THÔNG TƯ 28/TT-BCA LÀ SỰ CỤ THỂ HÓA CỦA LUẬT LUẬT SƯ SỬA ĐỔI NĂM 2012 TRONG HOẠT ĐỘNG ĐIỀU TRA HÌNH SỰ

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
Wednesday, August 20, 2014 0 comments

Mẹ Đốp
So với những quy định trước đó về công tác điều tra Hình sự trong Công an nhân dân thì Thông tư 28/TT-BCA có rất nhiều điểm mới. Nhiều quy định bất cập, gây khó khăn cho triển khai công tác này trên thực tế đã được những nhà soạn thảo chú ý để bổ sung và hoàn thiện. Tuy nhiên, sức nóng của Thông tư không đến từ những đổi mới những cái vốn dĩ đã có xưa nay mà bởi những nội dung "mới toanh", chưa từng được đề cập trong các thông tư, Nghị định liên quan trước đây: Điều tra viên của các cơ quan điều tra có quyền được điều tra lại luật sư nếu xét thấy các hoạt động của Luật sư cản trở quá trình điều tra, làm rõ sự việc. 
Luật sư Trần Đình Triển: Trước khi phản đối Thông tư 28/TT-BCA nên bắt đầu từ Luật Luật sư sửa đổi năm 2012.
Nội dung này ngay từ khi ra đời thông tư đã chịu không ít những ý kiến phản hồi mang ý nghĩa trái chiều. Nhiều luật sư có tên tuổi như ông Trần Đình Triển - Phó Chủ nhiệm đoàn luật sư TP Hà Nội, Chủ nhiệm Văn Phòng Luật sư Vì dân, ông Trần Vũ Hải - Luật sư của Văn phòng Luật sư Vì dân đã liên tiếp đăng đàn cho việc ra đời của Thông tư 28 là "trái pháp luật". Và để viện dẫn cho những quy kết của mình thì hai vị luật sư này đã không ngần ngại khi cho rằng: "Văn bản của một Bộ đưa ra trong đó đặt điều tra viên lên trên luật sư là không được.". Thậm chí Luật sư Trần Đình Triển còn mổ xẻ nguyên nhân trực diện khi Bộ Công an cho ra đời Thông tư như sau: "Không thể vì lợi ích cục bộ hay quyền lợi của một nhóm nào đó mà đưa ra một văn bản cản trở lợi ích của dân tộc, của nhà nước, của Đảng". 

Rõ ràng, những phản ứng quyết liệt đó là điều rất dễ hiểu; thậm chí nếu không có phản hồi đó thì nên chăng giới luật sư đã không còn mặn mà với chính nghề nghiệp của chính mình. Họ còn quan tâm chứng tỏ Thông tư có một sức sống đặc biệt và những người làm công tác biên soạn sẽ không còn lo lắng sau khi Thông tư ra đời không có người quan tâm hay nó cũng chỉ là một văn bản ra đời cho có lệ vậy. 

Trước khi Thông tư 28/TT-BCA ra đời, giới luật sư Việt Nam đã có một giai đoạn dài hoạt động mà theo nhiều người cảm nhận thì họ không chịu bất cứ một chế tài nào từ pháp luật; hay nói theo ý tưởng của Luật sư Triển thì giới luật sư dường như đang được đặt trên pháp luật. Đây cũng là nguyên nhân giới luật sư với chiếc gậy là kiến thức luật pháp và những thứ quyền lợi đã được quy định rõ ràng trong luật tố tụng thực sự đã trở thành một thế lực mà không chỉ có cơ quan điều tra mà cả giới tội phạm phải e sợ. Để phục vụ quá trình bào chữa, minh oan hoặc làm giảm nhẹ tội cho "Thân chủ", cơ quan Điều tra đã nhận được không ít yêu cầu từ giới luật sư; khi thì họ yêu cầu được làm việc với bị can, lúc thì đòi được làm việc với những đối tượng liên quan....Và tất nhiên, thì những đòi hỏi đó sẽ không được đáp ứng được 100% vì những nguyên tắc mang tính khách quan trong quá trình điều tra, làm rõ tội danh của những đối tượng liên quan. Chỉ với việc tiếp xúc với cả bên "chính diện", "phản diện" là điều kiện để xảy ra những hiện tượng gây oan sai hàng đầu trong nền tư pháp tại nước ta: Hình thức thông cung, khai báo những nội dung đã được thống nhất (Điều này lại diễn ra đặc biệt phổ biến ở những vụ án có yếu tố đồng phạm). Hay nói cách khác, chỉ đưa ra một ví dụ liên quan đến việc luật sư yêu cầu cơ quan điều tra thì đã xuất hiện không ít những điều bất cập. Trong trường hợp những yêu cầu, đòi hỏi của luật sư không được cơ quan Điều tra đáp ứng vì những lí do khách quan thì đã xảy ra không ít những mâu thuẫn, thậm chí là xung đột giữa hai chủ thể mà lẽ ra chỉ diễn ra quá trình hợp tác, hỗ trợ nhau trong quá trình điều tra, làm rõ vụ việc. 

Trên thực tế, ngay từ đầu việc ra đời của giới luật sư gắn với việc thực hiện quyền con người trong quá trình áp dụng các biện pháp tố tụng. Theo đó, việc xuất hiện của Luật sư trong quá trình diễn ra tố tụng được xem sẽ làm giảm bớt những sai phạm không đáng có do Điều tra viên phạm phải trong thực hiện công vụ; giới luật sư sẽ chủ động phát hiện và đề nghị Tòa án nhân dân, Viện kiểm sát nhân dân xem xét những sai sót của Điều tra viên xét thấy những sai phạm đó ảnh hưởng đến việc kết tội và áp dụng chế tài xử phạt. Tuy nhiên, cùng với thời gian, hoạt động của giới luật sư bắt đầu xuất hiện những kẻ hở mà không ít cá nhân luật sư đã cố tình triệt để khai thác để mong muốn có được một kết quả nhẹ nhàng nhất cho thân chủ của mình. Và không ít tình huống để đạt được mục đích này mà một số cá nhân luật sư đã "can thiệp thô bạo" tới quá trình thực hiện công vụ của Điều tra viên, làm biến dạng thay đổi giá trị chứng minh của chứng cứ...; thậm chí còn sử dụng các chiến thuật nghiệp vụ để tác động, hướng lái các hoạt động của Điều tra viên theo hướng có lợi cho thân chủ của Luật sư. 

Mặc dù luật Luật sư đã ra đời từ năm 2006 và đã được sửa đổi năm 2012 để đáp ứng sự thay đổi cũng như quy định sát hơn đối với hoạt động của một nghề nghiệp mang tính đặc thù cao này. Điều 9 của luật Luật sư sửa đổi năm 2012 đã cập nhật tương đối đầy đủ và thể chế hóa "các hành vi bị nghiêm cấm" đối với giới luật sư trong quá trình hành nghề (Xem thêm: http://thuvienphapluat.vn/archive/Luat-Luat-su-sua-doi-2012-vb152713.aspx). Trong đó, mục a, b, c, e, g, Điều 9 luật Luật sư sửa đổi năm 2012 đã quy định cụ thể về một số hành vi của Luật sư có thể ảnh hưởng đến quá trình điều tra, làm rõ vụ việc, đối tượng liên quan của Điều tra viên (Những hành vi đã được in đậm sau đây): 
Điều 9. Các hành vi bị nghiêm cấm
1. Nghiêm cấm luật sư thực hiện các hành vi sau đây:

a) Cung cấp dịch vụ pháp lý cho khách hàng có quyền lợi đối lập nhau trong cùng vụ án hình sự, vụ án dân sự, vụ án hành chính, việc dân sự, các việc khác theo quy định của pháp luật (sau đây gọi chung là vụ, việc);
b) Cố ý cung cấp tài liệu, vật chứng giả, sai sự thật; xúi giục người bị tạm giữ, bị can, bị cáo, đương sự khai sai sự thật hoặc xúi giục khách hàng khiếu nại, tố cáo, khiếu kiện trái pháp luật;



c) Tiết lộ thông tin về vụ, việc, về khách hàng mà mình biết được trong khi hành nghề, trừ trường hợp được khách hàng đồng ý bằng văn bản hoặc pháp luật có quy định khác;

d) Sách nhiễu, lừa dối khách hàng;
đ) Nhận, đòi hỏi bất kỳ một khoản tiền, lợi ích nào khác từ khách hàng ngoài khoản thù lao và chi phí đã thoả thuận với khách hàng trong hợp đồng dịch vụ pháp lý;

e) Móc nối, quan hệ với người tiến hành tố tụng, người tham gia tố tụng, cán bộ, công chức khác để làm trái quy định của pháp luật trong việc giải quyết vụ, việc;

g) Lợi dụng việc hành nghề luật sư, danh nghĩa luật sư để gây ảnh hưởng xấu đến an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, xâm phạm lợi ích của Nhà nước, lợi ích công cộng, quyền, lợi ích hợp pháp của cơ quan, tổ chức, cá nhân.

