LUẬT BÁO CHÍ - CHẾ ĐỊNH PHÁP LUẬT LỖI THỜI CHẬM SỬA ĐỔI (P3)

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
Thứ Ba, ngày 29 tháng 7 năm 2014 0 nhận xét

Mõ Làng: Trong chương trình làm luật nhiệm kỳ này Quốc hội sẽ sửa đổi Luật Báo chí. Xin giới thiệu loạt bài về vấn đề này đăng trên Đại biểu Nhân dân.

Bài 3: Mua kênh, bán sóng

Nhiều chương trình truyền hình liên kết không bảo đảm nguyên tắc, quy định về nội dung, chạy theo thị hiếu và doanh thu, thiếu tính định hướng, tính giáo dục... Để chấn chỉnh tình trạng này, tránh lợi dụng chủ trương xã hội hóa để thương mại hóa hoạt động báo chí, cần những quy định pháp lý cao hơn, trong đó quy định cụ thể trách nhiệm của cơ quan báo chí, đặc biệt là người đứng đầu.

Xuất phát từ chủ trương xã hội hóa, các đài phát thanh - truyền hình của Việt Nam thời gian qua đã nỗ lực tìm kiếm, hợp tác, kêu gọi kinh phí từ các nhà đầu tư bên ngoài để tổ chức sản xuất và phát sóng. Đài truyền hình kỹ thuật số VTC là một trong những đài đi đầu về liên kết sản xuất chương trình, bắt đầu từ năm 2008. Hiện Đài đang thực hiện liên kết 8 kênh SD và 2 kênh HD, dưới dạng giải giờ hoặc nguyên kênh. Những kênh như Today TV, Let’s Việt... đối tác đầu tư toàn bộ nội dung nên hưởng doanh thu, chỉ trả VTC phí liên kết và phí truyền dẫn phát sóng. Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội có 9 kênh liên kết sản xuất, đều là kênh phát thanh, được phát trên hệ thống truyền hình trả tiền của AVG. Đài cũng đang chuẩn bị các điều kiện để xin phép liên kết sản xuất 6 kênh truyền hình phát trên hệ thống truyền hình cáp của Đài. Đài truyền hình Việt Nam, Đài truyền hình TP Hồ Chí Minh, Đài phát thanh - truyền hình Đà Nẵng... cũng liên kết với nhiều đối tượng để sản xuất chương trình, chủ yếu là chương trình văn hóa, văn nghệ, âm nhạc, thể thao, tư vấn thị trường, tiêu dùng, sức khỏe...

Hoạt động liên kết sản xuất chương trình truyền hình tạo nên sự đa dạng, phong phú, nhiều màu sắc cho các kênh truyền hình, mang đến cho khán giả nhiều lựa chọn giải trí, thỏa mãn nhu cầu thông tin. Việc liên kết đã góp phần đưa các chương trình truyền hình ăn khách từ nước ngoài vào sản xuất (có biên tập, dàn dựng lại cho phù hợp với văn hóa Việt Nam) và phát sóng tại Việt Nam; đồng thời tạo cạnh tranh tích cực trong sáng tạo nội dung và mang lại nguồn thu đáng kể để các đài tái đầu tư nâng cao chất lượng chương trình chính luận... Đến nay, hầu hết các chương trình văn hóa, giải trí có quy mô sản xuất lớn, có chất lượng nội dung cao và thu hút đông đảo người xem trên các kênh truyền hình lớn đều do đối tác liên kết sản xuất, với đầu tư lớn về tài chính và công nghệ kỹ thuật, như chương trình giờ vàng phim Việt và các chương trình âm nhạc, thời trang...


Mặc dù Bộ Thông tin - Truyền thông đã có Thông tư 19/2009 quy định về việc liên kết trong hoạt động sản xuất chương trình phát thanh, truyền hình, và hầu như các đài truyền hình cũng đã ban hành quy chế quản lý và thực hiện hoạt động liên kết sản xuất chương trình, tuy nhiên khá nhiều chương trình truyền hình liên kết hiện nay không bảo đảm nguyên tắc, quy định về nội dung, chạy theo thị hiếu, thiếu tính định hướng, tính giáo dục, gây phản cảm trong xã hội. Do sức ép tạo nguồn thu, một số đài để đối tác can thiệp, thậm chí quyết định nội dung phát sóng, ảnh hưởng tiêu cực đến tính định hướng nội dung thông tin...

Để chấn chỉnh tình trạng trên, tránh lợi dụng chủ trương xã hội hóa để thương mại hóa hoạt động báo chí, cần những quy định pháp lý cao hơn, trong đó quy định cụ thể trách nhiệm của cơ quan báo chí, đặc biệt là người đứng đầu. Nếu như lãnh đạo các đài coi trọng công tác kiểm soát nội dung trước khi quyết định đăng phát sản phẩm liên kết, lấy việc thực hiện tôn chỉ, mục đích hoạt động làm điều kiện tiên quyết trong hoạt động liên kết; xác định trách nhiệm của mình đối với các sản phẩm liên kết như đối với những sản phẩm do chính mình sản xuất, sẽ hạn chế tối đa tác động tiêu cực. Quá trình thực hiện liên kết cũng đã bộc lộ những vấn đề cần phải điều chỉnh (như đấu thầu trong trong hoạt động liên kết, xác định đơn giá sản phẩm liên kết...), tạo hành lang pháp lý để hoạt động này ngày càng phát triển.

* 67 đài phát thanh, truyền hình, 180 kênh

Cả nước có 67 đài phát thanh, truyền hình, trong đó 3 đài ở trung ương (Đài truyền hình Việt Nam, Đài tiếng nói Việt Nam và Đài truyền hình kỹ thuật số VTC), 62 tỉnh, thành phố đều có đài phát thanh - truyền hình, TP Hồ Chí Minh có Đài truyền hình TP Hồ Chí Minh và Đài tiếng nói nhân dân TP Hồ Chí Minh. Số lượng kênh phát thanh, truyền hình quảng bá tại Việt Nam là 180 kênh. Hiện nay còn có kênh truyền hình Thông tấn xã, kênh truyền hình An ninh, kênh truyền hình Quốc phòng, kênh truyền hình Nhân dân, sắp tới là kênh truyền hình Quốc hội. Ngoài hệ thống truyền hình quảng bá, hệ thống truyền hình trả tiền cũng phát triển mạnh, với 73 kênh chương trình.

* Nên tách riêng truyền dẫn phát sóng

Đại diện Đài phát thanh - truyền hình Đà Nẵng kiến nghị Luật Báo chí (sửa đổi) nên quy định hoạt động của truyền dẫn phát sóng phát thanh, tách bộ phận này khỏi các đài phát thanh - truyền hình địa phương vốn không có tiềm lực kinh tế mạnh, thu gọn đầu mối, tránh lãng phí do các đài chồng lấn sóng và đài nào cũng phải liên tục nâng cấp trang thiết bị như hiện nay. Đại diện Đài truyền hình kỹ thuật số VTC cho rằng, không nhất thiết các đài phải sở hữu tần số, làm truyền dẫn. Nhà nước có thể đầu tư làm truyền dẫn, nhà đài sản xuất chương trình, thuê truyền dẫn. Có thể tính đến xây dựng luật riêng cho lĩnh vực truyền hình, vì có những quy định đặc thù mà Luật Báo chí không thể điều tiết được, chẳng hạn như đài nào được sử dụng tần số nào, phạm vi phủ sóng đến đâu...

Nguyên Anh

Tags:

LUẬT BÁO CHÍ - CHẾ ĐỊNH PHÁP LUẬT LỖI THỜI CHẬM SỬA ĐỔI (P2)

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
0 nhận xét


Mõ Làng: Trong chương trình làm luật nhiệm kỳ này Quốc hội sẽ sửa đổi Luật Báo chí. Xin giới thiệu loạt bài về vấn đề này đăng trên Đại biểu Nhân dân.

Bài 2: Chạy theo điện tử

Từ năm 1997 - thời điểm internet bắt đầu vào Việt Nam, số lượng báo điện tử, trang thông tin điện tử tăng lên nhanh chóng và dần chiếm ưu thế trong lĩnh vực báo chí. Tuy nhiên, việc quản lý hoạt động báo điện tử, trang thông tin điện tử còn lúng túng, chưa theo kịp sự phát triển và biến động của lĩnh vực này. Hoạt động của báo điện tử chưa được đưa vào hệ thống văn bản pháp luật về báo chí, mà mới chỉ được nêu trong Nghị định 72 về quản lý, cung cấp, sử dụng internet và thông tin trên mạng.

Thống kê của Bộ Thông tin - Truyền thông đến tháng 12.2013, cả nước có 92 báo, tạp chí điện tử, trong đó có 72 báo, tạp chí điện tử của cơ quan báo in và 20 báo, tạp chí điện tử độc lập. Số lượng trang thông tin điện tử tổng hợp của các cơ quan báo chí là 265, chưa kể số lượng lớn blog cá nhân không kiểm soát được. Báo điện tử đã làm giảm lượng phát hành của báo in thời gian qua và được dự báo tiếp tục phát triển mạnh thời gian tới, với xu hướng tích hợp đa phương tiện. Ngay cả một tạp chí tưởng chừng không có đối thủ cạnh tranh như Heritage (phát trên các chuyến bay của Vietnam Airlines) cũng đã bắt đầu xây dựng và thử nghiệm trang điện tử...


Cạnh tranh khốc liệt

Cạnh tranh ở đây không chỉ là giữa báo in và báo điện tử (hầu hết báo in hiện nay đều làm báo điện tử hoặc trang thông tin điện tử, báo điện tử thuần túy ít) mà còn giữa báo điện tử với các trang tin điện tử, blog cá nhân. Người đọc không phân biệt báo điện tử hay trang tin điện tử mà cứ có thông tin là đọc. Vì thế, những báo làm ăn nghiêm chỉnh phải cạnh tranh với những tờ lá cải. Doanh thu của báo điện tử dựa chủ yếu vào quảng cáo, trong khi các nhà quảng cáo hiện nay đã chuyển sang quảng cáo theo lượng truy cập. Do đó, thời gian qua, nhiều báo điện tử và trang thông tin điện tử đã câu view một bộ phận độc giả bằng những tin, bài giật gân, với hình ảnh không phù hợp thuần phong mỹ tục, gây bức xúc trong dư luận xã hội. Tin đồn thường nhiều người đọc hơn tin chính thống... Để khắc phục tình trạng này, đại diện các cơ quan báo chí đề nghị, Luật Báo chí cần quy định rõ về loại hình báo điện tử, phân biệt chức năng với trang thông tin điện tử (vốn chỉ tái xuất bản các sản phẩm báo chí).

