RÙNG RỢN, GIẢI MÃ TỪ NGỮ CỦA BÁO CHÍ

Wednesday, October 1, 2014 3 comments

Kính Chiếu Yêu: Lâu nay cứ hoang mang bởi rừng từ ngữ của các phóng viên, biên tập viên trên báo, đang không biết làm sao để tiêu hóa được thì rất may, Phạm Hoài Nhân đã có cách giải mã nó. Nhân đây tôi cũng tập giật một cái tile cho nó máu.

Giải mã một nghi án

1.
Tui đọc một tin trên mạng như vầy: Nghi án nữ ca sĩ XXX mang bụng bầu ba tháng.

Theo tui biết thì nữ ca sĩ XXX đã có chồng. Mà hễ có chồng thì có bầu rồi có con là chuyện bình thường. Hình như chuyện này chả có gì vi phạm pháp luật hết, vậy sao lại kêu là nghi án vậy ta?


Tui lại đọc một tin trên mạng như vầy: Giải mã hiện tượng diễn viên YYY ngồi ăn chè ở lề đường.

Tui cứ tưởng giải mã là trong một vụ gián điệp ghê gớm nào đó, phe này bắt được thông điệp mật của phe kia và giải mã bức thông điệp chứ. Hoặc là một vấn đề khoa học bí ẩn từ lâu rồi, nay các nhà khoa học đã lý giải được thì gọi là giải mã. Còn cái vụ ngồi ăn chè lề đường mà cũng kêu là giải mã thì tui chịu bó tay!

2.
Theo tui nghĩ thì có hai khả năng dẫn đến cách đặt tít như nêu trên.

a. Cái gã phóng viên viết tin hơi bị dốt tiếng Việt, nên dùng chữ ngu bà cố luôn!.

b. Đó là một phong cách viết mới, rất hiện đại để thu hút độc giả.

Khả năng (a) chắc là hổng có rồi, bởi vì sau cái đứa phóng viên đăng tin còn có thằng cha biên tập nữa. Có dốt thì một người dốt thôi, chớ đẻ đâu ra lắm người dốt thế?

Vậy thì chắc chắn (b) đây là một phong cách viết báo hiện đại. Phong cách đó là đẩy chuyện vớ vẩn lên thành chuyện quan trọng, thay từ ngữ đơn giản bằng từ ngữ rất là lâm ly kỳ bí. Chậc chậc, mình phải học hỏi phong cách này mới được.

3.
Như đã nói, tui quyết tâm học hỏi phong cách làm báo hiện đại của các bạn trẻ. Thí điểm của tui là 2 bài báo có tít rất xứng tầm thời đại như sau:

Nghi án rùng rợn: hàng chục triệu người Việt Nam không chồng mà có con!

So với cái nghi án nêu trên kia thì các bạn thấy sao? Rõ ràng là cái nghi án của tui nó hoành tráng hơn, và xứng tầm nghi án hơn phải không à? Ca sĩ XXX có chồng nên có bầu là chuyện bình thường, còn ở đây, không chồng mà có con mới đích thị là nghi án. Đã vậy lại hàng chục triệu người nữa chứ! Tầm vóc của nghi án quả là vĩ đại.

Bài thứ 2 của tui dĩ nhiên là giải mã rồi, đó là bài:

Giải mã nghi án hàng chục triệu người Việt Nam không chồng mà có con!

Có lẽ tui cũng tiết lộ luôn nội dung thông tin giải mã của mình ở đây kẻo không các bạn lại nóng ruột. Thưa các bạn, người nữ khi chưa có chồng thì ta gọi là thiếu nữ, khi có chồng có con rồi thì ta gọi là đàn bà. Thế còn người không chồng mà có con thì ta thường gọi bằng gì?

Câu trả lời là: người không chồng mà có con thì hầu hết là… đàn ông. Dà, đàn ông thì chỉ có vợ thôi, không có chồng mà họ vẫn có con đấy ạ! Vậy nghi án đã được giải mã: Hàng chục triệu người Việt Nam không chồng mà có con bởi vì… họ là đàn ông!

Tui rất hài lòng với bài báo xứng tầm nhà báo hiện đại của mình. Cả làng báo sẽ nườm nượp mời tui cộng tác cho mà coi!

Tags:

TÌM RA KẺ NGỤY TẠO "THƯ GỬI BỐ NGOÀI ĐẢO XA"

Tuesday, September 30, 2014 2 comments


Kính Chiếu Yêu

Sáng nay 30.9, Cục An ninh truyền thông, Tổng cục An ninh 2, Bộ Công an đã thông tin về vụ việc bài văn “Thư gửi bố ngoài đảo xa” gây xôn xao dư luận hồi tháng 8.2014.

Thư gửi bố ngoài đảo xa và trang Facebook của H.

Như đã biết, trong các ngày 6 đến 8/8/2014, trên một số báo và trang thông tin điện tử đăng tải bài viết (với các tiêu đề: “Bài văn của trẻ khiến giáo viên và phụ huynh ngã ngửa”, “Xôn xao con gái gửi thư cho bố công tác xa”, “Thư gửi bố: Chú Công an phường ngày nào cũng đến ăn cơm”...) khiến dư luận xôn xao.

Nhận thấy đây là một thông tin có tính nguy hại có thể gây những phản ứng xấu trong nhân dân, Chính phủ đã yêu cầu Bộ Công an vào cuộc, điều tra làm rõ.

Sau một thời gian điều tra, bằng những nghiệp vụ của mình, Cục A87 (an ninh truyền thông) xác định được, vào đêm 4/8, một sinh viên Đại học Sư phạm Hưng Yên là N.Đ.T. quê ở Yên Bái, truy cập vào mạng xã hội phát hiện ra bài tập làm văn do một người có tài khoản H.T. đưa lên trang "Hội thích người vui cười tiếu lâm", nên đã lấy lại nội dung đăng lại trên tài khoản Facebook của mình.

Truy tìm tiếp, cơ quan công an đã xác định được chủ tài khoản H.T. là P.T.H. (31 tuổi, trú tại TP.Quy Nhơn, tỉnh Bình Định), là diễn viên đoàn ca kịch bài chòi Bình Định.

Được mời đến làm việc, H. thừa nhận đã ngụy tạo ra nội dung bức thư này và nhờ con gái là P.T.T. chép lại, tự mình ghi lời phê rồi dùng điện thoại chụp ảnh, đăng thông tin trên tài khoản Facebook của mình.

Theo A87, qua làm việc, H. tỏ ra hối lỗi, thừa nhận việc ngụy tạo ra nội dung bức thư chỉ nhằm mục đích “câu like” thu hút sự quan tâm của bạn bè và cộng đồng mạng và không lường được hậu quả của nó.

Hành vi của H. được xác định gây ảnh hưởng xấu đến dư luận xã hội, có dấu hiệu vi phạm luật hình sự và Nghị định 72/2013 của Chính phủ về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ internet và mạng viễn thông. Sai phạm của H. có thể xử lý bằng pháp luật. Tuy nhiên, tại cơ quan công an, H. thành khẩn, cầu thị, vi phạm lần đầu và có nhân thân tốt nên A87 chỉ đề nghị xử lý về mặt hành chính để răn đe giáo dục tạo cơ hội cho H. sửa chữa sai phạm.

Qua sự việc này, A87 cũng đã khuyến cáo phóng viên, biên tập viên các báo và các trang mạng cần hết sức thận trọng và có trách nhiệm khi khai thác những thông tin trôi nổi trên mạng.

Tags:

BÁC SĨ VÀ Y ĐỨC

7 comments

Võ Xuân Sơn

Khi quyết định rời nhà nước, tôi có rất nhiều suy nghĩ, trăn trở, không lường hết được những khó khăn, khốc liệt phải gánh chịu trong môi trường tư nhân. Cho đến bây giờ, không chỉ tôi mà cả những lãnh đạo của tôi thời đó đều cho rằng quyết định đó là đúng.

Chỉ sau 2 năm ra tư nhân, không được sự hỗ trợ của bất cứ mạnh thường quân nào, chỉ bằng nguồn kinh phí cá nhân ít ỏi, dựa vào sự năng động trong môi trường tư nhân, tôi đã thực hiện được những gì mình ấp ủ sau gần 10 năm không thể thực hiện được.

Bệnh viện nơi tôi công tác trước đây thuộc nhóm hàng đầu của cả nước. Môi trường làm việc ở đó được coi là hàng “top” so với các bệnh viện công khác trong nước, vậy mà vẫn còn chưa đáp ứng được nhu cầu phát triển ở mức cao. Nhờ thời gian làm việc ở đó, tôi được tiếp xúc với bác sĩ ở các tỉnh đến học, được trực tiếp tham gia điều trị tại nhiều bệnh viện từ Đà Nẵng trở vào, hiểu được nhiều khó khăn cũng như tâm tư của các bác sĩ và nhân viên y tế.

Tôi đã nhiều lần nói rằng, y khoa Đà Nẵng sẽ phát triển ngang hàng với TP HCM trong chuyên ngành của chúng tôi. Các bác sĩ ở đây khi đi học đều là những người siêng năng, luôn chịu khó, chịu khổ đến mức khó tin. Gần như tất cả những gì họ học được từ các bệnh viện khác trong nước hoặc nước ngoài đều được triển khai áp dụng thành công.

Tại sao lại là Đà Nẵng? Không riêng cá nhân mà những người bạn Nhật của tôi đều có chung suy nghĩ: Lãnh đạo Đà Nẵng quan tâm và đánh giá đúng mức vai trò của y tế. Bản thân tôi (một bác sĩ không chức không quyền) mỗi lần ra mổ chuyển giao công nghệ ở bệnh viện nào của Đà Nẵng cũng đều nhận được sự động viên từ những người lãnh đạo cấp cao của thành phố.