2. Nghiêm cấm cơ quan, tổ chức, cá nhân có hành vi cản trở hoạt động hành nghề của luật sư. 

Cho nên, Thông tư 28/TT-BCA không phải là Văn bản đầu tiên thể hiện những hành vị bị cấm đối với luật sư. Thông tư 28/TT-BCA với danh nghĩa là cầu nối giữa luật Luật sư với quá trình tiến hành tố tụng đã cụ thể hóa những hành vi bị cấm đó khi gắn với những biện pháp ngăn chặn. Do vậy, nếu nói rằng, việc soạn thảo và ban hành Thông tư 28/TT-BCA là một hành động vội vàng của Bộ Công an thì thiết nghĩ những người đưa ra nhận định đó đã quá thiển cận khi tiếp cận những văn bản luật mà không thể có chuyện một luật sư thực thụ chưa tiếp cận khi nào. Có chăng chỉ xảy ra đối với những cá nhân không thực sự nghiêm túc với nghề nghiệp của chính mình. 

Với Thông tư 28/TT-BCA, Bộ Công an chưa bao giờ đặt Điều tra viên lên trên Luật sư. Cũng xin nhấn mạnh rằng trước khi có Luật Luật sư và Thông tư 28/TT-BCA thì Luật sư mới là chủ thể được đặt trên Điều tra viên. Và rõ ràng, nếu ai đó đọc kỹ nội dung của Thông tư liên quan đến điều khoản quy định, xác lập trường hợp "Điều tra viên được phép điều tra lại Luật sư" thì mới thấy hết tính tương tác của Quy định được thể hiện trong Thông tư: nếu xét thấy các hoạt động của Luật sư cản trở quá trình điều tra, làm rõ sự việc. Hay nói cách khác, bản thân hoạt động điều tra của Điều tra viên chưa thể tiến hành đối với chủ thể là Luật sư nếu Điều tra viên chưa có những căn cứ ban đầu khẳng định hoạt động của giới luật sư ảnh hưởng đến hoạt động điều tra của chính mình. Thông tư cũng không nói rõ là hoạt động đó được tiến hành đơn phương, bản thân giới luật sư cũng sẽ tham gia vào quá trình chứng minh "bản thân" mình không vi phạm, làm ảnh hưởng đến tiến độ, chất lượng điều tra của Điều tra viên. Như vậy, yếu tố tương tác nhất định giữa hai chủ thể đã được thiết lập và không có chuyện "Điều tra viên được đặt trên Luật sư" trong quá trình tố tụng. 

Với một quá trình được khép kín, minh bạch hóa, công khai hóa như vậy thì việc cho rằng: "Trong tố tụng hình sự có thể nói luật sư bào chữa là bên đối trọng với điều tra viên, đứng ở hai phía đối lập nhau mà lại trao quyền cho một bên được quyền nhận định phán xét bên kia đúng sai thì làm sao công tâm khách quan được" chứng tỏ người nhìn nhận đã thiếu công tâm, thậm chí đang cố tình đánh đồng sự việc để gây ra những sự hiểu nhầm không đáng có. Và nếu ai đó trong giới luật sư nói việc ra đời Thông tư sẽ khiến "Luật sư còn không bảo vệ được quyền lợi cho mình thì còn bảo vệ được cho ai?" thì e rằng, đó là những luật sư yếu về năng lực chuyên môn và không chấp nhận thay đổi, hành nghề trong một môi trường nhiều sự cạnh tranh hơn. 


Trở lại  với việc Luật sư Trần Đình Triển trả lời báo đài, đăng tải lời xin lỗi về việc Hội thảo tổ chức đóng góp ý kiến cho Thông tư 28/TT-BCA bị tạm hoãn vì lí do "có sự can thiệp của Bộ Công an đối với Ban quản lý Hội trường nơi Đoàn Luật sư Hà Nội đặt để tiến hành Hội thảo". Ông Triển cũng nhiều lần khẳng định: "Thông tư 28 của Bộ Công an trong đó cho phép điều tra viên lập hồ sơ luật sư là một văn bản "trái pháp luật"...nhưng nên chăng xem đó là chuyện đương nhiên của những chủ thể liên quan khi quyền lợi bị đụng chạm. Việc ông Triển tranh đấu âu đó cũng là chuyện hết sức bình thường bởi ông không chỉ đứng trên cương vị của một lãnh đạo ở một Đoàn Luật sư mạnh nhất nhì Việt Nam mà ông còn là Chủ nhiệm của một Văn phòng Luật sư uy tín tại thủ đô Hà Nội (Văn Phòng Luật sư Vì Dân). Nếu như những quy định tại Điều 09, Luật Luật sư sửa đổi năm 2012 chỉ dừng lại là một chế tài mang tính nghề nghiệp thì Thông tư 28/TT-BCA lại có một ý nghĩa đặc biệt hơn và dù không nói nhưng nó sẽ là một hệ lụy trực tiếp đối với những hành vi vi phạm được quy định trong Luật. Và đương nhiên, việc ảnh hưởng trực tiếp đến công việc của giới luật sư đã trở nên hết sức rõ ràng.



Tuy nhiên, thiết nghĩ giới luật sư nói chung, cá nhân ông Trần Đình Triển, Trần Vũ Hải cũng nên hiểu rằng, mọi sự phản biện suy cho cùng đều hướng đến những hiệu quả tích cực hơn và dĩ nhiên để đi đến đó nó cần có những căn cứ hợp lý. Hành động "cố đấm ăn xôi", lí luận cùn trong phản biện Thông tư 28/TT-BCA vừa qua sẽ chẳng mang lại điều gì ngoài việc làm tổn hại danh tiếng của các vị./.

Tags:

CÀNG CAO TUỔI NGƯỜI TA CÀNG NÓI NĂNG NHƯ KẺ MẤT TRÍ

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
2 comments

Kính Chiếu Yêu: 

Cũng định viết một bài về vị "ráo xư" này vì cách đây ít hôm tớ có đọc bài "Tác hại của tuyên truyền" của ráo xư trên Ba Sàm. Cứ ngờ ngợ vì rằng trước đây tớ rất mê những bài viết của ráo xư về y học và cách làm khoa học, không lẽ ráo xư lại viết ra một bài ngờ nghệch, tệ hại đến vậy? có ai đó trùng tên chăng? vậy nên trùng trình mãi. Nay bắt gặp bài này của Bao Bất Đồng mới vỡ ra đúng là sự thật. Và tớ đồng ý với Bao Bất Đồng.

Cua bò đường nhựa. 

"Việt Nam là phiên bản của Tàu, đặc biệt về tư duy": Theo GS Nguyễn Văn Tuấn (Australia): “Nói “tương đồng” thì có vẻ oai, chứ Tàu nó chỉ xem Việt Nam chỉ là một phiên bản của họ. Chính vì thế mà các quan chức Tàu có thể hống hách và ngổ ngáo trong các tuyên bố như là lời phán của cha mẹ dành cho con. Việt Nam có vùng vẫy hay suy nghĩ gì thì Tàu cũng đoán trước được, vì Việt Nam chỉ học từ Tàu thôi, và đâu có thầy nào (nhất là thầy Tàu) mà dạy cho trò 100% sở trường. Sự lệ thuộc ngoại bang nó ghê gớm ở chỗ làm cho dân tộc không còn tự chủ và độc lập trong suy nghĩ, và người ngoài nhìn vào với ánh mắt khinh thường.”
(Nguyễn Văn Tuấn – Một bản sao của Tàu)

                                                 ****
Các bạn có thể tin đây là phát ngôn của một vị giáo sư ?

Khoan đi vào vần đề chính của phát biểu , tôi thừa nhận rằng Việt Nam là một xã hội coi trọng người có chữ : một người có bằng cấp học vị , danh tiếng khi cất lời ( đôi khi rất chủ chuối và lố bịch ) thì phát ngôn của họ vẫn có một trọng lượng nào đấy. Cách đây hơn chục năm , khi đọc truyện ngắn của Azit Nexin "tại sao chú mèo cúp đuôi bỏ chạy" , tôi đã cười ngắt nghẻo vì cái thói cuồng người có chữ của dân Thổ Nhĩ Kỳ. Đại khái là có ông nhà văn nọ hấp hối , thấy trước mắt tối sầm nên thều thào "mở cửa ra" rồi nghẻo , chỉ có thế mà thiên hạ xúm lại mổ xẻ bình luận tán dương câu nói ấy. Tôi đã cười mấy anh Thổ để rồi giật mình nhận ra Việt Nam bây giờ chả khác Thổ Nhĩ Kỳ thập niên 80 là mấy. Ngày này năm trước xảy ra bút chiến giữa hai ông đại biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước và Dương Trung Quốc, có nhiều anh chị bênh ông Quốc thế này "ông ấy nói vậy là đúng còn gì , ông ấy là nhà sử học, là ĐBQH nữa". Ơ hay, nếu ông ấy nói cái gì cũng đúng thi người ta tổ chức ra Quốc Hội làm gì nhỉ? Xây cái đền đặt ông Quốc vào trong ấy mà thờ như dân Tây Tạng sùng kính Lạt Lai Lạt Ma cho rồi.

Bằng cấp , học vị ...gọi chung là "trí thức" trở thành cái giấy thông hành cho người ta gia nhập sân khấu chính trị,một sân khấu ồn ào nhiều màu sắc, hỉ nộ ái ố đủ cả với anh Diện Háng , anh Quang A , anh chu Hảo , anh Chi Bô- xít , anh Tai Ương ..Cái sân khấu ấy không đưa ra cái gì mới mẻ hơn các phát ngôn của Bùi Hằng , Mẹ Nấm Gấu hay nhà rân chủ "cú có gai" Thùy Trang Nguyễn, xứ "cộng Hòa Cali" nhưng được người ta đặc biệt chú ý , thậm chí cả báo chí cũng bê lên trang nhất. Sự khác biệt duy nhất giữa Bùi Hằng và "trí thức" khi chém gió chánh trị chánh em chẳng qua là ....Bằng Cấp!!!