Ở góc độ khác, theo Cục trưởng Cục Báo chí, Bộ Thông tin - Truyền thông Hoàng Hữu Lượng, vấn đề của báo điện tử là càng nhiều người đọc thì nhà mạng càng thu được nhiều tiền, nhưng các báo thì không (nước duy nhất trên thế giới đấu tranh được chia một phần lợi nhuận với nhà mạng là Ấn Độ). Trong khi đó kỹ thuật chiếm 40 - 50% chất lượng, đòi hỏi các báo điện tử phải đầu tư lớn cho hạ tầng kỹ thuật mạng lưới (đường truyền, máy chủ, phần mềm). Hầu hết báo điện tử hiện nay thường lỗ, hoặc dùng nguồn thu của báo in để trang trải chi phí. Do đó, để tạo điều kiện cho báo chí thực hiện tốt chức năng của mình, đề nghị áp dụng mức thuế thu nhập doanh nghiệp ưu đãi đối với báo điện tử tối thiểu bằng mức của báo in là 10% (hiện là 25%).

Vi phạm bản quyền tràn lan

Hiện nay, tình trạng vi phạm bản quyền tác giả trong lĩnh vực báo chí được đánh giá là nghiêm trọng, đặc biệt thông tin trên báo điện tử và trang thông tin điện tử. Họ đăng tin, bài đã đăng trên báo khác, trích dẫn thông tin trên báo khác, thậm chí làm đường dẫn đến trang báo có nội dung được quan tâm mà không được phép của cơ quan báo chí đó; lấy thông tin của các báo lớn, xào xáo, giật tít giật gân câu khách, cắt xén có ý đồ thiếu lành mạnh, không khách quan, tác động xấu đến dư luận xã hội cũng như ảnh hưởng đến uy tín và sự phát triển của các báo làm ăn nghiêm túc... Đại diện báo Lao động cho rằng, nếu không giải quyết được vấn đề bản quyền, sẽ không ai dám đầu tư vào báo điện tử. Một số trang tin điện tử tổng hợp của các công ty không có chức năng hoạt động báo chí đã ngang nhiên sao chép thông tin từ các báo chính thống để kinh doanh quảng cáo. Có trang thông tin không có phóng viên, chỉ có kỹ thuật viên, nhưng vẫn có thể chui vào máy chủ của các báo điện tử để lấy tin, bài. Nhiều thông tin độc quyền của các báo bị sao chép tràn lan, nhưng hiện chưa có chế tài xử lý kiên quyết.

Đại diện báo Vietnamnet - tờ báo điện tử đầu tiên được cấp phép tại Việt Nam cho rằng, với xu hướng toàn cầu hóa, các cơ quan báo chí, người làm báo cần nhận thức rõ về vấn đề bản quyền và phải lên tiếng, có hành động cụ thể. Chúng ta cần tạo thói quen chơi đẹp ngay trên sân nhà, tạo tiền lệ tốt để hòa nhập một cách chủ động với cộng đồng quốc tế. Từ nhiều năm qua, Vietnamnet đã ký công văn, thỏa thuận hợp tác trao đổi thông tin với gần 50 cơ quan báo chí trong nước, và ký hợp đồng mua tin của TTXVN và các hãng tin nước ngoài. Nhiều báo cũng ký thỏa thuận song phương, phối hợp sử dụng và chia sẻ thông tin trên cơ sở tôn trọng bản quyền của nhau. Tuy nhiên, ở mức cao hơn, vấn đề bản quyền cần được quy định cụ thể trong Luật Báo chí nhằm tạo môi trường lành mạnh cho báo điện tử phát triển.

Nic Newman, Viện Nghiên cứu Báo chí Reuters thuộc Đại học Oxford vừa công bố báo cáo quan trọng, đánh giá nghề báo và cách thức đọc tin, sử dụng truyền thông kỹ thuật số (news digital media) ở Mỹ, Anh, Đan Mạch, Pháp, Italy, Phần Lan, Tây Ban Nha, Brazil và Nhật Bản. Theo đó, khả năng bán báo dạng điện tử trên mạng đã trở thành hiện thực. Vài năm trước, một số báo như The New York Times, Washington Post, đã mở chế độ paywall, chỉ cho công chúng đọc một số bài miễn phí, còn lại ai muốn đọc thêm các bài có chiều sâu, hay đọc thường xuyên thì phải trả tiền. Một số liệu do CJR đưa ra tháng 8.2013 cho biết, The Times Company, chủ của New York Times và Boston Globe, dự tính kiếm được tới 300 triệu USD/năm, gồm 150 triệu từ tiền đọc báo trên mạng, phần còn lại là quảng cáo mạng. Nay, cách làm ăn này đã khá phổ biến và lan ra nhiều nơi khác.

Nguyên Anh

Tags:

LUẬT BÁO CHÍ - CHẾ ĐỊNH PHÁP LUẬT LỖI THỜI CHẬM SỬA ĐỔI

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
0 nhận xét


Mõ Làng: Trong chương trình làm luật nhiệm kỳ này Quốc hội sẽ sửa đổi Luật Báo chí. Xin giới thiệu loạt bài về vấn đề này đăng trên Đại biểu Nhân dân.

Mới đây, Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, TN, TN và NĐ vừa kết thúc đợt giám sát về tình hình thi hành Luật Báo chí trên phạm vi cả nước, nhằm chuẩn bị cho việc sửa đổi Luật Báo chí dự kiến vào năm 2015. Qua giám sát cho thấy, nhiều quy định trong Luật hiện hành không còn phù hợp với hoạt động báo chí sôi động hiện nay. Nó là chiếc áo quá chật so với yêu cầu phát triển của thời đại, lại quá nhiều ràng buộc đối với các tờ báo vì nhiều cơ quan có thể xử phạt; Cơ quan cấp thẻ nhà báo lại vô can trước pháp luật...

Bài 1: Không theo kịp sự phát triển của thời đại

Với sự phát triển mạnh mẽ cả về số lượng, loại hình và chất lượng báo chí thời gian qua, nhiều quy định trong Luật hiện nay không còn phù hợp, không theo kịp những vấn đề mới nảy sinh, nhất là sự hội tụ công nghệ giữa viễn thông, truyền thông và internet.

Xu hướng tích hợp, đa năng


Luật Báo chí ban hành năm 1989, được sửa đổi, bổ sung một số điều năm 1999. Với sự phát triển mạnh mẽ cả về số lượng, loại hình và chất lượng báo chí thời gian qua, nhiều quy định trong Luật hiện nay không còn phù hợp, không theo kịp những vấn đề mới nảy sinh, nhất là sự hội tụ công nghệ giữa viễn thông, truyền thông và internet. Luật Báo chí quy định, cơ quan báo chí thực hiện một loại hình báo chí, nhưng hiện nay phần lớn các cơ quan báo chí thực hiện 2 loại hình, báo in và báo điện tử. Một số cơ quan báo chí như Đài truyền hình Việt Nam, Đài truyền hình kỹ thuật số VTC, Thông tấn xã Việt Nam... thực hiện 3 loại hình, gồm báo in, báo điện tử và báo hình. Vietnamnet ngoài báo điện tử và báo in còn có truyền hình internet. Báo Nhân dân cũng đã được phép ra kênh truyền hình. Cá biệt, Đài Tiếng nói Việt Nam thực hiện cả 4 loại hình báo chí: báo nói, báo hình, báo in và báo điện tử.

Xu hướng một cơ quan báo chí có nhiều loại hình, nhiều phương tiện báo chí được đánh giá là nhu cầu khách quan trong xu thế hội tụ công nghệ hiện nay. Tuy chưa có trong Luật, nhưng loại hình thông tin trên các thiết bị di dộng hiện đã khá phổ biến, chưa kể sẽ còn có những loại hình thông tin mới khác do sự phát triển của công nghệ thông tin và truyền thông. Vì thế, Luật Báo chí cần sớm bổ sung các quy định để điều chỉnh hoạt động báo chí hiện nay, nhưng cũng phải dự báo được xu hướng phát triển của báo chí trong tương lai. Thông tấn xã Việt Nam định hướng mở rộng cung cấp thông tin trực tiếp bằng các loại hình, phù hợp với sự phát triển của công nghệ, tăng cường thông tin đa phương tiện. Báo Lao động cũng hướng tới đa phương tiện và hội tụ, một phóng viên đòi hỏi phải làm nhiều chức năng. Với các báo điện tử như Vietnamnet, hướng phát triển là tích hợp nhiều loại hình, đa phương tiện, đa dạng dịch vụ, đáp ứng nhu cầu của người sử dụng...

Xa rời tôn chỉ, mục đích

Thông tin không đúng với tôn chỉ, mục đích, không đúng đối tượng phục vụ quy định trong giấy phép được coi là khuyết điểm lớn nhất của hoạt thộng báo chí thời gian qua. Ở loại hình báo in, vi phạm này tập trung ở các ấn phẩm phụ. Tình trạng đưa tin quá nhiều về các vụ án, vụ việc tiêu cực trên một số báo, trang báo; miêu tả chi tiết các hành vi tội ác, gây cảm giác nặng nề trong đời sống xã hội. Có vụ việc xảy ra ở một địa phương nhưng báo chí cả nước đồng loạt đưa tin với mức độ như nhau, không phân biệt chức năng, nhiệm vụ, tôn chỉ, mục đích của mỗi báo, gây tâm lý hoang mang cho xã hội... Đáng lưu ý, xu hướng báo điện tử khai thác thông tin từ truyền thông xã hội nhưng không kiểm chứng tính xác thực của thông tin, đưa thông tin sai, làm ảnh hưởng đến uy tín của cá nhân, tổ chức. Thông tin giật gân, câu khách, không phù hợp với thuần phong mỹ tục, văn hóa Việt Nam vẫn phổ biến...

Một số cơ quan báo chí gặp khó khăn trong việc phát hành đến đối tượng chính. Như báo Tiền Phong, tuy là báo của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh nhưng các chi đoàn, đoàn viên thanh niên không có kinh phí mua báo. Hiện báo Lao động cũng chưa đến 10% bán cho Công đoàn... Việc phát hành báo hiện nay cũng có nhiều bất cập, nhất là báo ngày không đến tay người đọc trong ngày, đặc biệt là ở khu vực miền núi, biên giới, làm mất tính thời sự. Nguyên nhân một phần do địa bàn xa xôi, năng lực mạng lưới phát hành chưa đủ, mặc khác do số lượng phát hành không đủ chi phí nên người (hoặc đơn vị) phát hành thường gộp vài ba ngày, thậm chí cả tuần mới gửi báo một lần. Vì thế, đại diện một số cơ quan báo chí đề nghị cho phép thành lập các công ty phát hành, được bao cấp một phần (hoặc như công ty công ích) và xã hội hóa công tác phát hành. Nhà nước cũng cần có thêm cơ chế hỗ trợ các báo chính trị - xã hội để phục vụ nhiệm vụ tuyên truyền đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước, đưa báo đến đúng đối tượng độc giả của mình...

