PHÁT BIỂU CỦA PGS VŨ QUANG HIỂN LÀM RÚNG ĐỘNG GIỚI DÂN CHỦ

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 4 năm 2015 4 nhận xét

Mẹ Đốp

Trả lời BBC "về 30/4 và hậu cuộc chiến Việt Nam" trong ngày 18 tháng 4 2015, PGS Vũ Quang Hiển đến từ Khoa Lịch sử, trường Đại học Quốc gia Hà Nội đã thẳng thắn khẳng định và đưa ra những sự lí giải về một sự ngộ nhận về tình trạng "ngược đãi đối với mọi người, trong đó với các lực lượng cựu quân, cán, chính của chính quyền Sài Gòn". 

Ông Hiển khẳng định: "Sau chiến tranh chấm dứt ngày 30/4/1975, ở Việt Nam không có ngược đãi đối với mọi người, trong đó với các lực lượng cựu quân, cán, chính của chính quyền Sài Gòn, theo ý kiến một sử gia từ Hà Nội". 

Để lí giải và làm sáng rõ điều mình nói ông này cũng cho hay: 

- "Tôi nghĩ rằng sau chiến tranh, Việt Nam không có ngược đãi đối với mọi người. Bởi vì chính sách lúc ấy của nhà nước Việt Nam là chính sách hòa hợp dân tộc. Chính sách này đã công bố công khai ngay từ thời chiến tranh, chứ không phải sau hậu chiến mới có chính sách đó. Thế còn việc tập trung học tập hay cải tạo, tôi nghĩ đấy là để học cho nó rõ chính sách của nhà nước Việt Nam thời bấy giờ. Chứ không có nghĩa là một chế độ tù đầy". 

Và như đọc đúng tim đen của người hỏi (Phóng viên của Đài BBC), ông Hiển cũng khẳng định thêm: "Nếu nói là tù đầy, thì tôi nghĩ đó là một sự xuyên tạc. Hơn nữa cũng cần lưu ý là có thể là ở những lớp học như vậy, đời sống không được tốt, tức về mặt đời sống kinh tế không được tốt. Và có thể có một số anh em nào đó hiểu nhầm là mình bị khổ sở này khác. Nhưng tôi xin nói là tất cả những điều mà ở Sài Gòn tuyên truyền trước ngày 30/4/1975 là cộng sản Việt Nam vào Sài Gòn sẽ diễn ra một cuộc tắm máu. Điều đó rõ ràng đã không xảy ra.

Hai là đã không có nhà tù nào để giam cầm tất cả anh em sỹ quan binh sỹ quân đội Sài Gòn, cũng như (nhân viên) chính quyền Sài Gòn trước đây, trong nhà tù để mà đánh đập, để mà tra tấn, thì hoàn toàn không có. Tức là những tuyên truyền vu cáo về miền Bắc xâm lược miền Nam và dẫn đến những sự tàn sát đẫm máu, thì rõ ràng điều đó không có ở Việt Nam". (Xem thêm: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/multimedia/2015/04/150418_vuquanghien_vietnamwar). 

Cũng xin được nói thêm là đã lâu lắm rồi chúng ta mới có được một bài phản ánh tương đối khách quan và không có dấu hiệu xuyên tạc hoặc làm biến dạng câu trả lời của khách mời như lần này. Và nếu muốn sử dụng một thủ thuật thuộc về diễn đạt ngôn từ để gây ra một hiệu ứng 'ngược" thì e rằng, câu trả lời của PGS Vũ Quang Hiển đã quá thống nhất, không hề có một chi tiết hớ hênh, đa nghĩa nào hết. 

Tuy nhiên, điều mà người viết quan tâm hơn hết thảy là phản ứng của cộng đồng mạng, trong đó có giới dân chủ về bài phát biểu này. Và tôi cũng dự đoán nó sẽ không hề êm ả, không chút gợn sóng như những đã từng xảy ra với những bài phát biểu của các vị khách mời của BBC trước đó. Trong khuôn khổ bài viết này, chỉ xin được đưa ra 02 phản ứng (tất nhiên là trái chiều) để thấy rằng, giới dân chủ cả trong nước và ở nước ngoài họ không quen nghe những điều như trên; từ lâu họ đã bị độc đầu, tẩy não để tiếp thu những điều nói ngược, những điều được các nhà tâm lý chiến đưa ra hòng ru ngủ, làm biến dạng một bộ phận người đã ra đi sau thất bại của những tên xâm lược. 

- Đầu tiên là Thu Ngoc Dinh, có lẽ sẽ không cần giới thiệu gì thêm về vị này, chỉ xin lưu ý rằng, Thu Ngoc Dinh hiện đang là người quản trị Trang Ba Sàm sau khi Nguyễn Hữu Vinh bị bắt, hiện cô này đang sống lưu vong tại Mỹ và tất nhiên đường về của cô này từ lâu đã không còn. Nói về bài phát biểu của PGS Vũ Quang Hiển đăng tải trên BBC cô này cho hay: "PGS TS "Vẹm" Vũ Quang Hiển là người đã nói câu "Không có ngược đãi sau 30/4", đã được ĐCSVN trao tặng huy hiệu 40 năm tuổi đảng 1 năm trước". 

Theo lý lịch trình làng thì ông Vũ Quang Hiển sinh ngày 21-12-1951 tại xã Khánh Thiện, huyện Yên Khánh, tỉnh Ninh Bình. Năm 1970, ông Hiển đã lên đường vào Nam để "giải phóng miền Nam". Nhờ lập được nhiều "chiến công", nên Vũ Quang Hiển được kết nạp vào đảng ngày 4-10-1972, khi chưa tròn 22 tuổi. Do tham gia nhiều trận đánh ác liệt, đã đánh bại nhiều người anh em ở miền Nam, nên Vũ Quang Hiển đã bị thương, với tỷ lệ thương tật là 31% nên đã giải ngũ năm 1974.

Sau năm 1975, thương binh Vũ Quang Hiển trở thành sinh viên Khoa Lịch sử Trường ĐHTH Hà Nội. Do quá mê đảng, nên 15 năm trước, Vũ Quang Hiển đã bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ chuyên ngành Lịch sử Đảng CSVN.

Các lĩnh vực nghiên cứu, giảng dạy chính của PGS TS "Vẹm" Vũ Quang Hiển:

Đường lối quân sự của Đảng Cộng sản Việt Nam
Chính sách đối ngoại của Đảng Cộng sản Việt Nam
Đường lối cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân Việt Nam
Đường lối cách mạng xã hội chủ nghĩa của Đảng Cộng sản Việt Nam
Tư tưởng Hồ Chí Minh
Phương pháp dạy học lịch sử
Vũ Quang Hiển đã được tặng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba (năm 1975), Huân chương Chiến sĩ giải phóng hạng Ba (năm 1975), Huy chương Chiến sĩ vẻ vang (năm 1975); Huy chương Kháng chiến hạng nhất (năm 1985)'. 

Trong cách đưa ra lời nhận xét của mình Thu Ngoc Dinh đã thay vì đưa ra một lời nhận xét trực tiếp theo chiều hướng phản biện lại ý kiến, cũng như lí giải của vị PGS này thì cô này đã đi tìm nguyên căn khiến PGS này đưa ra phát biểu của chính mình. Ở đó, Thu Ngoc Dinh đã tìm thấy được lai lịch và nhất là chi tiết ông Hiển là Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, được kết nạp đảng khi chưa đầy 20 tuổi" tại chiến trường. Vậy nhưng, rút cuộc thì phát kiến đó không đem ra một điều gì mới mẻ, mà nó chỉ càng cho thấy được những phẩm chất đáng quý của những con người này. Ông ăn cơm Đảng, bảo vệ Đảng, dám nói lên sự thật đã diễn ra tại đất nước và dám đứng lên tranh đấu, vạch trần những cách hiểu, cách truyền đạt sai trái biến dạng; và tôi cho rằng, với điều này ông Hiển đã thực sự ban cho những kẻ từng là Đảng viên, từng ăn cơm đảng nhưng nói sai, xuyên tạc một cái tát xứng đáng! 


- Người thứ hai là To Hai, người này đã nói như sau; " Có thể nào nhận vào làng chó bẩn nhất cái tên "chó giáo sư" có tên Vũ Quang Hiển này không? Hắn ăn quá nhiều.. "cứt đảng" nên đàu óc chỉ còn là cái "chuồng chồ" nên hắn dám nói rằng thì là :"Đảng hắn không có ngược đãi ai sau 30 tháng tư cả?!! Chuyện đi "học tập cải tao" chỉ riêng gia đình tớ (nói bịp như tướng Trần v Trà là gia đình cách mạng" đấy)đã có cả vài ba chục người...( Có kẻ chết mất xác, có ông anh con ông bác ruột Tô Kim Châu chỉ là "luật sư, trung tá Tòa án Binh quân lực VNCH phải tù không án tới 11 năm, ...và hàng triệu gia đình bạn bè tớ nhân chứng sống còn đây...và tang chứng ảnh còn dây!...Cái mồm chúng phun ra những chuyện rất là chó má như thế ...Liệu có nên xếp nó vào loại chó dại không nhỉ?Trước mắt, ai có con em đang học con chó-giáo sư này ở Đại Học Quốc Gia Hà Nội hãy mau mau rút con em về, dù chạy xe ôm, bán hàng dạo cũng còn hơn để chó dạy con em mình làm người chó!'. 