Ở một môi trường như vậy, các bác sĩ có quyền làm việc, có quyền phát huy. Đà Nẵng là nơi thứ ba trong cả nước thực hiện thành công phẫu thuật nội soi cột sống và các phẫu thuật cột sống xâm lấn tối thiểu khác. Theo tôi được biết, mặc dù thu nhập của các bác sĩ ở đây không cao lắm, sự ưu đãi về kinh tế không nhiều lắm, nhưng rất ít người bỏ bệnh viện công ra đi.

Một bác sĩ ở một tỉnh miền Tây đã thành danh trong chuyên ngành Ngoại Tổng quát, là Trưởng khoa Ngoại. Vì yêu cầu của địa phương phải giải quyết các trường hợp cấp cứu chấn thương sọ não và cột sống mà anh ấy khăn gói lên thành phố học, vì các bác sĩ đàn em không ai có đủ khả năng kinh tế để có thể ở Sài Gòn trong vài tháng.

Sau khi học xong, một bữa anh gọi cho tôi mời xuống bệnh viện tỉnh để mổ 2 ca chấn thương cột sống. Khi trở về Sài Gòn, tôi mới biết rằng toàn bộ tiền xe, tiền ăn uống của tôi khi xuống đó và cả tiền dụng cụ mổ cho bệnh nhân đều là từ tiền túi của anh ấy bỏ ra. Hai bệnh nhân đều là người dân tộc, rất nghèo, bệnh viện lại không hỗ trợ gì cả.

Vài năm sau, tôi nghe tin anh ra ngoài làm một bệnh viện tư, chẳng quan tâm đến bảo hiểm, cũng chẳng làm thủ tục về hưu, nghỉ ngang. Tôi chưa có dịp nói chuyện với anh về chuyện nghỉ của anh. Nhưng người kế nhiệm anh tại bệnh viện tỉnh cho biết anh không thể thuyết phục được lãnh đạo thay đổi quy trình làm việc, triển khai các chương trình y khoa chuyên sâu hơn.

Bây giờ thì cả anh bạn kế nhiệm cho anh cũng có một phòng khám tư nhân lớn tại tỉnh đó. Bệnh nhân nói với tôi cả 2 cơ sở này rất tốt. Tôi tin những gì bệnh nhân nói. Tôi tin những người thầy thuốc đã từng hy sinh cả thời gian, tiền bạc, sự mạo hiểm cho người bệnh sẽ không bao giờ đối xử không tốt với người bệnh của mình, cho dù ở môi trường nào đi nữa.

Gần 30 năm trong nghề, từng làm việc tại nhiều bệnh viện tỉnh ở phía Nam, làm công lập rồi tư nhân, tôi có thể khẳng định rằng nếu ở đâu y đức kém, ở đó quan đức chắc chắn không khá hơn.

Khi đi học ở tuyến trên, cùng với việc học được các kiến thức chuyên môn, các bác sĩ đã tiếp cận được với một môi trường làm việc chuyên nghiệp hơn. Ở những cơ sở đó, các quyết định về chuyên môn được tôn trọng. Các bác sĩ được quyền quyết định và được cấp trên chấp thuận khi quyết định đúng. Ngay cả khi quyết định sai, họ được chỉ ra chỗ sai và được hướng dẫn làm như thế nào mới là đúng.

Khi về tuyến dưới, với đặc thù của từng tỉnh, có bác sĩ phát huy được năng lực của mình, có bác sĩ bị gò bó, thậm chí có bác sĩ phải chuyển qua chuyên ngành khác để được yên thân. Khác với các bệnh viện tuyến Trung ương hoặc các trường Đại học, các bệnh viện tỉnh hoặc tuyến thấp hơn bị lệ thuộc vào chính quyền nhiều hơn. Tất cả chức vụ chủ chốt đều do ủy ban hoặc cấp ủy không có chuyên môn y khoa quyết định, từ đó hoạt động chuyên môn cũng bị lệ thuộc theo.

Đồng ý là hiện nay có một số bác sĩ chạy theo tiền, đánh mất nhân cách, hành động vô đạo đức. Tuy nhiên, theo tôi biết thì nếu đã mất nhân cách, nếu đã tìm cách để kiếm tiền thì người ta không ra tư nhân làm việc. Chính môi trường công lập mới là nơi dễ dàng cho việc bóp nặn bệnh nhân để kiếm tiền hơn. Ở đó có quá tải, có quá nhiều quy định phi lí, bất cập, ở đó y hiệu và thương hiệu là thứ không ai coi trọng, là mảnh đất màu mỡ cho tiêu cực phát triển.

Về vật chất, những người thầy thuốc cần có được một cuộc sống không quá thiếu thốn, để họ có thể yên tâm làm chuyên môn, mà thể hiện y đức. Điều mà các thầy thuốc cần nhất là một môi trường làm việc chuyên nghiệp, để phát huy khả năng chuyên môn, thể hiện y đức. Họ cần có được một sự tôn trọng nhất định, từ những người được họ chữa trị cũng như từ những người lãnh đạo họ.

Nếu các cấp lãnh đạo không hiểu được điều này thì sẽ còn nhiều làn sóng bác sĩ và nhân viên y tế bỏ bệnh viện công ra đi.
Nguồn:VnExpress

Tags:

NATO BỊ NGA "KHÓA CỬA" Ở VÙNG BIỂN CASPIAN

0 comments

Một Thế Giới

                                                     Lãnh đạo 5 nước thuộc khối Caspian

Để đối phó với ảnh hưởng của NATO, Nga đã tham gia gây dựng và đóng trụ cột trong hai liên minh lớn Á- Âu là SCO và CSTO. Vừa qua, Nga thúc đẩy thêm một liên minh có thể giúp họ tăng thêm vị thế và NATO phải dè chừng: Liên minh 5 nước Caspian bao gồm cả Iran.

SCO - Tổ chức hợp tác Thượng Hải gồm Nga, Trung Quốc, Uzbekistan, Kyrgyzstan, Tajikistan và sắp tới có thể thêm Iran, Ấn Độ, Pakistan. Còn CSTO có sáu quốc gia thuộc Liên Xô cũ - Armenia, Belarus, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Tajikistan và Nga

Hội nghị thượng đỉnh Caspian Five được tổ chức tại Astrakhan, miền nam nước Nga, hôm thứ Hai có sự tham dự của các nhà lãnh đạo từ Nga, Azerbaijan, Kazakhstan, Iran và Turkmenistan. Hội nghị tập trung vào việc hợp tác giữa các quốc gia trong khối và thúc đẩy việc thực hiện các nghị quyết đã được hội nghị Baku năm 2010 thông qua.
Hôm thứ Hai, người đứng đầu của năm quốc gia Caspian đã đồng ý ký vào cam kết cân bằng ổn định các lực lượng trong khu vực và đảm bảo sự phát triển khả năng phòng thủ của họ nằm trong giới hạn "hiệu quả hợp lý." 

Sau cuộc họp, Tổng thống Nga Vladimir Putin tuyên bố rằng năm nước cũng đã nhất trí về một tuyên bố chung để phác thảo các thỏa thuận về hợp tác khu vực trong tương lai .

Tổng thống Iran Hassan Rouhani cho biết sự đồng thuận của lãnh đạo 5 quốc gia ven biển Caspian (Nga, Iran, Kazakhstan, Turkmenistan và Azerbaijan), chứng tỏ ý chí chính trị của họ đối với việc phát triển hợp tác.

Thắng lợi lớn nhất của Nga trong cuộc họp thượng đính Caspian Five là khẳng định một điều khoản trong đó quy định rõ rằng: "chỉ lực lượng vũ trang các quốc gia ven biển (Caspian) mới có quyền hoạt động quân sự trong vùng biển Caspian".

Điều này chấm dứt ý định của Mỹ và NATO hiện diện hải quân tại vùng biến Caspian vốn ngay sát nách nước Nga. Caspian là vùng biển kín lớn nhất thế giới với diện tích xấp xỉ Biển đen và có vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng với Trung Á, Trung Đông và Nga.

Mối quan hệ của Nga với Kazakhstan, Turkmenistan và gần đây là với Iran rất tốt đẹp. Chỉ có quan hệ với Azerbaijan là tương đối nhạy cảm do Azerbaijan cho rằng Nga đã ủng hộ Armenia trong cuộc chiến biên giới Azerbaijan và Armenia trước đây. Nhưng giờ Nga đã làm tốt trong việc đẩy mạnh quan hệ với Azerbaijan để có thể yên tâm về mặt Caspian.

Quan hệ giữa Nga và Azerbaijan đang phát triển tích cực, bất chấp những vấn đề trong nền kinh tế toàn cầu, Tổng thống Putin cho biết tại một cuộc họp với người đồng cấp Azerbaijan Ilkham Aliyev vào hôm thứ Hai. 

Cuộc họp song phương giữa Putin và Aliyev là một phần của hội nghị thượng đỉnh Caspian và nó đánh dấu một thắng lợi chính trị nữa của ông Putin.

Tags:

SUY NGẪM TỪ MỘT BỨC ẢNH

3 comments

Bao Bất Đồng


Một trong những đặc điểm của công cuộc xây dựng xã hội XHCN là Nhà nước phải chăm lo cho xã hội trên diện rộng, những người dân thu nhập thấp nhất, những người dân sống ở vùng khỉ ho cò gáy xa xôi nhất vẫn được hưởng cái những lợi ích từ khối tài sản nhà nước thu về hàng năm. Để nhà nước hàng năm thu về một khối của cải đủ lớn để trang trải các khoản chi và xây dựng các vùng nông thôn khó khăn mà chỉ trông cậy từ thuế thì một nước nghèo như Việt Nam mót được bao nhiêu thuế?. Việt Nam chưa phải một nước kinh tế phát triển đến mức có những lớp người thu nhập tỉ đô la hàng năm hay lớp trung lưu thu nhập khá để nộp thu thuế thu nhập được nhiều? 

