỹ và châu Âu...

Dự kiến các bộ trưởng quốc phòng tham gia đối thoại sẽ công bố những chính sách an ninh quốc gia mới. Sự kiện lần này cũng sẽ tạo cơ hội cho các bộ trưởng thực hiện ngoại giao quân sự.

Trả lời phỏng vấn Hãng tin Bloomberg, Đại sứ Ted Osius cho biết trong chuyến thăm Việt Nam sắp tới, Bộ trưởng Quốc phòng Ashton Carter sẽ thảo luận các vấn đề hợp tác quân sự với phía Việt Nam.

Đại sứ Ted Osius tiết lộ thêm rằng năm nay sẽ có năm hoặc sáu ủy viên Bộ Chính trị Việt Nam sang thăm Mỹ. Ở chiều ngược lại, cũng sẽ có một số quan chức Chính phủ Mỹ sang thăm Việt Nam, thậm chí còn có một quan chức “cấp cao hơn thế nữa”.

Mới đây, trong chuyến bay thị sát cùng lực lượng quân đội Mỹ đang tuần tra trên biển Đông, phóng viên CNN đã ghi nhận tới tám lần hải quân Trung Quốc ra thông điệp cảnh cáo, yêu cầu máy bay tuần tra Mỹ rời khỏi khu vực biển Đông.

Trước đó, Bộ Quốc phòng Mỹ công bố ý định đưa tàu hải quân và máy bay do thám đến gần các đảo nhân tạo mà Trung Quốc xây dựng trái phép ở quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Liên quan đến những diễn biến căng thẳng gần đây ở biển Đông, Đại sứ Ted Osius nói với Bloomberg: “Điều đó giúp chúng tôi hợp tác mật thiết hơn so với trước đây. Cả hai nước cùng có lợi khi có mối quan hệ đối tác mạnh mẽ. Chúng tôi nhận thấy tầm quan trọng của các mối quan hệ đối tác mạnh mẽ, giúp các đối tác của chúng tôi ngày càng có năng lực hơn”.

Để tháo ngòi căng thẳng trên biển Đông, Đại sứ Ted Osius nói với Bloomberg rằng: “Chúng tôi muốn tháo ngòi căng thẳng thông qua áp lực ngoại giao. Việc này không buộc phải kết thúc bằng xung đột. Có rất nhiều cách để tránh kết cục xung đột”.

QUỲNH TRUNG

Bài viết hay nên đọc

NHÀ THƠ HỮU THỈNH: CHÚNG TÔI KHÔNG RẺ RÚNG DANH HIỆU NHÀ VĂN!

1 nhận xét

Mẹ Đốp
Cho đến thời điểm danh sách 20 nhà văn, nhà thơ xin rút tên, xóa tên khỏi Hội Nhà văn Việt Nam (HNVVN) vẫn chưa xuất hiện thêm bất cứ một cái tên nào; vai trò của một hình thức tiền tổ chức - Ban vận động thành lập văn đoàn độc lập cũng đã bị một số nhà văn xin ra khỏi hội bác bỏ và phủ nhận và cho rằng, việc ra khỏi hội đơn thuần là nhu cầu cá nhân, là cách để chính những con người này tự làm mới mình trước xu hướng các tác phẩm văn học tên tuổi đang có dấu hiệu "đuối sức". 

Và khi mà mọi điều đang ở một quỹ đạo "cho phép" thì chắc nhiều người sẽ giống tôi, đi tìm một câu trả lời khác từ chính người đứng đầu Hội Nhà văn để nghe họ nói về quan điểm chung của Hội trước làn sóng "li khai" có phần đồng loạt của một số nhà văn, Nhà thơ như đã được phản ánh; và cả dự định, cách thức ứng xử như thế nào đối với các danh sách 20 nhà văn, nhà thơ vừa qua và cả chuyện phát triển Hội như thế nào trong thời gian tới? Và có lẽ những băn khoăn đó đã có lời giải tại Đại hội Nhà văn khối CAND diễn ra tại Hà Nội. 
Nhà thơ Hữu Thỉnh phát biểu tại Đại hội
Theo Báo Năng lượng mới phản ánh: "Ngày 21/5, Đại hội Nhà văn khối CAND đã diễn ra tại Hà Nội, với sự tham dự của nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam (HNVVN); nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Phó Chủ tịch HNVVN; Trung tướng, nhà văn Hữu Ước, Chi hội trưởng Chi hội Nhà văn CAND…". Đại hội cũng đã nghe dự thảo báo cáo của HNVVN tại Đại hội nhiệm kỳ 2015-2020, đồng thời cũng đã nghe ý kiến phát biểu, tham luận của những nhà văn Công an nhân dân tiêu biểu như Nhà văn Như Phong, nhà văn Bùi Anh Tấn, Thiếu tướng - Nhà văn Khổng Minh Dụ... Nhưng điều tôi quan tâm nhất là ý kiến phát biểu của Nhà thơ Hữu Thỉnh - Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, người mà trong hầu hết các nhà văn, nhà thơ xin ra khỏi Hội đã nhắc đến và tôi cũng tin rằng, mang đến Đại hội Nhà văn Khối CAND ông chủ tịch Hội sẽ nói đôi điều về những "biến cố" đã qua. 

Báo Năng lượng mới đã cho hay: "Nhà thơ Hữu Thỉnh khẳng định, trước sau, HNVVN không chấp nhận các nhà văn đang sinh hoạt tại Hội lại tham gia các tổ chức bất hợp pháp. Tuy nhiên đến nay, HNVVN chưa gạch tên một nhà văn nào tham gia Văn đoàn Độc lập, bởi: “Chúng tôi không rẻ rúng danh hiệu nhà văn và vẫn kiên trì vận động, chờ đợi họ quay trở lại với HNVVN”.

Theo lẽ thường người Việt vẫn có câu: "Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người quay lại". Người Việt vẫn luôn nhân từ, độ lượng để giành cho những người biết hối cải một con đường làm lại từ đầu. Tuy nhiên, đối với trường hợp 20 nhà văn, nhà thơ "li khai" Hội Nhà văn Việt Nam và cá nhân Chủ tịch Hữu Thỉnh đã nhân từ, độ lượng hơn thế. Theo đó, dù đã có những tuyên bố cả chính thức và chưa chính thức của 20 nhà văn, Nhà thơ nhưng Hội Nhà văn chưa gạch tên một nhà văn; điều này đồng nghĩa với việc việc 20 cá nhân rút tên, tự xóa tên ấy chỉ là hành động mang tính đơn phương, một chiều, các hành động ấy chưa nhận được phản hồi "đồng ý" của Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam. 

Về lí do dẫn đến điều này như Nhà thơ Hữu Thỉnh chia sẻ vì "Chúng tôi không rẻ rúng danh hiệu nhà văn và vẫn kiên trì vận động, chờ đợi họ quay trở lại với HNVVN”. Hay nói cách khác, trong cách hành xử của Ban chấp hành Hội nhà văn họ đã thấy được cái bền vững của một danh hiệu mang tính đặc thù, không phải ai cũng có được và cái tôi, cái riêng có của từng cá nhân. Và đương nhiên, để giải quyết điều này Ban chấp hành Hội đang cố gắng tạo ra một cái nhìn riêng rẻ, khách quan. Họ sẽ không đồng tình với những ai bỏ Hội Nhà văn để tham gia Văn đoàn độc lập - một tổ chức bất hợp pháp nhưng họ luôn tôn trọng những ai đã là nhà văn, từng là Hội viên của Hội. Nói không với cái riêng, cái ý định riêng nhưng họ sẽ cố gắng chờ đời, cố gắng vận động để những cá nhân đã chót xin ra nghĩ lại, quay trở lại Hội và Hội sẽ sẵn sàng tiếp nhận họ với tư cách là một nhà văn. 

Nói như thế, để thấy rằng, nếu như hiểu "Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người quay lại" chỉ có thể thực hiện khi chính con người đó có ý thức tự thân, tự nguyện quay lại thì riêng hội Nhà văn đã làm hơn thế. Họ có thể gay gắt trong những điều thuộc về nguyên tắc nhưng họ không đợi, không chờ từ một sự quay lại tự thân của các cá nhân bởi ho hiểu sẽ có một số mặc cảm; thay vào đó họ sẽ chủ động và kiên trì trong vận động để các cá nhân đó thấy được cái đúng và quay về! thiết nghĩ, đó cũng là cái nhân văn mà không phải tổ chức nào cũng có, là cái có thể níu giữ những con người đang ở lại dẫu biết rằng, theo thời gian Hội cũng đang có những khiếm khuyết! 

Bài viết hay nên đọc

NGUYỄN DU CŨNG KHÓC THÉT

3 nhận xét

Triển lãm bộ sưu tập Truyện Kiều tại trung tâm thương mại Crescent Mall (Q.7, TP.HCM) diễn ra từ ngày 10-5 đến hết hôm nay, 21-5.
Tấm bảng giới thiệu Truyện Kiều và Nguyễn Du với nhiều thông tin sai - Ảnh: Võ Đại Chuyên

Đây là bộ sưu tập của ông La Văn Tiến, được Crescent Mall giới thiệu là số lượng lên đến 320 ấn phẩm. Tuy nhiên, đến xem triển lãm mới thấy có nhiều sai sót khó chấp nhận.