Phát biểu này ngoài cho thấy được sự hằn học dễ nhận thấy thì nó còn cho thấy thêm một điều nữa: Khi tức giận đám rận sẵn sàng sỉ nhục, hạ thấp một con người bằng những lời nói tục tữu nhất.

Thế nhưng điều đáng buồn hơn là những con người như Thu Ngoc DinhTo Hai là họ bị ru ngủ, bị đầu độc những điều như thế tận 40 năm. 40 năm đó họ đã hành động và trở thành nô lệ từ những điều họ nghĩ. Và như thế, họ chỉ là 2 trong nhiều kẻ đáng thương nhất./.

Bài viết hay nên đọc

THẤY GÌ QUA HAI VỤ BIỂU TÌNH Ở BÌNH DƯƠNG VÀ BÌNH THUẬN

Thứ Bảy, ngày 18 tháng 4 năm 2015 4 nhận xét

Mõ Làng

Những ngày gần đây xuất hiện những hiện tượng xã hội khiến mọi người lo lắng. Vụ đình công ở Bình Dương để phản đối chính sách bảo hiểm xã hội lôi kéo hàng ngàn người; Vụ tụ tập đông người ở Bình Thuận, chặn đường quốc lộ để phản đối nhà máy nhiệt điện gây ô nhiễm với quy mô lớn, gây thiệt hại lớn về kinh tế, xao động lòng dân. Cùng với đó, lẻ tẻ vài nơi dân chúng tụ tập cản trở giải tỏa đất đai, phản đối chặt hạ cây xanh… Có nơi đã xảy ra xung đột giữa dân chúng với chính quyền.

Đã có những quan điểm tranh luận đối lập nhau trên các diễn đàn thông tin. Người thì cho rằng dân chúng thiếu hiểu biết về pháp luật, nhờn luật,tham lam, không xuất phát từ lợi ích đất nước. Người thì cho rằng chính quyền thiếu dân chủ, quan liêu, mệnh lệnh, không quan tâm đến lợi ích dân chúng. Kẻ thì cho rằng, có bàn tay của thế lực thù địch, kích động gây rối, cần có biện pháp rắn, mạnh tay trừng trị.

Mọi lý lẽ nghe qua đều dường như là đúng nên chẳng ai chịu ai. Đa số dân chúng, trong điều kiện thông tin đa dạng nhanh chóng hiện nay thì chỉ “biết” có sự việc mà không “hiểu” bản chất nên phân vân và rất dễ bị dẫn dắt tư tưởng theo những động cơ khác nhau.

Tính nguy hiểm của vấn đề là những sự kiện nói trên chỉ là mâu thuẫn nội bộ có thể giải quyết nhưng nếu nhận thức không đầy đủ, nôn nóng, giải quyết không khéo thì có thể chuyển hóa thành vấn đề chinh trị, tạo mâu thuẫn đối kháng, gây bất ổn cho an ninh quốc gia.

Cần phải thấy rằng, trong bối cảnh của kinh tế thị trường, hội nhập hiện nay những mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân xuất hiện răt đa dạng và ở mỗi lĩnh vực, mỗi địa bàn, mỗi thời kỳ, mỗi giai đoạn lịch sử xâ hội nó có hình thái và mang những nội dung khác nhau. 

Có thể nhận diện hiện nay trong xã hội ta còn bộc lộ nhiều dạng mâu thuẫn đặc trưng thường có là:

Mâu thuẫn giữa lợi ích kinh tế nhà nước, lợi ích tập thể và lợi ích cá nhân (tất nhiên phải là lợi ích chính đáng); Mâu thuẫn giữa dân chủ và tập trung; Mâu thuẫn giữa lãnh đạo với bị lãnh đạo; Mâu thuẫn giữa tác phong quan liêu, mệnh lệnh với nhân dân...

Đặc điễm chung của các mâu thuẫn nội bộ đó là mâu thuẫn trên cơ sở nhất trí căn bản về lợi ích. Dù mức độ, quy mô như thế nào thì giữa các bên xung đột đều có mục đích chung hướng tới đó là dân tộc độc lập, dân chủ và giàu mạnh. Không có đối kháng về lợi ích, không nhằm mục đích triệt tiêu lẫn nhau, phủ định nhau nên nó không phải là mâu thuẫn đối kháng. 

Chính vì vậy, không nên áp dụng biện pháp cưỡng chế trong giải qnyết mâu thuẫn nội bộ, vì nhân dân (theo nghĩa rộng là công dân đất nước) không thề tự mình cưỡng chế với mình, không thễ có bộ phận nhân dân này cưỡng chế với bộ phận nhân dân khác, không nên dùng mệnh lệnh hành chính đề giải quyễt vấn đề tư tưởng.

Mâu thuẫn xã hội thường xuất hiện từ tư tưởng biểu hiện qua sự bất đồng, bất bình, phản kháng tư tưởng. Vì vậy dùng phương pháp đối thoại, giáo dục, thuyết phục, tranh luận, phê bình và tự phê bình là cách tốt nhất để giải quyết mâu thuẫn.

Những hiện tượng đình công, tụ tập đông người cản trở giao thông ở Bình Dương, Bình Thuận vừa qua là sự phản kháng bằng hành động do bất đồng, bất bình tư tưởng. Những người tham gia đình công, biểu tình là người lao động, là quần chúng tốt và họ có lý do chính đáng từ việc đề ra chính sách BHXH chưa phù hợp, từ thói vô trách nhiệm, không tôn trọng dân chúng của chủ dự án nhà máy điện. Họ không có động cơ làm tổn hại đến an ninh quốc gia hoặc âm mưu lật đổ chế độ. Bằng chứng là, sau khi được giải thích và hứa có biện pháp đáp ứng nguyện vọng của họ, dân chúng đã trở lại làm việc, thôi cản trở giao thông.

Kinh nghiệm thực tiễn giải quyết mâu thuẫn nội bộ từ hai vụ việc nói trên cũng cho thấy vấn đề tư tưởng chỉ có thể giải quyết bằng tư tưởng. Vì vậy, đối thoại, giải thích, thuyết phục, là cách tốt nhất để xóa bỏ mâu thuẫn. Biện pháp vũ trang, trấn áp, bắt bớ chỉ như đổ lửa thêm dầu vào đám cháy, làm sâu thêm mâu thuẫn.

Ở đây, xin nói thêm rằng “uy tín của tấm danh thiếp” của người đối thoại với dân chúng là rất quan trọng. Người đó có vị trí, trọng trách uy tín càng cao thì hiệu quả thuyết phục càng cao. Chính khách ngày nay cần làm quen với hoạt động đối thoại với quần chúng, hành động càng sớm càng tốt.

Tuy nhiên, thực tiễn cũng cho thấy, có những kẻ “đục nước béo cò” lợi dụng mâu thuẫn nội bộ nhân dân để kích động, thổi bùng lên thành “Mâu thuẫn đối kháng” nhằm thực hiện những mưu đồ chính trị bẩn thỉu. Thấp thoáng đây đó người ta đã thấy những kích động đốt, phá, gây tiếng nổ, giăng biểu ngữ chính trị… Vì vậy, trong quá trình giải quyết mâu thuẫn phải chú ý phát hiện những đổi tượng cầm đầu, xúi bẩy, xác định rõ nguyên nhân động cơ. Nếu là động cơ chính trị đối kháng thì phải nghiêm trị bằng pháp luật.

Bài viết hay nên đọc

THÍ ĐIỂM TỔ CHỨC DIỄN ĐÀN CỦA TRÍ THỨC THAM GIA PHẢN BIỆN XÃ HỘI

7 nhận xét

Mõ Làng: Có cái này chắc Mõ đóng cửa, giải nghệ được rồi.

(Chinhphu.vn) - Thủ tướng Chính phủ vừa quyết định thí điểm tổ chức Diễn đàn khoa học chuyên nghiệp của trí thức khi tham gia hoạt động tư vấn, phản biện và giám định xã hội các chủ trương, chính sách, dự án phát triển kinh tế - xã hội.

                                   Ảnh minh họa

Theo đó, diễn đàn khoa học chuyên nghiệp hoạt động trên nguyên tắc bảo đảm tính khoa học, trung thực, khách quan và nhân văn, đóng góp tích cực cho sự phát triển đất nước, bảo vệ lợi ích của Quốc gia và tuân thủ luật pháp Việt Nam.