Tôi tự hào vì đang làm công dân của một nước công hữu bất động sản, các mỏ dầu, các ngành tế trọng điểm, các tập đoàn kinh tế lớn nhất thuộc về sở hữu toàn dân. Lợi nhuận sinh ra từ khối kinh tế NN sẽ được chuyển vào ngân sách, từ đó sẽ được chi vào việc chung. Các tỉnh miền biên giới địa đầu Tổ Quốc đời sống rất khó khăn, dân ở đây đóng được bao nhiêu thuế ? Nhà nước (là chính chúng ta đây) dùng của công xây dựng đường sá, kéo điện, xây trạm y tế trường học. Các em nhỏ ở đây đã được học mầm non, tất nhiên mầm non nhà nước không thể chất lượng như mầm non xã hội hoá / tư thục dưới xuôi, nhưng chí ít chúng ta đã làm được điều gì đó cho đồng bào chúng ta ở đây. 

Các bạn trẻ hay mở mồm "tôi đã đóng. thuế đầy đủ , tại sao tôi không được thế này thế kia". Xin lỗi các bạn, thằng dân Việt Nam nào chả đóng thuế, mua gói thuốc lá hay cây tăm xỉa răng cũng đã đóng thuế VAT rồi, con nít mua gói bim bim 2 ngàn nó cũng đóng thuế đây, cụ già mua bịch muối, cân đường cũng đóng thuế cả. Các bạn đừng nghĩ chỉ mỗi các bạn đóng thuế mà to mồm.

Có bao giờ các bạn tìm hiểu tiền thuế của dân ta (chỉ dân và Doanh nghiệp tư nhân) chiếm bao nhiêu % ngân sách thu vào? Đất nước ta còn nhiều nơi khó khăn lắm, bao nhiêu huyện miền núi hải đảo cần xây dựng y tế, giáo dục, cấp nước sạch, năng lượng. Các bạn ở thành phố, các bạn có điều kiện ngồi cafe wifi lên Facebook chém gió để chửi tất tần tật những gì các bạn không hài lòng: cúp điện, đường ngập nước, kẹt xe ... Thậm chí thành phố các bạn hai chục năm không tráng lệ như tokyo, seoul, Dubai, Bangkok ..các bạn cũng chửi được.
 
Ngoài chửi theo phản xạ tự nhiên, các bạn còn dính cả virus nhục, Hễ tí các bạn nhục, bất kỳ một thông tin tiêu cực (chưa được kiểm chứng) nào về kinh tế kỹ thuật nước nhà các bạn "nhục trước tính sau". Sau khi "nhục" thì các bạn thở dài ,sau đó tiếp tục chơi game , up ảnh tự sướng ...

Auto chửi và Virus nhục đã biến các bạn thành những công dân thấp kém, thiếu tự trọng và trên hết các bạn chẳng đóng góp được tí chất xám nào cho cộng đồng. Chửi là một việc rất dễ, chửi như các bạn bà bán rau ngoài chợ cũng chửi được, cần gì người có ăn có học như các bạn mới chửi được. 

Auto chửi &virus nhục khi đã ngấm sâu vào người các bạn, các bạn bắt đầu phỉ nhổ vào chế độ mà các bạn cũng chẳng hiểu tường tận chế độ này đã làm được gì cho đất nước, cho nhân dân. Các bạn quá ích kỷ chăng? Chính vì ích kỷ mà các bạn đu đeo, la liếm, tung hê những nhơn sĩ chấy thức Bờ Hồ, những phong trào rân chủ đang ngày đêm kêu gào phá sập chế độ. Các bạn cho rằng một chế độ "dân chủ Âu Mỹ " với tư hữu bất động sản, tài nguyên thiên nhiên, tập đoàn kinh tế lớn năm trong tay tài phiệt là tốt cho 80% dân số Việt Nam ở nông thôn ? 

Các bạn chỉ biết mỗi mấy con số vĩ mô GDP, thu nhập đầu người để so sánh với các nước tư bản khá giả ít oi trên quả địa cầu này. Các bạn có biết ngân sách người ta thu được bằng bao nhiêu % GDP của người ta? Bao nhiêu % dân số người ta có thu nhập tiệm cận thu nhập đầu người, và với thu nhập đầu người đó người dân mua được những gói dịch vụ nào? Các bạn không đủ kiên nhẫn để biết những chỉ số nói lên công bằng xã hội và chất lượng sống của người dân. Các bạn biết lõm bõm vài con số vĩ mô và tự tin cho mình là nhà xã hội học, thế là đủ để các bạn tuyên án tử hình cho chế độ này. 

Một em bé nhịn ăn sáng đến lớp, đói và mệt mỏi (có bệnh tim), được cho về, có bố đón rồi rơi xuống sông chết đuối, chỉ cần có thế các bạn đã có thêm một lý do kêu gào khai tử chế độ. Các bạn lấy gì đảm bảo rằng dân chủ âu - Mỹ sẽ đảm bảo không có ai thiếu ăn thiếu mặc? Cơ chế của dân chủ Âu Mỹ dễ dàng đẻ ra xã hội 1 %- 99 %. 1% năm giữ 99 %tài sản đất nước mà nước Mỹ là một ví dụ điển hình. (Các bạn vui lòng tìm lại bài báo này trên BBC). Các bạn tự tin các bạn tài giỏi nên Việt Nam có thành tư bản thì các bạn sẽ ở trong 1 % chứ không phải 99% kia. Và kể cả khi bạn là 1% thì ai sẽ ở trong 99% các bạn có quan tâm không? Là họ hàng nhà bạn, là láng giềng của các bạn, bạn bè của các bạn, đồng bào của các bạn chứ ai.

Ích kỷ , chính hai chữ này khiến các bạn hoa mắt vì sự phồn hoa của vài nước phương Tây và tôn sùng "giá trị Mỹ". Giá trị Mỹ không gì khác hơn là con người ta có thể giàu, rất giàu và bất chấp số đông sống thế nào. Lịch sử Việt Nam chứng minh rằng khi cả dân tộc làm nô lệ, luôn có những nô lệ ít oi giàu sụ, ăn sung mặc sướng. Đó là những nô lệ rất tích cực giúp đỡ các ông chủ của mình cai trị đồng loại. Quan hệ Chủ nô - Nô lệ thời hiện đại không giống như Nô lệ da đen ở Mỹ thế kỷ 19 hay cai trị kiểu thực dân Pháp mà nó diễn ra rất "văn minh" bằng cách bỏ tiền nuốt chửng kinh tế một nước, mua hết tư liệu sản xuất của cả xã hội. Và thế là bao nhiêu thặng dư lao động của dân tộc cứ ào ạt chảy ra nước ngoài, có thể là vào các ngân hàng ở Thụy Sĩ hay một căn hầm chứa vàng đâu đó ở Mỹ. Và tất nhiên một chút cơm thừa canh cặn được dành cho các nô lệ tích cực nhất trong bộ máy cai trị của chủ nô. 

Đôi khi tôi cứ trăn trở: rốt cuộc là một bộ phận lớn (cực lớn) người Việt mình thực sự có máu thích làm nô lệ hay đó chỉ là đặc tính "thích nghi" với những biến động trong lịch sử được di căn di cốt truyền đời ? 

Chúng ta đã đánh đuổi rất nhiều quân xâm lược bởi sự dẫn dắt của những vị anh hùng dân tộc với sức mạnh tạo nên từ nỗi đau trong sự tàn bạo của kẻ thù nhưng khi giành được quyền tự chủ cho mình thì cái "máu nô lệ" lại cuồn cuộn dâng trào trong (có lẽ là quá bán) người Việt chúng ta.

Trong lịch sử, chúng ta đã không thể tận dụng sức mạnh đoàn kết trong chiến tranh để cùng đưa đất nước phát triển vững bền đi lên "cưỡi đầu thiên hạ" trong hòa bình nên cái vòng lặp "bị cướp nước - nô lệ - kháng chiến - hòa bình - bị cướp nước - nô lệ - kháng chiến - hòa bình" cứ xuất hiện 1 cách dày đặc.

Ngày nay, chúng ta có 1 nền tự chủ, có 1 thể chế chính trị có thể nói là dù chưa hoàn thiện nhưng nó đại diện cho đại đa số công dân trong XH cho đến chừng nào mà "máu nô lệ" của người Việt không tự tay vứt bỏ món hàng quý hiếm đó đi thay vì gọt dũa cho nó thành 1 viên ngọc sáng. Và khi đó, chúng ta chắc chắn lại quay về với cái "máng lợn nô lệ" như lịch sử đã minh chứng.
 
Tái khẩu : Phong trào "nhục" và so sánh "tụt hậu năm" với Hàn - Nhật - Sing rất chi rầm rộ. Ấy thế mà khi quốc hội bàn chuyện cổ phần hoá một số DNNN, (nghĩa là bán tài sản quốc gia ), cộng đồng mệnh im re.

Tags:

HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ- NHỮNG CHƯƠNG DÀI CHÉM GIÓ

Sunday, September 28, 2014 8 comments


                                               Chủ, khách trong hội nghị Thành Đô

Hôm nọ có hẹn mọi người viết về điều này Hội nghị Thành Đô- Nhiều nhiều ngày đã trôi qua, công việc bận rộn, thời gian vụn thì nhiều nhưng khó tập trung mà viết được nên hạn bị lùi lại. Như tiêu đề đã đề cập, hiện nay, nhiều trang Phản động lợi dụng sự ít ỏi thông tin về Hội Nghị Thành Đô để tung tin bịa đặt về việc có một “Hiệp Định Thành Đô” nào đó theo lộ trình đến năm 2020 thì “Việt Nam trở thành tỉnh của Trung Quốc”.

Nghe qua thì nó đã buồn cười lắm rồi bởi người biết nghĩ thì đã chẳng thể nào tin, thế nhưng hôm nay, do nhiều người vẫn ngơ ngơ ngác tin, lắm kẻ vẫnba phải ngờ, kẻ hoang tưởng thì bịa thêm chuyện nên đành phải dùng chút lý sự để chỉ ra đâu là sự thật. 

Bối cảnh Hội Nghị Thành Đô.