Cái sân khấu nhộn nhịp ấy mang lại cho trí thức một thứ gọi là "danh tiếng". Quần chúng lao động như tôi khi biết danh một trí thức thì trí thức ấy phải có những đóng góp lớn lao cho nước nhà , có những cống hiến cho nhân loại làm rạng danh cho hai chữ Việt Nam. Tôi nhớ mặt , thuộc tên hết thảy trí thức trong cái sân khấu ấy nhưng ai vặn tôi họ đóng góp cái gì cho đất nước thì tôi chịu.

Trí thức, xét cho cùng là một người có trình độ chuyên môn về lĩnh vực nào đó chứ làm gì có ai tinh thông hết mội sự trên đời. Khi một trí thức nhảy sang bình luận chánh trị chánh em thì chắc gì họ đã hơn một một bình luân viên vỉa hè. Chỉ vài năm trước thôi, Giáo Sư Ngô Bảo Châu đã ngẫu hứng như thế và được báo An Ninh thế giới nhắc khéo. Thật ra giáo sư Châu với tuổi trẻ chưa đủ chín chắn để lường được cái hậu quả phát ngôn của mình được làng chống Cộng Cali tận dụng triệt để cho chiến dịch "Tố Cộng - Diệt Cộng" thời internet mà thôi. Chúng ta chắc chưa quên một vị giáo sư Nông Nghiệp bỗng nhiên đề xuất bỏ Tết Ta ăn tết Tay vì các lợi ích kinh tế - văn hóa - hội nhập gì gì đấy để rồi bị dư luận phản ứng , người ta yêu cầu giáo sư tính toán các giá trịnh tinh thần của Tết Ta là bao nhiêu , các lợi ích từ việc ăn tết Tây có bù lỗ được không .Giáo sư lặn mất...

Cái cách vị Gs Nguyễn Văn Tuấn bỗng dưng nhảy xổ sang chuyện chánh trị chánh em buồn cười và lố bịch hơn hai vị giáo sư kể trên rất nhiều. Hai vị ấy có chút hồn nhiên bộc trực , dẫu ý kiến họ có trớt quớt đi nữa người ta cũng không thấy xốn mắt như ông Tuấn. Nói của đáng tội , kiến thức lịch sử - chính trị của vị giáo sư này có khi thua anh xe ôm hay thợ hồ.

1945 ,Việt Nam tuyên bố độc lập thì Mao Trạch Đông còn bị Tưởng Giới Thạch dần cho xấc bấc xang bang thì ai mới là phiên bản của ai? Việt Nam và Trung Quốc trở thành nước độc lập - thống nhất (cái này anh Tàu chưa hoàn toàn) theo hai cách rất khác nhau. Họ là nước lớn , ngàn đời nay vẫn hống hách coi thường lân bang (như một thói quen), coi thường thì làm gì được nhau? Nếu có chút hiểu biết lịch sử thì ai cũng biết từ năm 1975 tới nay họ chẳng đạt được cái gì trong mưu đồ thôn tính Việt Nam cả. Việt Nam vẫn cứ là cục xương không gặm được ngay mồm họ. Rất nể vị giáo sư này vì khả năng ...nằm vùng trong Bộ chính trị hay văn phòng thủ tướng , ông ta dám quả quyết Việt Nam chỉ học từ Tàu, lãnh đạo bàn cái gì Tàu biết hết. (Khục ).

Tôi không biết người Mỹ , người Nhật ,người Nga , người Hàn... có khinh Việt Nam hay không , họ có khinh Việt Nam vì Việt Nam "học mỗi thầy Tàu" hay chăng nhưng tôi thấy rằng Vị giáo sư này đang Khinh Việt Nam. Tôi có niềm tin rằng khi nào Việt Nam còn chưa thành sân sau của Mỹ, không rập khuôn mô hình "dân chủ Mỹ" thì ông giáo sư này vẫn cứ khinh Việt Nam vì cái tội không chịu theo Âu - Mỹ. 

Là một người Việt Nam có lẽ ai cũng biết mấy cái tòa khâm sứ Pháp, chức danh "toàn quyền Đông Dương" là biểu tượng một thời dân tộc ta chịu kiếp nô lệ đắng cay, và đã hơn một lần các cường quốc mua bán trên lưng chúng ta. Một dân tộc đứng lên từ vũng bùn lầy thực dân, phá tan xiềng xích giành lại độc lập, đánh bại cả đế quốc Mỹ là nhờ học ...Thầy Tàu chăng? Hay giáo sư tin theo mấy anh Chống Cộng Cali rằng Trận Điện Biên Phủ là Tàu đánh Pháp chứ không phải Việt Minh? Việt Nam đuổi được giặc Mỹ, diệt trừ Polpot, đẩy lui bọn bành trướng Bắc Kinh, từng bước xây dựng quan hệ hợp tác kinh tế với nhiều nước - khu vực là nhờ thầy nào dạy? Và mới đây nhất Thầy nào dạy chúng ta đuổi được cái cột mốc biên giới HD981 ra khỏi vùng Đặc quyền kinh tế của chúng ta.

Với trí thức hợm hĩnh thích đá lộn sân nhằm kiếm danh kiểu này, blogger Doimat.vn nhận xét: "Mấy giáo sư ,tiến sĩ nhất là kiếm được tí danh ở nước ngoài thì cứ ngỡ mình đã là ngôi sao dẫn đường cho dư luận mà không biết được rằng thực ra họ giống như những thực thể mất cân đối trầm trọng nhưng lại cứ thích nói về phần khuyết trong hiểu biết của mình. Các ông có giỏi chuyên môn đến mấy nhưng khi lấn sân sang một lĩnh vực khác một cách vô trách nhiệm, mù quáng, tự cao tự đại thì chẳng khác gì tay thợ giỏi hoạn lợn nghĩ mình là bác sĩ chuyên khoa tiết niệu. "

Một đất nước có nhiều trí thức được đào tạo từ các nền giáo dục tiên tiến (Âu - Mỹ - Nhật ...) là một lợi thế trong công cuộc xây dựng đất nước nhưng sẽ là một thảm họa nếu như các tri thức ấy không có tâm và đủ tầm. Trí thức Việt Nam từ nước ngoài về chỉ có một tỷ lệ nhỏ thực sự được coi là trí thức có trí tuệ. Phần lớn họ mắc bệnh sùng bái Mỹ - Phương Tây. Họ tự cho rằng họ thuộc về một thế giới văn minh hơn đồng bào họ, văn minh hơn cả cái nền tảng văn hóa mà họ thừa hưởng từ các thế hệ trước. Họ không khác gì những con cua từ dưới ruộng bò ra đường nhựa và tưởng rằng mình thuộc về thế giới văn minh hơn hẳn giống nòi của mình. Thực chất họ chưa phải là trí thức, chưa có trí tuệ và kiến thức đủ để coi là trí thức. Nói nôm na bọn họ là trí thức dởm (ý kiến của bạn đọc Trần Vinh).

Một trí thức đúng nghĩa là phải bước ra thế giới học hỏi những cái gì hay ho của người ta rồi đem về đóng góp cho đất nước chứ không phải cậy mình "về từ thế giới văn minh" mà khinh rẻ đất nước , chà đạp lên các giá trị văn hóa tinh thần của dân tộc.

Tags:

Swing Copters: Game mới của cha đẻ Flappy Bird sắp ra mắt trong tháng 8

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
Tuesday, August 19, 2014 3 comments

Chuyên gia của Touch Arcade đã có cơ hội chạm tay chơi thử game mới có tên Swing Copters của Nguyễn Hà Đông. Game Swing Copters có đủ các tính năng "gây nghiện" như trò Flappy Bird và thậm chí dường như còn khó chơi "kinh khủng" gấp nhiều lần.

Hình ảnh được cho là trò chơi mới của tác giả Nguyễn Hà Đông. (Nguồn: appadvice.com)

Trong game mới, người chơi sẽ vào vai một chàng khờ có cánh quạt trên đầu. Game Swing Copters buộc bạn phải chạm nhẹ vào màn hình để "chàng khờ" bay từ mặt này sang mặt bên kia. Mỗi cú chạm ngón tay sẽ thay đổi hướng bay của bạn, và mục tiêu là tương tự: Bay qua càng nhiều cửa càng ghi nhiều điểm.

Theo kế hoạch, game này sẽ ra mắt ngày 21/8 và được download miễn phí, nhưng phiên bản thương mại có giá 0,99 USD sẽ được gỡ bỏ mọi quảng cáo.

Từ hồi tháng Năm, Nguyễn Hà Đông từng cho biết anh có kế hoạch đưa trở App Store trò Flappy Bird phiên bản nhiều người chơi. Hiện vẫn chưa thể biết Swing Copters có phải là game này. Tất cả vẫn còn nhớ, hồi tháng Hai, Nguyễn Hà Đông đã gỡ bỏ trò Flappy Bird vì nó quá "gây nghiện."