Trước hết, triển lãm này không thể gọi tên là “bộ sưu tập Truyện Kiều” được. Bởi một khi đã gọi là bộ sưu tập Truyện Kiều thì trong bộ sưu tập ấy chỉ gồm các bản Truyện Kiều khác nhau, được sưu tập theo tiêu chí nào đó để thành “bộ”.

Nhưng ở đây, ông Tiến đưa ra triển lãm không chỉ các bản Truyện Kiều, mà còn rất nhiều sách có nội dung liên quan đến Truyện Kiều, trong đó có cả công trình nghiên cứu nghệ thuật Truyện Kiều và các sách liên quan rất riêng với Truyện Kiều như Trên đỉnh Trường Sơn kể Truyện Kiều (của thiếu tướng Nguyễn An) và khảo luận chuyên sâu về Truyện Kiều như Ý niệm bạc mệnh trong cuộc đời Thúy Kiều (Đàm Quang Thiện).

Gộp các sách liên quan đến Kiều và gọi đấy là “bộ sưu tập Truyện Kiều” là không đúng với khái niệm bộ sưu tập.

Thứ hai là có những sai sót, như nội dung in chính thức trong tấm bảng giới thiệu “bộ sưu tập” dựng ngay bên cổng vào khu vực triển lãm, như sau: “Truyện Kiều là một bài thơ chữ Hán do Nguyễn Du (1766-1820) sáng tác, và được coi là kiệt tác của văn học Việt Nam. Tác phẩm có tựa gốc tiếng Việt là Đoạn Trường Tân Thanh, nhưng thường được biết đến dưới tên gọi Truyện Kiều. Thể hiện trọn vẹn trong 3.254 câu thơ, viết bằng thể lục bát, bài thơ kể lại cuộc đời, những thử thách cũng như đau khổ của Thúy Kiều - một người con gái trẻ đẹp và tài năng, phải hi sinh thân mình để cứu gia đình. Vì cứu cha và người em trai thoát khỏi tù tội, Kiều buộc phải gả cho một người đàn ông trung niên mà không biết rằng gã là một tay ma cô, và Kiều bị ép phải làm gái lầu xanh”.

Không kể cách diễn đạt sai ngữ pháp kiểu “Kiều buộc phải gả cho một người đàn ông trung niên”, nội dung trên phạm nhiều lỗi sai không chấp nhận được.

Cụ thể là thi hào Nguyễn Du sinh năm 1765 chứ không phải 1766, và tác phẩm Truyện Kiều còn có tên là Đoạn Trường Tân Thanh, bốn chữ này âm đọc là âm Hán Việt, còn chữ là chữ Hán, nên gọi “tựa gốc tiếng Việt” là không rõ ràng. Nhưng sai nặng nhất chính là thông tin “Truyện Kiều là một bài thơ chữ Hán”.

Sai sót này là không thể chấp nhận được. Từ bao đời nay, mọi người vẫn biết Truyện Kiều do Nguyễn Du viết bằng chữ Nôm, nên dân gian mới có câu ca dao “Làm trai biết đánh tổ tôm / Uống chè mạn hảo, xem Nôm Thúy Kiều”.

Ấy thế mà tại một triển lãm quy mô, được nhân danh tinh thần yêu quý Nguyễn Du và Truyện Kiều lại nhầm lẫn đến mức cho rằng Truyện Kiều viết bằng chữ Hán thì thật không tưởng tượng được. Chắc đến Nguyễn Du cũng phải khóc thét lên chứ biết làm sao!
LAM ĐIỀN (Báo Tuổi trẻ)

Bài viết hay nên đọc

BIỂN ĐÔNG TRONG CANH BẠC CỦA CÁC NƯỚC LỚN

9 nhận xét

Mõ Làng
Biển Đông đang sôi lên từng giờ, một số nhà bình luận dự báo về đụng độ Mỹ - Trung. Việt Nam không thể đứng ngoài biến động đó. Vậy sự lựa chọn của Việt Nam sẽ ra sao?

Nước lớn trong cục diện chính trị

Những biến động vừa qua của cục diện chính trị - an ninh thế giới cho thấy vệnh mệnh của một quốc gia chịu sự tác động của nhiều nhân tố cấu thành, song tương quan lực lượng và quan hệ giữa các nước lớn luôn là nhân tố có tính chất chi phối chính. Trên sân khấu chính trị quốc tế hiện nay, các nước lớn luôn giữ một vai trò hết sức quan trọng.

Những tiêu chí quốc tế truyền thống đánh giá một nước được coi là nước lớn phải có một số hoặc tất cả các lợi thế so sánh với các nước khác như: lớn về diện tích, đông về dân số; mạnh về quân sự - quốc phòng; chiếm tỉ trọng lớn trong tổng tiềm lực kinh tế - thương mại, khoa học, kỹ thuật; có nhiều giá trị văn hóa – tinh thần tiêu biểu. Gần đây, giới nghiên cứu đưa ra khái niệm mới: “sức mạnh cứng” và “sức mạnh mềm”. Sức mạnh cứng là những giá trị nói trên còn sức mạnh mềm đó là sức hấp dẫn đối với thế giới bên ngoài qua uy tín chính trị, khả năng khoa học và công nghệ, văn hóa và giáo dục. Trong đó uy tính chính trị là cốt lõi. 

Cùng với những giá trị nói trên, nước đó phải có quyền lực cao hơn trong mối quan hệ tương tác với các quốc gia khác, đồng thời quyền lực đó phải được thể hiện qua chính sách cụ thể của quốc gia đó và phải được sử dụng để gây ảnh hưởng đến đời sống quan hệ quốc tế. Nói cách khác, nước lớn phải là chỗ dựa tin cậy cho nước nhỏ trong quan hệ quốc tế. 

Trong thế kỷ XXI, có tám nước được xếp vào hạng nước lớn – cường quốc là Mỹ, Trung Quốc, Nhật Bản, Nga, Ấn Độ, Anh, Đức, Pháp, trong đó các nước Anh, Pháp, Đức thường được xem xét trong tổng thể chế chung về Liên minh Châu Âu (EU). 

Sức mạnh của các cường quốc nói trên được phô diễn trước hết là sức mạnh quân sự. Dự báo chi tiêu quân sư trong năm 2014 cho thấy, tổng chi tiêu quốc phòng của toàn cầu dự kiến đạt 1.547 tỷ USD, tăng 0,6% so với năm 2013 và động lực tăng trưởng trong chi tiêu quân sự sẽ đến từ Nga, Trung Quốc. Cho dù vẫn là nước dẫn đầu về phí tổn trong lĩnh vực quốc phòng, nhưng chi phí của Mỹ sẽ giảm xuống còn khoảng 575 tỷ USD vào năm 2014 do cắt giảm chi tiêu. Song gần đây, tình hình Biển Đông đã làm cơ quan hành pháp, lập pháp Mỹ xem xét lại chính sách quốc phòng của mình. Mới đây, Tổng thống Mỹ đã kêu gọi quốc hội thông qua Công ước luật biển và tăng chi tiêu quốc phòng. Còn Nhật Bản đã quyết định cho phép quân đội nước mình được tham chiến bên ngoài lãnh thổ quốc gia.

Trong khi vạch chiến lược và triển khai trên thực tiễn biện pháp để đảm bảo an ninh quốc gia, các nước nhỏ đều phải tính tới vai trò và chiến lược của các nước lớn. Những quan hệ hợp tác, liên minh, mâu thuẫn, xung đột, phân chia ảnh hưởng... giữa các nước lớn đang tác động sâu sắc, trực tiếp đến lợi ích của các quốc gia và các quan hệ quốc tế. 

Trước đây, không gian địa lý là một yếu tố cực kỳ quan trọng trong xử lý mối quan hệ quốc tế. Nhưng ngày nay, yếu tố đó không còn có ý nghĩa quyết định nữa vì khả năng can thiệp quân sự ngày nay là không giới hạn. Hội nhập kinh tế, văn hóa mở rộng với nhiều sự lựa chọn. Câu “nước xa không cứu được lửa gần” đã không còn nguyên nghĩa giá trị.

Những chuyển động trong chính sách Biển Đông

Ảnh hưởng của các nước lớn đối với một quốc gia, nhóm quốc gia hoặc cả cộng đồng thế giới không ổn định và biến đổi theo sự thay đổi của tương quan lực lượng tại các khu vực và trên thế giới. Vấn đề này được phản ánh khá rõ qua sự điều chỉnh chính sách đối ngoại của các nước lớn trong thời gian qua đối với Biển Đông.

Trung Quốc, trong toan tính thâu tóm Biển Đông đã bất chấp phản đối của các nước lân bang tiến hành các bước đi quyết liệt. Từ tuyên bố chủ quyền đường 9 đoạn chiếm gần trọn Biển Đông; đơn phương ra lệnh cấm đánh bắt cá; bồi đắp mở rộng, xây dựng các công trình trên chuỗi các đảo, bãi đá ở mà họ chiếm được của Việt Nam ở Trường Sa...