Chia sẻ khó khăn với cơ quan báo chí, nhưng Trưởng đoàn giám sát, Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, TN, TN và NĐ Lê Như Tiến cho rằng, các báo nên giữ đúng tôn chỉ, mục đích, tăng tỷ lệ thông tin dành cho đối tượng độc giả chính; không ngừng đổi mới công nghệ, cải tiến cách viết nhưng vẫn phải bảo đảm nội dung để giữ được thương hiệu và phát triển.

Do suy thoái kinh tế và sự cạnh tranh của báo mạng cũng như phải chia sẻ độc giả với các mạng xã hội, trang tin tổng hợp trên thiết bị số cầm tay và điện thoại thông minh, báo in bị giảm mạnh về số lượng phát hành. Năm 2013, báo Tiền Phong giảm 2.300 tờ/ngày so với năm 2012, nhưng vẫn thuộc hàng ít so với các báo in tại Việt Nam. Theo báo cáo của Sở Thông tin - Truyền thông Hà Nội, 3 năm trở lại đây, số lượng phát hành của báo chí Thủ đô trung bình giảm 30 - 60%. Do khó khăn về tổ chức và kinh phí, một số ấn phẩm phụ tạm ngừng xuất bản, một số báo giảm kỳ xuất bản...

Nguyên Anh

Tags:

TẤT CẢ ĐANG LÀ "NGHI NGỜ" THƯA"DÂN LUẬN"

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
1 nhận xét

Mẹ Đốp
Định lòng im lặng sau những tiếng phản thùng trái khoáy từ Dân Luận về bài viết "Nhà văn Nguyên Ngọc bị nghi ngờ là thành viên "Việt Tân" (http://molang0205.blogspot.com/2014/07/toa-am-tu-tuong-phan-chau-trinh-va-viet.html). Im lặng lúc này đồng nghĩa với việc bạn đọc sẽ chỉ nhìn vào đó như là một dấu chấm hết cho những một bài viết và e rằng như thế là lỗi lớn với những người yêu mến Mõ Làng. 

Tất cả chỉ đang là "Nghi ngờ", thưa Dân Luận!

Không phản biện, Dân Luận chỉ bình có dăm câu ba điều và đăng trên trang của mình. Nội dung được Dân luận dẫn lên cũng nhanh chóng được Quê Choa (Bọ Lập), Huỳnh Ngọc Chênh và trang thanh niên Công giáo cùng vô số những trang không tiếng tăm khác đăng tải. Theo cập nhật của bản thân tôi, đến thời điểm hiện tại trên những trang thông tin vừa nêu bài viết đang cơ độ "hót" nhất định. Và tôi cho rằng, điều làm nên sức sống cho đến nay không ngoài việc tác giả đã thẳng thắn đưa ra một cái nhìn rất mới, không hề bị rập khuôn và bị giới hạn bởi những hạn định như cống hiến và tuổi tác của chủ thể được đề cập trong bài (tất nhiên là trên quan điểm phê phán và lên án).

Xin trích nguyên đoạn bình của Dân luận để những ai chưa đọc có dịp theo dõi: "Dân Luận: Những lập luận trong bài viết này cho thấy sự bế tắc về tư duy của những dư luận viên, những người đang tìm cách bảo vệ Đảng CSVN đang rễu rã cả về nhân sự và tư tưởng hiện nay. Một hội thảo bàn về tư tưởng khai dân trí và đấu tranh bất bạo động của Phan Chu Trinh cũng bị coi là "kích động cho một cuộc bạo động và đòi thay thế chế độ hiện tại" thì không còn gì để nói. Một nhà văn dù tuổi đã cao nhưng vẫn đau đáu về vận mệnh của dân tộc, của đất nước bị nghi ngờ là thành viên "Việt Tân" thì đảng Việt Tân quả là có uy tín và thu hút được nhân tài! Viết như vậy khác nào quảng bá cho Việt Tân không?".

Cũng như mạch lí lẽ đã được khai mào trước đó, điều đầu tiên không khó để nhận thấy sự yếu kém của lí lẽ của những người sắm vai là Biên tập viên hay đại loại là những người được trao gửi trách nhiệm phải phản biện lại những lí lẽ trong bài viết "Nhà văn Nguyên Ngọc bị nghi ngờ là thành viên "Việt Tân". Họ thay vì viết cho một bài thật nghiêm túc để nói lên chính kiến của mình thì họ cũng chỉ làm được mối việc là dẫn một đoạn mang tính định hướng cho bạn đọc và cũng dừng luôn lại đó. Việc không bình luận nhiều, đưa ra những nhận định thiếu căn cứ, nặng về áp đặt và quy kết cho bài viết đã chứng minh ai mới là những kẻ đang "bế tắc về tư duy". Bởi chỉ có những kẻ không yếm thế và sợ sệt mới không dám động bút để vạch rõ những lí lẽ thiếu sát thực, phi thực tế và áp đặt của bài viết..... 


Trên phương diện là một chủ thể một bên tham gia phản biện, không mấy khó khăn để tôi xác định được điểm cốt yếu dẫn đến những sự bất động nhất định chính là việc đến nay dù nhiều người vẫn chưa hiểu nhiều về tổ chức với cái tên rất tân thời "Việt Tân". Đến nay, hoạt động của "Việt tân" trên lãnh thổ Việt Nam không còn là một câu chuyện phiếm hay một dạng dự báo của những nhân viên An ninh của nước sở tại. Với hệ thống mạng lưới được thiết lập đến tận cơ sở (dù có hơi lẻ tẻ, chưa nhiều) và những cuộc huấn luyện các phương thức và kỹ năng "bất bạo động" được tổ chức dọc biên giới các quốc gia láng giềng với Việt Nam rồi tung số này về hoạt động như những nhân tố bên trong. Và với những gì đã qua thì không khó khăn lắm trong việc điểm diện, đọc tên những kẻ là "thành viên", là "cơ sở nội địa của tổ chức này. Xin chỉ tên một số cá nhân để minh chứng rằng, nguy cơ đến từ tổ chức này là có thật và hoạt động của tổ chức này đe dọa trực tiếp tới sự tồn vong của chế độ, sự vững mạnh của Chính quyền nhân dân và sự ổn định cũng như môi trường hòa bình để phát triển của nước nhà. Cụ thể, đó là 14 thanh niên theo đạo Công giáo và Tin lành tại Nghệ An và một số địa phương khác trong các nước (Nguồn: http://vov.vn/phap-luat/nghe-an-xu-phuc-tham-vu-an-lat-do-chinh-quyen-263112.vov); là những đám người, những kẻ cơ hội "xã hội hóa" trong những đoàn người tham gia biểu tình chống TQ sau sự kiện TQ hạ đặt giàn khoan HD981 trên Biển Đông ("Qua điều tra, Công an TP HCM xác định, tổ chức Việt Tân (một tổ chức có mục tiêu lật đổ chính quyền Việt Nam) đã lợi dụng tình hình, kích động các phần tử xấu, lôi kéo hàng trăm người dân, công nhân đập phá các doanh nghiệp tại Khu công nghiệp, chế xuất. Công an thành phố đã huy động tối đa lực lượng kiểm soát những vụ gây rối và ngăn chặn nhiều vụ chuẩn bị phạm tội. Từ ngày 13 đến 15/5, cảnh sát đã bắt giữ 134 người, trong đó khởi tố 23 người" Nguồn: http://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/cong-an-tp-hcm-viet-tan-kich-dong-gay-roi-trong-bieu-tinh-3000951.htmlhttp://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20140527-viet-tan-bi-cao-buoc-kich-dong-bieu-tinh-chong-trung-quoc).

Và đương nhiên, trong thành phần văn nghệ sỹ, trí thức và cả người từng có đóng góp cho nước nhà cũng không phải là ngoại lệ. Tiêu biểu hơn hết không ai ngoài nhà văn Trần Khải Thanh Thủy bởi khi được sang đất Mỹ chính vì ả hết tác dụng "đưa tin đặt điều" nên những kẻ đứng đầu "Việt Tân" tại Mỹ đã không thương tiếc đẩy ả ra đường như một kẻ "vô lại, khố rách áo ôm". Sau bữa ấy, do uất ức và cả việc nhìn rõ những khó khăn khi bám trụ lại đất Mỹ (Ả không còn có đường về Việt Nam) nên ả đã không thương tiếc có hàng loạt bài viết đả kích, lên án và chỉ tên, điểm mặt những kẻ mà ả cho là "đê tiện", "sở khanh" trong giới lãnh đạo của tổ chức ma này. 

Về nguyên nhân khiến những cá nhân nêu trên sa ngã bên cạnh việc chủ động câu móc thì bản thân họ còn có những yếu tố để có thể lợi dụng như kiểu yêu nước có phần thái quá và không suy xét (Thông thường cái gì quá cũng đều không có lợi là vậy). Nói như vậy để thấy rằng, không phải ngẫu nhiên mà tôi lại "nghi ngờ" nhà văn Nguyên Ngọc là thành viên "Việt Tân". 

Và tôi cũng xin nhấn mạnh với Dân luận rằng tất cả chỉ đang là "nghi ngờ" và khi đang là "nghi ngờ" thì cần thời gian để kiểm chứng. Viết ra những lời đã qua tôi muốn chính những công chúng yêu văn và những bạn đọc cùng tham gia vào một quá trình mà mỗi chúng ta khi tham gia cần thận trọng bởi mọi sự cẩu thả hay ẩu đều mang lại những kết quả sai lệch và ai sẽ là người chịu trách nhiệm. 