Xem trailer game Swing Copters:

Theo Tiin

Tags:

SỰ KHÁC BIỆT VỀ THỂ CHẾ CHÍNH TRỊ KHÔNG THỂ LÀM BÌNH PHONG CHO NHỮNG HÀNH ĐỘNG QUÁ KHÍCH, KHÔNG HỢP ĐẠO LÝ

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
7 comments

Chiềng Chạ
Sau sự việc một nhóm người biểu tình tại Campuchia có những hành động bất nhẫn khi đốt cờ Việt Nam, ngay lập tức Đại sứ Việt Nam tại Campuchia, Bộ Ngoại giao Việt Nam ra những lời tuyên bố phản đối cứng rắn. Theo đó, "Việt Nam cho là "hành động ngang ngược", xúc phạm tình cảm và phá hoại quan hệ truyền thống tốt đẹp giữa hai nước, đồng thời yêu cầu "xử lý nghiêm minh". Chính phủ Hoàng Gia Campuchia đã kịp thời có những phản hồi tích cực về sự việc theo hướng cho rằng: "Đốt cờ đỏ sao vàng trước đại sứ quán Việt Nam tại Phnom Penh hồi tuần trước, nói việc này "không hợp đạo lý" (unethical)"; Việc làm nói trên "không đại diện cho lập trường của Chính phủ Hoàng gia Campuchia". Tuy nhiên, điều đáng quan tâm là một số báo đài Quốc tế đang cố tình xuyên tạc, làm biến dạng lời phát biểu của người Phát ngôn Bộ Nội vụ Campuchia - Trung tướng Khieu Sopheak. 
Trung tướng Khieu Sopheak là phát ngôn viên của Bộ Nội vụ Campuchia. 

Với lối phản ánh 50% là sự thật và phần còn lại là sản phẩm của trí tượng tưởng và hư cấu, Đài BBC, một số Đài quốc tế như Châu Á tự do, Chân trời mới đã cố tình xuyên tạc những lời phát biểu của người Phát ngôn Bộ Nội vụ Campuchia. Bên cạnh phản ánh đúng sự thật (việc này "không hợp đạo lý" (unethical)) thì các Đài này còn thêm vào đó cụm từ "nhưng không phải chuyện lạ" và lấy minh chứng hành động tương tự đã xảy ra khi "Ngay tại Việt Nam gần đây trong các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc về tranh chấp biển đảo người biểu tình cũng đốt cờ Trung Quốc". Với một cách diễn đạt theo hướng cho qua những chuyện đã qua, các cơ quan báo đài này một lần nữa lại dẫn dụ để đưa Trung Quốc trở thành một chủ thể để so sánh. Đây cũng là một cách để cho rằng, mối quan hệ Việt Nam - Campuchia đang không khác gì Việt Nam - Trung Quốc trong quãng thời gian vừa qua. 

Rõ ràng, đang có một sự đánh đồng không hề nhỏ giữa hai mối quan hệ song phương này; trên thực tế mối quan hệ giữa Campuchia - Việt Nam đã, đang chứng kiến không ít những thăng trầm liên quan khu vực lãnh thổ Nam Bộ của Việt Nam nhưng xin nhấn mạnh rằng, đó chỉ là những sự bất đồng được khởi xướng từ một bộ phận thiểu số những người dân tại nước này, những người ủng hộ và đi theo đường hướng của Đảng cứu quốc đối lập và nằm trong chiến lược thu hút sự ủng hộ để hiện thực mưu đồ giành địa vị lãnh đạo đa số tại quốc gia này của Chính đảng đối lập này. Chính phủ hoàng gia nước này cũng từng nhấn mạnh đó không phải là lập trường của mình và họ lên án những hành động gây sự hiểu nhầm cũng như xâm hại những lợi ích của Chính phủ, người dân Việt Nam tại đây. Cho nên, sẽ là khiên cưỡng và không công bằng nếu xem những bất đồng mang tính thiểu số, của một bộ phận người dân bị kích động kia chính là ý chí, quan điểm của Chính Phủ và đại đa số người dân Campuchia; gián tiếp ảnh hưởng đến mối quan hệ truyền thống được thế hệ lớp lớp người dân Campuchia, Việt Nam vun đắp và xây dựng. 

Không ai có thể phủ nhận sự khác biệt về "hệ thống chính trị của Campuchia và Việt Nam. Nhưng không thể lấy đó làm dấu mốc, căn nguyên để nói rằng "việc đốt cờ là một phần của quyền tự do biểu đạt được nhà nước cho phép"; "nếu được thực hiện trong một cuộc biểu tình hợp pháp thì có thể chấp nhận được" và "Ông cũng nói hành động của người biểu tình sẽ không ảnh hưởng quan hệ Việt Nam-Campuchia, vì họ đơn giản chỉ thể hiện quan điểm của mình trong một xã hội dân chủ". Cho đến nay, trên thế giới đã xuất hiện không ít những điểm chung dù cho có không ít sự khác biệt. Trong đó, dù chấp nhận và cho phép người dân biểu đạt ý kiến và nguyện vọng của mình đến đâu thì nó đều phải đặt trong một khuôn khổ nhất định và đa số các quốc gia này đều lấy quy định trong pháp luật làm hành lang cho nền dân chủ tự do đó. Campuchia tồn tại hệ thống Chính trị đa đảng nhưng không có nghĩa họ cho phép tồn tại nền dân chủ tự do không có một khuôn khổ nào bởi, bất kỳ một nhà nước nào muôn tồn tại lâu dài đều có những nguyên tắc tự bảo vệ mình; những gì đã diễn ra tại hàng loạt các quốc gia Trung Đông, Bắc Phi có thể đã cảnh tỉnh không hề nhỏ cho những xu hướng tự buông xuôi hay huyễn hoặc chính mình trong khái niệm tự do trong khuôn khổ. Chính vì vậy, cho dù xem xét hành động đốt cờ kia trong bối cảnh của một cuộc biểu tình hợp pháp hay "quan điểm của mình trong một xã hội dân chủ" thì không thể nói nó không ảnh hưởng tới quan hệ Việt Nam - Campuchia vì nói như vậy không khác gì cái cách cho phép người dân của mình đốt cờ người khác công khai rồi xoa dịu chính những quốc gia đó với những nguyên nhân như trên; nếu có chuyện hành xử như trên thì không khác gì Chính phủ Campuchia đang cố tình dung túng cho những hành động bất chấp đạo lý, coi thường pháp luật vừa qua. 

Cũng như nhiều nước trên thế giới, Campuchia đang gia nhập sâu vào xu thế toàn cầu hóa, quốc tế hóa và đương nhiên việc thể hiện mình mình là một thành viên có trách nhiệm luôn được xem là nhu cầu chính đáng và quan trọng hơn hết thảy. Việc đốt cờ trên đang được xem xét là một trong những việc làm tổn hại không nhỏ tới một hình ảnh Campuchia thân thiện và hiếu khách. Sẽ chẳng có Quốc gia nào dám khuyến khích công dân, Nhà đầu tư nước mình kinh doanh, đầu tư vào Campuchia nếu chuyện đốt quốc kỳ của nước khác trở nên bình thường và sau đó được ngụy biện cho đó là cách thể hiện dân chủ của người dân. 

Chính phủ Việt Nam đã thể hiện những quan điểm cứng rắn nhưng trên cơ sở hòa bình trong cách xử lý sự việc vừa qua. Hi vọng với những gì đã được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhắn gửi tới Chủ tịch Quốc hội Campuchia Heng Samrin và với những gì đã được tướng Khieu Sopheak phát biểu Chính phủ, Nhà nước Campuchia sẽ tạo ra niềm tin không chỉ cho Việt Nam mà còn nhiều nước trên thế giới. Chúng ta hãy xem sự bày tỏ của Chủ tịch Heng Samrin là điềm tốt cho những gì sắp sửa diễn ra: "Campuchia hết sức lấy làm tiếc về hành động biểu tình và đặc biệt là việc đốt cờ Tổ quốc Việt Nam. Đây là hành động của một nhóm đối tượng quá khích, bị kích động bởi một số phần tử không hiểu biết về lịch sử hai nước và mong Chính phủ và nhân dân Việt Nam hết sức thông cảm. Quốc hội Campuchia hết sức bất bình về hành động này, đồng thời Campuchia đã có các biện pháp mạnh mẽ để xử lý những hành vi và đối tượng và sẽ cố gắng hết sức, bằng luật pháp để từng bước hạn chế tối đa, ngăn chặn những hành động bạo lực và những hành vi tương tự tái diễn". " (Theo Chủ tịch Heng Samrin)./.

Tags:

TỪ VỤ "GÁI MIỀN TÂY" BÀN VỀ QUẢN LÝ BÁO CHÍ VÀ NGHỊ ĐỊNH 159/2013-NĐ-CP

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
8 comments

Theo Thanh Tùng Nguyễn/LỀU BÁO

Sự kiện Bộ Thông tin và truyền thông (gọi tắt là bộ 4T) xử phạt tờ Trí Thức Trẻ vì bài viết "Gái miền Tây và 3 chữ N nổi danh thiên hạ" với mức phạt tối đa (đình bản 3 tháng và phạt hành chính 207 triệu đồng) quả là "tiếng sấm giữa trời quang" trong tình hình báo chí, nhất là báo điện tử, nước nhà hiện nay như một mớ hổ lốn rác rưởi với nhiều người làm báo khiến người ta có cảm tưởng là một đám ô hợp. Việc tờ báo "Trí thức trẻ" bị phạt là không hề oan nhưng nó lại khiến dư luận thắc mắc về việc: thế bộ 4T đã làm gì với bao nhiêu trường hợp vi phạm trước đó?