Bên cạnh đó, bảo đảm tính dân chủ, bình đẳng, công khai, không áp đặt ý kiến cá nhân hoặc quy chụp về mặt tư tưởng, quan điểm khi tham gia Diễn đàn; bảo đảm không vì mục đích lợi nhuận trong hoạt động của Diễn đàn.

3 điều kiện tổ chức

Theo Quyết định, việc tổ chức Diễn đàn khoa học chuyên nghiệp phải đáp ứng 3 điều kiện: 

1- Cơ quan, tổ chức được cấp có thẩm quyền giao nhiệm vụ thí điểm tổ chức Diễn đàn khoa học chuyên nghiệp.

2- Có Quy chế tổ chức và hoạt động của Diễn đàn khoa học chuyên nghiệp do người đứng đầu cơ quan, tổ chức ban hành, trong đó xác định rõ: Tên gọi, mục đích, nội dung, kế hoạch hoạt động, cơ chế quản lý và tự chịu trách nhiệm về hoạt động của Diễn đàn do mình tổ chức.

3- Có khả năng tập hợp đội ngũ trí thức có trình độ chuyên môn phù hợp với các lĩnh vực hoạt động của Diễn đàn.

Quyền của tổ chức, cá nhân tham gia Diễn đàn

Tổ chức, cá nhân tham gia Diễn đàn được phát biểu công khai ý kiến của mình về các chủ trương, chính sách, các dự án phát triển kinh tế - xã hội; đề xuất các kiến nghị với cơ quan có thẩm quyền; được trình bày, trao đổi, tranh luận bình đẳng với các thành viên khác trong Diễn đàn về các nội dung tư vấn, phản biện và giám định xã hội.

Bên cạnh đó, tổ chức, cá nhân tham gia Diễn đàn được quyền tiếp cận thông tin về chủ đề của Diễn đàn; được ghi nhận sự đóng góp trong các kiến nghị, đề xuất của Diễn đàn đối với cơ quan có thẩm quyền; được bảo đảm quyền tác giả theo quy định của pháp luật.

Có quyền bảo lưu ý kiến tại Diễn đàn khi ý kiến này khác với quan điểm trong chủ trương, chính sách, dự án phát triển kinh tế - xã hội và ý kiến của cơ quan đặt yêu cầu tư vấn, phản biện và giám định xã hội. 

Bên cạnh các quyền trên, Quyết định cũng nêu rõ, tổ chức, cá nhân tham gia Diễn đàn có nghĩa vụ bảo đảm tính xác thực, khách quan, cơ sở khoa học và thực tiễn của những thông tin, ý kiến trình bày tại Diễn đàn. Không được phát tán tài liệu nội bộ của Diễn đàn hoặc đưa ý kiến cá nhân mang danh nghĩa Diễn đàn hoặc danh nghĩa đơn vị tổ chức Diễn đàn khi chưa được phép của đơn vị tổ chức Diễn đàn.

Đặc biệt, tổ chức, cá nhân tham gia Diễn đàn không được lợi dụng Diễn đàn để xuyên tạc sự thật, bôi nhọ làm tổn hại đến danh dự, uy tín của tổ chức và cá nhân khác; không được đề cập đến các nội dung không liên quan đến vấn đề thảo luận tại Diễn đàn hoặc quảng cáo các sản phẩm thương mại.

Hoàng Diên

Bài viết hay nên đọc

QUỐC GIA HẠNH PHÚC NHẤT THẾ GIỚI LỰA CHỌN ĐỨNG NGOÀI THẾ GIỚI "VĂN MINH"

8 nhận xét


                    Vua Bhutan thứ 5 cùng hoàng hậu gặp gỡ mọi tầng lớp nhân dân

Trong khi cả thế giới lựa chọn chỉ số GDP (Gross Domestic Products – Tổng sản phẩm quốc nội) làm thước đo thịnh vượng và phát triển, thì riêng tại đất nước này, chỉ số đó bị loại bỏ thay vào đó là GNH (Gross National Happiness- Tổng hạnh phúc quốc dân).

Những cánh rừng ngọn núi xanh bát ngát, tu viện tịch lặng uy nghiêm, niềm vui lấp lánh trong ánh mắt người dân, sự yên bình sung túc thể hiện trên từng lá cây ngọn cỏ… Tại nơi đất nước hạnh phúc nhất thế giới này, người dân đều thỏa mãn với cuộc sống của mình và hầu hết du khách đã đến một lần đều muốn quay trở lại.

Lựa chọn đứng ngoài thế giới văn minh

                     Taktshang, tu viện Phật giáo nổi tiếng nhất ở Bhutan

Trước năm 1974, nhiều người không biết đến sự tồn tại của một đất nước Bhutan nhỏ bé, lọt thỏm giữa trập trùng rừng núi của dãy Himalaya. Khi ấy, người nước ngoài không được phép nhập cảnh vào Bhutan và người Bhutan không có điều kiện để đi ra nước ngoài.

Tòa nhà Chính phủ ở phía bắc thủ đô Thimphu. Với hơn 60% diện tích lãnh thổ còn rừng bao phủ, ngay cả các đô thị lớn của Bhutan cũng tràn ngập màu xanh.

Hơn 30 năm sau, Bhutan vẫn gần như đứng ngoài thế giới văn minh. Đây là quốc gia cuối cùng có sóng truyền hình (năm 1999). Cả nước chỉ có duy nhất một sân bay, với một đường băng, nơi máy bay chỉ có thể lên xuống vào ban ngày, trong điều kiện thời tiết tốt. Trên khắp thế giới, chỉ có 8 phi công có đủ khả năng và bản lĩnh để được phép hạ cánh ở Bhutan.

Họ không đẩy mạnh phát triển công nghiệp, thay vào đó, họ duy trì cuộc sống thanh bình, chậm rãi của người dân, không “đô thị hóa”, không “hiện đại hóa”, chú ý vào chất lượng cuộc sống và các giá trị tinh thần…

Kể từ năm 1971, Bhutan đã loại bỏ chỉ số GDP (tổng sản phẩm nội địa) và thay thế bằng một chỉ số mới – GNH (tổng hạnh phúc quốc gia).

Thủ đô duy nhất không có đèn giao thông


Sân bay duy nhất của Bhutan, nằm cách thành phố Paro 6km, đón tiếp khách phương xa bằng những thửa ruộng bậc thang vàng óng ả, tỏa ra một mùi hương no ấm của lúa chín. Phía sau những thửa ruộng ấy, Paro mở ra đột ngột như một câu chuyện cổ tích.

Những tu viện Phật giáo Tây Tạng trầm mặc trong khói hương, thấp thoáng bóng cà sa đỏ thắm của các vị tu hành. Những khung cửa chạm trổ cầu kỳ, treo đầy những chùm ớt chín, lấp ló nụ cười nửa thân thiện, nửa tò mò của các cô bé, cậu bé má đỏ hồng. Những con phố nhỏ, sạch bong và yên tĩnh, được viền bằng những ngôi nhà xinh xắn sơn màu trắng hoặc vàng nhạt. Cảnh vật nhuốm màu thời gian huyễn hoặc như hiện ra từ một quá khứ xa xôi.


Những ngôi nhà mang dáng vẻ cổ xưa, với khung cửa chạm trổ cầu kỳ, treo đầy những chùm ớt chín đỏ.

Kiến trúc Bhutan gây ấn tượng mạnh và hoàn toàn khác biệt với tất cả những quốc gia còn lại trên thế giới. Tất cả nhà cửa ở đây, dù mới xây, đều mang dáng vẻ cổ xưa. Không có bóng dáng của cao ốc hiện đại theo lối kiến trúc hình hộp phương Tây. Nhà nước Bhutan có quy định rất rõ ràng về chiều cao cũng như phong cách của các tòa nhà để đảm bảo mọi đô thị đều là một thể thống nhất, hài hòa, phản ánh rõ nét sắc thái văn hóa truyền thống của đất nước.

Ở Paro hay kể cả Thimphu, thủ đô đồng thời là thành phố lớn nhất của Bhutan, hầu như không có cảnh tắc đường. Xe cộ ít nên không khí rất trong lành. Thimphu có lẽ là thủ đô duy nhất trên thế giới không có đèn tín hiệu giao thông. Trước kia, ở đây cũng đã từng có một cái, nhưng người dân không thích vì cho rằng nó kệch cỡm và không hài hòa với cảnh quan chung. Vì thế, chính quyền thành phố đã cho dỡ bỏ và thay vào bằng một cảnh sát.

4 “nguyên liệu” làm nên Hạnh phúc

Vị vua thứ tư, Jigme Singye Wangchuck là người đề ra tiêu chuẩn Tổng mức Hạnh phúc Quốc gia (Gross National Happiness – GNH) để đánh giá mức độ phát triển của đất nước, thay cho các chỉ số kinh tế như GNP hay GDP. Bhutan là quốc gia đầu tiên và duy nhất trên thế giới áp dụng GNH.