Không ai nghi ngờ tinh thần và tấm lòng yêu nước của Nhà văn Nguyên Ngọc. Cả những trang văn, những dòng cảm xúc mà nhà văn đã từng cống hiến cho nền văn học kháng chiến cho đến những nghĩa cử đau đáu cho dân tộc có thể xem là những minh chứng hùng hồn đó. Nhưng, sẽ ai dám đảm bảo rằng, lão nhà văn của chúng ta đủ minh mẫn để vượt, vô hiệu hóa cãm bẫy "nhân danh lòng yêu nước, tinh thần dân tộc" đang được vô số kẻ đặt ra. Tôi ngờ rằng là không mặc dù không nghi ngờ trí tuệ mẫn tiệp và anh minh của nhà văn bởi để lôi kéo một con người như thế họ cần cả một đội ngũ những "chuyên gia" và đặc biệt là sự góp sức của các nhà "Tâm lý chiến" thông kim bác cổ và hơn hết họ có thời gian. Trong một lúc thì khó có thể chuyển đổi một nhân cách, tấm lòng kiên định nhưng thử hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu nó được tiến hành thường xuyên, liên tục...Xin thưa rằng, cá nhân đó sẽ gục ngã và vô tình trở thành một thành viên của chúng. 


Bản thân lòng yêu nước không bao giờ có tội và chúng ta càng thấy quý giá biết bao khi chính lòng yêu nước đã làm cho quân thù khiếp đảm và đó cũng là một chi tiết được đưa ra đánh giá trước bất cứ quyết sách nào của quân thù. Nhưng cái gì cũng có hai mặt và trong trường hợp nói trên thì vô tình đã bị lợi dụng. 

Nếu ai quan tâm thì không khó để biết rằng, hiện tại Nhà văn đáng kính của chúng ta dù ở cái tuổi về hưu nhưng ông đang đảm nhiệm một chức danh không hề chính danh: "Chủ tịch Văn đoàn độc lập Việt Nam). Đây cũng chính là lí do khiến không ít những người từng là bạn văn, bạn thơ của Nhà văn xem ông là một kẻ "phản bội", kẻ "đào tẩu". Những năm tháng trên cương vị Phó Tổng thư ký Hội Nhà văn Việt Nam và Tổng Biên tập Báo Văn Nghệ và hiện tại là hai con người khác nhau. Nhiều người cũng đã bắt gặp ông trong những đoàn người lợi dụng biểu tình chống chế độ vừa qua. Việc tham gia những tổ chức mang tính đối lập, không chính danh và việc ông thường xuyên giao du với những hạng người được gán nhãn như Phạm Chí Dũng, Huỳnh Ngọc Chênh, Ngô Nhật Đăng...đã khiến khiến những nguy cơ, nghi ngờ đó có cơ sở hơn. 

Tuy vậy, những cơ sở trên đây chỉ là những nhân tố cần, hiện đang thiếu những nhân tố "đủ" để tiếp tục đẩy những nghi ngờ đó lên một nấc tầng cao hơn. Và đó chính là việc nhà văn Nguyên Ngọc đứng ra tổ chức buổi Tọa đàm mang tên "Tư tưởng Phan Châu Trinh và Việt Nam 2014". Ai cũng biết kết tinh và hội tụ tư tưởng của Nhà chí sỹ Quê Quảng Nam (Chí sỹ Phan Châu Trinh và Nhà văn Nguyên Ngọc là cùng quê) chính là ba trụ cột "Chấn dân khí, khai dân trí và hậu dân sinh". Những nền tảng đó do tính hiện sinh nên đến nay vẫn còn giá trị nhưng thật là nực cười nếu ai đó dám đánh đồng tư tưởng này với một nội dung mà tổ chức "Việt Tân" vẫn hay sử dụng trong chiến lược "tấn công từ tử" của tổ chức này: "Bất bạo động". 

Xin thưa rằng, tư tưởng "bất bạo động" là phương thức làm cách mạng do Nhà chí sỹ thực hiện và đã được lan rộng khắp Trung Kỳ thuở ấy. Cốt lõi của tư tưởng chính là việc kiên trì đưa ra những kiến nghị kiểu yêu sách để buộc Nhà cầm quyền Pháp phải chấp thuận và nhân nhượng; cao trào của tư tưởng chính là những cuộc khởi nghĩa Trung Kỳ do nhà chí sỹ chỉ huy và thiết lập (Đáng tiếc là thất vọng). Nó cũng chỉ là một nội dung nhỏ trong 03 trụ cột mà nhà chí sỹ đưa ra lúc sinh thời. Đến đây, thử hỏi rằng, nên chăng vận dụng tư tưởng của Nhà chí sỹ vào bối cảnh hiện nay là vận dụng cái này chăng? Liệu làm như vậy đã đúng với tinh thần và những cái cao quý nhất của Nhà chí sỹ đáng kính của chúng ta. Hay chăng chính những người như Nhà văn Nguyên Ngọc và Tiến sỹ Đặng Hoàng Giang đang làm biến tướng, sai lệch tư tưởng của một con người nặng lòng với dân tộc. 


Thử hỏi rằng, với một cuộc Tọa đàm mà trong thông báo lại cho rằng: ""Điểm cơ bản của Phong trào Duy Tân do ông khởi xướng là bất bạo động và công khai hoạt động, nhắm tới cải tổ xã hội, giáo dục tinh thần tự do, xây dựng những cá nhân độc lập và có trách nhiệm, phổ biến các giá trị văn minh phương Tây như pháp quyền và dân quyền" (Trích "Thông báo Tọa đàm "Tư tưởng Phan Châu Trinh và Việt Nam 2014") thì có nên hiểu đó là "kích động cho một cuộc bạo động và đòi thay thế chế độ hiện tại" và nếu có một ý tưởng nào hơn thì xin được chỉ giáo. 

Cuối cùng như đã khẳng định ở trên, tất cả chỉ đang là "nghi ngờ" và người viết cũng rất khách quan khi đưa ra những cứ liệu để nghi ngờ. Đừng mặc định đó là những điều đã là của hiện thực để đưa ra những lời thắc mắc đến vô vị như vậy.
Xin cảm ơn!!!!

Tags:

NỮ LƯU "DÂN CHỦ"

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
Thứ Hai, ngày 28 tháng 7 năm 2014 4 nhận xét

NỮ LƯU “DÂN CHỦ”


Thời đại mà nam nữ bình đẳng như hiện nay thì việc phụ nữ tham gia hoặc bàn luận chuyện chính trị là điều quá bình thường. Làng “dân chủ” Việt Nam cũng vậy, các nhà hoạt động dân chủ mang nhiễm sắc thể XX nhiều như lá mùa thu. Nhưng có lẽ không có “chính trường” nào lại kỳ cục như “chính trường” facebook ở Việt Nam. Các nữ lưu dân chủ của chúng ta dường như đều có chung vài đặc điểm: không chồng mà chửa, mỗi đứa con mang một họ, thay bồ như thay áo, nói xấu đồng đội, đánh lén sau lưng, ăn tiền bẩn, vân vân và vân vân.

Cùng điểm lại bề dày thành tích của một số vị nữ lưu dân chủ nức tiếng một vùng:

1. Mẹ nấm gấu

Sở dĩ mẹ nấm đứng đầu danh sách bởi nhan sắc thị chỉ ở tầm trung, đôi mắt to đờ đẫn vì đeo kính lâu ngày cộng với 2 chiếc răng cửa vô duyên càng ngày càng chìa ra. Ấy vậy mà đàn ông chết vì thị nhiều không đếm xuể. Ngoài những người tình vãng lai với vài thành viên Việt Tân, thị có 2 mối tình nồng thắm với Người buôn gió và Quang Minh Đỉnh. Còn nhớ ngày đầu mới tập tành viết blog, từ những tình cảm đơn thuần mẹ dành cho con, thị làm quen dần với chính trị rồi rơi vào vòng tay Việt Tân từ lúc nào không biết. Chỉ tội cho người chồng hiền lành luôn tin tưởng vào sự thủy chung của vợ, chỉ đến khi một bà Việt Tân phu nhân nào đấy phát hiện ra chồng mình đang du hí với thị nơi thành phố biển mộng mơ, người chồng hiền lành đành gác tình với thị, dứt áo ra đi.

Trở về với cuộc sống độc thân, 2 mẹ con thị trông cậy vào hàng nước mía siêu sạch. Nhưng không bằng lòng với cuộc sống hiện tại, thị kéo đứa con nhỏ vào những cuộc phiêu lưu tiền – tình mới. Sau khi nâng cấp nghề “bán nước” của mình lên level “cuốc ra” một đứa bé không cha ra đời. 2 đứa con khát sữa, cuộc sống không chồng, không nghề nghiệp, những người tình cứ bỏ thị mà đi, cuối cùng thị đành trông cậy vào những “buổi dã ngoại nhân quyền” kệch cỡm, nhố nhăng.

Sau mối tính ngắn ngủi với Người Buôn Gió, tiền hết, tình cũng tan, không còn yêu thì quay ra hận. Chàng và nàng giờ là kẻ thù không đội trời chung, sau khi nàng chơi bài triệt hạ con đường sống của chàng thì chàng cũng không vừa, tung hê hết mọi mánh khóe làm tiền của nàng khiến thiên hạ được một phen lác mắt. Người cung cấp thông tin để thủ tướng tâm thần Châu Xuân Nguyễn viết loạt bài tấn công thị chẳng ai khác ngoài Nguyễn Lân Thắng – chiêu này hèn hạ hơn cả “đòn dưới thắt lưng” của chàng Gió. Không rút ra được bài học từ những chuyện đã qua, thị như con thiêu thân lao đầu vào lửa, để rồi cuối năm ngoái lại một vị phu nhân nào đó phải tìm đến thị oánh ghen, đòi chồng. Và dĩ nhiên ngu gì mà nhận, thị đổ vấy cho công an làm. Thế quái nào công an lại đi đánh ghen thị nhỉ ?

2. Thánh nữ Lê Thị Công Nhân


Xét về mặt nhan sắc thì phải công nhận cô này xinh hơn hẳn mẹ nấm vì thế nên số lượng người tình của cô cũng nhiều hơn vô đối. Trong đó phải kể đến Bạch Ngọc Dương – chàng dân chủ đã gắn bó với nàng suốt từ hồi còn ở văn phòng luật sư của Nguyễn Văn Đài. Dù cuộc sống mới định cư còn nhiều khó khăn nhưng vì nặng tình nên Dương vẫn cố gom góp từng đồng gửi về cung phụng, còn lo mua thuốc bổ để nàng bồi dưỡng sau khi ra tù. Ai ngờ, nàng ra tù chưa lâu, khi chàng còn mơ đến ngày đoàn tụ thì sét đánh ngang tai: nàng theo chồng bỏ cuộc chơi. Người nàng chọn lại là một kẻ chuyên ăn quỵt tiền của gái. Cô gái từng làm lụng vất vả kiếm tiền nuôi Ngô Duy Quyền nay vì hận tình mà lên mạng tung hê tất cả, từ cuộc sống xa hoa đến các mánh khóe kiếm tiền khiến thị đành quy ẩn giang hồ chờ vận hạn đi qua.