                    Bài viết đăng tải trên Báo Điện tử Tri Thức Trẻ trước khi bị báo này gỡ bỏ

Nói về việc vi phạm các quy định trong hoạt động báo chí trong thời gian vừa qua thì chúng tôi có thể liệt kê ra hằng hà sa số (ngay trên leubao.vn này cũng có đầy đó thôi!), nếu chiếu theo những gì được quy định trong LUẬT XUẤT BẢN (19/2012/QH13). Xin trích dẫn dưới đây "Những nội dung và hành vi bị cấm trong hoạt động xuất bản":

Điều 10. Những nội dung và hành vi bị cấm trong hoạt động xuất bản

1. Nghiêm cấm việc xuất bản, in, phát hành xuất bản phẩm có nội dung sau đây:

a) Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc;

b) Tuyên truyền kích động chiến tranh xâm lược, gây hận thù giữa các dân tộc và nhân dân các nước; kích động bạo lực; truyền bá tư tưởng phản động, lối sống dâm ô, đồi trụy, hành vi tội ác, tệ nạn xã hội, mê tín dị đoan, phá hoại thuần phong mỹ tục;

c) Tiết lộ bí mật nhà nước, bí mật đời tư của cá nhân và bí mật khác do pháp luật quy định;

đ) Xuyên tạc sự thật lịch sử, phủ nhận thành tựu cách mạng; xúc phạm dân tộc, danh nhân, anh hùng dân tộc; không thể hiện hoặc thể hiện không đúng chủ quyền quốc gia; vu khống, xúc phạm uy tín của cơ quan, tổ chức và danh dự, nhân phẩm của cá nhân.

Thậm chí theo Nghị định 159/2013/NĐ-CP của Thủ tướng Chính phủ, có hiệu lực từ ngày 1/1/2014 thì phạm vi phạt hành chính đối với những vi phạm về nội dung thông tin còn "rộng mở" hơn:


Nếu chiếu theo nghị định này thì có lẽ các cán bộ bộ 4T sẽ mỏi tay gõ văn bản phạt hàng loạt các trang tin điện tử đang nhan nhản trên môi trường thông tin mạng Việt Nam, mặc dù có những quy định mà một người ngoài ngành luật như tôi còn thắc mắc. Chẳng hạn như theo điểm b, khoản 6, điều 8 của Nghị định ghi là: "Đăng, phát thông tin gây phương hại đến lợi ích quốc gia hoặc gây mất đoàn kết dân tộc.". Thế nào là "gây phương hại đến lợi ích quốc gia"? hoặc thế nào là "gây mất đoàn kết dân tộc"?. Không rõ là có văn bản hướng dẫn nào dưới Nghị định này để quy định rõ ràng về điều này?

Chiếu theo trường hợp của Trí Thức Trẻ thì họ bị phạt vì "gây mất đoàn kết dân tộc" bởi họ đăng tin nói xấu về phụ nữ miền Tây. Cũng có lý! Với cùng một tiêu chí như vậy, vẫn có những trường hợp mà tôi đánh giá là nghiêm trọng không hề kém vẫn "nhởn nhơ" trêu ngươi dư luận. Xin kể ra đây vài trường hợp như:

1. Báo Phunutoday, bản quyền và phát triển bởi Công ty cổ phần Truyền thông Kết Nối Sáng Tạo, một trong những trang tin được dư luận đánh giá là rác rưởi nhất làng báo Việt, cũng có những bài viết gây phẫn nộ không kém bài về "gái miền Tây" của Trí Thức Trẻ.

- Năm 2012, Phunutoday đăng bài "Cách sống của dân tỉnh lẻ làm bẩn Hà Nội" tại đường link "http://www. phunutoday.vn/xa-hoi/doi-song/201207/Cach-song-cua-nguoi-tinh-le-lam-ban-Ha-Noi-2167835" đã gây nên sự rạn nứt không nhỏ trong mối quan hệ giữa "người Hà Nội" và "dân ngoại tỉnh". Sau đó, bài báo này bị bóc mẽ là trò "nhà báo láo" bởi chính những người trong cuộc. Những tưởng chủ quản báo này sẽ "ăn năn" nhưng không ai có thể ngờ đến sự trơ trẽn tột cùng của họ: thay đổi tên nhân vật, đổi tên bài viết, rút bỏ ảnh nhân vật và đăng lại thành một bài khác với tiêu đề "Tôi nuối tiếc cho một Hà Nội văn minh, lịch sự" (http://phunutoday.vn/doi-song/toi-nuoi-tiec-cho-mot-ha-noi-van-minh-lich-su-15585.html)!!!


- Tháng 11/2013, Phunutoday có bài viết "Đừng bao giờ lấy gái Bắc làm vợ!", đăng lại của Megafun - trang tin trực thuộc Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam. Xét về nội dung thì chẳng khác gì mấy so với bài của Trí Thức Trẻ, tức là cũng xúc phạm phụ nữ và chia rẽ vùng miền. Hai báo này có lẽ là "giật mình" với sự kiện của Trí thức trẻ nên đã xóa các bài viết này nhưng các bạn có thể xem lại tại đâyđây.


2. Các bài viết mang tính kỳ thị dân vùng Thanh - Nghệ. Từ một tờ thông báo tuyển dụng của một cơ sở kinh doanh nào đó ở Hà Nội, "không lấy: Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh", các báo đã liên tục bươi móc, dồn dập đưa tin về sự kỳ thị đối với người lao động Thanh - Nghệ khắp trong Nam ngoài Bắc với những thông tin khó lòng kiểm chứng. Điều này khiến cho dư luận hình thành nên một nỗi ám ảnh ảo về việc kỳ thị vùng miền, dẫn đến bộc phát trên các diễn đàn mạng hình thành các nhóm, các cá nhân chuyên đi lấy việc kích động phân biệt vùng miền làm trò câu khách. Có thể nói, nếu việc kỳ thị vùng miền vốn là một đốm lửa nhỏ thì chính những bài viết trên các báo là nguồn củi khô ném vào đốm lửa đó.

Chưa dừng ở đó, khi sự kiện bạo loạn ở Bình Dương xảy ra, các thông tin ban đầu của một số báo đưa ra cũng xoáy vào trách nhiệm của những người lao động Thanh - Nghệ. Thậm chí, một "người của công chúng"nhạc sỹ Tuấn Khanh, trong vụ việc này cũng tranh thủ tung ra những thông tin sặc mùi kích động kỳ thị vùng miền, vu cáo công an và người Thanh Hóa, Nghệ An trên blog cá nhân mình qua loạt bài "Đi giữa dòng bạo động". Xin trích dẫn từ trong một bài viết ngắn với vô số đoạn nói về người Thanh Hóa, Nghệ An như dưới đây:

“Bất ngờ tôi thấy Thy và Văn bỏ xe chạy vào đón tôi. Tín hiệu từ bên trong đã được truyền ra, giờ đây hơn 70-80 người cầm hung khí đón tôi ở cửa với ánh mắt đầy sát khí khiến Thy và Văn phải nhảy vào kèm tôi ra. Nhưng dường như không kịp rồi. Một thanh niên tóc nhuộm vàng, mặt không thể là công nhân, nhìn mặt tôi, hỏi lớn bằng giọng Thanh Hóa “Này, này, chú kia!”.”

“… Vừa chạy vừa điểm lại các sự kiện, Văn nhắc tôi rằng phần lớn những người có vẻ như chỉ huy, hướng dẫn mọi người. đều chạy trên các xe có biển số 36 – số Thanh Hóa. Tôi sực nhớ đến một người bạn ở Bình Dương đã nhắn tin nói với tôi về các cuộc bạo động xảy ra, một cách buồn phiền rằng “người Bình Dương không tệ như vậy, phần lớn các người gây bạo loạn đều đi xe số ba mươi mấy”. Quả là như vậy thật. Những người chạy trên những chiếc xe có số như 36, đều trang bị kỹ lưỡng bằng ống sắt, xà beng, cờ trống… như một cách có tính toán trước.”

“… Rồi đột nhiên một giọng Trung Bắc, kiểu giọng Nghệ An hét lên “vào đập đi anh em”. Cả đoàn người bị kích động rú ga tràn vào sân công ty, ập đến mọi nơi. Tiếng thùng gõ rầm rập. Người bảo vệ im lặng, nép mình, lùi lại. Thậm chí anh ta không dám nhìn theo những người cầm đầu vì sợ mang vạ.”

“… Một người giọng Thanh Hóa, đứng trên yên chiếc xe số 36, hét vào cửa sổ cho đám đông phá, đập hiệu quả hơn. “Đồng hồ kìa, bảng viết bằng kính kìa, đập hết đi”. Anh này hét lớn, phụ họa ngay sau đó là những tiếng xổn xoảng vang lên khắp nơi. …Hủy diệt là một mệnh lệnh rất rõ ràng, mà không phải người Việt bình thường nào đi theo đám đông cũng dám làm.”