Nước Mỹ, sau tuyên bố xoay trục về Châu Á, tuy tuyên bố “đứng ngoài mọi tranh chấp” nhưng đã thể hiện thái độ kiên quyết chống lại việc cậy lớn bắt nạt bé, bất chấp luật pháp quốc tế bồi đắp, xây dựng các đảo chiếm được ở Trường Sa của Trung Quốc. Nước Nhật thì càng quyết liệt hơn khi chỉ đích danh sự gây hấn của Trung Quốc và tuyên bố ủng hộ các nước nhỏ bảo vệ chủ quyền.

Dư luận thế giới dự báo về một cuộc đụng độ Mỹ - Trung trên Biển Đông khi mà các hoạt động quân sự của Mỹ gia tăng quyết liệt nhằm ngăn chặn Trung Quốc bành trướng lãnh thổ.

Các nước ASEAN có quyền lợi liên quan trên Biển Đông như Philippin, Indonesia, Malaysia, Brunei, Việt Nam, đứng trước hành động bắt nạt, nói một đằng làm một nẻo của Trung Quốc đã dần nhận thấy không thể, và không nên lệ thuộc vào một nước lớn có lợi thế quan hệ về không gian địa lý, chính trị, văn hóa nhưng thiếu đi sự tin cậy như Trung Quốc. ASEAN đã đoàn kết hơn trong ứng xử với Trung Quốc.

Cân nhắc của Việt Nam

Bị "kẹt" giữa hai thế lực lớn, chắc chắn Việt Nam phải cân nhắc kĩ lưỡng bước đi của mình bởi vì Việt Nam có lợi ích ở đó. Đường lối chiến lược của Việt Nam thì đã rõ trong tuyên bố "độc lập, tự chủ", "không liên minh với nước này để chống lại nước kia" nhưng về sách lược chắc phải có sự mềm dẻo. 

Vấn đề cốt yếu để định sách lược, như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã nói là phải có "lòng tin chiến lược". Trên thực tế, lòng tin đó vẫn chưa vững chắc khi mà phía Trung Quốc vẫn "nói một đường làm một nẻo" trong giải quyết những tranh chấp trên Biển Đông. Còn phía Mỹ thì vẫn luôn chìa ra "món ăn kèm" về dân chủ, nhân quyền (một nguy cơ gây bất ổn nội bộ, cách mạng màu) trong giải quyết mọi vấn đề chính trị, kinh tế của Việt Nam với Mỹ.

Những chuyến đi con thoi của các nguyên thủ quốc gia Việt Nam giữa hai nước lớn liệu có hóa giải được những nghi ngại ảnh hưởng đến "lòng tin chiến lược" để lựa chọn sách lược với Biển Đông? Người ta chờ đợi nhiều vào chuyến đi của ông Nguyễn Phú Trọng sang Mỹ sắp tới.

Bài viết hay nên đọc

CÔNG BỐ TÀI SẢN CÁN BỘ VẪN LÀ BÍ MẬT

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 5 năm 2015 1 nhận xét

Công bố tài sản cán bộ vẫn là bí mật

Vì những bước đi vẫn còn hành chính, hình thức, chưa dựa vào quần chúng, chưa công khai minh bạch. Chuyện công bố tài sản của cán bộ vẫn là bí mật, thì kê khai cũng chỉ để kê khai, quần chúng không nắm được. Biệt thự công và chuyện quan chức vượt khuôn khổ / Chống tham nhũng từ quan chức... về hưu / "Vợ, con, cháu lãnh đạo không thể bỗng dưng giàu có"


Trong phát biểu bế mạc Hội nghị TW 11 vừa qua, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nhấn mạnh đến những tiêu chuẩn cán bộ Trung ương khóa tới. Có thể nói đây là những tiêu chuẩn rất cụ thể, rất đúng và trúng. Ngoài những tiêu chuẩn về phẩm chất chính trị về đạo đức lối sống cần xem xét và loại bỏ những cán bộ “giàu nhanh bất thường”.

Nguy cơ “chạy chức, chạy quyền"

Cụm từ “giàu nhanh bất thường” dân ta đã nói từ rất lâu. Còn nhớ “Vụ Thái Bình” cách đây gần hai chục năm, một số cán bộ địa phương tham nhũng giàu nhanh được quần chúng mỉa mai “Đề nghị các ông cán bộ phổ biến kinh nghiệm làm giàu cho bà con”. Chả là mấy ông này, trước kia cũng nghèo như bà con thế mà chỉ mới làm một hai khóa đã giàu lên nhanh chóng.

Bác Hồ từng nói “Học để làm người, làm cán bộ” cơ mà. Nhưng cán bộ theo Bác là “tiên thiên hạ chi ưu, nhi ưu, hậu thiên hạ chi lạc nhi lạc” (Lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ), hay “Cán bộ là đầy tớ của dân”.

Nhưng ngày nay, một số người có suy nghĩ sai lạc là làm cán bộ dễ kiếm tiền nhất, vì vậy họ đầu tư cho bằng được và sau đó thu hồi vốn. Chính cái ý nghĩ lệch lạc đó làm cho xã hội xẩy ra nhiều hệ lụy và dẫn đến nhiều tệ nạn. Đảng ta đã báo động về tình trạng “chạy” này. Nhiều nghị quyết đã báo động nguy cơ “chạy chức, chạy quyền, chạy tiền, chạy tội”. Sau này còn nhiều thứ chạy được bổ sung, phản chiếu đạo đức xã hội suy đồi, đất nước chậm phát triển.

Đảng ta cũng đã có nhiều chế tài để kiểm tra và xử lý những cán bộ giàu bất thường. Kê khai tài sản là một giải pháp. Lúc đầu kê khai tài sản là một biện pháp tốt để quản lý, nhưng thật ra biện pháp này cũng chỉ có tác dụng đối với những cán bộ chân chính, những cán bộ trung thực. Mà những người chân chính, trung thực, những người vì dân, vì nước thì tài sản lại… không nhiều. Chỉ có những kẻ cơ hội những kẻ lợi dụng chức quyền mới nhiều tiền, nhiều nhà cửa và họ tìm đủ trăm phương ngàn kế để tẩu tán để “trở thành người cán bộ chân chính, người nghèo”.

Thật nực cười trong thực tế ông A, bà B là cán bộ cấp cao nhưng tài sản lại của con cái chứ mình chẳng có gì. Nhiều người con của họ chỉ làm doanh nghiệp bình thường, hoặc chỉ mới làm cán bộ quèn ở địa phương nhưng có đủ tiền sắm xe sang, mua đất đại để làm lâu đài hoành tráng, để mua cây hiếm quí khắp nơi mang về.

Lại có cả những cán bộ tuyên bố, bảo ban đủ điều, nào tài sản của họ có được là nhờ những mẹ nuôi, em nuôi có tấm lòng vàng không hề tiếc “con nuôi” hay “anh giai” bất cứ thứ gì…Vậy họ giàu có cũng là “lẽ đương nhiên”

Dựa vào quần chúng

Trong thực tế có bao nhiêu những biến tướng của chuyện giàu nhanh mà chỉ có quần chúng nhân dân mới phát hiện ra? Chúng ta đã có nhiều luật, nhiều chế tài để quản lý về điều này nhưng vẫn là kêu gọi lòng trung thực tự giác, chưa có chế tài nào phát huy được sức mạnh của quần chúng. Vấn đề là quần chúng vào cuộc thế nào.

Không thể giấu được người dân ở địa bàn dân cư. Họ biết rất rõ nhà này, mảnh đất này của ai, của con ai. Có chuyện một cán bộ tài chính ở một đơn vị Hà Nội, khi tại chức ngoài việc được phân đất chỗ ngon anh ta còn mua được bao nhiêu nhà và nhờ anh, em đứng tên, quần chúng biết hết song chả có ai hỏi nên cũng chỉ biết để mà biết.

“Giàu nhanh bất thường” là phải đặt vào tổng thể của cả gia đình, con cái. Tổng Bí thư đã nhấn mạnh đến “giàu nhanh, nhiều nhà, nhiều đất, nhiều tài sản khác mà không giải trình rõ được nguồn gốc; bản thân và vợ, chồng, con có lối sống thiếu gương mẫu, lợi dụng chức quyền để thu lợi bất chính…” đó chính là đặt trong tổng thể. Nếu chúng ta tách rời thì không thể đánh giá đúng cán bộ.

Thật ra trong xã hội hiện nay con cái, những người trẻ tuổi cũng có thể phát huy được trí tuệ độc lập của mình để làm giàu. Chúng ta không vơ đũa cả nắm mà phải nhìn nhận trong tình hình cụ thể, điều kiện cụ thể. Có thể nói hiện nay một số những người giàu trẻ tuổi trong xã hội đều là tự mình, tự đôi chân mình. Họ bươn chải lăn lôn trên thương trường, họ không dựa vào cái bóng của bố mẹ.