3. Trần Thị Nga


Nếu nói đến “con không chính chủ” mà thị Nga đứng thứ 2 thì không ai dám nhận thứ 1. Thị cũng chính là người đàn bà luôn bế theo đứa con nhỏ trong các cuộc biểu tình lớn bé. Bỏ rơi 2 đứa con trai với người chồng đầu tiên cho bố đẻ nuôi, thị như con ngựa bất kham rong ruổi khắp nơi cùng đám dân chủ cuội. 2 cậu con trai tiếp theo là kết quả của mối tình với ông Phan Văn Phong – người đàn ông đã có gia đình. Cuối năm 2012, vì hạnh phúc gia đình mà bà Mai, vợ ông Phong phải đến nhà thờ Thái Hà – nơi Nga và ông Phong đang sống để yêu cầu nhà thờ không dung dưỡng, chứa chấp cho Nga và ông Phong. Nhưng thật tiếc, linh mục và nhà thờ Thái Hà vẫn tiếp tục bao che cho hành vi sai trái của Nga và ông Phong. Để rồi cuối năm 2013, Nga bị một nhóm người đánh ghen bằng mắm tôm để thị chừa cái thói dâm đãng.

Các cụ bảo “hổ dữ không ăn thịt con” nhưng Trần Thị Nga lại là kẻ sẵn sàng dùng đứa con làm lá chắn. 2 đứa bé “không chính chủ” với ông Phong luôn được thị đưa theo tới các cuộc biểu tình, mặc kệ nắng mưa gió rét, mặc kệ sớm hôm khuya khoắt, nơi nào có biểu tình, nơi đó có thị và những đứa con. Nhờ những đứa bé mà thị có thể tả đột hữu xung mà không sợ bất cứ điều gì, chẳng sợ ai.

4. Nguyễn Hoàng Vi


Cô gái trẻ sinh năm 1987, dù chưa chồng nhưng cũng đã kịp có một cậu con trai. Theo như cô nàng thì bởi "trót dại" với một anh giai trên mạng nên mới thế. Không công ăn việc làm, cô đi theo đội quân ăn vạ cùng Chí Đức. Và không hiểu lần này cô lại "trót dại" vì ai mà bụng càng ngày càng to, trong khi cha đứa bé vẫn còn là ẩn số, chỉ thấy thiên hạ đồn rằng trong chuyến ra Hà Nội vận động thành lập Hội Phụ nữ Nhân quyền cô đã kịp à ơi với....chồng của bạn.

5. Nguyễn Thu Trang


Hot girl “dân chủ” sinh năm 1991, chưa chồng, chưa con. Nàng vốn dĩ đã có anh người yêu ở nước ngoài, nhưng bộ sưu tập người tình trong nước của nàng tuyệt đối không thua kém ai. Chuyện tình đen đủi của cô với người đàn ông một vợ ba con Lã Việt Dũng từng một thời gây sóng gió cả cộng đồng mạng. Cả Thu Trang và Lã Dũng đều là người lớn, 2 vị đến yêu nhau, đến với nhau rồi này nọ cũng là chuyện thường tình, và sẽ chẳng có gì, chẳng có ai soi mói nếu sau khi ăn vụng bị phát giác các vị không rầm rầm kéo nhau lên mạng tố công an đánh người. Quả thật, nhờ có vậy người ta mới hiểu nguồn gốc của những “nụ cười nhân quyền”.

Thật ra thì bây giờ đã là thế kỷ 21, người ta không còn quá ác cảm với những người phụ nữ không chồng mà chửa bởi con người ai cũng có một thời lầm lỡ nhưng “lầm lỡ” một lần người ta còn thông cảm, chứ “lầm lỡ” đến 2, 3 lần khó khiến người ta chấp nhận. Dù quan điểm có thoáng đến đâu đi chăng nữa thì chúng ta vẫn là người Việt Nam, chúng ta có phong tục tập quán riêng. Các vị đừng viện cớ phương Tây này nọ, cho dù là phương Tây người ta cũng không cổ súy lối sống buông thả, lăng nhăng. Các vị đều là những con người bình thường, không ai yêu cầu các vị sống như những vị thánh nhưng thiết nghĩ đối với những kẻ chuyên đi rao rảng đạo đức như các vị nên biết kiềm chế bản thân. Thôi dẫu sao đây cũng là chuyện cá nhân của các vị, chỉ mong các vị tốt đẹp khoe ra, xấu xa thì đậy lại, mấy chuyện chẳng ra gì này nếu bạn bè có biết thì tốt nhất đóng cửa mà bảo nhau, đừng trưng ra khiến thiên hạ có chuyện để cười.

p/s: Ngẫm mà thấy phục Nguyễn Lân Thắng.

Tags:

TỌA ĐÀM "TƯ TƯỞNG PHAN CHÂU TRINH VÀ VIỆT NAM 2014": NHÀ VĂN NGUYÊN NGỌC BỊ NGHI NGỜ LÀ THÀNH VIÊN CỦA "VIỆT TÂN"

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
Chủ Nhật, ngày 27 tháng 7 năm 2014 10 nhận xét

Mẹ Đốp
Ừ thì nhà văn Nguyên Ngọc cùng quê với nhà chí sỹ Phan Châu Trinh nên khi chuyện giới văn nghệ, trí thức tọa đàm về tư tưởng của cụ ông là diễn giả âu cũng là chuyện hợp lý. Bởi để mà hiểu chính những danh nhân tại những vùng miền nhất định thì không gì được nghe những con người tại đó nói. 
Nhưng ngay từ đầu đã có những dự cảm không lành về buổi tọa đàm này, đơn giản đã quá quen với những gì nhà văn của "Đất nước đứng lên" đã từng làm trong thời gian gần đây. 


Đầu tiên là cái thông báo về buổi tọa đàm "Tư tưởng Phan Châu Trinh và Việt Nam 2014?". Sau những thông báo về thời gian và địa điểm và các thành phần tham gia với vai trò là Diễn giả (Nhà văn Nguyên Ngọc), người dẫn chương trình (TS. Đặng Hoàng Giang (CECODES) thì cái tin thông báo đó trích dẫn một đoạn nói của Nhà chí sỹ lúc sinh thời được trích trong “Quân trị chủ nghĩa và Dân trị chủ nghĩa”, 1925): "Thương hại thay trong hai nghìn năm các nhà vua chẳng ngó chi đến lợi hại dân tộc, chỉ lo tính toán để đè nén cái trí dân, để mà giữ chặt cái chìa khóa tủ sắt ngôi Thiên Tử cho con cháu mình. Nhưng mà có hay đâu, dân đã ngu thì nước phải yếu, vua quan lại nghênh ngang tham nhũng nữa, như thế tất loạn, loạn thì ngôi vua mất. Nếu dân ngu quá, yếu quá không đủ dấy loạn được, thì các nước khác nó tràn vào, ấy là cái lẽ tự nhiên, làm gì thế nào cũng không khỏi mất.” 

Dẫu biết rằng Tọa đàm để làm sáng rõ tư tưởng của người xưa luôn phải gắn với những tinh thần, hoàn cảnh của thời điểm hiện tại, kiểu "ôn cố tri tân"; giúp cho những con người hiện tại có nhìn thông, hiểu rõ những tư tưởng "vượt thời gian của người xưa và từ đó vận dụng, áp dụng vào trong thực tế.  Nhưng tôi ngờ rằng, tư tưởng của Phan Chu Trinh lúc sinh thời không chỉ có từng đó là còn hiện thời và có sức sống cũng như những giá trị cho tới thời điểm hiện nay. 

Đoạn trích nói trên, dù hiểu theo phương diện nào thì đó cũng là một lời tố khổ của dân chúng thời nhà chí sỹ sống trong những năm tháng "một cổ hai tròng". Giai cấp Phong kiến và chủ nghĩa thực dân đã làm cho nước yếu, dân ngu, tham nhũng hoành hành, dân tình cơ cực và họa mất nước đã chỉ còn là câu chuyện của thời gian. Nhận thấy những hiểm họa "nô lệ" vào thời điểm đó không nhiều và đó cũng chính là động lực để nhà chí sỹ khởi sự cho một con đường cách mạng mới. Tư tưởng "chấn dân khí, Khai dân trí, Hậu dân sinh" phản ánh được nhu cầu thực tế và phương cách để giúp dân tộc Việt Nam thoát khỏi họa thực dân đang cận kề. Nhưng rồi, những bế tắc mang tính thời đại và lớp người như Nhà Chí sỹ (Phan Bội Châu, Trần Quý Cáp....) khiến tư tưởng đó đi đến một ngõ cụt nhất định và mãi sau này mới có thế hệ sau tiếp nối. Nhưng, thử hỏi rằng, nói ra câu chuyện này hôm nay, phải chăng những người tổ chức Tọa đàm là Nhà văn Nguyên Ngọc và TS Đặng Hoàng Giang đã nhận thấy có sự tương đồng trong thời điểm hiện tại? Phải chăng những người này đã nhìn quá bi quan về thời cuộc hiện tại và nếu có những hiện trạng đáng buồn đó thì nên chăng việc vận dụng tư tưởng của Phan Chu Trinh sẽ là giải pháp ổn thỏa nhất?

Về câu hỏi thứ nhất: Việt Nam hiện tại có như bối cảnh vào thời điểm Phan Chu Trinh sống và hoạt động không?
Câu trả lời rõ ràng là không, đây không phải là khẳng định của riêng người viết. Không ai có thể phủ nhận những vấn nạn mà hầu hết các nước trên thế giới dù đã gặp phải, sự khác nhau chẳng qua là ít hay nhiều và mức độ mà thôi, trong đó tham nhũng được xem là một trong nguy cơ gốc, nguyên nhân gốc gây nên những sự xáo trộn trong xã hội; làm biến dạng những căn nguyên cốt lõi của cuộc sống. Nhìn những cuộc chính biến xảy ra tại Libi, Yrac hay bất kỳ một quốc gia nào trên thế giới thì không khó để nhận biết điều này. Người dân đã từ vị thế của những người cảnh báo, làm chức năng "tham mưu" và yêu cầu Nhà nước đã thay đổi nhưng rồi nhà nước đó vẫn lặng thinh, làm ngơ như đó chỉ là chuyện của dân. Kết cục cuối cùng là họ bị lật đổ và sức mạnh tạo nên những biến động đó không ai khác chính là những người dân. 