“Một trong hai người mặc áo bộ đội thấy chúng tôi tách đoàn, đã chỉ gậy vào chúng tôi, hét lên, giọng Thanh Hóa “đi hướng này”.”
                                                   ***
Nói về nghị định 159, chúng ta có thể thấy nói khá chi tiết về các lỗi khác nhưng những lỗi thuộc về "tuyên truyền chống phá Nhà nước", "kích động chiến tranh", "gây hận thù giữa các dân tộc và nhân dân các nước; kích động bạo lực; truyền bá tư tưởng phản động", "xuyên tạc sự thật lịch sử, phủ nhận thành tựu cách mạng; xúc phạm dân tộc, danh nhân, anh hùng dân tộc" lại được thể hiện một cách mơ hồ bằng dòng chữ: "gây phương hại đến lợi ích quốc gia". Có lẽ chính vì thế mà thời gian vừa qua, các "lều báo" được thả cửa, tự tin "bắn phá" lĩnh vực này!?

Như trên đã nói, nếu không có một văn bản hướng dẫn cụ thể nào thì đây rõ ràng là một chuyện rất lạ lùng trong nghị định 159 này. Một lô một lốc những hành vi tương đối cụ thể được quy định trong luật Xuất bản lại được tóm gọn vỏn vẹn trong một cụm từ trong khi lý ra các văn bản dưới luật cần phải diễn giải rõ hơn về những điều luật quy định. Phải chăng những người có trách nhiệm tin tưởng rằng trong thời điểm hiện nay, việc "gây phương hại đến lợi ích quốc gia" là không đáng kể nên không cần phải nói nhiều về nó? Trên thực tế thì sao? Hàng loạt những bài viết mang tính "kích động chiến tranh", "gây hận thù giữa các dân tộc và nhân dân các nước" được núp bóng dưới danh nghĩa "bài Trung" xuất hiện nhan nhản trên các trang báo. Các "lều báo" cũng thi nhau khua môi múa mép về đề tài Hoàng Sa để tìm cách vinh danh chế độ ngụy quyền bằng chính những bài viết cắt tỉa từ các tài liệu tâm lý chiến của chế độ Sài Gòn xưa kia, đồng thời tìm mọi cách để xuyên tạc vai trò lãnh đạo của Đảng CSVN trong cuộc chiến tranh chống lại Trung Quốc tại biên giới phía Bắc. Thậm chí, một số báo đã từng dành riêng chuyên mục cho những người đã công khai chống phá lý tưởng xây dựng XHCN ở nước ta như ông Nguyễn Quang A,...

Không chỉ ở diễn đàn trong nước, nhiều cá nhân - nhóm người trong nước hiện nay còn công khai đăng đàn tại các tờ báo nước ngoài để ngang nhiên công kích chính quyền, nhà nước CHXHCN Việt Nam cũng như bôi nhọ tư tưởng chính trị mà đất nước đang theo đuổi. Lấy ví dụ như ông nhạc sỹ Tuấn Khanh trong bài viết "Vì sao gây bạo động ở Bình Dương?" đăng trên BBC Việt ngữ đã ngông cuồng thể hiện hầu hết những gì mà cụm từ "phương hại đến lợi ích quốc gia" đã cố gói ghém bằng những ngôn từ quy chụp, võ đoán đầy ẩn ý:

"Chắc chắn là những thành phần chủ hàng-chủ hoà với Bắc Kinh, từ ngày 14/5, bắt đầu có thể lên giọng về chuyện nên hoà hoãn với Trung Cộng để đối phó nội loạn, cũng như tập trung bảo vệ chế độ.
Những kẻ bán nước giấu mặt có thể sẽ giành quyền đàm phán với Bắc Kinh lúc này với lộ trình quỳ gối đã được viết sẳn.
Những cuộc trấn áp ra oai sẽ xuất hiện trong nước với tần suất mới. Những người yêu nước chống Trung Quốc và chống những kẻ bán nước sẽ bị đặt ra ngoài vòng pháp luật trong một vòng vây tăm tối mới."

"Trong những bài báo bị rút xuống vội vã của Nhà nước Việt Nam, người ta tìm thấy chi tiết bất thường về việc vài mươi người dẫn đầu rất hung hăng, luôn cầm cờ đỏ sao vàng như một cách để giới thiệu rõ mình là người Việt Nam. Đó là những người lạ mặt, được dân chúng trong vùng xác nhận, và họ luôn kích động mọi người đập phá, xô ngã mọi thứ."

"Điều gì đang diễn ra, ồn ào nhưng rất bí ẩn? Đã có không ít đồn đoán về chuyện ai là người đứng sau các cuộc bạo động chỉ có lợi cho Trung Quốc và những kẻ chủ trương bán nước này.
Nhưng dù là ai, cuộc trình diễn bất thường này đang cho rất nhiều người Việt một cảm giác lạnh sống lưng về hai chữ "mua chuộc", và cảm giác của một quốc gia đứng trước bờ vực xâm lăng, mất nước, chưa bao giờ hiện rõ như lúc này."

Vậy phải chăng các nhà quản lý đã quá lơ là trong việc kiểm soát báo chí nói chung và bỏ lỏng lĩnh vực "nhạy cảm" về chính trị - lịch sử nói riêng trong thời gian vừa qua? Cũng qua trường hợp của ông Tuấn Khanh trên đây, tôi thắc mắc không rõ đã có điều nào trong các văn bản pháp luật quy định chế tài về việc cá nhân - tổ chức đăng thông tin thất thiệt hoặc "phương hại đến lợi ích quốc gia" trên các phương tiện truyền thông nước ngoài hay chưa?

Tất nhiên trong thời đại thông tin bạt ngàn, dồn dập như muỗi rừng U Minh thế này thì việc các cơ quan chức năng có thể xử lý tất cả các bài báo, hành vi sai phạm của cá nhân tác giả và các tờ báo là chuyện bất khả thi. Nhưng hy vọng với "phát pháo lệnh" trong vụ Trí Thức Trẻ này, những người có trách nhiệm sẽ tích cực và mạnh tay hơn nữa trong việc lập lại kỷ cương, làm trong sạch nền báo chí truyền thông nước nhà. Bên cạnh đó, cũng hy vọng rằng các cơ quan chức năng cũng xem xét lại những vấn đề còn bất cập trong nghị định 159 và việc "cõng rắn cắn gà nhà" trên báo chí nước ngoài của một số người trong nước.

@Nguyễn Thanh Tùng

Tags:

KHÍA CẠNH KINH TẾ CỦA XÃ HỘI DÂN CHỦ

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
Monday, August 18, 2014 10 comments

Mõ Làng

Thế nào là dân chủ và vì sao dân chủ lại có sức hấp dẫn đến vậy. Trước hết, về bản chất, đấy là quyền tự do cá nhân, là sự tôn trọng cá nhân con người, được đảm bảo bởi sự tồn tại của nhà nước pháp quyền. Với ý nghĩa cao đẹp đó, đa số các quốc gia đều hướng đến nền dân chủ như là hình thức cai trị đáng mơ ước nhất. 

Vậy thì tại sao dân chủ lại còn ít phổ cập đến thế, trên thế giới có quá ít những nước được xếp hạng là những nước dân chủ và người ta vẫn phải miệt mài đi tìm dân chủ, đấu tranh cho dân chủ? Nhưng cũng không ít người ngạc nhiên khi có nhiều quốc gia, với sự trợ giúp của quốc gia khác, đã thiết lập và xây dựng nền dân chủ suốt cả chục năm rồi mà vẫn thất bại. Iraq chẳng hạn, sự trở lại của những người hồi giáo cực đoan lần này xem ra việc thiết lập lại nền dân chủ sẽ vô cùng khó khăn.

Có thể nói ngay rằng, nền dân chủ chỉ được xây dựng trên những điều kiện nhất định. Nếu liệt kê ra thì có một số điều kiện như:

Thứ nhất, phải có một số điều kiện kinh tế và xã hội nhất định thì dân chủ mới có thể hình thành và hoàn thiện được;

Thứ hai, trong xã hội phải có một số giá trị đạo đức phổ quát nhất đinh mà nếu thiếu chúng thì dân chủ không thể tồn tại được;

Thông thường, cai trị bằng các biện pháp dân chủ thì khó khăn hơn cai trị bằng các biện pháp độc tài, nhất là ở những nước có xuất phát điểm thấp. 

Vậy, các điều kiên kinh tế - xã hội của chế độ dân chủ phải như thế nào?

Cần nhớ rằng, sự tồn tại của nền dân chủ bao giờ cũng đi kèm với trình độ phát triển cao của các điều kiện kinh tế - xã hội. Khi nói về những giai đoạn phát triển sau này của nền dân chủ, chúng ta cũng lại sẽ nhấn mạnh rằng các chế độ dân chủ bao giờ cũng kèm theo sự tự do tương đối về kinh tế.

Nhiều người cho rằng, chính trị và kinh tế là hai lĩnh vực khác nhau, giữa chúng không có mối liên hệ nào, tự do cá nhân là vấn đề chính trị, còn sự đảm bảo về vật chất là vấn đề kinh tế và mọi chế độ chính trị có thể phù hợp với mọi thể chế kinh tế. Không hẳn như thế, kinh tế và chính trị gắn bó mật thiết với nhau và mỗi chế độ chính trị chỉ có thể phù hợp với một thế chế kinh tế mà thôi.