Tuy nhiên trong nhiều trường hợp vẫn có chuyện nhờ cái ô của “ông bố bà mẹ” để làm giàu. Họ có thể dễ dàng trúng thầu, dễ dàng nhận dự án, dễ dàng quan hệ để nhận phần ngon chỉ vì mác “con ông cháu cha”. Câu “tiền tệ quan hệ, hậu duệ…” là vậy. Tổng bí thư nhấn đến lợi dụng chức quyền chính là muốn nhấn mạnh đến cả hai phía. Bản thân ông cán bộ đó lợi dụng chức quyền để tạo ra “nhóm lợi ích” sẵn sàng ban phát mưa móc để đổi lại tiền của, nhà cửa. Nhóm lợi ích ràng buộc nhau, quan hệ chằng chịt mật thiết và sự giàu lên nhanh chóng cũng vì thế. Và chính sự liên kết chính tri – kinh tế (những người lãnh đạo và doanh nhân) đã làm cho tham nhũng khó phát hiện, khó chống.

Mặt thứ hai nữa là phải xem xét kỹ càng trong gia đình anh em, con cái, bố mẹ. “Một người làm quan, cả họ được nhờ” chính là trong mối quan hệ ấy. Thật ra phát hiện đã khó nhưng chắc chắn quần chúng sẽ biết, vấn đề là làm sao để quần chúng nói.

Ta đề ra nhiều giải pháp rất đúng nhưng vấn đề là tổ chức thực hiện như thế nào. Xét thực tế, công tác cán bộ của ta rất chặt chẽ. Giới thiệu từ dưới lên, điều tra từ địa bàn v.v. nhưng vẫn chưa đem lại hiệu quả như mong muốn. Vì sao vậy? Vì những bước đi vẫn còn hành chính, hình thức, chưa dựa vào quần chúng, chưa công khai minh bạch. Chuyện công bố tài sản của cán bộ vẫn là bí mật, thì kê khai cũng chỉ để kê khai, quần chúng không nắm được.

Cần dựa vào công an khu vực, họ nắm địa bàn rất tốt. Ai có nhà cao cửa rộng, họ biết và quần chúng ở đấy đều biết. Đó chính là nơi để công tác cán bộ dựa vào. Chúng ta đã phối hợp chặt chẽ chưa?

Kỳ vọng với sức mạnh tổng hợp, công tác cán bộ trong nhiệm kỳ tới sẽ có khởi sắc, bầu được những người thực tài, liêm khiết, loại bỏ được những người không vì dân vì nước như Tổng Bí thư đã đặt ra.

Nguyễn Đăng Tấn
(Tuần Việt Nam)
http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/238241/cong-bo-tai-san-can-bo-van-la-bi-mat.html

Bài viết hay nên đọc

VƯỢNG RÂU: GÃ HỀ CHÈO TỒI KHI VỀ VỚI ĐỜI THƯỜNG!

30 nhận xét

Chiềng Chạ
Sau cái lần "liên tục khoe bức ảnh “hội ngộ” với những rận chủ - biểu tình viên nhóm No-U", "liên tục chửi bới, thóa mạ những người bị đám rận chủ chụp mũ là “Dư luận viên” với ngôn từ, lập luận y chang đám rận chủ này" - hành động của Nghệ sỹ Nguyễn Công Vượng (nghệ danh là Vượng Râu) đã nhận rất nhiều luồng ý kiến trái chiều từ dư luận. Rất nhiều người trong đó có tôi đã thấy tiếc cho một nghệ sỹ được đánh giá cao trong làng hề chèo như anh này không giữ được mình, đánh mất đi hình tượng một người nghệ sỹ từng được một lượng lớn công chúng xem là thần tượng. 

Ở một góc nhìn gay gắt hơn, trong bài viết được dẫn nguồn từ Blog Phích Nước Nóng người viết còn gọi Nghệ sỹ Vượng Râu là "con bò bị đám rận dắt mũi": 

"Vì sao dư luận đánh giá Vương râu là con bò bị đám rận dắt mũi?

Bài viết của Vượng lớn tiếng là đang bảo vệ Đảng để công kích “DLV” theo đúng cách trình diễn lâu nay của đám rận. Trong khi đó, một số bạn đọc đã phát hiện, nhưng những bình luận chửi Đảng, bôi nhọ Chủ tịch Hồ Chí Minh đều không được xóa và Vượng thậm chí còn like. Tuy nhiên cách viết của Vượng quy chụp, phán xét bừa bãi, vô căn cứ, thiếu logic, nhiều tình tiết bịa đặt…có thể nói là loạn đao pháp về những người "DLV", lúc thì là lực lượng tự phát, sau lại khẳng định nhóm này "ăn lương Tàu", hắn quy chụp "DLV" là "phản động", "tinh trùng khuyết tật", "quái thai lạc lõng"...thậm chí còn khẳng định "Chúng sẵn sàng từ bỏ bố mẹ gia đình người thân để theo con đường Dư Luận Viên hòng trèo cao lẩn sâu vào bộ máy lãnh đạo!", dựng chuyện "DLV" in hình ảnh biểu tượng cờ Đảng lên áo (?), Quang Nhật Trần" là đầu đàn của "DLV" mà hôm 14/3 (trong khi đó không hề có mặt ông này ngày 14/3). ..". 

Sau cái bận ấy, chắc hẳn cũng rất nhiều người có cùng suy nghĩ như tôi: Không biết Nghệ sỹ Vượng Râu (VR) sẽ nghĩ gì và sẽ nói gì trước những "tiếng chưởi của công luận giành cho mình?". Về khía cạnh cá nhân tôi vẫn nghĩ rằng, vì danh dự người nghệ sỹ, danh dự cá nhân thì Vượng Râu sẽ không bỏ qua và việc anh này lên tiếng chỉ là chuyện sớm hay chiều mà thôi? 

Xin được trích nguyên văn "Thư Ngỏ" được Nghệ sỹ Vượng Râu đăng trên FB Vượng Công Nguyễn
THƯ NGỎ 
Kính thưa các cụ ông, cụ bà 
Kính thưa người già, người trẻ 
Và lại kính thưa các chị mới đẻ, các cháu chưa sinh 

Với tất cả ân tình nhà cháu kính thưa toàn Phây Búc! 

Facebook là trang mạng cộng đồng và mỗi trang là một chủ nhân riêng! Nhiều ngày nay vì quan điểm suy nghĩ và chính kiến của mình, nhà cháu cũng nhận được nhiều điều động viên quý hoá của nhiều người khắp mọi vùng miền, lứa tuổi! Nhưng bên cạnh đó cũng có những tin nhắn qua fb hay comments rằng thì là mà anh đừng để bị dụ dỗ, anh đừng theo bọn phản động, anh đừng nói gì mình là người nổi tiếng nên giữ cho bản thân. Hay là kiếm một vé qua Bển (Mỹ) hay là nọ nọ kia kia vân vân và vân vân! Xin lỗi nhà cháu được may mắn đi chục nước rồi! Nhưng nhà cháu yêu đất nước mình nhân dân mình! Ở nơi đất nước mình nhà cháu đã được nhân dân nuôi nấng và cho cuộc sống ấm no! Còn về việc ai chưa biết thế nào là Phản Động và Ai là Phản Động thì các cụ vào You Tube nghe cháu Lê Văn Thành 19t trình bày) 

Nay nhà cháu trả lời luôn cho các cụ! Năm nay 36t, Cụ thân sinh ra cháu là cán bộ về hưu 50 tuổi Đảng, mẹ giáo viên, Cậu là bộ đội giải phóng, dì giáo viên, thương binh vv! 

Nhà cháu biết kiếm tiền từ năm học lớp 6 (đi gói bánh khảo, bánh dẻo tết) lớp 9 đạp xích lô! Lớp 10 làm biển Quảng cáo ( đã từng làm cái biển 8m ngang cao 1m bằng mê ka chữ nổi) khi đó cả Miền Bắc vẫn còn cắt mê ca bằng cưa tóc và thủ công... Cháu lại nghiện đọc sách, mua sách hơn ăn cơm! (Lâu nay bận đi diễn ít đọc ít mua hơn thời SV). 

Từ năm 2000 đến 2011 học 8 năm 2 bằng tại trường Đại Học Sân Khấu và Điện Ảnh! Được học đủ các bộ môn và đủ để hành nghề chân chính! Trong đó có những bộ môn như Đường Lối Của Đảng NS chúng tôi phải học rất nhiều! 

Tôi lòng vòng như vậy để một số bạn trái chiều hiểu thêm chút về tôi! Và đủ hiểu bằng này tuổi tôi đã đủ hiểu biết để chính kiến hay phản biện xã hội hay chưa!? 

Có lẽ sau những dòng này tôi sẽ có thêm rất nhiều bạn và cũng sẽ bớt đi một số bạn! Nhưng Gen dòng họ Nguyễn Công nhà tôi là cương trực và thẳng thắn, luôn hướng về số đông và gốc là Nhân Dân! 

Dẫu biết rằng; 

"Thật Thà Thẳng Thắn Thường Thua Thiệt 

Lọc Lừa Lươn Lẹo Lại Leo Lên".