Năm 1979, Trung Quốc tấn công Việt Nam, quan hệ hai nước cực kỳ xấu, xung đột biên giới kéo dài đến những năm đầu thập kỷ 90 mới kết thúc, để lại vết sẹo lâu dài trong quan hệ của hai quốc gia. Việt Nam lúc đó lưỡng đầu thọ địch, một mặt phải hỗ trợ nhân dân Campuchia hồi sinh đất nước sau cơn bĩ cực Khmer Đỏ, một mặt tiến hành các biện pháp đấu tranh chống lại sự xâm lấn của Trung Quốc từ hướng Bắc. Trong bối cảnh đó, việc cấm vận toàn diện của Mỹ và phương Tây, các quốc gia Đông Nam Á, sự chuyển xấu về tình hình kinh tế chính trị ở khối XHCN đã khiến Việt Nam cực kỳ khó thở. Một nền kinh tế bị tàn phá nặng nề sau chiến tranh không thể có cửa ra cửa vào, chúng ta phải lựa chọn con đường phá vây cấm vận và đổi mới chính mình để tồn tại. Trong bối cảnh Trung Quốc đang đi lên như một cường quốc mới về kinh tế công nghiệp, cuộc cải cách mang màu sắc Trung Hoa của họ đã đạt được những thành tựu đầu tiên, và đó cũng là một thế lực đang tích cực chặn đường ra thế giới của chúng ta, một Hội nghị bàn về việc bình thường hóa giữa hai quốc gia nhiều duyên nợ là điều cần thiết mà Việt Nam phải chủ động tiến hành.

Hội nghị Thành Đô- Bước ngoặt thay đổi tình hình khu vực.

Có thể nói trong hoàn cảnh nhiều khó khăn như vậy, chúng ta là người cần chủ động phá thế cô lập trên trường quốc tế. Ba ngày từ 2-4 tháng 9 năm 1990, một cuộc gặp giữa các nhà lãnh đạo Lão thành của Việt Nam với giới lãnh đạo Trung Quốc được tiến hành. Hội nghị Thành Đô đã thông qua 8 điểm chính bất đồng trong các vấn đề giữa Việt Nam và Trung Quốc lúc đó, trong đó có 7 điểm bàn về vấn đề Campuchia. Cụ thể là việc Việt Nam rút quân, tiến hành tổng tuyển cử tại Campuchia và cho phép các lực lượng tham gia vào liên minh chống Việt Nam với Khmer Đỏ được tham dự vào chính quyền mới. Hệ lụy của vấn đề này là ngày nay chúng ta vẫn thấy một số thanh niên già trâu có tư tưởng chống Việt Nam trong các đảng phái chính trị Campuchia- một mầm mống bất ổn mà chúng ta phải chấp nhận để có thể tồn tại trong bối cảnh lúc đó.

Điểm thứ 8 là điểm quan trọng nhất và trực tếp nhất trong quan hệ hai nước: Vấn đề bình thường hóa quan hệ. Đây là điểm trực tiếp nhất bởi lúc này Việt Nam đang ở thế đối đầu với Trung Quốc,đặt bình thường hóa lên bàn đàm phán có nghĩa tư duy của cả hai đang tìm kiếm một mối quan hệ hòa dịu hơn hẳn. Đây là tiền đề cho việc bình thường hóa quan hệ ngoại giao vào vài năm sau đó và là tiền đề quan trọng cho việc đàm phán giải quyết nhiều vấn đề dọc biên giới cũng như Vịnh Bắc Bộ.

Với 8 điểm như vậy, HNTĐ không chỉ là bước ngoặt trong quan hệ ngoại giao giữa 2 nước, bởi lần này, có sự góp mặt của giới lãnh đạo cấp cao nhất của hai nước bấy giờ, đại diện cho ý chí của hai nước, khai thông mối quan hệ đối đầu bế tắc giữa hai quốc gia, mà còn là bước ngoặt lớn trên toàn cõi Đông Dương và khu vực Đông Nam Á. Thế đối đầu dần bị thay thế bởi quan hệ hợp tác hòa dịu, Việt Nam lần lượt rút hết quân khỏi gánh nặng Campuchia, bình thường hóa, đặt quan hệ ngoại giao- thương mại với các nước ASEAN, Trung QUốc và Mỹ. Chấm dứt cái thế một mình Việt Nam ôm súng cân cả khu vực ( ) . Kinh tế Việt Nam với sự đổi mới từ năm 1986 để đón đầu, cộng với quá trình bình thường hóa quan hệ quốc tế và tham dự các tổ chức thương mại làm xúc tác đã khởi sắc và tăng trưởng đến ngày nay.

Từ sau Hội Nghị Thành Đô, các hoạt động quân sự được thay thế bằng các quan hệ kinh tế, môi trường hòa bình được củng cố bằng quyền lợi và các hiệp định ràng buộc lợi ích các bên. Chúng ta có thể thấy rằng, 24 năm qua, môi trường hòa bình và hợp tác quốc tế đã giúp chúng ta thay đổi nhiều như thế nào…Và quan hệ Việt Nam- Trung Quốc dẫu nhiều thăng trầm, nhưng cũng đã đóng góp tích cực vào sự phát triển đi lên, đặc biệt về thương mại giữa 2 quốc gia.

Hội nghị THành Đô- Tiếp nối những chương dài bốc phét

Chuyện Việt Nam biến thành một tỉnh của Trung Quốc được các nhà “râm trụ” bịa ra và rêu rao trên các nguồn tin hố xí như BBC và RFA là chuyện nực cười nhất mà những người có đầu óc bình thường nghe đến. Dẫu sao, để mọi người cùng bình thường như nhau, ta vẫn phải chỉ ra vài cái lý.

Rất đơn giản, Hội nghị có sự tham dự của các lão thành cách mạng, những người TRỰC TIẾP lãnh đạo Nhân dân tiến hành cuộc chiến tranh chống lại sự xâm lược bành trướng của TQ. Việc tham dự của họ có 2 ý nghĩa, một mặt thể hiện thiện chí bình thường hóa quan hệ của Việt Nam, một mặt vẫn có thể thể hiện được quyết tâm bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của người Việt Nam, bởi đó chính là những con người đã trực tiếp chỉ huy đất nước giáng cho Trung Quốc nhiều đòn mạnh mẽ vào dã tâm bành trướng.

Thứ 2 phải kể đến, đó là cái việc thành tỉnh lị của Trung Hoa ( thứ mà các bạn cờ vàng với râm trụ giả cầy mong muốn là sự thật nhất để có cơ hội chửi cộng sản). Các bạn biết đấy, trừ những biến cố lịch sử và hành động táo bạo như ở Crimea- Nga ( Ucraina) việc sáp nhập hay cho biến mất một vùng lãnh thổ, quốc gia luôn phải có một “lộ trình”. Trung Quốc đã mất hàng chục năm để đòi lại MaCau, Hồng Công vốn là những vùng lãnh thổ của họ bị nước ngoài chiếm đóng. Ấy vậy vẫn vấp phải sự phản đối của nhiều thế lực cả trong và ngoài vùng lãnh thổ đó. Hàng trăm vòng đàm phán và họp mặt được thiết lập và báo chí thế giới đưa tin rất nhiều. Nếu có một cuộc “sáp nhập” như vậy, thì lộ trình đó đâu? Ban đầu, các nhà râm trụ giả cầy chọn cái mốc 2017 để sáp nhập cho nó nhanh. Nhưng sau đó thấy có vẻ như cần lùi thêm vài năm nữa để tiếp tục bốc phét nên đã chọn mốc 2020 . Thế là họ đua nhau dẫn nguồn “Uy ki lếch” ( Wikileaks) mà họ tự nghĩ ra để bịa đặt về sự kiện này. Mặc dù chẳng có cái nguồn nào trên Wikileaks nói về điều đó. Chuyện này cũng hoang đường như việc “Năm 2000 Cộng sản Việt Nam sẽ sụp đổ”. Đến nay nó đã được dời lịch mấy lần thành cuối năm 2014. Và 9 tháng của năm 2014 đã qua mà cộng sản vẫn sống sờ sờ. Còn các nghẹo vàng đu càng năm nao đã gần xuống lỗ ( R.I.P).

Cuối cùng, xin trích lại một phần Nhật Ký Ngoại Giao của Lý Bằng- Nguyên Thủ Tướng Trung Quốc về Hội Nghị Thành Đô:
Cuối cùng xin trích lại một câu thơ của Giang Trạch Dân lúc đó đọc trong Hội nghị( từ đoạn hồi ký Ngoại Giao của nguyên thủ tướng Trung Quốc Lý Bằng viết về Hội nghị Thành Đô)
"度尽劫波兄弟在,相逢一笑泯恩仇"
Độ tận kiếp ba huynh đệ tại, Tương phùng nhất tiếu mẫn ân cừu.
Có nghĩa là
Sau kiếp nạn anh em còn đó , gặp nhau mỉm cười quên ân thù .
(thơ Lỗ Tấn )

Câu thơ đó, đọc trong bối cảnh ngoại giao, không chỉ nói riêng về vấn đề bình thường hóa. Mà còn nói nhiều đến duyên nợ giữa hai nước, là “kiếp nạn” giữa hai bên, là “ân thù” giữa hai nước. Điều đó Trung Quốc hiểu, Việt Nam hơn ai hết trong quá khứ, hiện tại và tương lai cũng càng thấu hiểu. 

Bán nước, thực sự là danh xưng mà có lẽ “Cộng Sản Việt Nam” không dám nhận. Bởi vì CSVN lỡ làm kẻ đuổi cổ bọn bán nước ra khỏi đất nước lâu rồi! Còn việc “trở thành tỉnh lị của Trung Quốc” có lẽ ai đó lấy cảm hứng từ câu nói của Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa: “Biên giới Mỹ kéo dài tới Vĩ tuyến 17” đó chăng?