Cũng vì thể, chế kinh tế có ảnh hưởng đến quá trình phát triển của xã hội tự do. Một mặt, tự do kinh tế có thể được coi là một phần của tự do theo nghĩa rộng nhất của từ này, cho nên tự do kinh tế phải là mục đích tự thân. Mặt khác, tự do kinh tế là phương tiện của tự do chính trị vì thể chế kinh tế có ảnh hưởng đến việc tập trung hay phân tán quyền lực. 

Nhiều nhà khoa hoc đã tự coi tự do kinh tế và sở hữu tư nhân là cơ sở của nền dân chủ. Nhưng xin các bạn đừng hiểu rằng đây không phải là sự bình đẳng về kinh tế (ăn chia) mà là quyền bình đẳng về tự do kinh tế (muốn làm gì). 

“Bình đẳng về kinh tế” và : quyền “bình đẳng về tự do kinh tế” khác nhau như thế nào?

Bình đẳng về kinh tế là sự phân phối một cách bình quân về vật chất và thu nhập được của nhà nước, ví dụ như bằng nhau hay gần bằng nhau về tiền lương, đánh thuế vào bộ phận này để chia cho bộ phận kia…

Quyền bình đẳng trong lĩnh vự kinh tế là sự tự do lựa chọn trở thành viên chức nhà nước, công nhân hay doanh nhân. Hay nói cách khác, là quyền tự do chọn con đường làm kinh tế cho mình.

Bình đẳng về kinh tế không thể kéo dài và không nên để cho kéo dài vì nó sẽ giết chết mọi cố gắng trong lao động. Tuy nhiên cũng phải hiều rằng, những biện pháp hạn chế tự do, thí dụ như thuế khóa, do chính phủ áp dụng để đảm bảo đời sống cho người nghèo, trẻ em, người già, người tàn tật, là những biện pháp cần thiết. 

Mức độ can thiệp của chính phủ trong những nước khác nhau được xác định theo những tiêu chuẩn hoàn toàn khác nhau, và vì vậy nó nhận được sự ủng hộ khác nhau của dân chúng. Ở nước Mỹ, để thắng thế trong bầu cử, các ứng viên đã nói rõ rằng mình sẽ đánh thuế cao hơn vào tầng lớp thượng lưu, trung lưu hay hạ lưu. Còn ở Việt Nam, một nước nghèo, quy mô kinh tế nhỏ, lại có quá nhiều những người cần có trợ giúp xã hội thì chính sách thuế khóa lại phải có những cách thức phù hợp. Điều này giải thích một phần vì sao Việt Nam chưa thể tư nhân hóa toàn phần và cố giữ lấy khối DNNN.

Cần phải hiểu rằng, hoàn toàn tự do kinh tế cũng như tuyệt đối tự do chính trị là không thể và không bao giờ có. 

Cách mạng Pháp đã có lúc tuyên bố hoàn toàn tự do kinh tế. Nhưng khi vừa tuyên bố chấm dứt kiểm soát là lập tức xảy ra khủng hoảng trong lĩnh vự thanh toán, không còn luật về phá sản, không còn ai bảo vệ nhãn mác hàng hóa... Nói một cách khác, đã xảy ra rối loạn kinh tế. 

Trong đa số các nước phát triển theo nguyên tắc dân chủ đều tồn tại hai hình thức sở hữu: nhà nước và tư nhân. Các ngành công nghiệp lớn và các kĩnh vực có ý nghĩa sống còn như giao thông, năng lượng , viễn thông, giáo dục và một số lĩnh vực khác đều là sở hữu nhà nước hoặc được nhà nước tài trợ. 

Thụy Điển được coi là hình mẫu của mô hình “Chủ nghĩa xã hội dân chủ”. “Chủ nghĩa xã hội dân chủ” kiểu Thụy Điển được hiểu là sự tham gia rộng rãi của nhà nước vào điều tiết nền công nghiệp và các quan hệ thị trường, đảm bảo về nhà ở, việc làm, học tập, giao thông, chữa bệnh cho người dân. Nhà nước cũng tham gia vào việc phân phối tài nguyên quốc gia. Việc phân phối và tái phân phối phức lợi xã hội được coi là quyền công dân. Hiện nay có quan niệm cho rằng, nước này đã tránh được các biểu hiện cực đoan của chủ nghiã Marx và xây dựng được xã hội xã hội chủ nghĩa thực sự dân chủ, phồn vinh. Tại Thụy Điển người dân có mức sống cao, tuổi thọ kéo dài, có nhiều thành tựu trong lĩnh vực giáo dục và tái đào tạo cán bộ. Nhưng mặt khác, từ đầu những năm 70 của thế kỷ trước, Thụy Điển đã phải đối mặt với nhiều vấn đề: để đảm bảo khả năng cạnh tranh trên thị trường thế giới , người ta buộc phải phá giá đồng Krona và tăng thuế khoảng 1 % mỗi năm. Thụy Điển trở thành nước có mức thuế cao nhất thế giới và điều đó làm cho người dân không còn tích cực đầu tư, lao động và tiết kiệm nữa.

Trong các nươc kiểu như Mỹ, chính phủ chỉ chịu trách nhiệm đảm bảo cho các công dân mức sống tối thiểu. Nhưng đây không phải là đảm bảo quyền công dân mà là từ thiện. Sự khác nhau là ở đấy có người rất giàu và có người lại rất nghèo.Tiền từ thiện được cấp rất ít, trong khi các nước “dân chủ xã hội” cố gắng cào bằng các thu nhập của các công nhân bằng cách tăng thuế đánh vào người giàu và nâng mức thu nhập của thành phần người nghèo và trung lưu lên.

Dĩ nhiên là sự bất bình đẳng về kinh tế có ảnh hưởng đến đời sống chính trị của đất nước và sự khác biệt về kinh tế cũng có ảnh hưởng đến các lĩnh vực khác của đời sống của con người.

Dù sao, thực tiễn trên thế giới đã chứng minh rằng sỡ hữu và quan hệ thị trường là động lực thúc đẫy việc hoàn thiện quá trình sản xuất, và kết quả là sự hoàn thiện của chính cá nhân con người. Mặc dù chỉ một số ít người chiến thắng trong quá trình cạnh tranh, nhưng việc sẵn sàng mạo hiểm, sẵn sàng đầu tư cho khoa học và phát minh đã đưa toàn thể xã hội đến phồn vinh.

Chúng ta phải tự hỏi nên đánh giá các cơ hội của xã hội tự do như: quyền bầu và ứng cử, tinh thần thượng tôn pháp luật, phát triển nền kinh tế thị trường như thế nào. Mặt khác, chúng ta phải thấy hết những khó khăn sẽ vượt qua trong giai đoạn chuyển đổi: về kinh tế xã hội thì đấy là giảm thiểu mức sống, phân hóa giàu nghèo; về chính trị thì đấy là sự thiếu đồng thuân trong hầu hết các lĩnh vực chính trị; và còn các lĩnh vự khác như văn hóa, tâm lí… Nghĩa là xã hội phải sẳn sàng không chỉ đặt ra các mục tiêu mà còn đưa ra được tổng thể các biện pháp tạo điều kiện củng cố nền dân chủ.

Từ những phân tích trên về các điều kiện kinh tế cần thiết cho sự phát triển của xã hội, chúng ta sẽ nhận thấy, để có một xã hội dân chủ bền vững không thể không xem xét điều kiện kinh tế của nó. Và những điều kiện đó lại phụ thuộc vào trình độ phát triển của mỗi nước trong điều kiện lịch sử cụ thể. Không thể áp đặt tiêu chuẩn dân chủ của quốc gia này lên quốc gia khác mà bất chấp điều kiện kinh tế xã hội của nhau.

Tuy nhiên, cũng phải nói rằng, không phải đợi đất nước đạt đến một trình độ phát triển kinh tế và giáo dục cao rồi mới có thể tiếp nhân hình thức quản lí dân chủ. Một số nhà nghiên cứu cho rằng, các nước nông nghiệp, thu nhập thấp lại có nhiều cơ may phát triển dân chủ hơn là các nước công nghiệp. Trong lịch sử thế giớ đã từng có các nước kém phát triển, dân chúng đa số mù chữ là nước dân chủ và ngược lại. 

Một lần nữa cần lưu ý, khi phân tích nền dân chủ của bất kì nước nào cũng không được quên sự đa dạng của các nhân tố có ảnh hưởng đối với với nó: văn hóa, phong tục và truyền thống tôn giáo, thậm chí cả lịch sử nữa. Xin bàn về những vấn đề này sau.

Tags:

CRIME: CHẤP NHẬN NHỮNG BIẾN ĐỘNG, KHÓ KHĂN CHO MỘT TƯƠNG LAI ỔN ĐỊNH

9 10 999999999
Chèn đánh giá 5 sao vào Blogger 10 9 999999999
6 comments

Chiềng Chạ
Sau sự kiện Crimea sát nhập và trở thành một phần lãnh thổ của nước Nga rộng lớn, truyền thông Phương Tây đã không ngừng đưa ra những lời cảnh báo. Họ cho rằng, thế hệ sau những cư dân Crimea sẽ nguyền rủa những người đang sống hiện tại khi đưa ra môt quyết định sai lầm, thiếu cân nhắc; Crimea sẽ đứng vững được bao lâu nếu nước Nga bị cấm vận và họ cũng hài hước khi đưa ra một giả thiết là Crimea sẽ xin Ukraine để quay trở lại là một phần lãnh thổ của đất nước này như trước đây. Song, một điều hết sức đáng buồn là những tác động từ giới truyền thông của cá Phương tây và Ukraine dường như không tác động, làm lay chuyển được quyết định vốn đã được đóng đinh và khó thay đổi. 