Ở Việt Nam, họa "tham nhũng" đã được người dân cảnh báo và Nhà nước đã có những động thái lắng nghe. 
Cuộc chiến chống tham nhũng tại Việt Nam chưa có một kết quả nào thực sự rõ nét và chưa ai dám khẳng định là nó sẽ tạo ra những sự chuyển biến thần kỳ nào đó nhưng ít nhất ở Việt Nam, nhà nước đang có những quyết tâm rất căn bản trong công cuộc này. Bước đầu đã có những động thái quyết liệt và không khoan nhượng cho dù cá nhân đó đã hạ cánh an toàn. Xem thêm: http://molang0205.blogspot.com/2014/07/khong-buong-khong-nhan-nhuong-khong-cho.html

Trở về những năm tháng mà Phan Chu Trinh từng sống và hoạt động dưới phong trào Dân chủ trong nước. Sau những tiếng súng đầu tiên tại Bán đảo Sơn Trà (Đà Nẵng) và với sự hẫu thuẫn đến bạc nhược và đê hèn của Chính quyền Phong kiến Nhà Nguyễn chỉ trong vòng một thời gian ngắn, thực dân Pháp đã hoàn tất việc thiết lập bộ máy cai trị của mình từ Trung ương đến địa phương; Chính quyền Phong kiến lúc ấy không hơn gì "cái bình phong" và không có giá trị trên thực tế. Sự thật đau lòng này muốn khẳng định vào thời điểm đó nước ta đã không còn chủ quyền. Việc tồn tại của những chế độ Khải Định, Bảo Đại và hệ thống chuyên chính phong kiến cũng là cách chủ nghĩa thực dân ru ngủ nhân dân ta trong một định kiến ý thức hệ. Chưa hết, chính sách "chia để trị" của thực dân Pháp đã tạo ra những hố sâu ngăn cách nhất định trong dân cư 03 miền và tạo ra những sự đối kháng nhất định nhằm tạo ra ranh giới phục vụ việc cai trị. Sự phân biệt trong giáo dục vô tình đã đẻ ra một nền văn hóa có nhiều sự phân tầng, phân biệt nhất định và cùng với sự khó khăn về kinh tế, chuyện được đi học đã là một điều quá hạn hữu và phi thực tế. 

Với những thực tế khó khăn đó, chúng ta vinh danh cụ Phan Chu Trinh khi đã nhìn ra những cửa sinh cho dân tộc Việt Nam. Ba vấn đề trụ cột "dân trí, dân khí và dân sinh" chỉ chờ có những lực lượng cách mạng đúng thời cuộc dẫn đường để  đi đến thắng lợi. Chỉ tiếc rằng, cụ Phan mới chỉ làm được 1/2 chặng đường mà sứ mệnh lịch sử giao phó. Cùng với cụ Phan Bội Châu, những thất bại trong đau đớn của Cụ Phan Chu Trinh ở Trung Kỳ mãi là những khúc ca bi tráng trong lịch sử giải phóng của dân tộc. 

Nhìn vào quá khứ, ngẫm về hiện tại và tương lai, thế hệ hôm nay trân trọng và tiếp thu những gì mà thế hệ Cụ Phan Chu Trinh đã từng làm. Và rằng, "chấn dân khí, Khai dân trí, Hậu dân sinh" thì đời nào cũng phải làm nhưng lấy tinh thần chủ đạo của Cuộc Tọa đàm là "Điểm cơ bản của Phong trào Duy Tân do ông khởi xướng là bất bạo động và công khai hoạt động, nhắm tới cải tổ xã hội, giáo dục tinh thần tự do, xây dựng những cá nhân độc lập và có trách nhiệm, phổ biến các giá trị văn minh phương Tây như pháp quyền và dân quyền" (Trích "Thông báo Tọa đàm "Tư tưởng Phan Châu Trinh và Việt Nam 2014?")chẳng khác nào kích động cho một cuộc bạo động và đòi thay thế chế độ hiện tại. Tình thế hiện tại không như những năm đầu Thực dân Pháp sang xâm lược nước ta và việc áp dụng một cuộc bạo động cách mạng" là ý tưởng của những thế lực bên ngoài. Hiểu và vận dụng tư tưởng Phan Châu Trinh ở tư tưởng "chấn dân khí, Khai dân trí, Hậu dân sinh" nên chăng là đẩy mạnh, tăng cường những nội dung này vào đời sống xã hội. 

Với những gì được thể hiện được trích "Thông báo Tọa đàm "Tư tưởng Phan Châu Trinh và Việt Nam 2014?"), tôi ngờ rằng, Nhà văn Nguyên Ngọc và Tiến sỹ  Đặng Hoàng Giang đang tổ chức một cuộc Tập huấn "Bất bạo động" mà tổ chức "Việt Tân" vẫn thường tổ chức cho các mạng lưới, cơ sở trong nước. Có chăng chỉ khác là "Cuộc tọa đàm" lần này được tổ chức công khai. 

Tags:

NGUYỄN TƯỜNG THỤY LÀ AI?

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
Thứ Bảy, ngày 26 tháng 7 năm 2014 5 nhận xét

Chiềng Chạ
Xuất thân là một nhà văn thuộc dạng nghiệp dư của nền văn học Việt đương đại nhưng sau những cố gắng kiểu "chăm chỉ hơn người", dù muốn nhưng Thụy vẫn chưa có lấy cho bản thân một tác phẩm cho ra trò để không mang tiếng với hai chữ "nhà văn". 

Bất thành với vai trò một người sáng tác, Nguyễn Tường Thụy tự sắm cho mình một vai trò dễ chịu hơn trong làng văn. Không trực tiếp sáng tác, "Thụy chăm chỉ cập nhật tình hình thơ phú trong nước của một số nhà thơ mà mình thích, như Nguyễn Trọng Tạo là ví dụ chẳng hạn… Thấy Thụy cũng lãng đãng mây ngàn, có máu văn nghệ, thích thơ phú, dạng chân không tới đất, cật không tới giời, tài năng có hạn nên chủ yếu làm chân thuốc nước, điếu đóm cho các anh nhớn. Thi thoảng Thụy có hơi xúc động quá đà, thần kinh quá nhạy cảm kiểu các mợ tiền mãn kinh, có lẽ do lang thang vật lộn với cuộc đời mãi không thành nên bất đắc chí, thành ra thế, nên cũng thể tất bỏ qua". Nhưng rồi, có ai thèm để ý đến Thụy đâu bởi suy cho cùng làng văn không thể dung dưỡng và chứa nổi một kẻ bất tài. Thụy bị đào thải giữa cái lúc khao khát khẳng định mình cháy bỏng nhất. Và như một con ngựa bất kham, thay vì đứng dậy từ những lần va vấp trước đó, Thụy đã ý thức được làm mọi cách, hành động bằng mọi giá chỉ đổi lấy tiền và danh dự.   

.........................................
Tháng 07/2014 có lẽ là một sự kiện đặc biệt đối với nhà văn Nguyễn Tường Thụy. Từ một kẻ không nghề nghiệp và không có lấy cho mình một cái nghiệp tử tế để nuôi sống bản thân, Nguyễn Tường Thụy bất ngờ được những người sáng lập, có mặt tại lễ ra mắt của "Hội nhà báo độc lập" bầu vào một cương vị "Phó Chủ tịch" của Hội này. Công việc bước đầu của gã cũng chính là phụ trách kết nối những người tự xưng làm báo "độc lập" tại khu vực phía Bắc. (Miền Nam do Lê Ngọc Thanh phụ trách, miền Trung và Tây Nguyên do Nhà thơ Bùi Minh Quốc phụ trách). 
Nhìn cái cảnh anh em kết nghĩa Nguyễn Tường Thụy và Bùi Hằng an ủi nhau không ngờ cũng được Thụy đưa ra để khoe với thiên hạ....
Kể ra thì trong số những người có gốc tích và lai lịch là người Miền Bắc tại lễ ra mắt đó không còn ai sáng giá hơn Nguyễn Tường Thụy. Y là một nhà văn và những người tham gia bầu bán lần này cũng rất thoáng trong việc đưa ra tiêu chuẩn để bầu những chức danh chủ chốt. Cái danh hiệu "nhà văn" có từ thuở mới bước vào nghề đủ đảm bảo rằng, gã là một người được thiên hạ công nhận là biết viết, biết múa trên những trang văn (chứ kỳ thực gã đã có ngày nào làm báo và có được cái thẻ nhà báo cho đúng nghĩa đâu). Thôi thì chọn một kẻ biết viết thay vì chọn những kẻ mà không viết nổi một đoạn văn cho ra trò. Thế đây, sự tình dẫn đến việc Nguyễn Tường Thụy được bầu vào chức danh "Phó Chủ tịch Hội nhà báo độc lập" đơn giản chỉ có vậy. 

Ngoài những điều biết được nhờ suy luận đó, rất ít người biết Nguyễn Tường Thụy là ai và quá khứ của con người này như thế nào?

Cũng như số đông, tôi cũng chưa biết nhiều về Thụy nhưng chắc chắn với sự giúp đỡ của những tiện ích từ công nghệ, điều đó cũng sẽ sớm được giải mã. Và kỳ thực, lang thang trên mạng Internet với một từ khóa "Nguyễn Tường Thụy" những tin tức đa chiều về tân Phó chủ tịch của "Hội nhà báo độc lập" đã được phát lộ. Nhưng xem chừng, những thông tin về Thụy có tiếng lạo xạo của đồng tiền, những tiếng nghi hoặc từ bạn hữu và cả những thói xấu của một người trong quan hệ với những người khác giới...Tất cả đã khắc họa gần như trọn vẹn nhân cách và năng lực của một người sớm nổi danh nhờ vào những mối quan hệ với phường "sống nhờ ăn vạ". 

Về phương diện hình ảnh không khó để nhận diện những người chụp ảnh chung với Thụy. Đó là những Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Phương Uyên...và những cá nhân trong tổ chức mang cái tên rất đầy tinh thần nhân đạo, tương thân tương ái: "Hội Bầu bí". Ông bà ta từng nói một câu rất hay và tôi cho rằng, dù thời hiện đại có những sự chuyển lay về cách hiểu, ngữ cảnh câu chuyện và cả những giá trị của cuộc sống thì việc đánh giá một con người qua những người bạn của anh ta luôn có chỗ đứng. 