Nhà vua cho rằng, 4 điểm mấu chốt để làm nên Hạnh phúc Quốc gia là: phát triển bền vững, bảo vệ môi trường, bảo tồn văn hóa và lãnh đạo tốt. Tất cả các luận điểm này đều được vua Jigme Singye Wangchuck thực thi một cách hiệu quả.

Hạn chế du lịch, bảo tồn di sản văn hóa

Bhutan mở cửa để phát triển kinh tế du lịch, nhưng đồng thời áp dụng chính sách chặt chẽ để hạn chế số lượng du khách hàng năm trong khả năng đáp ứng của cơ sở hạ tầng địa phương và không ảnh hưởng đến môi trường cũng như các di sản văn hóa.

Cách quản lý số lượng du khách cũng rất độc đáo. Bhutan không hạn chế cấp visa, nhưng quy định mọi du khách đều phải mua tour trọn gói của các công ty do nhà nước cấp phép hoạt động, với mức phí tối thiểu cho một ngày lưu trú là 200 USD. Mức giá khá cao này giúp ngành du lịch Bhutan, dù chỉ phục vụ một lượng khách nhỏ, nhưng vẫn đảm bảo mục tiêu lợi nhuận và bảo tồn.

Đốn một cây xanh phải trồng bù 3 cây

Theo sắc lệnh của nhà vua, cứ đốn 1 cây xanh vì bất cứ mục đích gì thì đều phải trồng bù 3 cây mới. Nhờ thế mà cho đến nay, hơn 60% diện tích Bhutan vẫn còn rừng bao phủ và 1/4 lãnh thổ là các công viên quốc gia. Túi nylon bị cấm sử dụng. Thuốc trừ sâu, thuốc kích thích tăng trưởng và chất bảo quản là những thứ xa lạ với nông dân. Những chính sách tích cực này giúp Bhutan có môi trường nguyên sơ và hệ sinh thái đa dạng vào bậc nhất thế giới.


Không truyền hình bạo lực, không MTV, không tội phạm

Rất ít quốc gia có thể bảo vệ bản sắc văn hóa như Bhutan. Đường phố tràn ngập sắc màu rực rỡ của gho (áo khoác dài đến đầu gối, thắt lưng ở ngang eo, dành cho nam giới) và kira (váy quấn của phụ nữ). Đa số người dân Bhutan mặc những trang phục truyền thống này hàng ngày, theo quy định của nhà vua.


Đường phố tràn ngập sắc màu rực rỡ của gho (áo khoác dài đến đầu gối, thắt lưng ở ngang eo, dành cho nam giới) và kira (váy quấn của phụ nữ).

Bảo tồn giá trị văn hóa truyền thống lớn nhất: chân thật và hướng thiện

Giá trị văn hóa Bhutan không chỉ nằm ở vẻ bề ngoài của người dân mà còn ghi dấu đậm nét trong tính cách họ, chân thật và hướng thiện theo đúng tinh thần Phật giáo (đạo Phật là quốc giáo ở Bhutan với hơn 70% dân số là Phật tử).

Bhutan là quốc gia của những đền đài, tu viện cổ xưa. Người dân nơi đây là những Phật tử trung thành, đi đến đâu, bạn cũng sẽ thấy cờ phướn của nhà Phật tung bay, khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ không hề bị tác động bởi bàn tay con người.


Đất nước duy nhất trên thế giới không có nạn trộm cướp, giết người và ma túy

Khi cho phép triển khai truyền hình và internet, nhà vua đã nghĩ đến việc ngăn chặn tác động xấu mà những sản phẩm của văn minh phương Tây này gây ra cho người dân. Các kênh truyền hình có tính chất khiêu dâm, bạo lực (kể cả kênh thể thao Ten Sports vì kênh này dành một thời lượng lớn cho môn đấu vật), Fashion TV và kênh âm nhạc MTV đều bị cấm ở Bhutan. Chẳng ngạc nhiên khi ở thế kỷ 21, vương quốc này vẫn hầu như không có nạn trộm cướp, giết người và ma túy.


Những biển hiệu trên đường phố khiến bạn mỉm cười hạnh phúc


Khi đến Bhutan, người ta sẽ không thấy nhiều biển hiệu quảng cáo mà thay vào đó là những câu khẩu hiện hẳn sẽ khiến nhiều du khách mỉm cười, chẳng hạn “Cuộc sống là một cuộc hành trình! Hãy lên đường!”, “Hãy để thiên nhiên dẫn đường chỉ lối!” hoặc “Rất xin lỗi nếu có bất cứ sự bất tiện nào!”…

Chỉ số Tổng Hạnh phúc Quốc dân GNH của Bhutan được hiện thực hóa trong từng chi tiết nhỏ của đời sống, họ hy vọng những du khách đặt chân đến Bhutan cũng có thể được hưởng sự hạnh phúc, dễ chịu trong cuộc sống của những người dân nơi vương quốc xa xôi, bí ẩn này.

97% dân số hạnh phúc


Nhà vua Bhutan thứ 5 chăm sóc đến hạnh phúc của dân chúng Bhutan

Trong một cuộc khảo sát năm 2005, 45% người dân Bhutan cho rằng họ rất hạnh phúc, 52% cảm thấy hạnh phúc và chỉ có 3% chưa hài lòng về cuộc sống của mình. Bhutan là một trong 10 nước đứng đầu thế giới về mức độ thỏa mãn của người dân và là nước duy nhất trong nhóm này có mức thu nhập tính theo đầu người chỉ hơn 1.800 USD.

Không hạnh phúc sao được khi trẻ em đi học không phải đóng bất cứ khoản tiền nào mà còn được trợ cấp sách vở, lương thực. Người dân và kể cả du khách đều được chăm sóc sức khỏe hoàn toàn miễn phí. Dù còn hơn 30% dân số thuộc diện nghèo, nhưng ở Bhutan, không ai lo bị đói, lo ốm đau không có tiền thuốc men hay lo con cái mình thất học.

Từ bỏ quyền lực vì lợi ích quốc gia

Điều duy nhất khiến dân chúng cảm thấy không hạnh phúc có lẽ chính là quyết định chuyển thể chế nhà nước từ quân chủ chuyên chế sang quân chủ lập hiến do chính vua Jigme Singye Wangchuck đề ra.

Ông cho rằng, quyền lực tuyệt đối nằm trong tay nhà vua chỉ mang lại lợi ích cho đất nước khi đó là một vị vua sáng suốt, tận tụy. Nếu trong tương lai, người lên ngôi không có đủ năng lực hay đạo đức thì đất nước sẽ thiệt hại nặng nề.

Chính vì thế, Bhutan phải dân chủ hóa, chuyển quyền lựa chọn người điều hành đất nước vào tay nhân dân, thông qua việc bầu cử nghị viện. Đây là điểm mấu chốt để thực hành lãnh đạo tốt, một trong 4 nhân tố cấu thành nên Hạnh phúc Quốc gia. Cuộc bầu cử nghị viện đầu tiên ở Bhutan được tổ chức đầu năm 2008.

Vua Bhutan thứ 4, Jigme Singye Wangchuck, trao lại vương miện cho con trai trong lễ đăng quang

Quyết định dân chủ hóa đất nước khi đó không làm cho người dân Bhutan hạnh phúc, vì họ đã rất hài lòng với sự lãnh đạo của nhà vua. Họ không biết sự thay đổi liệu có mang lại điều gì tốt đẹp hơn những cái họ đang có, hay chỉ dẫn đến xung đột và tranh chấp giữa các đảng phái chính trị.

Rất nhiều người đã đến trước Hoàng cung, cầu xin nhà vua tiếp tục nắm giữ quyền lực tuyệt đối. Để thuyết phục người dân về lợi ích của dân chủ hóa, vua Jigme Singye Wangchuck đã cho con trai mình (vua Bhutan thứ 5) đi khắp đất nước, gặp gỡ mọi tầng lớp nhân dân. Vị vua 28 tuổi, tốt nghiệp đại học Oxford, đăng quang tháng 11/2008, là vị vua đầu tiên của chế độ quân chủ lập hiến tại Bhutan.

Giáo dục theo chuẩn “nhà trường xanh”


Ở các trường học ở Bhutan, học sinh được định hướng giáo dục theo chuẩn “nhà trường xanh”. Bên cạnh việc học các môn cơ bản, các em được học cách làm nghề nông, cách sống thân thiện với môi trường, chính các em sẽ tham gia phân loại và tái chế rác của nhà trường mình.

Ngoài ra, mỗi ngày đến lớp đều có một khoảng thời gian để cô trò cùng ngồi thiền. Chuông báo hết tiết là những đoạn nhạc du dương giúp người nghe thư giãn. Giáo dục Bhutan không đặt nặng việc các em phải là những học sinh giỏi, họ muốn các em sẽ là những công dân tốt.