Tôi đâu có ngu để không nhận thấy hai con đường; 

1. Ngậm hột thị - Đội mũ ni - Bàng quang - Kiếm tiền và tìm cơ hội luồn cúi khoác lên mình danh hiệu mua bán...

2. Cất tiếng nói - Vì lợi ích nhân dân - Căm phẫn vong bản phản quốc - Căm phẫn lệ thuộc Tàu về Kinh Tế và Văn hoá - Vẫn kiếm tiền chân chính nuôi bản thân và gia đình và cống hiến nghệ thuật nhiều hơn những người là NSUT hay NSND nhưng sẽ lặng lẽ như bố Văn Hiệp không đòi hỏi kêu ca!
Đó là lựa chọn! Từ khi làm Hề 1999 (Khi đó ngoài NS Xuân Hinh chưa có mấy NS được Truyền Hình thổi ống đu đủ) tôi luôn nghĩ mình là anh Hề áo ngắn hay áo Dài (dân có Học mới hiểu?) sẽ luôn gần gũi dân như Dưa, Cà, Mắm, Muối! Chẳng cao sang nhưng nhiều người càng về già càng mê hơn đặc sản đắt tiền!!??

Vậy nên khi đọc Thư Ngỏ này! Các bạn của tôi và 15 nghìn người theo dõi hãy tuỳ suy nghĩ và lựa chọn theo con tim mách bảo! Và chỉ mong rằng sau hôm nay không bạn nào còn nhắn tin"Động viên, khuyên nhủ" hay "thất vọng về thần tượng" 

Kính thư!". 
.......................................................................
Dù lối hành văn của nghệ sỹ này tương đối rườm rà và khó hiểu nhưng không quá khó để nhận ra đó là một sự trần tình của Vượng Râu trước búa rìu dư luận sau những gì đã qua. Điểm nhấn trong đoạn trần tình của nghệ sỹ này cũng không nằm ngoài hai chữ "Phản động" (về lí do thì chắc đã quá rõ) và Vượng cũng đang cố chứng minh rằng, những gì đã làm, những gì đã viết, nói trước đó đơn giản để chứng minh: "tuổi tôi đã đủ hiểu biết để chính kiến hay phản biện xã hội"; đồng thời Vượng Râu cũng không quên xác lập cho mình một phong cách, nguyên tắc sống: "Cất tiếng nói - Vì lợi ích nhân dân - Căm phẫn vong bản phản quốc - Căm phẫn lệ thuộc Tàu về Kinh Tế và Văn hoá". Vượng Râu cũng không quên "huy động cả cố NSUT Văn Hiệp vào cuộc để nói rõ hơn cái phong cách, nguyên tắc mà đến nay mọi người mới biết ấy: "Vẫn kiếm tiền chân chính nuôi bản thân và gia đình và cống hiến nghệ thuật nhiều hơn những người là NSUT hay NSND nhưng sẽ lặng lẽ như bố Văn Hiệp không đòi hỏi kêu ca!". 

Vậy nhưng, đọc hết những dòng nghệ sỹ này viết, tôi càng hiểu hơn lí do tại sao công chúng lại tỏ ra bực tức về thái độ của người nghệ sỹ này đến thế! 

- Vượng không làm chủ được cảm xúc của chính mình. Đó là một điều tai hại kể cả khi người đó đang diễn đạt tư tưởng của mình bằng lời nói hoặc viết ra trên những trang giấy. Biểu hiện rõ nhất cho điều này là sự thiếu thống nhất trong cách xưng hô, xác lập cái tôi của cá nhân trong bài viết: "Đoạn đầu xưng "cháu" đoạn sau xưng "tôi". Và xin thưa rằng, với chỉ riêng điều này thôi thì sự tôn trọng của công chúng dành cho Vượng cũng bị giảm sút nhiểu bởi Vượng đâu có tôn trọng những người sẽ nghe, sẽ dõi theo những gì anh viết và nói. 

Như thế, Vượng đã mất điểm ở những yếu điểm mà có lẽ cảm giác là một nguyên nhân mang tính chủ đạo. Và cũng nói thêm rằng, đây cũng là nguyên nhân khiến dù cố diễn đạt, cố nói một điều gì đó nhưng cách hành văn của Vượng hết sức lùng củng, khó hiểu và nói theo ngôn ngữ dân gian thì "chẳng đâu vào đâu!". Bởi một người nghệ sỹ giỏi là một người biết "tiết chế" cảm xúc, biết làm chủ chính mình! Vượng Râu có thể rất giỏi tiết chế cảm xúc để tạo ra tiêng cười trên sân khấu nhưng về đời thường anh chỉ xứng đáng là một gã hề chèo tồi!

- "Đó là lựa chọn! Từ khi làm Hề 1999 (Khi đó ngoài NS Xuân Hinh chưa có mấy NS được Truyền Hình thổi ống đu đủ) tôi luôn nghĩ mình là anh Hề áo ngắn hay áo Dài (dân có Học mới hiểu?) sẽ luôn gần gũi dân như Dưa, Cà, Mắm, Muối! Chẳng cao sang nhưng nhiều người càng về già càng mê hơn đặc sản đắt tiền!!??". 

Có lẽ sẽ không cần thêm một lời giải thích nào về đoạn trích nói trên của Vượng Râu; theo đó Vượng đang cố chứng minh cho những ai quan tâm thấy rằng, anh là người không quá quan tâm tới công danh, lợi ích; thích cuộc sống dân dã, kiểu "Dưa, Cà, Mắm, Muối", không ham mê "đặc sản đắt tiền" như số 'nhiều người" trong cách ám chỉ của Vượng Râu! ..... Nhưng phải chăng Vượng Râu đã đi quá giới hạn quyền được phát ngôn, nói lên những suy nghĩ của chính mình khi nói rằng: "Khi đó ngoài NS Xuân Hinh chưa có mấy NS được Truyền Hình thổi ống đu đủ"? Chỉ với riêng điều này thôi thì cũng đã khiến nhiều người "phật ý" bởi không lẽ để nói về cá nhân mình mà sẵn sàng hạ bề người khác sao? 

Vượng Râu càng đi xa hơn trong lối nói, diễn đạt của mình khi không chỉ có hạ bệ, có xâm phạm đến hình ảnh của Nghệ sỹ Xuân Hinh mà còn "khinh rẻ" nhiều người: "..... tôi luôn nghĩ mình là anh Hề áo ngắn hay áo Dài (dân có Học mới hiểu?)" .... Không biết "dân có học" trong tình huống này nên được hiểu như thế nào mới đúng? 

- Điểm cuối cùng mà người viết muốn chỉ ra việc Nghệ sỹ Vượng Râu đang thách đố công luận: 

+ "Có lẽ sau những dòng này tôi sẽ có thêm rất nhiều bạn và cũng sẽ bớt đi một số bạn! Nhưng Gen dòng họ Nguyễn Công nhà tôi là cương trực và thẳng thắn, luôn hướng về số đông và gốc là Nhân Dân!". 

+ "Vậy nên khi đọc Thư Ngỏ này! Các bạn của tôi và 15 nghìn người theo dõi hãy tuỳ suy nghĩ và lựa chọn theo con tim mách bảo! Và chỉ mong rằng sau hôm nay không bạn nào còn nhắn tin"Động viên, khuyên nhủ" hay "thất vọng về thần tượng" . 

Chỉ xin nhắc Nghệ sỹ Vượng Râu rằng, có thể hiện tại anh chưa ý thức được vai trò của công chúng đối với sự tồn tại của mỗi người nghệ sỹ nhưng chưa có một người nghệ sỹ nào sống được mà thiếu vắng sự ủng hộ của công chúng. Thiếu công chúng, nghệ sỹ cũng chỉ sống kiếp "đời thừa", thậm chí bị "ghẻ lạnh", coi khinh!

Bài viết hay nên đọc

NHỮNG SỰ THẬT CẦN PHẢI BIẾT VỀ BBC, RFA, RFI

Thứ Năm, ngày 21 tháng 5 năm 2015 22 nhận xét

Những cái tên như BBC, RFA, RFI… dường như đã quá quen thuộc với nhiều người. Vậy có ai từng đặt câu hỏi về sự ra đời của những đài này? Ai đứng đằng sau họ? Nguồn tài chính ở đâu? Và sứ mệnh của họ là gì?…


Đáp án mà bài viết đưa ra có lẽ sẽ khiến nhiều người giật mình… “tỉnh ngộ”!.

Đài BBC (British Broadcasting Corporation) là thông tấn xã quốc gia của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland. BBC được thành lập năm 1922 do một nhóm các công ty viễn thông cho tới các dịch vụ tin tức phát thanh truyền hình. Buổi phát thanh truyền tin tức đầu tiên vào 14 tháng 11 năm 1922. Công ty, với John Reith là tổng quản lý, trở thành BBC năm 1927 khi nó được thừa nhận sự hợp nhất. BBC bắt đầu truyền tin bằng hình năm 1932 và trở thành dịch vụ phổ biến năm 1936. Truyền tin bằng hình ảnh bị dừng lại từ 1-9-1939 tới 7-6-1946 do Thế chiến thứ hai.