Con người luôn sống trong những mối quan hệ do chính cá nhân đó thiết lập và thế giới xung quanh "chủ động" thiết lập với anh ta. Và trên một bình diện nhất định, đó chính là môi trường sống, có thể tác động, ảnh hưởng đến chính cá nhân đó; cho nên, dù những mối quan hệ đó chưa nói hết nhân cách, lối nghĩ hay tư tưởng của một người thì ít nhiều nó cũng tác động và ảnh hưởng. Đó là chưa nói, với một số cá nhân rất cá tính, họ sẽ từ chối thẳng thừng hoặc tìm cách thoái lui khỏi những mối quan hệ mà người đó biết rằng sẽ gây ra những sự hiểu lầm nhất định. Tuy nhiên, nếu ai đó nhìn vào những bức hình mà Nguyễn Tường Thụy chụp chung với những người bạn thì khó mà thấy được một sự "gượng ép" hay khó chịu trong đó. Nụ cười của Thụy cùng những cử chỉ thân mật đủ biết những mối quan hệ đó là tự nguyện và do chính anh ta thiết lập. 

Vì vậy, dù không muốn áp đặt nhưng linh cảm buộc tôi hiểu rằng, Nguyễn Tường Thụy cũng thuộc phường như những người bạn của ông. Đó là một Bùi Minh Hằng chuyên thói ăn vạ với những tiếng chửi rủa tục tĩu và cả những hành động tranh giành của cải đến táng tận lương tâm với những người thân cận và ruột rà của chính mình; đó là một nữ sinh viên với cái tên Nguyễn Phương Uyên với những cái phá cách với trò lố nhân danh biểu tình chống TQ để vu cáo, xuyên tạc chính sách của Nhà nước. Và nếu ai đó chứng kiến hành trình của Uyên chắc sẽ ấn tượng ngay với chi tiết, sau khi được hưởng sự khoan hồng từ pháp luật Uyên đã có một chuyến Bắc Tiến" mà địa điểm Uyên có thể trú chân không ngoài nhà Nguyễn Tường Thụy. Chính Nguyễn Tường Thụy đã "vui lòng" lãnh nhận vai trò là một "hướng dẫn viên" cho Uyên trong những cuộc dạo chơi đến các Đại sứ quán, lãnh sự quán và chính giới các nước có mặt tại Hà Nội. 

Nhưng chưa hết, đó cũng chỉ là những nét nổi chủ đạo của con người Thụy, những nét ngầm chưa được phát lộ nhiều.Ai cũng biết, dù tham gia Hội "Bầu bí" tương đối muộn nhưng Nguyễn Tường Thụy đóng vai trò là một thành viên tương đối tích cực. Mới đầu, các thành viên "Hội bầu bí" cứ ngỡ, vị nhà văn ở cái tuổi hoa niên ấy vô tư hoạt động mà không màng đến những lợi ích bởi như đã nói ở trên, ngoài những "công tác xã hội" ra (theo cách nói của Thụy) thì hắn không có lấy một cái nghề tử tế để sinh nhai. Vậy, gã lấy đâu ra việc lo cho cái khoản "cơm áo gạo tiền" mà có phải lo cho mình lão đâu, những miệng ăn là con, là cháu, là vợ đang há miệng ra ở nhà?

Với những bước dạo đầu khiến nhiều người ngả nghê và thuần phục, Thụy đã gây dựng được một niềm tin tương đối vững chắc và gã chờ một cái thời điểm chín muồi để ra tay. Nhưng có lẽ ngay từ đầu gã đã đánh giá sai những thành viên còn lại và gã cũng không thể nào hiểu nổi những đứa mà gã vẫn gọi là "những đứa trẻ ranh" không mất quá nhiều thời gian để nhận diện những hành động cướp tiền bẩn thỉu của hắn. Không những thế, khi chuyện ăn chặn tiền dân oan gắn với một con người cụ thể là Thụy thì những trò lố, những ân khuất mà chỉ có Lê Thị Công Nhân biết cũng đã thực hiện tương tự trước đó chuyển sang cho Thụy. "Nguyễn Tường Thụy ăn chặn tiền dân oan, 200 ngàn thì quyết toán 2 triệu, bị đám đàn em trong Hội này chơi ác, mồi cho dân oan tiết lộ ra khiến ông ta muối mặt xin trích 1,8 triệu trả lại quỹ"

Trong khi Lê Thị Công Nhân và đám đàn em thân bằng quý tộc của mình hả hê với nhưng món tiền do chiếm đoạt mà có để vi vu tậu nhà, mua xe và mặc sức mua sắm, tội lỗi còn lại đổ lên đầu cái gã già mà dại. "Nay lão bị đám đàn em check trực tiếp với đám dân oan mới tòi lói ra chiêu biển thủ 90% số tiền được lão thanh minh bằng chữ nhầm và hứa sẽ chuyển số tiền thừa 1.800.000 vào số dư tháng 5 (tức là bản thân lão đã quyết toán với hội hè xong xuôi cmn rồi, khi cộng đến món tiền đó, lão vẫn mặc định nó là 2 triệu, chớ không phải 200.000 đồng!)".

Sau vụ ăn chặn bất thành và bị phát giác đó gã cũng từ biệt luôn cái hội "Bầu bí" bởi đơn giản nơi đó không ai tiếp đón lão; nói không chừng, sự có mặt của gã vào bất cứ thời điểm nào cũng khiến những kẻ đàn em nổi máu gây chiến và ẩu đả. Mặc dù có hơi tiếc nhưng biết làm sao được khi mọi chuyện đã vỡ lỡ, gã chỉ trách mình dại, ở cái tuổi mà lẽ ra chỉ để cho người ta kính trọng, người ta tôn vinh thì chính gã đã bị mấy đứa trẻ chỉ vào hàng con, hàng cháu lão xỏ mũi. Đúng là không có cái nhục nào hơn cái nhục ê chề đó. Cho nên, dù không có một cuộc khai trừ chính thức nào nhưng Nguyễn Tường Thụy từ lâu không dám đưa danh xưng là thành viên Hội Bầu bí để trưng diện với thiên hạ. Đáng buồn hơn, từ sau sự việc đó gã đã làm cho  vợ và những đứa con của mình nhịn đói dài bởi gã không còn mặt mũi nào mà đăng đàn, viết bài như trước đây (dù không chuyên nhưng cũng đủ để nuôi sống bản thân và gia đình). Âu gã cũng đã biết được cái thân phận bị ghẻ lạnh đến cùng cực của chính mình. 



Mãi sau này thi thoảng bắt gặp Nguyễn Tường Thụy tham gia cuộc điều trần này, điều trần kia nhưng có vẻ khi đã có những "cú ngã" nhớ đời gã đã tập cho mình cái tính thận trọng. Gã đã âm thầm giao lưu với những Phạm Chí Dũng, những Ngô Nhật Đăng, Bùi Minh Quốc bởi lão nghĩ những kẻ có học thì cư xử cũng văn hóa hơn. Nếu có phát hiện những điều khuất tất từ gã chắc họ cũng im lặng thay vì oang oang như những người trong "Hội Bầu bí". Cũng kể từ thời điểm đó, Nguyễn Tường Thụy hoạt động sôi nổi hơn trong "giới báo chí". Gã trả lời nhiều báo đài quốc tế với những ngôn từ đã được đặt hàng. Và xem chừng thì gã nói nhiều hơn về những câu chuyện chính trị với những mỹ từ khó đổi như "dân chủ", nhân quyền" và tình anh em kết nghĩa với Bùi Minh Hằng cũng trở thành chủ để nóng để gã trưng diện với báo chí thế giới. 

Tất nhiên, với cái tài kể công và cũng khôn lỏi trong đánh bóng tên tuổi, Thụy không mất mấy công để cho những kẻ bên ngoài hiểu rằng, với những gì hiện có thì việc Thụy trở thành một ngọn cờ trong nước là chuyện không hề khó khăn và ngoài khả năng. Nhưng điều đáng nói hơn, vốn là một kẻ cơ hội nên khi có những dấu hiệu khả quan thì Nguyễn Tường Thụy đã có những động thái hết sức nhanh chóng. Sau cái thời điểm được Phạm Chí Dũng và Ngô Nhật Đăng gợi mời về việc tham gia vào "Hội nhà báo độc lập" thì Thụy là người sốt sắng hơn ai hết. Những chuyến ra Bắc vào Nam trở nên thường xuyên hơn. Mục đích của gã không ngoài những chức danh đứng đầu tổ chức sắp thành lập kia. 

Với một sự "nhiệt thành" hiếm thấy và nhất là đúng thời điểm cùng với chiêu trò lấy lòng những người sáng lập viên nên không mấy khó khăn lắm chúng cũng kết nạp gã vào hàng "công thần". Và cuộc bầu bán sắp tới việc sắp đặt nhân sự thì gã đã có thừa một chiếc ghế cứng trong đó. Sẽ là hợp lý nếu những người sáng lập kia phân công gã phụ trách miền Bắc bởi nhà của Nguyễn Tường Thụy đang ở Hà Nội nhưng họ đã quên mất có ai thèm tin Thụy đâu. Đến đây, tôi lại nghĩ ra một ý tưởng hay chăng "Hội nhà báo độc lập" giao cho Thụy một sứ mệnh phát triển tổ chức ngay trong các tờ báo lề phải?

Tags:

NHẠC SỸ TUẤN KHANH: KẺ VONG NÔ

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
13 nhận xét

Kính Chiếu Yêu


Sau lần xông pha trong trong vụ bạo động ở Bình Dương để đưa tin cho RFA, BBC… phối hợp với đám Chí Dũng, Quang Lập, Chênh, Thụy, Diện, Huệ Chi… kích động biểu tình, bị lên án, vạch mặt, tưởng rằng Tuấn Khanh đã im hơi lặng tiếng thì bây giờ bộ đôi hải ngoại, nội địa lại lên tiếng bằng cái loa Tuấn Khanh. Lần này được khởi động bằng “Di chúc Bắc Kỳ tự do” trên FB của hắn và ngay tức thì đám Lập què, BBC, RFA, RFI cùng các Blog, bleo đồng ca bình luận, tán thưởng.

Cái gì trong “Di chúc Bắc kỳ tự do” vậy? Đấy là một giàn hợp ca của những kẻ “vong nô” (từ mà Tuấn Khanh dùng) về "chia rẻ" và "tự do".

Kì thị vùng miền

Đấy là bài vỡ cai trị mà mồ ma thực dân Pháp đã áp dụng ở Việt Nam cách đây cả hơn thế kỷ nay được đám vong nô dựng lại.