Crimea yên tâm và hạnh phúc khi chính họ đã về với nước Nga khi quá khứ nhưng một số người thì vẫn lo lắng cho vùng lãnh thổ này. Bởi, trên thực tế, dù họ đang được bảo hộ bởi nước Nga, nhưng sự bao vây, kiềm tỏa của phương Tây, Mỹ đối với nước Nga thì liệu rằng, nước Nga có tự lo cho phần lãnh thổ truyền thông của mình không, trước khi có những sự hỗ trợ cần thiết cho Crimea như họ đã từng tuyên bố trong lễ sát nhập. Và gần như ngay lập tức, giới chức Nga đã trấn an Crimea bằng những lời hứa có cường độ, tính chất cao hơn trước và theo đó là hàng loạt những dự án kinh tế liên tiếp được triển khai trên vùng đất như một minh chứng hùng hồn cho những lời hứa. Xem ra thì những lời hứa kèm theo hành động đã tạo ra những chuyển biến rõ nét tại vùng lãnh thổ này và đó là lí do tại sao cho đến nay, đã qua hơn 1 tháng Mỹ, Phương Tây áp dụng lệnh cấm vận trên nhiều lĩnh vực và phong tỏa tài chính đối với những nhân vật chủ chốt, có ảnh hưởng tại Nga thì niềm tin của cư dân Crimea vẫn chưa bị thay đổi. 

Với vị trí địa lý nằm gần khu vực Biển Đen và biển Azov, từ trong quá khứ Crimea là một địa chỉ du lịch nổi tiếng, một khu nghỉ dưỡng lí tưởng. Đây cũng là ngành dịch vụ đem lại thu nhập chính cho những cư dân nơi đây. Hàng năm vào mùa hè, du khách từ Nga, một số nước Đông, Tây Âu..kéo về đây để du lịch, tham quan và nghỉ dưỡng theo đường bộ qua Ukraine...đã làm cho vùng lãnh thổ này trở nên đông vui, giàu sức sống. Tuy nhiên, lo sợ tình hình chiến sự giữa lực lượng ly khai và quân đội Chính phủ Ukraine nên du khách truyền thống của Khu vực này đã thay đổi một địa điểm du lịch an toàn hơn thay vì bất chấp mạo hiểm để đến với Crimea. Và xem chừng đây mới là liều thuốc thử thực sự cho cư dân Crimea sau khi trở về với nước Nga và khó khăn kinh tế có thể đẩy chính họ vào những sự lựa chọn lịch sử; không loại trừ trường hợp họ sẽ hành động ngược lại khi bị đẩy vào bước đường cùng. 

Trên thực tế, nước Nga đã cam kết bảo trợ nhiều mặt cho Crimea sau khi khu vực lãnh thổ này trở về với nước Nga. Tuy nhiên, một nước Nga đang bị cấm vận gần như toàn bộ sẽ là một thách thức cho chính nước Nga trong khiện thực hóa những cam kết cho khu vực này. Liệu họ có thực hiện những cam kết theo kiểu cho có chắc chắn là diều mà những cư dân Crimea sẽ nghĩ đến. 

Trước đây, khi chưa xảy ra những biến động trong nội bộ của Ukraine thì Crimea dù không có nhiều nguồn viện trợ kinh tế nước Nga thì việc họ giữ được sự kiên định với quyết định vừa qua hoàn toàn là điều có thể. Ngành dịch vụ du lịch với tư cách là một ngành kinh tế chính, đưa về nguồn thu nhập khổng lồ cho những người dân nơi đây sẽ là một đảm bảo vững chắc để nền kinh tế của khu vực này không quá lệ thuộc vào nước Nga. Và cho dù, nếu chính họ bị EU và Mỹ cấm vận thì cũng ít ảnh hưởng tới họ bởi nhu cầu du lịch, sự hấp dẫn của "thiên đường Du lịch Crimea" sẽ là điều níu kéo những du khách đến nghỉ dưỡng tại đay bất chấp những khuyến cáo của Chính phủ họ. Chiến sự xảy ra ở Ukraine một lần nữa đúng nghía là thử thách đối với cư dân nơi đây? 

Đến thời điểm hiện tại (Chính vụ Du lịch tại khu vực này) và những khó khăn từ việc giảm thiểu nghiêm trọng số lượng khách du lịch là điều mà những người làm du lịch tại đây cảm nhận rõ nét hơn bất cứ ai. "Theo L’Express, lượng du khách tới Crimea trong mùa hè năm nay đã giảm 5 lần so với năm 2013. Vẫn có hàng nghìn người dân Ukraine vùng Donbass gốc Nga đến Crimea, để lánh nạn và đợi chiến tranh kết thúc. Nhưng những người này không thể khiến Crimea bớt vắng vẻ hơn bởi thiếu đi những du khách Ukraine quen thuộc đã từng thường xuyên đi nghỉ ở đây kể từ khi Khrushchev quyết định đưa Crimea tách khỏi lãnh thổ Nga và trở thành một phần lãnh thổ của Ukraine vào năm 1954. Không chỉ vắng bóng du khách Ukraine, mùa hè năm nay lượng du khách Nga đến Crimea cũng sụt giảm nghiêm trọng bởi du khách Nga thường sử dụng tuyến đường bộ hoặc đường sắt qua miền đông Ukraine để tới Crimea. Chiến sự đã khiến họ buộc phải chọn một địa điểm nghỉ hè khác". Người dân nơi đây thực sự đang trải qua một cuộc vận lộn thực sự với chính túi tiền của mình, họ đã nghĩ ra không ít những phương cách để thu hút khách du lịch đến tham quan và nghĩ dưỡng nhưng đến những khả năng cuối cùng (một khả năng để du khách Nga đến Crimea là đi phà qua eo biển Kerch nằm giữa Biển Đen và biển Azov) đang trở nên hạn hữu hơn vì "du khách cũng rất ngại phải sử dụng tuyến đường này vì họ thường phải xếp hàng 24 giờ trước khi lên được phà". 

Trong khó khăn, người ta đi tìm những lời giải, nguyên nhân là hết sức đương nhiên. Vốn là những người trong cuộc, kề cận vùng chiến sự nên không khó gì để những người dân nơi đây nhận biết rằng chính sự kiện Mh17 bị bắn hạ cùng những nghi vấn việc "ông Putin đang tập trung 20.000 quân ở biên giới giáp với Ukraine". Và như thế, nước Nga từ vị trí một chủ thể bảo hộ, bảo trợ cho Crimea đang trở thành nguyên nhân dẫn tình cảnh vùng lãnh thổ này đến hồi bi đát. 
Họ sẽ bừng tỉnh và thay đổi quyết định trước đó chăng? họ sẽ về với Ukraine như họ đã từng trực thuộc từ năm 1945 cho tới khi họ có quyết định này chăng? Nhìn vào những gì đang diễn ra tại Crimea thì có vẻ như điều đó hoàn toàn ngược lại. "Một cửa hàng bán áo thun in hình Tổng thống Nga Putin, Thủ tướng Medvedev, nữ Tổng chưởng lý Crimea Natalia Poklonskaya trên bờ biển Yalta - Crimea" không dơn thuần cho thấy họ yêu những người Nga đã cho họ lời hứa mà cho thấy họ đang tin tưởng vào chính những con người này; dù trong giai đoạn khó khăn nhưng đối tượng hướng tới bán những chiếc áo thun này chưa hẳn là những người Phương Tây hay cư dân những khu vực khác mà chính là những người Nga bởi, với những chiếc hình Tổng thống Nga Putin, Thủ tướng Medvedev, nữ Tổng chưởng lý Crimea Natalia Poklonskaya trên đó thì chắc gì những vị khách Phương Tây đã mua về để làm kỷ niệm. 

Nếu ai đó nghe những cư dân Crimea hài hước thì xem ra tình hình địa chính trị, chiến sự tại Ukraine không tác động một chút gì đến họ: "Theo L’Express, người dân Crimea có cách nhìn khá châm chọc đối với tình hình địa chính trị. Oleg, một tài xế taxi nhận định: “Tổng thống Mỹ Obama chẳng làm được tích sự gì, ông cũng không có lấy chút uy quyền nào mà chỉ là một tay xuất thân từ Jamaica. Thủ tướng Đức Angela Merkel luôn theo đuôi Mỹ. Còn Chính phủ Kiev là những tay Đức quốc xã khi đã bắn hạ nhầm chiếc MH17 thay vì máy bay chở Tổng thống Nga Putin bay cùng thời điểm đó”. 

Rõ ràng, Crimea đang tạo ra cho thế giới một bức tranh bên lề chiến sự đầy tương phản để trưng diện cho thế giới. Họ đã cho thế giới biết rằng, họ lạc quan hơn những gì thế giới tưởng tượng; những khó khăn hiện tại và có thể tiếp diễn ở tương lai chỉ có thể là một cái giá tất yếu mà họ phải trả cho những một quyết định mà theo họ sẽ được hậu thế hoan nghênh. Hay nói cách khác, họ đang chấp nhận những biến động cho một tương lai ổn định hơn./. 

Tags:
 
Mõ Làng © 2013 | Designed by tai game mien phi