Đứng vững vàng khi cả thế giới lao đao

Trong ba thập kỷ qua, Bhutan đã đề ra một quan điểm đi đầu thế giới rằng sự hạnh phúc, khỏe mạnh của người dân quan trọng hơn việc chỉ tập trung mọi nỗ lực vào phát triển kinh tế. Sự lựa chọn này qua thời gian đã chứng minh được là sự lựa chọn đúng đắn.

Những thành tựu đáng kinh ngạc của Bhutan là minh chứng cho điều đó. Trong vòng 20 năm, tuổi thọ trung bình của người dân Bhutan được tăng gấp đôi, 100% trẻ em được tới trường, mức độ trong lành của môi trường ở mức lý tưởng, thiên nhiên được bảo vệ tối đa, 60% diện tích quốc gia được che phủ bởi rừng… Bhutan cấm việc xuất khẩu gỗ, mỗi tháng đều có một ngày toàn dân đi bộ…

Bộ trưởng Giáo dục Bhutan – ông Thakur Singh Powdyel từng phát biểu: “Phá rừng phá biển để làm giàu thì quá dễ, ở Bhutan, chúng tôi tin rằng đó không phải là cách để thịnh vượng dài lâu. Chỉ có cách bảo vệ thiên nhiên – môi trường, chăm sóc cho chất lượng cuộc sống người dân thì một quốc gia mới thực sự được coi là phát triển”.

Chỉ số GNH của Bhutan đang ngày càng thu hút sự quan tâm và khen ngợi của dư luận quốc tế, ngày càng có nhiều học giả từ khắp nơi trên thế giới tìm hiểu, phân tích về chiến lược phát triển của vương quốc bé nhỏ nằm trong dãy Himalaya – đất nước Bhutan.

Đây là quốc gia duy nhất trên thế giới tính toán mức độ thịnh vượng của đất nước dựa trên mức độ hạnh phúc của người dân, chứ không phải dựa trên chỉ số GDP – tổng sản phẩm quốc nội. Những gì Bhutan làm khiến cả thế giới phải suy ngẫm và nhắc đến quốc gia Châu Á bé nhỏ này.

Bài viết hay nên đọc

NHÀ ĐỘC TÀI GADDAFI ĐÃ ĐEM LẠI NHỮNG GÌ CHO DÂN LIBYA

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 4 năm 2015 14 nhận xét

NHÀ ĐỘC TÀI GADDAFI ĐÃ ĐEM LẠI NHỮNG GÌ CHO DÂN LIBYA

Theo đánh giá của truyền thông phương Tây, Muammar Gaddafi là một trong những tên bạo chúa khét tiếng nhất của nhân loại trong lịch sử thế giới hiện đại.


Sau đây là một danh sách các hành động tàn bạo mà người dân Libya đã chịu đựng trong bốn thập kỷ cai trị của Gaddfi.

1. Việc xài điện gia dụng được miễn phí.

2. Nước dùng cho sinh hoạt cũng miễn phí.

3. Giá 1 lít xăng chỉ bằng 0,08 euro.

4. Giá sinh hoạt ở Libya rẻ hơn ở Pháp. Tại Pháp, ½ ổ bánh mì giá 0,40 euro còn tại Libya chỉ có 0,11 euro.

5. Công dân không phải đóng thuế nên cũng không có thuế giá trị gia tăng (VAT).

6. Các ngân hàng cho vay không lấy lãi.

7. Libya là nước mắc nợ nước ngoài ít nhất. Nợ công chỉ chiếm 3,3% tổng sản phẩm nội địa (GDP). Ở Pháp là 84,5%; ở Hoa Kỳ là 88,9% còn ở Nhật là 225,8%.

8. Mua xe hơi sẽ được nhà nước hỗ trợ 50% giá.

9. Mọi sinh viên đi du học nước ngoài được nhà nước cấp học bổng hàng tháng là 627,11 euro.

10. Mỗi sinh viên tốt nghiệp không có việc làm được hưởng lương tháng trung bình của ngành, nghề mình đã học.

11. Mỗi cặp vợ chồng mới cưới được nhà nước trả tiền mua nhà.

12. Mỗi gia đình có thể trình sổ gia đình để nhận 300 euro mỗi tháng nếu có đông người.

13. Có những cơ sở gọi là jamaiya, tại đó người ta bán thực phẩm theo sổ gia đình bằng ½ giá bình thường cho những gia đình đông người.

14. Bất cứ nhân viên công vụ nào phải đi công tác xuyên Libya đều được nhà nước cấp xe và chỗ ở.

15. Trong công vụ, nếu nhân viên nghỉ một, hai ngày thì không bị trừ lương mà cũng không cần giấy chứng bệnh.

16. Mọi công dân nam, nữ không có nhà ở đều có thể ghi tên tại một cơ quan nhà nước để được cấp mà không phải trả tiền trước. Quyền được có nhà ở là quyền cơ bản tại Libya. Căn nhà (chỗ ở) phải thuộc quyền sở hữu của người đang ở.

17. Mọi công dân cần sửa chữa nhà cửa có thể đăng ký tại một cơ quan nhà nước và những công việc đó sẽ được các xí nghiệp công trình công cộng do nhà nước chỉ định thực hiện miễn phí.

18. Quyền bình đẳng nam nữ được đề cao và phụ nữ có thể đảm đang những chức vụ quan trọng.

19. Mỗi công dân nam nữ đều có thể tích cực tham gia hoạt động chính trị và quản lý công việc chung ở các cấp địa phương, vùng và quốc gia, trong khuôn khổ một hệ thống dân chủ trực tiếp (từ các Đại hội nhân dân cơ sở thường trực đến Đại hội nhân dân toàn quốc mỗi năm họp một lần): với 3,5 triệu công dân thành niên. Có 600.000 người tích cực tham gia hoạt động chính trị.

20. Libya là quốc gia có trữ lượng dầu mỏ cao nhất Châu Phi và đứng hàng thứ hai về sản xuất dầu thô ở lục địa này. Tiền bán dầu sẽ trả một phần trực tiếp vào tài khoản từng công dân Libya.

21. Một người mẹ sau khi sinh được nhận ngay 5000 USD hỗ trợ.

22. Chăm sóc y tế được miễn phí. Các bệnh viện được trang bị siêu tốt, đến nỗi nhiều cơ sở y tế của Phương Tây cũng phải ganh tị. Những ai bị bệnh không chữa trong nước được có thể ra nước ngòai chữa, nhà nước trả 2300 USD cho mỗi tháng chữa bệnh cho tiền nhà, tiền đi lại.

23. Giáo dục miễn phí. Trước khi Gadafi lên nắm quyền chỉ có 25% dân biết đọc và biết viết, sau khi ông lên nắm quyền là 83%. 25% người dân Lybia tốt nghiệp đại học.

24. Các thực phẩm cơ bản đều được bán với giá trợ cấp (như 1 kg bột nhào mua từ nhà sản xuất của Tunisia với giá 1 euro thì nhà nước bán lại cho người dân Libya với giá 0,50 euro).

25. Libya nhiệt tình tham gia đóng góp cho sự phát triển của Châu Phi, cho nền độc lập của lục địa này đối với Phương Tây và đối với hệ thống tiền tệ chuyên chế của nó. Đã có 60 tỉ USD của Nhà nước Libya được đầu tư vào 25 quốc gia Châu Phi và đem lại việc làm cho hàng triệu người Châu Phi.

26. Quỹ đầu tư quốc gia (SWF) của Libya đứng hàng thứ 7 thế giới.

27. Kế hoạch làm đường dẫn nước ngọt cho người dân Lybia và phát triển nông nghiệp có quy mô lớn nhất thế giới.

Rất may là NATO và phiến quân đã giải phóng người dân Libya khỏi những điều bất hạnh này.

* * *

Các phương tiện truyền thông phương Tây đã thành công trong việc tao nên hình ảnh một nhà độc tài, bạo chúa Gaddafi. Tuy nhiên, họ không thể phủ nhận rằng Gaddafi, không giống như hầu hết các nhà độc tài khác, đã làm được nhiều điều cho người dân trong khi những người khác chỉ có thể nói và nói mà thôi.

Xét về một góc độ nào đó, Libya đã "may mắn" ở một mức độ nhất định vì đã nằm dưới sự cai trị của một nhà độc tài như Gaddafi. Liệu rằng nền dân chủ, tự do kiểu phương Tây có chắc chắn đem lại một tương lai tốt đep như như những gì được hứa hẹn?

Thực tế đang chứng minh rằng sự yên ổn và no đủ mà nhân dân Libya đã có được dưới thời kỳ Gaddafi càng ngày càng trở thành một mong ước xa vời.