Mặc dù nguồn tài chính của BBC dựa vào các nguồn thu từ truyền thông, quảng cáo, nhưng thực chất bên trong họ nhận được nhiều nguồn gián tiếp tài trợ của cơ quan ngoại giao và tình báo MI6 của Vương quốc Anh. Nên BBC đành phải “cắn răng” mà chấp nhận tuân thủ “cuộc chơi” này.

BBC là một tập đoàn truyền thông lớn, họ có nhiều chuyên trang tin tức và bằng nhiều thứ tiếng. BBC Tiếng Trung và BBC Tiếng Việt là hai trang bản ngữ lớn nhất của họ. Không hiểu hai quốc gia này có phải là một thị trường tiềm năng của BBC hay không mà họ cũng rất chịu chi cho hai trang này?

BBC vẫn luôn tự nhận mình là một cơ quan báo chí, truyền thông, và luôn thực hiện đúng tôn chỉ của truyền thông là đưa tin trung thực, khách quan?… Thế nhưng, trong tất cả bài viết của đội ngũ cộng tác viên thuộc nhà đài này, ở câu kết bài BBC đều đưa ra một luận điểm: “Bài viết thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả…”. Thật không hiểu cái cách mà người Anh định nghĩa về truyền thông là thế nào? Nếu họ đồng ý nguyên tắc số 1 của truyền thông là đưa tin trung thực và khách quan thì cớ sao lại đưa ra luận điểm trên. Liệu có phải là sự thoái thác trắng trợn trách nhiệm của ban biên tập tờ báo này đối với những thông tin mà họ đăng tải hay không? Chỉ một câu nói, tưởng như là khách quan, trung thực nhưng thực ra lại uẩn khúc một điều không hề trung thực, khách quan!

Dễ thấy, BBC Tiếng Việt đang cố tình che đậy hết tất cả những điều tốt đẹp, những điểm sáng kinh tế của Việt Nam, mà chỉ chăm chăm giật các tít bài “xoi mói” đời sống chính trị Việt Nam? Nếu là khách quan thì bên cạnh tin tức tiêu cực (nếu đúng) sao không có bất cứ một thông tin nào là tích cực về đời sống chính trị Việt Nam? Phải chăng nền chính trị Việt Nam chỉ có cái gọi là đấu tranh vì “dân chủ”, “tự do tôn giáo”, “bất đồng chính kiến”, “tham nhũng”…? Có lẽ người đài BBC nên học lại bài học đầu tiên về tư cách người làm báo! Tiếc thay, hiện có khá nhiều người Việt Nam vì tò mò bởi những tin tức “độc, hot” nên đã vội tin vào những thông tin từ phía nhà đài BBC.

Đài RFA (Á châu tự do-Radio Free Asia) được thành lập trong thời gian Chiến tranh lạnh (1950), dưới sự quản lý của CIA, với mục tiêu chính là tuyên truyền đường lối của Mỹ bằng tiếng địa phương đến các quốc gia Mỹ xem là kẻ thù, tức các nước xã hội chủ nghĩa thời đó. Năm 1971 CIA chuyển quyền điều hành đài RFA sang cơ quan có tên là Board of International Broadcasting (BIB) do tổng thống Mỹ bổ nhiệm và chỉ đạo. Đến năm 1994, Quốc hội Mỹ thông qua dự luật truyền thông quốc tế, và RFA chính thức trở thành một công ty tư nhân. Tuy trên danh nghĩa là một công ty tư nhân, nhưng ngân sách của RFA lại được Quốc hội Mỹ tài trợ dưới sự phân phối của Hội đồng quản trị truyền thông hay BBG (Broadcasting Board of Governors). Hiện nay, RFA phát thanh 9 thứ tiếng qua làn sóng ngắn và internet đến các nước Trung Quốc, Tây Tạng, Miến Điện, Lào, Campuchia, Việt Nam, và CHDCND Triều Tiên.

Sứ mệnh chính thức của BBG là “tiếp tục chương trình truyền thông quốc tế của Mỹ, thiết lập một dịch vụ truyền thông đến người Trung Quốc và các nước Á châu khác. Qua đó truyền bá những thông tin và ý tưởng nhằm phục vụ cho việc thực hiện các mục tiêu trong chính sách ngoại giao của Mỹ… Đối tượng chủ yếu mà RFA nhắm đến là Trung Quốc. Như vậy, tuy mang danh nghĩa là một công tuy tư nhân, nhưng RFA không dấu diếm rằng nó là một công cụ của chính quyền Mỹ, nhằm phục vụ lợi ích và mục tiêu của chính quyền Mỹ. Thật ra, có thể nói không ngoa rằng những người Việt làm việc và điều hành chương trình Việt ngữ của RFA là những người Mỹ con. Cũng không có gì quá đáng khi nói như thế vì họ là công dân Mỹ cho dù có mang dòng máu Việt Nam. Vì là Mỹ con nên chúng ta phải “thông cảm” là họ phải làm có lợi cho Mỹ, đất nước đang dung dưỡng và nuôi nấng họ.

So với các đài Việt ngữ ở nước ngoài do các nhóm người Việt ở Mỹ điều hành, đài RFA tỏ ra thông minh và “có nghề” hơn. Không như các đài Việt ngữ cực đoan chuyên hành nghề chửi bới và xuyên tạc tình hình Việt Nam một cách ngu xuẩn, đài RFA cố gắng tỏ ra có nghiệp vụ hơn: có phóng viên đến Việt Nam thu thập tin tức, phỏng vấn các quan chức trong chính phủ Việt Nam. Để tỏ ra mình là cơ quan ngôn luận nghiêm túc, RFA gọi các quan chức trong chính phủ Việt Nam bằng chức danh rõ ràng. Họ tránh tối đa sử dụng các ngôn từ cảm tính như “Cộng sản Việt Nam”. RFA cũng tránh cách nói xách mé hay xấc láo của các đài Việt ngữ khác hay dùng. Nói chung có lẽ vì do người Mỹ quản lý cho nên RFA thông minh, tinh vi, và tuyên truyền có bài bản.

Với lối làm truyền thông theo kiểu Chiến tranh lạnh, không ngạc nhiên khi phần lớn các chương trình phát thanh của RFA hoàn toàn tập trung vào mục tiêu gây bất ổn định cho Việt Nam. Những chiêu bài mà RFA đặc biệt quan tâm khai thác tối đa là tự do, dân chủ, và tôn giáo. Họ rất thích chơi bẩn Việt Nam bằng cách tung tấm hình Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng khi la hét trước tòa, nhưng lại ém nhẹm tấm hình những tù nhân trần truồng ở nhà tù Guantanamo bị chó berger dọa cắn, những bức hình mà tù nhân bị tra tấn dã man. Thậm chí, họ cũng không ngại dựng chuyện, biến từ chuyện không có thật thành những chuyện như thật. Họ không xấu hổ khi sẵn sàng nói sai sự thật. Khách quan của RFA là như thế đó?!.

Đài RFI (Radio France internationale) là một đài phát thanh trong hệ thống phát thanh của Nhà nước Pháp, phủ sóng phát thanh tại Paris và toàn thế giới. Với 45 triệu thính giả vào năm 2006, RFI là đài phát thanh quốc tế được đón nghe nhiều thứ 3 trên thế giới, sau BBC và Đài tiếng nói Hoa Kì (VOA), ngang với đài phát thanh Deutsche Welle của Đức.

Đài RFI được thành lập ngày 6-1-1975 theo một đạo luật ban hành vào tháng 8-1974 trên cơ sở các chương trình phát thanh hướng ra ngoài nước Pháp đang có sẵn, và thuộc Radio France. Theo một luật được bỏ phiếu vào ngày 30-9-1986 và được áp dụng vào ngày 1-1-1987, RFI tách khỏi Radio France và trở thành đài phát thanh độc lập, được tài trợ trực tiếp bởi Bộ ngoại giao Pháp. Mục tiêu lúc này không chỉ tập trung vào khối Francophonie mà mở rộng sang Châu Á, thế giới Ả Rập và Iran.

Đài RFI phát sóng chương trình tiếng Việt từ tháng 6-1990. Ban Việt ngữ được chính thức thành lập vào ngày 9-7-1990. Từ tháng 6-2008 trang web tiếng Việt đã được phát triển, mang nhiều thông tin so với trước đó chỉ là thông tin vắn tắt về lịch phát và nghe trực tuyến hoặc tải chương trình phát thanh. Hiện tại RFI phát thanh bằng tiếng Việt 2 giờ mỗi ngày, với chương trình 1 giờ và phát lại 1 giờ.

Nói đến RFI là chúng ta nghĩ ngay đến sự thù hận đối với một số nước, trong đó có Việt Nam, đài này tìm mọi cách xuyên tạc, bóp méo tình hình kinh tế, chính trị, văn hóa. Gần đây là bài viết xuyên tạc làm xấu đi quan hệ của ba nước Việt Nam–Lào–Campuchia. Đây là một loại đài phát thanh mà đội ngũ biên tập viên chỉ dựa vào chủ yếu những nguồn tin lá cải để biên tập tin tức. Thậm chí không cần biết nguồn gốc cũng như mức độ tin cậy chính xác của nguồn tin đến đâu. Nói cách khác RFI chẳng khác gì “cái loa phường đặt bịa tạc của Châu Á”. Nói theo kiểu “tự do thả phanh”thiếu đi tính chân thực. Bao nhiêu năm ra đời cũng là bao nhiêu năm đưa tin sai sự thật, có nhiều tin tức bị định hướng chính trị của tư bản cũng như bị bơm lên để lừa bịp… Trong đó có việc RFI thường xuyên đưa tin xuyên tạc về tình hình dân chủ nhân quyền tại Việt Nam và một số nước khác nhưng không ai làm gì được. Vì thế nên cần nhìn nhận lại tất cả các bản tin mà RFI phát đi trên thế giới.