Tags:

TRÒ CHƠI ĐỊA CHÍNH TRỊ VÀ NHỮNG SẢN PHẨM CỦA NÓ

10 comments


Gần đây rộ lên tin tức về 'Nhà nước Hồi giáo' hành quyết dã man con tin để đòi tiền chuộc làm dư luận phẫn nộ. Nhiều bạn có thể muốn biết cái 'nhà nước' này ở đâu tự nhiên nổi lên và câu chuyện này cũng là bài học cho chúng ta về cuộc thánh chiến dân chủ hóa thế giới của Mỹ mà Việt Nam luôn là một đích ngắm. 

Để giữ vững vị trí thống trị thế giới, Mỹ phải liên tục lập mưu mô và tấn công kinh tế, chính trị, hoặc quân sự vào những nước chưa chịu đứng vào hàng sau lưng mình (như Việt Nam) hoặc những đối thủ tiềm năng và đồng minh của những đối thủ đó. Trong trò chơi địa chính trị này Mỹ bất chấp thủ đoạn và hoàn toàn không lo ngại hậu quả vì nếu có hậu quả tai hại thì càng tốt, càng có lý do để ném bom, nuôi chiến tranh. Thế giới càng bất ổn, có chiến tranh thì công nghiệp quốc phòng Mỹ càng phất, vị trí đế quốc thống trị của Mỹ càng được củng cố! Trò chơi địa chính trị này đã tạo ra những sản phẩm như Bin Laden/tổ chức Al Qaida và 'Nhà nước Hồi giáo' như ngày hôm nay. 

Đại đa số thế giới biết đến Bin Laden là trùm khủng bố tấn công nước Mỹ nhưng ít người biết rằng Bin Laden được CIA tuyển vào các trại huấn luyện du kích lúc 22 tuổi khi cuộc 'thánh chiến' ở Afghanistan bắt đầu. Các lãnh đạo 'thánh chiến Hồi giáo' thời đó từng được Tổng thống Mỹ tiếp ở Nhà trắng vào năm 1985 và được âu yếm gọi bằng các 'chiến sĩ tự do'. Những 'chiến sĩ tự do' này đã trở thành 'bọn khủng bố' khi họ muốn đuổi quân Mỹ ra khỏi đất Hồi giáo của họ sau này! Clip tổng thống Mỹ Reagan tiếp các 'chiến sĩ tự do': 


Trong vùng Trung Đông tồn tại các thế lực Hồi giáo cực đoan, Hồi giáo ôn hòa và nhà nước phi tôn giáo (secular state). Nhà nước cộng hòa phi tôn giáo là hình thức tiến bộ nhất vì nó tách rời tôn giáo với nhà nước, dùng luật lệ phi tôn giáo. Loại nhà nước này được phát triển sau thế chiến II ở Trung Đông mà Afghanistan trước khi có chiến tranh là một ví dụ. Với mục tiêu địa chính trị của mình, Mỹ đã dùng CIA cùng với cơ quan tình báo Pakistan ISI và Saudi Arabia tổ chức, huấn luyện, tài trợ, vũ trang cho các nhóm Hồi giáo cực đoan trong cuộc chiến tranh với chính quyền Afghanistan và Liên xô. Kết quả là sau khi quân Hồi giáo cực đoan thắng, Afghanistan lại trở về với luật lệ tôn giáo thời Trung Cổ và là nơi chứa chấp lực lượng khủng bố của Bin Laden, một nhân vận trưởng thành trong 'thánh chiến'. 

Cái tên của nhóm 'Taliban' nắm quyền ở Afghanistan sau khi Liên xô rút quân, có nghĩa là gì? Trong tiếng Pashtun, một thổ ngữ ở Afghanistan, 'Taliban' có nghĩa là học sinh, hoặc người tốt nghiệp madrasahs (trường dạy kinh Koran) được tổ chức bởi những nhóm truyền đạo Wahhabi từ Saudi Arabia, với sự hỗ trợ của CIA. 

Hệ thống giáo dục ở Afghanistan trước thời chiến tranh chủ yếu là phi tôn giáo. Giáo dục do Mỹ tổ chức sau đó làm sụp đổ hệ thống giáo dục phi tôn giáo đó. Con số trường tôn giáo do CIA bảo trợ tăng từ 2.500 năm 1980 lên trên 39,000. http://www.globalresearch.ca/9-11-analysis-from-ronald-reagan-and-the-soviet-afghan-war-to-george-w-bush-and-september-11-2001/20958 

Để đánh sập một nhà nước tiến bộ phi tôn giáo ở Afghanistan vì nhà nước này thân Liên xô. Mỹ và đồng minh Hồi giáo cực đoan đã biến Afghanistan trở thành một quốc gia Hồi giáo cực đoan. Và Bin Laden đã thừa thắng xông lên, mở rộng 'thánh chiến' sang Mỹ với nhiều lý do. Một trong những lý do đó là quân Mỹ dám đóng quân trên 'thánh địa Hồi giáo' ở Saudi Arabia, quê hương của Bin Laden. Nhưng Bin Laden có tấn công nước Mỹ thì tư bản súng đạn càng khoái, càng có lý do chụp mũ tấn công...Iraq, một mục tiêu mà Mỹ luôn thèm khát. Và dĩ nhiên khi Hồi giáo cực đoan tấn công Mỹ thì họ không còn là 'chiến sĩ tự do' nữa mà trở thành 'khủng bố'. 

Iraq là một quốc gia với nhà nước phi tôn giáo cho đến năm 1968 và sau đó là Hồi giáo ôn hòa, tức là thế lực Hồi giáo cực đoan luôn nằm dưới tầm kiểm soát. Sau khi Mỹ nhảy vào 'dân chủ hóa' Iraq, tiêu diệt độc tài Saddam Hussein, tịch thu kho vũ khí hủy diệt hàng loạt (tưởng tượng) vào năm 2003, thì Hồi giáo cực đoan được dịp sổ lồng trong hỗn loạn chiến tranh vào năm 2004. Al Qaida chính thức hoạt động ở Iraq và sức mạnh được tăng lên. Hai năm sau, nhóm này chính thức đổi tên thành ISIS, là 'nhà nước hồi giáo' mà chúng ta nghe đến hôm nay. Tức là nhờ cuộc chiến tranh 'dân chủ hóa' trong ván bài địa chính trị của Mỹ, một nhà nước Hồi giáo cực đoan nữa đã ra đời.
 http://www.cnn.com/interactive/2014/09/world/isis-explained/?hpt=hp_c2 

Chưa hết! Một mục tiêu địa chính trị khác của Mỹ là Syria, một nhà nước phi tôn giáo và là một cái gai trong mắt Mỹ vì nước này là đồng minh lâu năm của Nga nên Mỹ phải 'dân chủ hóa' nó để cô lập thêm Nga. Mỹ và đồng minh đã giúp đỡ tiền và vũ khí cho các nhóm vũ trang chống chính quyền Syria và kết quả là Syria bị suy yếu mà mất quyền kiểm soát một số vùng lãnh thổ phía bắc và chúng lại rơi vào tay ISIS! Và nhờ thu nhập từ các giếng dầu trong các vùng chiếm được từ chính quyền Syria và Iraq, ISIS lại càng mạnh lên! Các vùng kiểm soát và ảnh hưởng của ISIS: 
http://www.cnn.com/interactive/2014/06/world/maps-iraq-unrest/ 

Nước Mỹ luôn ở bên kia đại dương nên Trung Đông có cháy kiểu nào thì cũng chẳng hề hấn gì. Đánh kiểu nào thì nhà thầu súng đạn của Mỹ cũng kiếm chác được. Bom đạn thừa mứa để lâu nó cũng mục. Không quăng bom chỗ này chỗ kia cho hết kho thì làm sao có đơn đặt hàng mới? Mỹ muốn ném bom Syria trước kia và bị Nga cản nhưng cuối cùng cũng đã có cớ, danh chính ngôn thuận để ném rồi! Syria có tức khí bắn máy bay Mỹ thì càng tốt. Mỹ sẽ quay lại với cả một kho bom mới! Các bạn muốn 'dân chủ hóa' Việt Nam có còn nhớ Lybia không nhỉ? Chắc chắn là không vì các đài công suất lớn của phương tây đã chuyển sang phát chương trình mới nhồi sọ các bạn cho một cuộc phiêu lưu quân sự địa chính trị ở chỗ khác rồi. Các bạn lại bận xem/nghe và cổ vũ chương trình mới theo thói quen đã được huấn luyện thôi. Lybia dân chủ bây giờ là một đống bầy nhầy chứ không phải là một quốc gia. Nó không có một chính quyền trung ương với quyền lực thực sự. Các phe phái trong đó có Hồi giáo cực đoan chiếm cứ những vùng khác nhau một cách rất là tự do dân chủ văn minh. Tổng thống Mỹ hãnh diện tuyên bố sau khi lật đổ Gaddafi rằng mình đã ngăn chặn được một cuộc thảm sát ở thành phố Benghazi nhưng năm ngoái, một nhóm vũ trang được NATO hỗ trợ trong cuộc chiến lật đổ Gaddafi đã xả súng vào một đoàn người biểu tình ở Tripoli làm chết 42 người. Nhóm này đã xả súng phòng không vào trẻ em. Không thấy có phản ứng đáng kể nào từ Washington, London, hay Paris và chắc chắn là các bạn tranh đấu cho 'dân chủ' theo kiểu hùa theo loa phóng thanh của Mỹ chẳng biết chuyện đó đâu! Bây giờ có biết cũng chẳng thèm lên án vì chưa được Mỹ kích hoạt! 
http://www.independent.co.uk/voices/commentators/three-years-after-gaddafi-libya-is-imploding-into-chaos-and-violence-9194697.html 