NGUỒN: REDS.VN

Bài viết hay nên đọc

TIN SỐC: VỢ CHỒNG NHÀ VĂN NGUYỄN XUÂN NGHĨA CÙNG BỊ TRIỆU TẬP LÊN LÀM VIỆC

11 nhận xét

Chiềng Chạ
Trong bài viết "NGUYỄN XUÂN NGHĨA RA TÙ: NÊN VUI HAY BUỒN?", Mõ đã từng nói rằng: "Ông Nghĩa đã ra tù, đó là niềm vui của chính ông và gia đình nhưng phía trước ông còn 03 quản chế tại địa phương". Hay nói cách khác, ở thời điểm được ra tù niềm vui của ông Nghĩa và gia đình chưa thể là trọn vẹn, phía trước con người này đang có lệnh quản chế 03 năm; ở đó, nếu chẳng may vi phạm các quy định thì con số mà vị Nhà văn này phải thực hiện sẽ không dừng lại ở đó? 

Vậy mà cách đây đúng 01 hôm (ngày 16/4/2015)UBND Phường Quán Trữ, Quận Kiến An, TP Hải Phòng có giấy triệu tập lên làm việc đối với cá nhân ông Nghĩa nội dung Giấy triệu tập ghi rõ: "Làm việc về việc xử lý vi phạm hành chính quy định tại Điểm D, Khoản 4, Điều 14 Nghị định 167/2013/NĐ-CP". 
Xin thông tin thêm về nội dung Điểm D, Khoản 4, Điều 14 Nghị định 167/2013/NĐ-CP về QUY ĐỊNH XỬ PHẠT VI PHẠM HÀNH CHÍNH TRONG LĨNH VỰC AN NINH, TRẬT TỰ, AN TOÀN XÃ HỘI; PHÒNG, CHỐNG TỆ NẠN XÃ HỘI; PHÒNG CHÁY VÀ CHỮA CHÁY; PHÒNG, CHỐNG BẠO LỰC GIA ĐÌNH như sau: 

"4. Phạt tiền từ 2.000.000 đến 3.000.000 đối với một trong những hành vi sau đây:

a) Người được hoãn, tạm đình chỉ thi hành án phạt tù đi khỏi nơi cư trú mà không được sự đồng ý của Ủy ban nhân dân cấp xã hoặc không có mặt tại nơi chấp hành án, cơ quan thi hành án hình sự nơi cư trú sau khi hết thời hạn hoãn, tạm đình chỉ chấp hành án phạt tù;

b) Người bị kết án phạt tù đang được tại ngoại có quyết định thi hành án mà không có mặt tại cơ quan thi hành án theo thời hạn quy định;

c) Người bị phạt tù cho hưởng án treo, người bị án phạt cải tạo không giam giữ mà không thực hiện nghĩa vụ của người chấp hành án theo quy định; không có mặt theo yêu cầu của cơ quan thi hành án hình sự, Ủy ban nhân dân cấp xã được giao giám sát, giáo dục mà không có lý do chính đáng hoặc đi khỏi nơi cư trú mà không được sự đồng ý của Ủy ban nhân dân cấp xã;

d) Người bị án phạt quản chế không thực hiện nghĩa vụ của người chấp hành án theo quy định; không có mặt theo yêu cầu của cơ quan thi hành án hình sự, Ủy ban nhân dân cấp xã nơi quản chế mà không có lý do chính đáng; đi khỏi nơi quản chế mà không được sự đồng ý của người có thẩm quyền hoặc đi khỏi nơi quản chế quá thời hạn cho phép mà không có lý do chính đáng;

đ) Người bị án phạt cấm cư trú mà cư trú ở những nơi đã bị cấm cư trú hoặc không có mặt theo yêu cầu của Ủy ban nhân dân cấp xã nơi cư trú;

e) Người bị án phạt tước một số quyền công dân không thực hiện nghĩa vụ của người chấp hành án theo quy định;

g) Người bị án phạt cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định không thực hiện nghĩa vụ của người chấp hành án theo quy định.

Riêng cá nhân Bà Nguyễn Thị Nga, Công an Phường Quán Trữ, Quận Kiến An, TP Hải Phòng cũng đã có Giấy mời lên làm việc với nội dung: "Làm việc với Công an Phường về công tác an ninh, trật tự". 
Theo dự đoán của cá nhân người viết thì chắc không ngoài việc bà này đã xuất cảnh sang Nauy Giải Tự do Ngôn luận 2014 cho nhà văn - blogger Nguyễn Xuân Nghĩa. Một giải thưởng cho một người có một quãng thời gian 06 năm ở trong tù, liệu rằng sẽ có điều gì tốt đẹp từ giải thưởng đó? 

Thế mới biết, ngày vui với Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa rất khó có thể trọn vẹn./.

Bài viết hay nên đọc

HÀNH TRÌNH ĐẾN VỚI GIẢI THƯỞNG NHÂN QUYỀN CỦA BLOGGER MẸ NẤM GẤU

11 nhận xét

Đúng như một số “nhà đấu tranh zân chủ” lý giải, con đường đến với giải thưởng nhân quyền của một tổ chức xa lạ được lập ra với sứ mệnh khai phóng dân chủ ở Liên Xô, Đông Âu thành công thì chuyển đến những vùng đất lạ hơ lạ hoắc với họ. Đất nước Việt Nam nhỏ bé “may mắn” lọt vào danh sách không chỉ vì nó là hậu duệ còn sót lại của cụ Marx mà chính yếu nhất vì nó án ngữ “đại gia” Trung Quốc – đối thủ xứng tầm của chiến tranh “nhân quyền” do Mỹ và phương Tây dẫn dắt. Vậy nên ai đó vội cười ruồi khi nghe nữ gia zân chủ Trần Thị Nga tuyên bố, nhờ có những “nhà đấu tranh dân chủ” như chị ta mà nước Việt được biết đến trên bản đồ chính trị thế giới thực ra cũng có cái lý của nhà rận!!! Không có những “báu vật dân chủ” này đưa đường dẫn lối thì con đường tiến đến “nền văn minh dân chủ, nhân quyền” phương Tây của nước Việt hẳn còn xa vời vợi. Các “cuộc chiến dân chủ, nhân quyền” của Mỹ, Tây phương làm gì có đất diễn, cơ hội đặt chân đến. Nếu như thời đại “tiền văn minh”, người Pháp phải nhờ đến các ông thầy Công giáo đưa cây Thánh giá đến nước Việt, thì nay họ cần phải có thêm các “nhà đấu tranh zân chủ” và “phong trào đấu tranh zân chủ”. Giải thưởng nhân quyền không khác gì túi tiền treo trên ngọn cây như hình ảnh cụ Tú từng khóc ròng “tham tiền cột mỡ lắm anh leo” bất chấp “người chơi” hiểu rõ thân phận “mua vui” cho thiên hạ của mình.
Trong bài “Viết về Quỳnh” của một người từng nhận là “đàn em” tôn sùng Quỳnh là Nguyễn Văn Thạnh cho biết về cách thức “đấu tranh dân chủ” mà Quỳnh chọn lựa từ nhiều năm gần đây là “Chị cho rằng muốn thúc đẩy dân chủ phải dựa vào sự giúp đỡ bên ngoài. Với chị, tiếng nói của các vị đại sứ rất có trọng lượng với chính quyền. Chính quyền này không sợ dân mà sợ đại sứ nước ngoài. Chị thấy dân ta còn thờ ơ, không trông mong được gì. Nhất quán với suy nghĩ đó, tôi thấy chị rất năng đi gặp các vị này, nhất là các vị đại sứ có trọng lượng: Mỹ, Đức,…..”. Nguồn https://www.facebook.com/nguyenvanthanhvn12?fref=ufi&pnref=story