Tóm lại, đứng sau đài BBC là cơ quan Ngoại Giao và cơ quan tình báo MI6 của Vương quốc Anh; Ngân sách của RFA được Quốc hội Mỹ tài trợ dưới sự phân phối của Hội đồng quản trị truyền thông hay BBG; và RFI được tài trợ trực tiếp bởi Bộ ngoại giao Pháp. Tuy nhiên, sứ mệnh chung của cả ba đài BBC, RFA, RFI, là gây xáo trộn xã hội để kích động quấy rối an ninh Việt Nam. Ngay cả những bản tin có vẻ như là “khách quan”, nhưng kỳ thực là được phát thanh cùng với những bản tin ngụy biện và xuyên tạc khác nhằm cho người nghe thấy Việt Nam đang rất lạc hậu và sự lạc hậu là do chế độ. Cái thông điệp mà các nhà đài này hướng đến vẫn là muốn thay đổi chế độ. Thay bằng ai? Bằng những “nhà dân chủ” kiểu Lê Chiêu Thống tân thời mà Mỹ, Pháp, Anh đang cố gắng hà hơi tiếp sức nuôi dưỡng.

Bài viết này muốn nhắc nhở đến những người nào còn lầm tưởng BBC, RFA, RFI đang đấu tranh cho quyền lợi của người Việt?. Rằng BBC, RFA, RFI là những tổ chức phục vụ cho quyền lợi của Anh, Mỹ, Pháp, và có một nhóm người Việt lưu vong làm việc tại đây góp sức làm suy yếu sự đoàn kết dân tộc của Việt Nam và gây bất ổn chính trị xã hội ở Việt Nam để người nước ngoài có cơ hội “thừa nước đục thả câu”. Những người ở trong nước đã và đang cộng tác với họ hoặc do bị lừa gạt hoặc tự nguyện cần ý thức được rằng BBC, RFA, RFI -vì sứ mệnh chính trị của họ-chưa bao giờ khách quan, chưa bao giờ có thiện chí với Việt Nam và dân tộc Việt Nam. Do đó, cộng tác với họ cũng đồng nghĩa với việc hợp tác với những người chống lại quyền lợi của Việt Nam.

Bài viết hay nên đọc

5 KỸ NĂNG ĂN VẠ MÀ “RÂN CHỦ” CẦN NẮM VỮNG

23 nhận xét

Nhơn Thanh

Thời buổi kinh tế khó khăn, thất nghiệp tràn lan nên mọi người đang cố nghĩ nát óc để có thể tồn tại trong một thế giới khắc nghiệt. Một trong những ngón nghề được giới tự xưng là “dân chủ” truyền tay nhau đó là kỹ năng “ăn vạ”. Rạch mặt ăn vạ, bôi thuốc đỏ lên mặt, la làng chính quyền đàn áp, chửi bới chế độ…là những ngón nghề được “ca ngợi” và truyền tụng” trong làng “rân chủ”. Nhưng không phải ai cũng biết và nắm vững kỹ năng này.

Hãy thử nghiệm 5 bước để kỹ năng “ăn vạ” trở nên nguy hiểm hơn.

Bước 1: Hãy vứt nhân phẩm đi.

Đã “ăn vạ” là không cần nhân phẩm. Ai không có nhân phẩm thì kỹ năng ăn vạ càng cao siêu. Khi ăn vạ thì phải quên hết sự đời, quên hết liêm sĩ, xấu hổ hay nghĩ đến pháp luật. Do đó, những người “dân chủ” nào mà không có liêm sĩ, không biết xấu hổ và chỉ biết quyền lợi của mình thì sớm trở thành cao thủ trong giới ăn vạ.

Bước 2: Tạo cớ ăn vạ

Để ăn vạ được thì phải tạo cớ hợp lý. Phải biết chọn thời điểm, hình thức ăn vạ, đối tượng ăn vạ. Khi đã chọn được đối tượng hợp lý thì lập tức xông vào ăn vạ, không chần chừ. Mọi việc còn lại sẽ giải quyết theo tình huống.

Bước 3: Phải chủ động

Không chủ động thì sẽ không ăn vạ thành công. Do đó, phải chủ động. Nếu người ta chưa làm gì mình thì la lối, chửi bới để thu hút. Nếu họ đến gần thì tiến sát hơn để kiếm cớ. Nếu họ làm gì mình thì càng kiếm cớ lún sâu thì cơ hội ăn vạ càng ngon!

Bước 4: Không được hoảng sợ!

Nếu ăn vạ không tự nhiên thì sẽ khó thành công, dễ bị vạch mặt. Nhưng đã ăn vạ thì phải đảm bảo thành công. Thành công sẽ đến khi bạn bình tĩnh, không được hoảng sợ trước bất kỳ tình huống nào.

Bước 5: Để lại hậu quả nghiêm trọng

Đây là bước quan trọng nhất. Khi ăn vạ phải có những hậu quả nghiêm trọng như máu, tình trạng chấn thương, sự hành hung của đối phương…rồi chụp ảnh đưa lên mạng. Kỹ năng diễn xuất là điều cần thiết để tìm kiếm sự cảm thông của mọi người.

NÊN NHỚ: ĂN VẠ LÀ MỘT NGHỆ THUẬT, “RÂN CHỦ” PHẢI LÀ NGƯỜI NGHỆ SĨ THỰC THỤ!

Bài viết hay nên đọc

CHÍNH QUYỀN HOA KỲ ĐÃ DIỄN BÀI "MƯỢN GIÓ BẺ MĂNG" RA SAO?

14 nhận xét


Những vụ đột nhập được coi là của Nga đang trở thành cái cớ để chính quyền biện minh cho việc kiểm soát gắt gao hơn nữa người dân Mỹ. Đó là nội dung bài viết "Who hacked White House" của Justin Raimondo đăng trên tạp chí ColdType số 98 tháng 5 năm 2015. Tiêu đề do người dịch đặt

Khi vụ đột nhập hệ thống máy tính của hãng Sony tạo ra một mớ hỗn độn nực cười, một số “chuyên gia” con cưng của chính quyền đã nhanh chóng lên án Bắc Triều Tiên. Lý do: Do Sony phát hành một bộ phim tuyên truyền chống Triều Tiên, rõ ràng là Vua Jong-un phải chịu trách nhiệm cá nhân. Bên cạnh đó, vụ tấn công có vẻ như xuất phát từ khu vực không gian ảo mà siêu cấu trúc Internet đáng khinh của Triều Tiên tọa lạc. 

Chỉ có một vấn đề với kịch bản thật là dễ chịu này: nó chả có gì ngoài giả định. Một số chuyên gia máy tính – không có liên hệ với chính quyền – đã kịch liệt phản đối giải thích này, ngược lại đã chỉ ra sự thoải mái mà kẻ đột nhập xâm nhập vào hệ thống cho thấy đó chắc chắn là một công việc ở bên trong, công việc của một nhân viên với kiến thức chuyên sâu về hệ thống và là một sự trả thù đối với Sony. Thực tế là cá nhân đó đã nhanh chóng được xác định: một cựu nhân viên mới bị sa thải và thề sẽ trả thù. Mặc dù vậy, Washington với lý do riêng đã phớt lờ bằng chứng hiếm hoi đó và bám lấy câu chuyện của họ: các “chuyên gia” con cưng, những người có lợi ích kinh tế riêng trong việc thổi phồng “mối đe dọa” giả định do những kẻ đột nhật phục vụ cho kẻ thù nước ngoài gây ra – tất cả đều để đảm bảo rằng từng đồng tiền thuế nhỏ sẽ tiếp tục đổ đầy túi của họ.

Giờ chúng ta có một vụ đột nhập khác, được cho là đến từ Nga. Tờ New York Time đưa tin:

“Việc một số thư điện tử của tổng thống Obama đã bị các hacker Nga thu gom thông qua một lỗ hổng của hệ thống máy tính bí mật của Nhà Trắng không chỉ là đột nhập và phiền nhiễu như đã được thừa nhận công khai, theo một kết luận ngắn của quan chức cấp cao Hoa Kỳ trong cuộc điều tra.” 

Không hề có một mẩu bằng chứng nào như danh tính hay quốc tịch của hacker được đưa ra ngoại trừ sự khẳng định của các quan chức chính quyền nặc danh. Chúng ta phải chờ cho đến 7 đoạn sau để đọc được rằng họ “phỏng đoán là có liên hệ với chính quyền Nga, nếu không phải là làm việc cho chính quyền Nga.”