Phép thử ban đầu là chia rẻ ở cấp độ nhỏ, cấp tỉnh. Ban đầu, nó được thử phản ứng bằng vài bài viết về các khu công nghiệp khát nhân công nhưng vẫn treo biền “No. Nghệ An, Hà Tĩnh, Thanh Hóa”. Vào lúc cuộc bạo động đập phá ở các khu công nghiệp Bình Dương, Sài Gòn… đang ở cao trào, Tuấn Khanh đã xông pha khắp nơi với một bản tường thuật ngụ ý đấy là cuộc bạo động do người Nghệ An, Thanh Hóa tổ chức, giật dây. Bị ném đá tơi bời, và sau một thời gian ẩn náu, Tuấn Khanh lại tung ra bài mới ở cấp độ cao hơn “Bắc Kỳ”, bọn “Bắc Kỳ 9 nút”“Bắc kỳ 2 nút” (số cộng của năm 54 và 75) nhân ngày 20/7/2014, kỷ niệm 60 năm vụ di cư của người miền Bắc vào Nam. Bài viết mới được tung ra, lập tức cả dàn đồng ca nói trên hòa thanh inh ỏi.

Ngu nhưng lại tỏ ra nguy hiểm, Tuấn Khanh tưởng có thể dựng lại thây ma “Chia để trị” của thực dân Pháp xưa kia là có thể làm tổn thương người Việt hai miền. Nhưng chúng đã nhầm vì dốt sử (Không biết đám này có phụ họa trong bản hòa tấu vừa rồi đòi phải bỏ học môn sử không). Ngày trước, để chia rẻ và làm suy yếu tình đoàn kết của người Việt, thực dân Pháp đã ép triều đình Huế chia nước Việt làm ba miền rồi tô nhượng Nam kỳ cho Pháp, đặt Bắc kỳ dưới sự bảo trợ của Pháp, chỉ cho triều đình có chút quyền hành bù nhìn ở Trung kỳ. Pháp đã thành công trong việc tạo ra tâm lý kì thị Bắc - Trung – Nam.

Bây giờ, những kẻ vong nô lại đang cố tạo ra bộ ba “Nam Kỳ”, “Bắc kỳ 9 nút” và “Bắc kỳ 2 nút”. Chẳng phải bỗng dưng mà chúng nghĩ ra trò này. Đấy là một âm mưu đã được nhen nhúm từ lâu và đã được thử nghiệm, nhất là vào các kỳ Đại hội Đảng, bầu Quốc hội sắp đến. Trên thực tế, chúng cũng đã gieo rắc được chút ít hoài nghi, kỳ thị.

Thực ra, chúng không khoét sâu vào chỗ đấy được, bởi vì chúng đâu có thuộc lịch sử. Vì rằng, rằng Đại Việt xưa chỉ đến Đèo Ngang. Đất phương Nam là đất mở cõi có nơi còn rất mới, chỉ hơn 300 năm. Người Nam kỳ bây giờ, cha ông họ chính là người Việt Bắc Kỳ di cư vào khai phá đất đai, lập nghiệp. Họ còn nhớ quê đến mức đặt tên con cũng chỉ đặt từ thằng hai trở đi, ngầm chỉ rằng, còn thằng cả đang ở Bắc để mà nhớ quê hương bản quán. Bây giờ, hậu duệ của họ chính là đám Tuấn Khanh nửa đấy, những kẻ đang rủa xả tổ tiên mình, chia rẻ họ hàng mình.

Đi tìm tự do

Cái này chắc là Tuấn Khanh chỉ đọc được từ bức ảnh chụp câu khẩu hiệu trên một chiếc tàu Pháp vào năm 1954 khi đang đón người Bắc di cư vào Nam rồi nói leo vậy thôi, chứ thằng nhóc sinh năm 1968 thì biết gì chuyện thời ấy mà phán xét.

Tuấn Khanh nói “60 năm của những người Bắc di cư vào Nam, cho tôi và thế hệ của mình được nhìn rõ họ hơn, nhắc tôi phải nói về một bản di chúc lớn, một bản di chúc vĩ đại mà hơn một triệu người từ bến tàu Hà Nội, Hải Phòng… mang đến cho cả đất nước. Bản di chúc cũng được lưu giữ trong mắt, trong lời nói của từng người Việt tha hương khắp thế giới: bản di chúc về tự do”.

Đám như Tuấn Khanh nào biết được trong hơn 1 triệu người ào ạt di cư vào Nam lúc ấy, đa số là giáo dân (78%) cùng với một bộ phận quan trọng của hàng giáo phẩm (3 giám mục, 618 linh mục). Đến cuối năm 1955, ở lại miền bắc còn 40% giáo dân (456 720 người) và 37% giáo sĩ (375 người). Họ ra đi chẳng phải với ý thức đi tìm tự do như đám Tuấn Khanh nhét vào đầu họ. Những người nông dân chất phác, nghèo khó, đói rách đó ra đi trước hết là với hy vọng kiếm được miếng ăn theo lời tuyên truyền “muốn có gạo theo đạo mà ăn”, “Chúa đã vào Nam”, cùng với nỗi sợ hãi “Cộng sản là cõng vợ, cõng con” mà bộ máy tâm lý chiến của Mỹ, Pháp và tay sai thực hiện. Một bộ phận trong họ ra đi là để trốn chạy sự nguyền rủa về quá khứ làm tay sai cho thực dân Pháp đô hộ, về lịch sử tiếp tay cho thực dân xâm lược.

Họ ra đi vì mắc vào âm mưu tạo dựng một chính quyền lấy Công giáo làm Quốc giáo do Ngô Đình Diệm, kẻ chống cộng quyết liệt đứng đầu. Chúng không hề ngượng ngùng khi nói về một xã hội tự do nhưng được xây dựng trên nền tảng của Công giáo. Đảng “Cần lao nhân vị” của họ Ngô chỉ dành cho Công giáo và ai là đảng viên của nó mới có cơ hội thăng tiến. Trong quân đội thì có hệ thống "cha tuyên úy” lo việc đức tin. Xung quanh các thành phố, thị xã trung tâm chính trị là hệ thống vành đai dân cư tính đồ công giáo. Luật 10/59 là dành riêng cho việc “đào tận gốc, trốc tận rễ”, tắm máu cộng sản. 

Họ ra đi vì hy vọng của đám chức sắc công giáo với tham vọng có thể lấy lực lượng giáo dân đông đảo, lấy hệ thống tổ chức công giáo làm xương cốt cho một thế lực chính trị chứ không phải vì đức tin. 

Trái với những gì người Mỹ, Pháp, Ngụy tuyên truyền, chính quyền Việt Minh đã cố gắng làm tất cả những gì có thể để níu kéo đồng bào mình ở lại. Từ những năm 1945-1947 tranh thủ được Công giáo là điều rất khó khăn nhưng Việt Minh vẫn làm. 

Hồ Chí Minh là người kiến trúc sư lớn của chính sách đoàn kết dân tộc đối với người Công giáo. Chính sách này đã mang lại kết quả ngay từ đầu tháng chín 1945, khi bốn vị giám mục Công giáo thừa nhận ông là chủ tịch chân chính của nước VNDCCH. Lên nắm chính quyền, ông không ngần ngại cử Nguyễn Mạnh Hà, người Công giáo, làm bộ trưởng Bộ kinh tế trong Chính phủ đoàn kết dân tộc đầu tiên. Trong phái đoàn Việt Nam sang thương lượng ở Fontainebleau, ông mời cả Nguyễn Đệ, người công giáo tham gia. 

Sự hiện diện của những nhà lãnh đạo cấp cao Việt Minh, Phạm Văn Đồng và Võ Nguyên Giáp, tại cuộc lễ tấn phong giám mục Lê Hữu Từ và lễ thành lập Liên Đoàn Công Giáo (không nằm trong Việt Minh) tháng mười 1945 ở Phát Diệm, cũng chứng tỏ ý muốn thu hút thiểu số Công giáo. Nhân dịp này, Hồ Chí Minh còn mời tân giám mục Phát Diệm Lê Hữu Từ làm Cố vấn Tối cao của Chính phủ. 

Không những thế, Việt Minh đã ban hành những chỉ thị nghiêm ngặt, cấm đoán mọi hành động xúc phạm tôn giáo, nhất là việc phá huỷ nơi thờ cúng, người phạm tội có thể bị xử tử hình. (Chỉ thị cấm xung công nơi thờ cúng vì mục đích chiến tranh số 413/TS, 14/7/1947). Đây là một cố gắng thực sự nhằm hạn chế bất hoà đối với người Công giáo. Năm 1949, uỷ viên nội vụ Nam Bộ Ung Văn Khiêm đã chỉ thị nghiêm cấm "mọi hành động phẫn nộ hay khiêu khích đối với người Thiên chúa giáo" 

Mỗi năm vào dịp Nô-en, bao giờ Hồ Chí Minh cũng gửi thư chúc mừng đồng bào Công giáo. Các báo cáo của bề trên dòng Thừa sai Paris (MEP), vốn chống đối Việt Minh, đều ghi nhận rằng, mặc dầu chủ trương tiêu thổ kháng chiến, Việt Minh vẫn tôn trọng nhà cửa của giáo hội, khác hẳn Quân đội Viễn chinh Pháp không ngần ngại chiếm đóng hoặc phá huỷ cơ ngơi của các tôn giáo. 

Những tư tưởng đó của Hồ Chí Minh vẫn được những người cộng sản sử dụng trong các chính sách tôn giáo của mình đến ngày nay.

Thế nhưng, tâm lý đám đông đã xô đẩy hàng vạn giáo dân ra đi trong nước mắt. Đấy là sự thật mà đám Tuấn Khanh trẻ ranh không thể biết được.

Đúng như Tuấn Khanh nói "Ở mọi miền, Nam hay Trung hay Bắc, người ta cũng đều có thể nhìn thấy kẻ vô lại trong giống nòi”. Trong lúc hàng triệu tín đồ Công giáo khắp cả nước đang toàn tâm thực hiện đường hướng mục vụ của Hội đồng giám mục Việt Nam: “Sống phúc âm giữa lòng dân tộc để phục vụ hạnh phúc của đồng bào” thì đây đó vẫn có những kẻ lội ngược dòng như Nguyễn Thái Hợp, Nguyễn Văn Lý, Lê Quốc Quân và Nguyễn Tuấn Khanh vậy thôi.

Đừng nghĩ có chút ảnh hưởng trong công chúng (như một số kẻ khác) là có thể tập tọe làm ngọn cờ chính trị. Giỏi lắm thì cũng chỉ đạt đến hạn ngạch kẻ vong nô mà thôi.

Tags:
 
Mõ Làng © 2013 | Designed by tai game mien phi