Vì sao loa phóng thanh Mỹ không phóng thanh chuyện tồi tệ hậu Gaddafi? Các nước vô địch 'tự do dân chủ' không thèm la làng chuyện giết chóc hâu Gaddafi? Vì cái gai trên bàn cờ địa chính trị của Mỹ là Gaddafi đã được nhổ. Độc tài hay cực đoan gì bây giờ cũng chẳng còn vấn đề nữa rồi. Mấy cái đó chỉ là quảng cáo. Loa phóng thanh mở hết công suất lên án Gaddafi độc tài ngày xưa chỉ là để nhồi sọ dân vô minh thế giới cổ vũ cho việc nhổ gai được thuận tiện thôi. Kịch bản Lybia cũng y như thế. Ban đầu Libya là nhà nước Hồi giáo ôn hòa nhưng là cái gai trên bàn cờ địa chính trị của Mỹ và phương tây vì Gaddafi vận động châu Phi dùng đồng tiền chung hòng thoát khỏi sự lệ thuộc tài chính vào Âu-Mỹ. Sau khi Mỹ và phương tây nhổ gai, các nhóm Hồi giáo cực đoan được sổ lồng và tiến chiếm đất đai lãnh thổ. Nhà lại cháy không thể kiểm soát! Tin tức mới nhất cho biết nhóm Hồi giáo cực đoan bị cáo buộc tấn công sứ quán Mỹ năm 2012 đã chiếm được thành phố lớn thứ hai của Libya là Benghazi: http://www.thestar.com/news/world/2014/07/31/libya_islamic_extremists_declare_control_of_benghazi.html 

Tôi nhớ có một bài viết ví von rằng: 'Khi nhà bạn bị cháy, bạn phải gọi lính cứu hỏa chứ không phải gọi tên đã phóng hỏa trở lại hiện trường mà còn mang theo một bình xăng!' Đó là tình hình hiện nay. Sau khi phóng hỏa và rút lui khỏi Iraq, Mỹ đã trở lại hiện trường cứu lửa với một bình xăng! Theo kỷ lục được ghi nhận thì khi Mỹ nhảy vào 'dân chủ hóa' chỗ nào thì chỗ đó y như rằng có máu đổ thành sông, chia năm xẻ bảy, cực đoan nổi dậy hoành hành, rồi Mỹ lại tiếp tục chữa cháy thành mấy chục năm cho trụi luôn nhưng không hiểu tại sao vẫn có người mơ mộng, xin xỏ, kiến nghị Mỹ 'dân chủ hóa' Việt Nam trong khi chính Việt Nam đã bị cháy rụi hết một lần 40 năm trước. 40 năm trong lịch sử thì chỉ là ngày hôm qua, hay là bốn giờ trước thôi. Thật kỳ lạ là có rất nhiều người có thể vô minh đến mức độ đó. 

Tags:

MỘT GÓC NHÌN KHÁC VỀ QUÁ KHỨ CCRĐ

6 comments

Chiềng Chạ
61 năm sau đợt cải cách ruộng đất được đầu tiên được tiến hành trên toàn miền Bắc, những người còn sống, hậu thế đã chấp nhận dừng lại mọi công việc để soi xét việc làm của tiền nhân. Và xem chừng 61 năm qua chưa thể đủ độ dày về mặt lịch sử - quá khứ để giúp cho những người quan tâm có một cái nhìn đúng đắn nhất. Vẫn còn đó tiếng nói xuất phát từ sự hận thù đến từ những con người là thân nhân, là bạn bè của "NẠN NHÂN" của chính sách đấu tố, thanh trừng giai cấp bóc lột trong xã hội. Với vô vàn các lí do này, lí do khác, họ vẫn chưa thế yên lòng đó xem đó là một sai sót thuộc về lịch sử mà cố tình áp đặt những giá trị của lịch sử phải luôn hoàn hảo, không có tì vết. Họ không cho phép bất cứ một chính sách nào được triển khai sau cách mạng nào được phạm phải sai lầm, dù chỉ là nhỏ nhất; trong khi đó cái quy luật  "nhân vô thập toàn" và sự không hoàn hảo của con người ảnh hưởng rất lớn đến việc thực hiện chính sách không được họ nói, đề cập đến trong câu chuyện của mình. Và những dàn đồng ca vẫn hát, vẫn rên rỉ những điều không biết chán mà quên mất rằng, người đời đang nghĩ gì về họ. Và như thế thời gian cơ hồ đã chịu bó tay trước những cái đầu, khối óc vốn dĩ đang mang trên mình sự thiên lệch trong khi lại thúc bách tính toàn diện của quá khứ. 

Để làm rõ hơn điều này từ những cái nhìn mang tính đơn lẻ trong chuỗi bài viết này tôi muốn lạm bàn về ý kiến của một vị khách tiêu biểu trong số các khách được mời tọa đàm trực tuyến về "Cải cách ruộng đất" do BBC thực hiện hôm 18/9/2014: Ý kiến của ông Nguyễn Minh Cần. 
Trong phần giới thiệu sơ lược đôi nét về người khách mời có tên Nguyễn Minh Cần, BBC cho hay: "Ông Nguyễn Minh Cần, nguyên Phó Chủ tịch phụ trách Nông nghiệp của Hà Nội, nguyên cán bộ sửa sai cải cách ruộng đất của Đảng ở ngoại thành Hà Nội, một nhà bất đồng chính kiến nhiều năm tị nạn chính trị ở Nga". Cũng xin lưu ý thêm là ông Cần tuy không phải là khách mời duy nhất đến từ bên ngoài nhưng với việc cho xuất hiện tiếng nói của ông trong cuộc tọa đàm này nhà đài BBC hi vọng sẽ ít nhiều tạo ra một sự khách quan nhất định bởi lí do ở nước ngoài sẽ khiến ông này không chịu một sự ràng buộc nào về mặt tự do thông tin. Đồng thời, với một lai lịch đặc biệt, ông Cần không còn đơn thuần là tiếng nói của một chủ thể bình thường đối với chủ đề của BBC đưa ra; ông Cần đẩy đủ điều kiện của một nhân chứng lịch sử và như thế tiếng nói của người trong cuộc, nhân chứng dù sao cũng khách quan hơn những kẻ ngoài cuộc. Đây cũng được cho là lí do ông này được lựa chọn là người mở màn cho một cuộc tọa đàm vốn được báo trước những điều hết sức quen thuộc. 

Ông Cần nói gì?
Có lẽ đây là điều được nhiều người chờ đợi và băn khoăn nhất bởi như đã giới thiệu, ông Cần từng là "nguyên cán bộ sửa sai cải cách ruộng đất của Đảng ở ngoại thành Hà Nội" cho nên những thứ mà ông nói ra đây ít nhiều bản thân ông có trách nhiệm; dù rằng trách nhiệm của ông chỉ giới hạn trong một không gian mang tính hạn hẹp: Ngoại thành Hà Nội nhưng việc làm của ông và những người như ông năm xưa trên cương vị "cán bộ sửa sai" sẽ ít nhiều ảnh hưởng đến cái nhìn của những con người hôm nay. Tôi hi vọng rằng, với những sự ràng buộc về tính trách nhiệm trong quá khứ sẽ khiến những điều được ông Cần phát biểu khác với những lời phát biểu trước đó vẫn nhan nhản trên các trag báo mạng; và thay vì nói đến mình, ông Cần sẽ ít nhiều đưa ra một cái nhìn mới về cuộc cải cách ruộng đất năm xưa và biết đâu những lời của ông sẽ xua tan sự ngộ nhận đang bao trùm xã hội Việt Nam nhân sự kiện triển lãm cải cách ruộng đất? Nhưng một lần nữa người ta đã nghĩ sai về ông. Những điều ông nói cho thấy không ai có thể mong chờ ở ông sự vô tư, khách quan khi xem xét đánh giá một vấn đề mà ông quan tâm bởi đơn giản ông là người bất đồng chính kiến với Nhà nước! 

Không phải ngẫu nhiên mà tôi nhấn mạnh việc ông Cần là một "nhân vật bất đồng chính kiến" trước khi đi vào nhìn nhận những thứ ông nói. Cũng như Đặng Xương Hùng, Bùi Tín và hàng loạt những người có Tổ quốc không dám trở về khác, để được ở lại các nước này họ đã phải thuyết phục được các nhà chức trách sở tại mình là nạn nhân của chế độ chính trị đương thời. Việc họ được ở lại cho thấy họ thực sự là những nhà "thuyết khách đại tài" nhưng có ai biết họ đã đưa ra những gì để có được kết quả trên? Xin thưa rằng đó là chuỗi những câu chuyện xấu được họ thêu dệt và cố tình gán tội cho Nhà nước cầm quyền trong nước. Với một tâm thế như thế thử hỏi những con người như ông Cần sẽ tiếp cận như thế nào về một chủ đề đang gây bão dư luận! 
****
Trả lời phóng viên BBC khi được hỏi về cuộc cải cách ruộng đất đã diễn ra trong quá khứ, ông Cần cho rằng, những gì diễn ra trong cải cách ruộng đất vẫn chưa thể quên bởi Đảng và Nhà nước vẫn chưa nói sự thật? Nó chỉ quên đi và mọi hận thù tiêu tán khi Nhà nước, Đảng cầm quyền nhìn nhận đúng tội lỗi của mình và "sám hối" trước nhân dân? Nếu diễn đạt về mặt ngữ nghĩa, cấu trúc thì câu trả lời nói trên của ông Cần đã đáp ứng gần như trọn vẹn ý đồ của người hỏi. Câu trả lời của ông Cần vừa khái quát được cái hiện trạng về cuộc cải cách ruộng đất, đồng thời ông vừa khai mở về một giải pháp mang tính hữu thời nhất hiện nay khi đối xử với một vấn đề, một chính sách vốn đã thuộc về quá khứ. Tuy nhiên, với những người đã nói nội dung tương tự trước đó có thể giải thích vì sự ngộ nhận, kiểu "nói theo" hết sức ấu trĩ; suy cho cùng đó là những tiếng nói mang tính chất hưởng ứng hơn là chính kiến bản thân được đúc rút ra từ những căn cứ mang tính lịch sử và họ nói vì chính họ có quyền lợi cũng như nhu cầu trong đó thì nên lí giải như thế nào về cách nói của ông Cần?