Để chọn cho mình con đường này, thực ra Quỳnh đã trải nghiệm rất nhiều cay đắng. Từ một “dân oan” vì theo khiếu kiện đất đai, Quỳnh lẫm chẫm bước chân vào làng zân chủ, bập ngay vào “thiên la địa võng” của Việt tân qua “con mồi” Người Buôn gió Bùi Thanh Hiếu. Khi bị hút chết vì suýt bị Việt Tân “thiêu sống” khi đẩy Quỳnh vào mưu đồ mà Quỳnh chưa lường hết hậu họa, Quỳnh quay sang tấn công bất cứ ai dính dáng đến Việt tân, đi đầu phong trào tẩy chay Việt Tân mọi nơi mọi lúc. Đây là nguyên nhân chính dẫn đến Quỳnh bị cô lập, tẩy chay vì phần lớn các anh chị zân chủ trong nước không ít thì nhiều đều dính dáng đến Việt Tân “mạnh vì gạo, bạo vì tiền”. Quỳnh cũng từng lăn lê đi hô hào “cách mạng đường phố” khắp Bắc chí Nam đều thất bại và nhận ra rằng “Nội lực không có, ngoại lực thì theo hướng gió. Chúng ta sống thua con chó”.
Sau khi đi tham gia các khóa huấn luyện ở VOICE của Trịnh Hội ở Philippin trở về (VOICE là một NGO do Việt Tân lập ra để đón đường khuynh hướng “đấu tranh dân chủ” bằng “xã hội dân sự” của Mỹ, Phương Tây), Quỳnh đã tham gia vào dự án “Tuyên bố 258”, sau này là “Mạng lưới blogger Việt Nam” do VOICE và Dân làm báo cùng hợp tác tạo ra. Có thể nói phong trào “đu tường” của các zân chủ gia nước Vịt đến với các ĐSQ phương Tây ở Hà Nội và các tổ chức nhân quyền quốc tế, NGO của MLBVN mở ra cách thức đấu tranh zân chủ mới: đó là cầu viện ngoại bang can thiệp hòng chuyển đổi thế chế chính trị trong nước khi mà tất cả mọi cách tiếp cận và vận động quần chúng đều thất bại!
Nhờ vốn tiếng Anh và sự sắc sảo, Quỳnh chớp lấy mọi cơ hội được gặp, hội đàm với các chính khách phương Tây. Đầu tư vào những chuyến bay lượn như chim trên trời vào Nam ra Bắc, ngoài sự ưu ái của “người anh” Vũ Đông Hà thì sự nỗ lực đầu tư của Quỳnh là không hề nhỏ. Quỳnh còn là người đi đầu khởi xướng hình thức “café nhân quyền” tạo sân chơi giao lưu giữa các vị Tham tán chính trị Mỹ, phương Tây với các nhà zân chủ Việt, thậm chí còn được họ tham gia vào các “trò chơi” kiểu Tôi muốn biết với nhóm của Quỳnh. Mọi chiến dịch của MLBVN đều mang tính “hướng ngoại”, ngay cả chiến dịch “Tự do – dân chủ-nhân quyền 2015” đang triển khai đều nhằm tố khổ với Liên Hiệp quốc và Chính phủ phương Tây mong họ can thiệp vào nội tình Việt nam.

Đúng như một facebooker tổng kết về con đường dẫn đến giải thưởng “cao quý” cho Quỳnh, như “Làm đàn bà…. vì phụ nữ có cơ hội nhận giải nhiều hơn nam giới”, “Gặp thằng Tây lông nào cũng xí bô xí sào cho nhiều vào”, “Liên lạc với toà đài sứ của bọn Tây lông cho nhiều vào, tham dự tất cả các hội nghị về nhân quyền mà chúng tổ chức”, phải thấm nhuần được cách hành xử văn minh của Tây là không sử dụng ngôn từ bạo lực bất chấp “bọn Cao bồi là một tổ chức sử dụng bom, đạn, mìn, súng ống khắp thế giới nhưng khi tranh đấu cho tự do dân chủ thì cấm sài… bạo lực”…

Phương Tây chẳng quan tâm nhiều lắm xem người được vinh danh có đóng góp gì cho “phong trào dân chủ Việt” hay không mà chỉ quan tâm xem những anh chị đấu tranh zân chủ Việt làm gì cho họ. Bằng giải thưởng khủng giành cho blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, thế giới phương Tây đang “chỉnh huấn” các anh chị đấu tranh zân chủ cần noi gương cô Quỳnh, chớ có dở ông dở thằng, muốn được “vinh danh” thì phải biết chấp nhận thân phận của Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc!
Võ Khánh Linh

Bài viết hay nên đọc

LƯỚI ĐÃ CẤT, LỘ DIỆN TỔ CHỨC ÂM MƯU "LẬT ĐỔ CHÍNH QUYỀN" PHÁ RỐI VÀO NGÀY 30/4

16 nhận xét

Bài học cảnh giác:

Ngày 19-4-2012, Bộ Công an cho biết, đã ra quyết định khởi tố bị can và tạm giam 4 tháng để điều tra hành vi hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân đối với Võ Viết Dziễn (Trà Vinh).

Trang thiết bị mà tổ chức “Phục Hưng Việt Nam” cung cấp cho Dziễn nhằm cướp sóng của Đài tiếng nói Việt Nam vào dịp 30-4.

Làm nghề nuôi trồng thủy sản nhưng Dziễn (tức Vang, SN 1971, ở huyện Càng Long, Trà Vinh) thường xuyên truy cập Internet vào trang web của các tổ chức phản động và kết nối với đối tượng tên Nhất Thắng người của tổ chức phản động “Phục hưng Việt Nam” (PHVN).

Tài liệu điều tra cho thấy, tổ chức PHVN được một Việt kiều từng là thủy quân lục chiến cũ sáng lập gồm Trần Văn Sơn, Trần Trọng Nghĩa (tên khác là Trần Quốc Bảo-Chủ tịch tổ chức), vào năm 1978 tại Califonia (Mỹ).

Thời gian gần đây tổ chức này liên kết với “Phong trào quốc dân đòi trả tên Sài Gòn” và “Tập hợp Đồng tâm” để thành lập “Lực lượng dân tộc cứu nguy tổ quốc” (gọi tắt “Lực lượng cứu quốc”) với mục đích nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, lật đổ nhà nước CHXHCN Việt Nam.

Theo đó, tháng 11-2011, theo chỉ đạo của Nhất Thắng, Dziễn sang Singapore và lưu lại đây 4 ngày để được nhóm này (trong đó có Trần Quốc Bảo) giới thiệu về hoạt động của tổ chức PHVN và “Lực lượng cứu quốc”; nghiên cứu các tài liệu và nhận nhiệm vụ trở về tập hợp nhiều người ra Hà Nội tham gia biểu tình chống Trung Quốc với chiêu bài đòi Hoàng Sa.

Tháng 1-2012, Dziễn được tổ chức PHVN rót 1.500 USD để mua máy tính xách tay hiệu Sam Sung (giá 12 triệu đồng), đồng thời Nhất Thắng để nghị Dziễn tìm một mảnh đất với giá chừng 50.000 USD để đầu tư trang trại phát triển kinh tế nhằm phục vụ hoạt động cho “Lực lượng cứu quốc”.

Từ Tết Nguyên đán vừa qua đến tháng 3 năm nay, Dziễn nhận tổng cộng 2.400 USD và thực hiện yêu cầu của tổ chức PHVN tìm thêm người đưa sang Thái Lan để huấn luyện.

Ngày 23-3, Dziễn đã cùng vợ và con trai đến Thái Lan theo đường bộ từ cửa khẩu Mộc Bài sang Camphuchia đến cửa khẩu Poipet để sang Thái.

Ở tại Thái Lan 3 ngày, cả gia đình của Dziễn được nhóm đối tượng Nhất Thắng, Cương, Nam, đại diện cho PHVN, hướng dẫn cách sử dụng phần mềm bảo mật máy tính, máy chèn phá sóng và giao 5 nhiệm vụ về Việt Nam thực hiện, gồm: Thử khả năng máy chèn phá sóng theo tần số 103 Hz nhận dịp lễ 30-4 sắp diễn ra mà nhóm PHVN gọi là “Tháng Tư đen”; gây cháy nổ tại các khu phố người Hoa ở Bình Dương nhằm gây chia rẽ nội bộ đoàn kết dân tộc; rải truyền đơn có nội dung phản động (do PHVN gửi nội dung, khẩu hiệu) nhân sự kiện “Tháng Tư đen” và chụp hình báo cáo lại với tổ chức; tập hợp nhiều người biểu tình tại Hà Nội chống Trung Quốc đòi Hoàng Sa; mua đất phát triển trang trại kinh tế làm vỏ bọc.

Tuy nhiên mọi hoạt động của Võ Viết Dziễn đều nằm trong tầm ngắm của cơ quan an ninh Việt Nam. Sau khi bị bắt cùng các tang vật do phía tổ chức PHVN cung cấp và các tài liệu lưu trữ trong máy tính, bị can này đã tự viết bản khai nhận tội và xin được Nhà nước Việt Nam khoan hồng.

Chuyện cũ nhắc lại, tất yếu sẽ có những kẻ phản quốc mới đang run sợ.

Bài viết hay nên đọc

CHỈ CÓ THỂ LÀ MỘT ÂM MƯU

Thứ Năm, ngày 16 tháng 4 năm 2015 12 nhận xét

Kính Chiếu Yêu
Sau những xoay xở với nhiều cách thức để kích động, tấn công chính quyền Hà Nội về chuyện chặt hạ, thay thế cây xanh trên một số tuyến phố như dán nơ, khấn vái, dương áp phích, đạp xe, hội thảo, kiến nghị... nhưng xem ra không gây được sự chú ý gì đáng kể, bỗng dưng mạng mẽo ngập tràn một trò diễn mới "cây xanh bị đẽo vỏ".