Một vài đoạn sau đó, ở gần cuối cùng, chúng ta thấy:

“Đây là một trong những kẻ đột nhập tinh vi nhất mà chúng ta từng gặp,” một quan chức Hoa Kỳ cấp cao kết luận ngắn về cuộc điều tra.

“Những người khác xác nhận rằng vụ đột nhập Nhà Trắng được coi là nghiêm trọng khiến các quan chức họp hầu như hàng ngày vài tuần sau khi nó bị phát hiện. “Đó là âm mưu của Nga trong sự phiền nhiễu đặc biệt này”, một quan chức cấp cao khác nói.

“Trong khi các nhóm đột nhập Trung Quốc được biết thường thu gom một khối lượng lớn thông tin thương mại và thiết kế, các hacker giỏi nhất của Nga có khuynh hướng che dấu giấu vết tốt hơn và tập trung vào các các mục tiêu đặc biệt, thường là mục tiêu chính trị. Vụ đột nhập diễn ra vào thời điểm tái diễn sự căng thẳng với Nga – về sự sáp nhập Crimea, sự có mặt của quân đội Nga ở Ukraina và sự tái diễn tuần tra quân sự của Nga ở Châu Âu, gợi nhớ lại chiến tranh lạnh.”

Được thôi, hãy tóm tắt các bằng chứng được đưa ra trong đoạn này để chỉ vào Nga:

1) Thủ phạm là “những kẻ đột nhập tinh vi.”

2) Đó không thể là người Trung Quốc bởi vì họ chỉ quan tâm tới tiền – thế nên phải là người Nga, bởi vì mục tiêu là chính trị. Bên cạnh đó người Nga “giỏi che dấu dấu vết hơn.” 

3) Thời điểm: “Nó diễn ra vào thời điểm tái diễn căng thẳng với Nga.”

Có thật sự cần phải phơi bày bóng ma ốm yếu của lập luận này? Để bắt đầu, có hàng sa số các “kẻ đột nhập tinh vi” trong thế giới hacker, không phải tất cả trong số họ đều hành động theo lệnh của nhà nước. Thứ hai, nếu thủ phạm trong vụ này đã che dấu tốt các dấu vết của họ thì chúng ta lần theo dấu vết của họ ra sao – và chúng ta chắc chắn đó là người Nga đến mức độ nào? Cũng về câu hỏi thời điểm: chúng ta có thời điểm “căng thẳng” một số lượng lớn kẻ thù quốc tế trong năm qua, bất cứ ai cũng có thể phải chịu trách nhiệm.

Một bài bào khác về sự kiện trên tờ Motherboard còn nực cười hơn nữa.

“Các nhà nghiên cứu an ninh nói rằng học đã tìm được bằng chứng xác thực kết nối vụ tấn công với chính quyền Nga, hay ít nhất là với hacker Nga.

“Chiến dịch nhằm vào Nhà Trắng, có biệt danh CozyDuke, có code, cơ sở hạ tầng và lợi ích chính trị tương tự như các cuộc tấn công trong quá khứ có liên hệ với hacker Nga, có thể làm việc cho chính quyền, các nhà nghiên cứu nói.”

“Các cuộc tấn công trong quá khứ có liên hệ với hacker Nga” – với bằng chứng nào? Nếu có ví dụ về sự thiên kiến thì đây chính là nó. “Code tương tự” và “cơ sở hạ tầng”? Đừng làm tôi buồn cười: code của virus được phán tán miễn phí và phổ biến rộng rãi. Bất cứ ai cũng có thể phát triển loại virus đánh cắp thông tin đã được đưa vào hệ thống máy tính của Nhà Trắng và Bộ Ngoại Giao. Còn về “lợi ích chính trị” thì hoàn toàn là vô nghĩa: Kremlin là chính quyền duy nhất trên trái đất có động cơ để đột nhập vào hệ thống máy tính của chính quyền Hoa Kỳ? Và điều này trở nên tệ hơn: 

“CozyDuke được thực hiện bởi cùng một nhóm đứng đằng sau các chiến dịch do thám mạng tinh vi như MiniDuke và Cosmic Duke, theo hãng an ninh Kaspersky Lab, có liên hệ với chính quyền Nga trong quá khứ. “MiniDuke và CosmicDuke được “một cơ quan của chính quyền Nga” thực hiện, nhân viên nghiên cứu của F-Secure, một hãng an ninh khác xác nhận vào tháng giêng. Đó là kết luận hầu như dựa trên các mục tiêu của chiến dịch: Những gã buôn ma túy Nga và chính quyền có lợi ích trái ngược với những người ở Nga.”

Hay nói cách khác, đó hoàn toàn là những phân tích phi kỹ thuật, không có bất cứ bằng chứng thực tế nào ngoại trừ các giả định chính trị và “phân tích” nghiệp dư của các “chuyên gia” máy tính hăm hở nói với chính quyền Hoa Kỳ điều mà họ muốn nghe. Đây là cách mà các thiên tài ở F-Secure đi đến kết luận sáng lạng của họ:

“Theo tình huống tham chiếu về các nạn nhân của hành pháp có vẻ như từ Nga và không có nạn nhân đáng giá nào thực sự thân Nga, chúng tôi tin rằng một cơ quan chính quyền Nga đứng đằng sau những chiến dịch này.”

Trái với sự dự đoán chắc chắn ngay từ đầu của đoạn này, đi đến kết thúc thì Mikko Hypponen, lãnh đạo nghiên cứu của F-Secure nói rằng “có thể” là Nga. Ồ, nhưng cũng có thể không…

Mặc dù vậy, Washington không có bất cứ sự nhập nhằng nào. Theo các bản tin, trong bài phát biểu mới đây ở đại học Stanford, bộ trưởng quốc phòng Ashton Carter khẳng định rằng “các cảm biến trong hệ thống bảo vệ bí mật của Lầu Năm Góc đã phát hiện ra vụ đột nhập của hacker Nga, những người đã khám phá ra một lỗ hổng cũ để tiếp cận. Sau khi nghiên cứu thông tin quý giá về chiến thuật của họ, chúng ta đã phân tích hoạt động mạng lưới của họ, sự liên kết của họ với Nga và sau đó nhanh chóng hất họ ra khỏi hệ thống, theo cách giảm thiểu cơ hội quay trở lại của họ.”

Phải vậy, chắc chắn rồi. Chỉ là sự trùng hợp khi Lầu Năm Góc phát hành một báo cáo “chiến lược mạng” mới, trong đó xác định Nga cùng với Trung Quốc là các thủ phạm lớn cần phải giám sát – dấy lên những mối đe dọa đối với cơ sở hạ tầng mạng, đòi hỏi một số lượng tiền lớn và “chuyên gia” để ngăn chặn. 

Một “sự trùng hợp” khác: Không có ít hơn ba đạo luật “an ninh mạng” quan trọng trong ngăn bàn quốc hội được thiết kế để chuyển giao nhiều hơn các thông tin cá nhân vào bàn tay chờ sẵn của cơ quan an ninh quốc gia và các cơ quan hành pháp, tất cả đều dưới danh nghĩa “bảo vệ” chúng ta khỏi các hacker-ông ba bị-Nga và Trung Quốc. Một lá thư ngỏ mới đây từ hơn 65 chuyên gia và học giả an ninh mạng đáng kính lên án những đạo luật đó là sự xâm nhập không cần thiết vào quyền riêng tư cũng như tạo ra một cảm giác sai lệch về an ninh – và họ kết luận rằng những đạo luật đó cũng khiến chúng ta dễ bị đột nhập hơn. 

Như Trevor Timm khẳng định:

“Các nghị sĩ quốc hội – hầu hết họ không thể đảm bảo an ninh cho website của bản thân và một số trong họ thậm chí không sử dụng thư điện tử - đang cố gắng nhồi nhét đạo luật “an ninh mạng” nguy hiểm vào cổ họng công chúng. Sự riêng tư của mọi người nằm trong tay của những người, với tất cả các chỉ báo, không hiểu gì về những điều mà họ nói. Cuộc chiến tranh lạnh mới với Nga đang lơ lửng trên đầu chúng ta, và luật lệ là: khi có rắc rối thì hãy đổ tội cho Putin. Sự ngờ nghệch về công nghệ của chúng ta – và truyền thông theo đuôi chính quyền sẵn sàng ngả về điều vô nghĩa này. Trong khi tôi không loại trừ bất cứ ai – trong đó có cả những “đồng minh” được tán tụng của chúng ta – khỏi trách nhiệm thì trong trường hợp này tôi nhìn những cáo buộc mang tính phản xạ nhằm vào Kremlin với ánh mắt tức giận.

Justin Raimondo is the editorial director of Antiwar.com, and a senior fellow at the Randolph Bourne Institute. He is a contributing editor at The American Conservative, and writes a monthly column for Chronicles. He is the author of “Reclaiming the American Right: The Lost Legacy of the Conservative Movement” [Center for Libertarian Studies, 1993; Intercollegiate Studies Institute, 2000], and “An Enemy of the State: The Life of Murray N. Rothbard” [Prometheus Books, 2000].

Bài viết hay nên đọc
 
Mõ Làng © 2013 | Themes by Wap tai game