Bản thân ông Cần đã từng sống qua giai đoạn diễn ra cuộc cải cách ruộng đất 1953 - 1956, ông lại là thành viên của tổ chức "Sửa sai" được thành lập ở tất cả địa phương trên miền Bắc. Thực tiễn công tác chắc chắn sẽ cung cấp cho ông này cái nhìn có phần đầy đủ và không còn phiến diện như lớp "hậu sinh" hay số cơ hội sau này. Và chỉ riêng với phần lí lịch của bản thân nó đã đủ để ông có thể tự trả lời đầy đủ cho những băn băn khoăn nêu trên của mình. Ông Cần yêu cầu phải nói ra sự thật nhưng tôi hơi băn khoăn cái sự thật được ông nói ở đây là gì?. Cải cách ruộng đất đã gặp phải những sai lầm không đáng có, đó là việc đấu tố một cách tràn lan, không có một tiêu chuẩn cụ thể nào để phân định đối tượng bị đấu tố; thậm chí một số trường hợp công cuộc đấu tố đã phạm phải những nguyên tắc thuộc về đạo đức, phẩm giá con người, đó là chuyện vợ đấu tố chồng, con cái đấu tố cha mẹ....Một số địa chủ cường hào, địa chủ dù có công đóng góp tiền của, vật lực cho cách mạng nhưng cũng bị đấu tố thẳng tay.... Nhưng không ai có thể phủ nhận việc Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam đã có hẳn một hội nghị Trung ương để bàn về vấn đề này. Nghị quyết tại hội nghị này cũng được công bố công khai trên khắp cả nước, nhiều vị lãnh đạo Đảng nhà nước khi ấy như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khóc và xin lỗi trước quốc dân đồng bào, Tổng Bí thư Trường Chinh khi ấy đã tự nhận trách nhiệm của bản thân và xin từ chức. Đáng lưu ý hơn, trên cơ sở nhận thức những sai lầm trong đợt cải cách ruộng đất lần thứ nhất, ngày 20.12.1956, Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã thay mặt Chính phủ ban hành Kế hoạch "tiến hành sửa chữa sai lầm về cải cách ruộng đất (http://thuvienphapluat.vn/archive/Van-ban-khac/Ke-hoach-sua-chua-sai-lam-cai-cach-ruong-dat-vb53946t33.aspx). Trong Kế hoạch cũng quy định rõ "08 điều kỷ luật cho cán bộ trong khi sửa chữa sai lầm về công tác cải cách ruộng đất và công tác tổ chức" (Nội dung hình dưới đây). 

Liệu rằng, có còn một "sự thật" nào lớn hơn thế về cuộc cải cách ruộng đất đã qua. Hay điều ông Cần đang nói đây là những điều khiếm khuyết trong Triển lãm cải cách ruộng đất vừa qua. Xin đừng quy kết hai điều này làm một bởi suy cho cùng, việc tổ chức một triển lãm phụ thuộc rất lớn vào tư duy cũng như ý tưởng của Ban tổ chức và nên chăng sự thiếu sót đó chỉ nên đổ lỗi cho một số cá nhân thay vì vin vào đó là ý chí của cả một nhà nước, một chế độ. Hãy đừng chỉ một lần vô tình bị lãng quên, không đề cập đến mà phủ nhận đi cả quá trình trước đó đã nói đến. Lịch sử luôn có những khúc quanh và việc tiếp cận lịch sử không nên lệ thuộc quá nhiều những chi tiết mang tính "điểm xuyết". Cải cách ruộng đất đã qua đi hơn 60 năm và nó đã trở thành một phần của lịch sử; việc nhắc lại có chăng chỉ để không dẫm lên những sai lầm trong quá khứ chứ không phải để xăm xoi, lục lọi và dằn vặt lên đó./.

Tags:

BÓC MẼ "ĐÈN CÙ" CỦA TRẦN ĐĨNH

Friday, September 26, 2014 32 comments



Mõ Làng

Trần Đĩnh là ai? (ảnh bên)

Sinh năm 1930, Trần Đĩnh tham gia Việt Minh vào năm 1946 lúc mới 16 tuổi, gia nhập Đảng công sản VN năm 1948. Tháng 12 năm 1945, do hoàn cảnh lịch sử, cơ quan ngôn luận của ĐCS rút vào hoạt động bí mật và cho ra đời và xuất bản tờ báo Sự Thật. Trong thời gian này Trần Đĩnh được điều về viết cho báo. Sau đó, ông được đưa qua học 5 năm tại đại học Bắc Kinh, từ 1955 cho tới 1959. Về nước ông làm ở báo Nhân Dân, tham gia nhóm “xét lại chống Đảng” nên bị xử lý vào năm 1967. Không bị bắt như anh ruột ông là Trần Châu cùng nhiều người khác, nhưng ông bị kiểm thảo và buộc phải đi làm công nhân đúc chữ một thời gian, sau đó được quay lại làm báo (Trần Châu bị bắt vì đánh cắp tài liệu tuyệt mật về trao đổi của VN và TQ để chuyển giao cho LX nhằm chặn viện trợ vũ khí của LX cho VN trong bối cảnh TQ và LX mâu thuẫn căng thẳng). Bước ngoặt đó đã làm Trần Đĩnh thay đổi hẳn tư tưởng rồi tuyên bố tham gia tranh đấu cho dân chủ cùng một số nhân vật bị xử lý trong vụ “chống Đảng”. Năm 1976, Trần Đĩnh bị khai trừ khỏi Đảng cộng sản, ông tuyên bố mình là một người yêu chuộng tự do dân chủ, ủng hộ những người đang tranh đấu cho dân chủ tại Việt Nam như Thích Quảng Độ, Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Đan Quế, Hà Sỹ Phu, Dương Thu Hương…

Trần Đĩnh, như trong tự truyện, đã tự nhận mình là người chấp bút tiểu sử của Hồ Chí Minh, viết hồi ký cho nhiều cán bộ cấp cao như Trường Chinh, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Lê Thanh Nghị, Nguyễn Duy Trinh…mặc dù không có tài liệu kiểm chứng, hình như là tự đánh bóng. 

Mới đây, bắt chước Huy Đức (chắc thấy Huy Đức kiếm bộn) ông cho xuất bản ở Mỹ cuốn tự truyện Đèn cù với nhiều thông tin, tư liệu được giới dân chủ cuội tung hô. Tuy nhiên, hậu sinh khả úy, Huy Đức có cái chất lưu manh hơn qua thủ đoạn "mượn lốt hổ" việc viết hồi ký cho ông Võ Văn Kiệt để đi khắp nơi, kể cả chốn thâm cung để lấy tư liệu, phỏng vấn những nhân vật tai to mặt lớn. Đến khi ông Võ Văn Kiệt chết, Huy Đức trở mặt bán lòng tự trọng của một "ngự sử"  "sống để bụng, chết mang theo" để lấy đô la. Sách của Trần Đĩnh chẳng ma nào mua, đồng bọn phải đưa lên mạng và lập trang kêu gọi úy lạo cho Đĩnh.

Đèn Cù viết gì vậy?

Ngót 600 trang “Đèn Cù” là một dạng hồi ký lịch sử kể về đời hoạt động và những sóng gió của đời ông, kể từ khi tham gia hoạt động cách mạng từ năm 1946 đến nay. Nội dung cuốn sách tập trung vào 5 vấn đề, gắn liền với những thăng trầm của đời Trần Đĩnh. Đó là, thời mở đầu tham gia Việt Minh ở chiến khu; Cải cách ruộng đất; Đi học đại học báo chí ở Trung Quốc; Tham gia trong nhóm “xét lại chống Đảng” và những tháng năm sau khi bị khai trừ khỏi Đảng vào năm 1976.

Từ đầu cuốn sách cho đến kết thúc là chuyện kể về quan hệ, ảnh hưởng, tương tác của nhiều nhân vật chủ chốt của Đảng, Nhà nước, trí thức, văn nghệ sỹ nổi tiếng đối với Trần Đĩnh qua hàng chục năm cùng sống, cùng làm việc, cùng hoạt động, cọ xát. Tất nhiên là theo tự khoe và cảm hứng theo kiểu văn học của Trần Đĩnh. Cảm hứng mà như Trần Đĩnh đã viết trong phần nói về giai đoạn ở chiến khu: "Sớm nào chúng tôi cũng nằm sấp trên sàn thò đầu nhìn cụ chủ mở cửa thả dê ra rừng. Bốn năm chục con dê toàn cái chen nhau lao ra. Nhưng tới cửa con nào con nấy đều bị con dê đực chặn lại phủ nhay nháy mấy cái, việc mà chúng tôi đùa là “điểm đít” thay cho điểm tâm. (tr67)

Đèn Cù được viết như thế nào?

Như cách tự giới thiệu, Trần Đỉnh cho rằng đấy là một “tự truyện”, một thể loại nửa nạc, nửa mỡ mà nếu người đọc không có hiểu biết về phương pháp sáng tác thì rất khó nhận biết đâu là thật, đâu là hư cấu, đâu là tư liệu lịch sử, đâu là sáng tạo văn học. Bằng chứng là, suốt cả quyển sách ngót 600 trang tuyệt nhiên không có một dẫn chiếu tài liệu kiểm chứng nào (không như cách viết của Huy Đức trong “Bên Thắng cuộc”). Hoặc, chi tiết có tính "văn học" ở chiến khu Việt Bắc, cụ Hồ đi đái, Trần Đĩnh đi theo bị cụ mắng, khi đứng đái Trần Đĩnh cố liếc nhìn cái ấy của cụ thì chỉ thấy một đám đen đen, hồng hồng, đấy là cách viết hư cấu văn học. Những người đọc nhầm tưởng với loại hồi ký lịch sử, tin vào tư liệu trong sách là thật thì rất dễ bị nhầm lẫn, đánh lừa. Thủ pháp này được vận dụng với hầu hết nhân vật trong sách của Trần Đĩnh.