Chỉ trong một đêm, hàng xà cừ nằm trên phố Lê Duẩn, giáp công viên Thống Nhất (quận Hai Bà Trưng, Hà Nội) bị phạt chém nham nhở, chủ yếu phần vỏ, ngang tầm người đứng. Có đến gần 10 cây bị như vậy vào đêm 13/4.

Theo thống kê của Công ty Cây xanh Hà Nội đến hết ngày 15/4, Công ty phát hiện 35 cây xà cừ bị cạo, đẽo vỏ. Các “vết thương” của cây xà cừ hầu hết có kích thước khoảng 20x30 cm. Cụ thể, tuyến đường Lê Duẩn 9 cây xà cừ bị xâm hại; tại dải phân cách đường Láng, đoạn đối diện số nhà 1150 đến số nhà 1154, có 5 cây; tại dải phân cách phố Kim Mã có 18 cây; đường Phạm Văn Đồng có 3 cây.

Sáng hôm sau, như một bản đồng ca, các trang FB của đám NO-U đăng ảnh cây bị chém với những câu nghi vấn ẩn ý về một việc làm cố chấp, lén lút của chính quyền HN. Đưa tin sớm nhất có Blog Tễu của Xuân Diện, FB Le Dung Vova hôm 13/4 với lời khoe "vừa mới chụp xong". 

Trao đổi với VietNamNet sáng 15/4, đại diện Công ty Công viên Cây Xanh cho biết: Các đơn vị chức năng của công ty đã biết được sự việc cây trên đường Lê Duẩn (Hà Nội) bị xâm phạm, hiện công ty đang làm việc với công an và UBND phường sở tại. 

Vậy thì ai nhỉ, sao lại làm cái việc lén lút, hèn hạ vậy? Chắc là có một âm mưu. CA Hà Nội cũng nên làm rõ chuyện này mà xử cho đến nơi, đến chốn.

Hình ảnh về hàng cây cổ thụ bị những vết "chém lạ" nham nhở, ứa nhựa:






Bài viết hay nên đọc

ĐÃ ĐẾN LÚC NÊN ĐỌC LỜI AI ĐIẾU CHO THỨ DÂN CHỦ GIẢ HIỆU

6 nhận xét

Mõ Làng

Lâu nay cư dân mạng đặt câu hỏi khá thú vị: Tại sao ngày càng vắng bóng các "nhơn sỹ" trong những cuộc xuống đường của các "nhà rân chủ". Kiểm lại cũng đúng vậy thật, thi thoảng mới thấy gương mặt Nguyễn Quang A, họa hoằn mới thấy Phạm Chí Dũng, Tương Lai... nhưng với thái độ lịch sự hơn, lựa chọn hoàn cảnh hơn.

Người thì cho rằng, sau vài năm xông pha cùng "những người cấp tiến" giả hiệu, có lẽ các vị ấy đã nhận ra sự hồ đồ của mình, chỉ nhìn thấy cây mà không nhìn thấy rừng nên lùi lại, chiêm nghiệm, lựa chọn hướng đi. 

Người thì cho rằng, trong bối cảnh chính quyền còn rất mạnh còn lực lượng của họ còn quá èo uột, sự cứng rắn của Nhà Nước đã làm họ chùn bước.

Người thì cho rằng, họ đang ẩn mình chờ thời, gây dựng lực lượng, tìm một phương thức khác phù hợp, tìm kiếm hậu thuẫn đắc lực thì mới xuống đường làm một cuộc lật đổ dứt khoát.

Có lẽ cả ba nhận định trên đều đúng, có chăng là nó chiếm tỉ lệ nhiều, ít trong số họ mà thôi. Hầu như mấy năm nay những gương mặt thường xuyên xuống đường không đổi, nó chỉ vài chục người với những cái tên được nhắc đi nhắc lại đến nhàm chán.

Trong vài chục cái tên đó có một sự rạn nứt, phân hóa thực sự. Một số thì phản tỉnh, một số thì lẳng lặng rút lui không tái xuất, một số thì lui về chém gió trên mạng. Chỉ còn hai gương mặt ở hai đầu đất nước thập thò tái xuất trong vài sự kiện là Nguyễn quang A (phía Bắc) và Tương Lai (phía Nam). Vì sao vậy?

Rất dễ nhận thấy thôi, vì đấy là một tập hợp ô hợp về lực lượng, ô hợp về đường lối hoạt động, èo uột về tài chính.

Về lực lượng, ai cũng có thể nhận thấy ngoài dăm ba vị trí thức bất mãn cá nhân, những kẻ còn lại đều là những gương mặt ô hợp, bẩn thỉu, hạ đẳng về nhân cách như Nguyễn Hữu Vinh, Bùi Hằng, Nguyễn Hoàng Vy, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Xuân Diện, Tường Thụy, Hùng, Lã Dũng, Thu Trang, Dũng Aduku, Đoan Trang… được coi là những nhà đấu tranh tiên phong. 

Một Nguyễn Hữu Vinh rúc đáy quần thâm cha cố; Một người đàn bà Bùi Hằng nổi tiếng với khẩu ngữ tục tằn, nhơ bẩn; Hoàng Vy, Như Quỳnh nổi tiếng vì ấu dâm, trốn chúa lộn chồng đẻ con mà không biết cha; Xuân Diện biến thái, biển thủ cả tiền đồng bọn; Tường Thụy nát rượu, "cha nuôi" của đám gái trẻ; Huỳnh Ngọc Chênh lấy cha đẻ và con mình làm khiên; Lê Anh Hùng tâm thần với khoái khẩu khoe vợ ngoại tình tưởng tượng; Dũng Aduku - đảng trưởng đảng Bao Cao Su, ấu dâm, điều hành một nhóm ô hợp bất mãn, đầu đường xó chợ; Lã Việt Dũng rủ cô biểu tình viên Thu Trang vô nhà nghỉ để “bàn phương thức” mới cho phong trào đấu tranh đòi quyền “tự do tình dục”, bị dập cho lõa máu mặt; Phạm Đoan Trang "bức xúc" tự sướng trên mạng với lời tự thú về chuyện cô có ngủ với vài anh kèm sở thích ghi lại cảnh quan hệ tình dục...

Nói là lúng túng về đường lối hoạt động cho có vẻ là tổ chức nhưng thực ra họ làm gì có tổ chức, có đường lối. Lập tổ chức mà không xin phép cho đúng luật thì bị đập chết nên họ chỉ là những tập hợp lỏng lẻo như hội chơi chim, mỗi khi đồng bọn quá đà bị xử lý là như rắn mất đầu. Không có đường lối nên mạnh ai nấy làm, hóng hớt qua mạng một đề xướng nào đó là lon ton chạy theo, bất chấp cả nội dung hoạt động đang phạm luật, thậm chí tự hạ thấp, bôi nhọ mình. Càng thiếu những cái đầu của "nhân sỹ", những hoạt động của đám ô hợp càng bộc lộ dã tâm khiến chính đồng bọn cũng phải tránh né. Đi tưởng niệm người hy sinh vì biển đảo, đi đấu tranh vì cây xanh mà mang theo biểu ngữ chống Đảng, vu cáo chế độ, kêu gào "dân oan", đem trẻ em ra đòi tự do tôn giáo, mặc áo lính ngụy, dương cờ ba que đi đòi cây xanh... khiến đám cơ hội chính trị như Tường Thụy, Xuân Diện, Quang A, ... chỉ dám đứng từ xa chỉ trỏ, quay phim, chụp ảnh kiểu xúi chó bụi tre.

Khi mới xuất hiện, vài "mạnh thường quân" trong đám "nhân sỹ" chi cho vài đồng để cuối buổi xuống đường làm mấy cốc bia hơi hỷ hả. Có số má một chút thì la liếm với các cha cố cực đoan, với vài đồng bạc của đám Việt Tân dùng luật giang hồ bóp nặn được từ những người gốc Việt ở nước ngoài. Liều mạng một chút thì được các NGO, quỹ NED núp danh các tổ chức nhân quyền thi thoảng tặng giải thưởng "nhân quyền" cho một vài đứa để hâm nóng nhiệt tình. Thậm thà thậm thụt như kẻ ăn cắp vì rằng, nếu bại lộ thì bị luật pháp đập chết, chỉ khi chạy được ra nước ngoài mới dám công khai. 

Đúng là lửa thử vàng, thời gian càng dài, vở diễn càng nhiều thì càng bộc lộ đấy không phải là vàng mà là đất sét, là chất thải. Dân chúng ngày càng xa lánh và điên tiết lên đòi chính quyền phải mạnh tay với kẻ gây rối, phải tống giam chúng với tội danh phản quốc.

Có lẽ, đã đến lúc đọc lời ai điếu cho thứ dân chủ giả hiệu để dân chúng được yên ổn mà làm ăn.

Bài viết hay nên đọc
 
Mõ Làng © 2013 | Themes by Wap tai game