Với số lượng đồ sộ về nhân vật, những cái tên xuất hiện trong “Đèn Cù” hầu như đầy đủ các gương mặt chóp bu của chính thể Việt Nam. Từ những bậc tiền bối như cụ Hồ Chí Minh, Huỳnh Thúc Kháng, Trường Chinh, Nguyễn Lương Bằng, Lê Duẫn, Võ Nguyên Giáp, Lê Đức Thọ… cho đến các tầng lớp kế tiếp đều được Trần Đĩnh điểm tên, điểm mặt, phác họa tính cách. Với thủ pháp “đồng hiện” xen lẫn giữa cái hiện thực với cái quá khứ, xen lẫn chép sử với hư cấu, Trần Đĩnh đã đưa hết họ vào sách của mình, bắt chước “Chiến tranh và hòa bình” của Tônxtoi. Chỉ có điều, những nhân vật của Trần Đĩnh hiện ra chủ yếu là những mặt xấu, trừ người thân của Đĩnh như cô Hồng Linh.

Mỗi con người, mỗi số phận nhân vật xuất hiện trong “Đèn Cù”, nhất là những nhân vật phản diện theo dụng ý của Trần Đĩnh đều có những tính cách na ná nhau, thủ đoạn, nhẫn tâm, thực dụng, dục vọng… Trần Đĩnh không ngại ngần xếp cả những nhân cách đáng kính của dân tộc như cụ Hồ Chí Minh, Lê Duẫn, Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh… vào tuyến đó. Cách mô tả họ của Trần Đĩnh là nói ít về ưu điểm, nói nhiều về nhược điểm khiến họ méo mó. Chẳng hạn, Khi nói về ông Võ Nguyên Giáp Trần Đĩnh viết "Giáp là con nuôi mật thám Marty, vào đảng man, nịnh Cụ Hồ để Cụ o bế" (tr67). Văn Tiến Dũng hay ông Đỗ Mười “Dũng thợ may gần công nhân hơn Thái. Hay sau này Đỗ Mười thợ sơn, thợ hoạn lợn thì ưu tú hơn đứa được học cao” (tr93) đoạn mô tả Tố Hữu và Xuân Diệu ở chiến khu thế này: “Tố Hữu một trưa dậy ra suối giặt quần đùi. Ca cẩm với Kim Lân: - Xuân Diệu nó mó máy mà tuột bu nó mất xích, mệt quá! Mà hai hôm nay lại cơm ăn toàn với măng.” (tr30). 

Nhiều chỗ lắm, đọc kỹ mới thấy cái trơ tráo, nham hiểm của Trần Đĩnh.

Ý đồ của “Đèn Cù” là gì vậy?

Hạ bệ thần tượng, gây thù hận. Có vậy thôi.

Ngón hạ bệ thần tượng thì xưa nay nhiều kẻ vẫn làm, phương pháp chủ yếu vẫn là moi móc những chuyện đời tư, hư cấu những chuyện không có thật mà không dễ kiểm chứng, tiếu lâm để vẽ chân dung nhân vật. Qua bàn tay nhào nặn của họ, những con người đáng kính bỗng chốc trở thành méo mó, tầm thường.

Khác với những cây bút chống cộng cực đoan, cơ hội chính trị hiện tại, Trần Đĩnh có lối bôi nhọ bạo liệt hơn. Trần Đĩnh không ngại ngần khi động chạm đến những nhân vật ở tầng nguyên thủ quốc gia mà lâu nay vẫn được dân chúng mến mộ, tôn thờ, đưa lên cả bàn thờ gia tiên, lập đền thờ. Những nhân vật như Cụ Hồ khi mất hàng triệu người đứng dưới trời mưa khóc nức nở, như tướng Giáp khi mất hàng triệu người xuống đường đưa tiễn. Chạm vào họ là chạm vào dân tộc. Trần Đĩnh ngu ư, không hề, vấn đề là do quá chú mục vào "đặt bẫy" thù hận nên quên. Trong Đèn Cù, nếu dẫn ra đây thì nhiều lắm, sợ làm mất thời gian của bạn đọc, tôi chỉ nói đến một trường hợp mà cả dân tộc Việt Nam, thậm chí là thế giới tôn vinh, đấy là cụ Hồ Chí Minh. Đến cả cụ Hồ mà Trần Đĩnh cũng bôi tro, trát trấu bằng những chi tiết “vô đạo” như cụ cùng ông Trường Chinh đi dự buổi xử tử bà Nguyễn Thị Năm - Cát Long Hanh “Cụ Hồ bịt râu đến dự một buổi và Trường Chinh thì đeo kính râm suốt”.(tr82) Còn đời tư thì vợ này vợ nọ, nhân tình, nhân ngãi như cô X, cô Y ở Cao Bằng, Móng Cái… Có đoạn, Trần Đĩnh viết thế này: “Một dạo Phan Kế An ngày ngày đến vẽ Cụ Hồ. Một chiều về sớm hơn, An nói: À, cái P.M. (Phương Mai) tự nhiên mang ba lô, chăn chiếu đến chỗ Ông Cụ, tớ được xua về sớm. Vài tháng sau, An lại về muộn. Hỏi vì sao thì An nói không thấy P.M. (Phương Mai) đến nữa. Chắc máy cụ yếu, giải đáp thuần túy sinh học. Không tính đến sở thích, gu của cụ”. (tr28)

“…Xin nói rõ chuyện như thế này: hồi đó, có ý kiến là ông Hồ cần có vợ để việc “giải quyết sinh lý” được điều hòa thì tốt cho sức khỏe. Và sau Hiệp định Genève 1954, người ta chọn một người “kháu” nhất trong số nữ cán bộ trẻ, đó là chị Nguyễn Thị Phương Mai, tỉnh ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa và đưa chị từ Khu Bốn ra Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ". (tr30)

Cứ thế, mọi nhân vật đều trở nên méo mó, bé mọn, bất chấp việc tối kị là vu cáo những con người được nhân dân “phong thánh” như Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp…

Để gây thù hận, Trần Đĩnh đã xát muối, đục khoét vào những vết thương vốn đã liền da như “Cải cách ruộng đất”, “Xét lại chống Đảng”… Cái thâm hiểm của Trần Đĩnh là tung những vấn đề “có thật”, ngụy tạo thêm chi tiết để “đánh bã” lớp trẻ, những người không có thông tin xác thực đối chứng. Điều này được phơi bày qua cách viết ngụy tạo bằng chứng lịch sử, bóp méo sự thật, thổi phồng hậu quả.

Chỉ dẫn ra một chi tiết, khi viết về cải cách ruộng đất, Trần Đĩnh đã dùng cách hư cấu văn học để mô tả cho bằng được cái ác. Trần Đĩnh kể là đã viết một bài báo về vụ tử hình bà Cát Long Hanh (nhưng không nhớ nó là bài gì), trong đó có chi tiết “Mình được đội phân công ra Chùa Hang mua áo quan, chỉ thị chỉ mua áo tồi nhất… Mua áo quan được thì không cho bà ta vào lọt. Du kích mấy người bèn đặt bà ta nằm trên miệng cỗ áo rồi nhảy lên vừa giẫm vừa hô: “Chết còn ngoan cố này, ngoan cố nổi với các ông nông dân không này?” Nghe xương kêu răng rắc mà tớ không dám chạy, sợ bị quy là thương địa chủ. Cuối cùng bà ta cũng vào lọt, nằm vẹo vọ như con rối gẫy vậy...” (tr8). Cái chi tiết mua áo quan và dẫm cho xương gẫy răng rắc thật hữu dụng cho mục đích của Đĩnh.

Còn tệ hơn, ở chi tiết đấu tố cụ thân sinh ông Phan Đăng Lưu (một chí sỹ cách mạng tiền bối). Trần Đĩnh viết “Chu Văn Biên (đội cải cách) ký lệnh xử tử bất kỳ ở đâu. Chính hắn sai trói gô bố đẻ của Phan Đăng Lưu là Phan Đăng Tài, lùa ông cụ vào đòn ống khiêng lên trại tù rồi sau cụ chết mất xác. Khi bị khiêng đi, cụ cứ chửi chúng mày khốn nạn, thằng Lưu kia, mày theo cộng sản để cho đàn em cộng sản của mày đối xử với tao thế này à? Du kích khiêng ông cụ lại đánh đá ông cụ...". 

Sự thật, Trần Đĩnh đã phịa ở chi tiết "bố đẻ của Phan Đăng Lưu là Phan Đăng Tài". Cụ Phan Đăng Tài mãi sau này, những năm 1980, vẫn còn biên soạn sách. Trong đó, có thể kể đến những bộ về ca dao tục ngữ. Cụ Phan Đăng Tài là cha ruột của nhạc sĩ Hồng Đăng. Và đồng thời, cũng là cha ruột của một phóng viên ở báo Nhân Dân (cơ quan cũ của Trần Đĩnh và Bùi Tín). Cụ Phan Đăng Tài chỉ là ngang hàng với cụ Phan Đăng Lưu. Là anh em, không phải cha/chú/bác của Phan Đăng Lưu. 

Còn cái câu cụ chửi khi bị lùa vào đòn ống, khiêng đi: “chúng mày khốn nạn, thằng Lưu kia, mày theo cộng sản để cho đàn em cộng sản của mày đối xử với tao thế này à?”. Sự thật, cải cách ruộng đất diễn ra những năm 50, còn ông Phan Đăng Lưu đã hi sinh năm 1941.

Còn quá nhiều những chi tiết trong "Đèn Cù" kiểu như vậy, Trần Đĩnh cứ say sưa với mục đích kích động thù hận đến bất chấp sự thật lịch sử mà ai cũng biết. Đấy là cái sự ngu.

Còn nhiều lắm những thứ rác rưởi trong Đèn Cù, nhưng thôi, chỉ làm mất thì giờ của bạn đọc. Tôi chỉ có một lời khuyên thế này: Đừng mất thời gian với những rác rưởi ấy.


Tags:
 
Mõ Làng © 2013 | Designed by Tuấn Minh