"BẰNG CHỨNG" CỦA CÁI GỌI NGA XÂM LƯỢC UKRAINA

Thứ Bảy, ngày 22 tháng 11 năm 2014 6 nhận xét

Bản dịch bài viết "Russia Invades Ukraine: Again. And Again. And Yet Again" của tác giả William Blum dưới tiêu đề:


Nga xâm lược Ukraina: Một lần nữa. Một lần nữa. Lại một lần nữa

“Nga tăng cường hành động mà các quan chức Phương Tây và Ukraina mô tả là cuộc xâm lược bí mật vào ngày thứ tư [27 tháng 8], đưa các đội quân thiết giáp vượt qua biên giới để mở rộng xung đột sang một khu vực mới trên lãnh thổ Ukraina. Trong cuộc xâm nhập mới nhất, mà quân đội Ukraina cho biết là có 5 xe thiết giáp chở lính, ít nhất là lần thứ ba quân lính và vũ khí từ Nga đã vượt qua biên giới phía đông nam trong tuần.” 

Không có bất kỳ bức ảnh nào trong câu chuyện của tờ New York Times cho thấy quân đội Nga hay xe thiết giáp.

Câu chuyện tiếp tục, “Chính quyền Obama khẳng định trong suốt các tuần qua rằng Nga đã di chuyển pháo binh, hệ thống phòng không và thiết giáp để hỗ trờ quân nổi dậy ở Donetsk và Luhansk. ‘Những cuộc xâm nhập cho thấy một cuộc phản công do Nga chỉ huy đang được chuẩn bị’, Jen Psaki, nữ phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao, nói. Trong bản tin vắn hàng ngày ở Washington, bà Psaki cũng chỉ trích ‘thái độ không sẵn sàng nói sự thật’ của chính quyền Nga về việc quân đội của họ đã đưa binh lính vào sâu trong lãnh thổ Ukraina 30 dặm.” 

Ba mươi dặm sâu trong lãnh thổ Ukraina và không hề có một bức ảnh vệ tinh, hay một máy quay phim ở bất cứ đâu gần đó, thậm chí không có một phút video nào cho thấy điều đó. “Bà Psaki dường như [sic] đề cập tới những đoạn phim ghi hình binh lính Nga, do chính quyền Ukraina đưa ra.” Tờ Times có vẻ cũng quên cho độc giả biết họ có thể xem những đoạn phim đó ở đâu.

“Mục tiêu của Nga, một quan chức Phương Tây nói, có thể là chiếm đóng một hành lang thoát ra biển để gia cố cho khu vực bị bao vây của phe nổi dậy ở miền đông Ukraina.” 

Điều này dĩ nhiên là không xảy ra. Điều gì diễn ra khi tất cả những binh lính Nga đó đi vào lãnh thổ Ukraina sâu 30 dặm?

“Hoa Kỳ có những bức ảnh cho thấy pháo binh Nga di chuyển vào Ukraina, quan chức Hoa Kỳ nói. Một bức hình được chụp vào thứ năm vừa qua, đã cho một phóng viên tờ New York Times xem, cho thấy các đơn vị quân đội Nga đang di chuyển các pháo tự hành vào Ukraina. Một bức ảnh khác vào ngày thứ bảy cho thấy đơn vị pháo binh đó trong vị trí chiến đấu ở Ukraina.”

Những bức ảnh đó đâu? Làm sao chúng ta biết đó là binh lính Nga? Làm sao chúng ta biết là những bức ảnh đó được chụp ở Ukraina? Nhưng quan trọng nhất là những bức ảnh khốn kiếp đó đâu?

Tại sao tôi hoài nghi? Bởi vì chính quyền Ukraina và Mỹ đã cung cấp cho chúng ta những câu chuyện kinh hãi suốt 8 tháng qua, mà không hề có bằng chứng hình ảnh rõ ràng hay bất kỳ bằng chứng nào khác, thường xuyên trái ngược với nhận thức thông thường. Đây là một số trong rất nhiều ví dụ khác, trước và sau điều này: 

* Tờ Wall Street Journal (March 28) đưa tin: “Binh lính Nga tập trung ở gần Ukraina đang tích cực che dấu vị trí và củng cố đường tiếp vận để có thể sử dụng trong một chiến dịch lâu dài, làm dấy lên quan ngại rằng Moscow đang chuẩn bị cho một cuộc xâm nhập quan trọng [sic] khác và không phải là tập trận như họ khẳng định, quan chức Hoa Kỳ tuyên bố.”

* “Chính quyền Ukraina cáo buộc rằng quân đội Nga không chỉ áp sát mà thực tế đã vượt qua biên giới vào khu vực do quân nổi dậy kiểm soát. (Washington Post, ngày 7 tháng 11)

* “Tướng Không Lực Hoa Kỳ Philip M. Breedlove nói với các phóng viên ở Bulgaria rằng NATO đã chứng kiến các xe tăng, pháo binh, hệ thống phòng không và lính chiến đấu Nga tiến vào Ukraina qua một biên giới hoàn toàn mở với Nga hai ngày trước đây.” (Washington Post, ngày 13 tháng 11)

* “Ukraina cáo buộc Nga gửi nhiều binh lính và vũ khí hơn tới hỗ trợ quân nổi dậy chuẩn bị cho một cuộc tấn công mới. Kremlin đã liên tục phủ nhận việc hỗ trợ quân nổi dậy. (Reuters, ngày 16 tháng 11)

Kể từ cuộc đảo chính vào tháng hai do Hoa Kỳ hậu thuẫn ở Ukraina, Bộ Ngoại Giao đã đưa ra lời cáo buộc tiếp đó về các hoạt động của quân đội Nga ở Đông Ukraina mà không có bằng chứng hình ảnh vệ tinh hay các bằng chứng hình ảnh và tài liệu khác; hoặc họ đưa ra một số thứ rất không rõ ràng và không thể kết luận, như xe vận tải không có tên hiệu, các bản tin không có nguồn gốc, hay trích dẫn “truyền thông xã hội”, những gì mà chúng ta thấy thường không gì hơn chỉ là lời cáo buộc. Chính quyền Ukraina rất xứng đôi vừa lứa với họ.

Sau tất cả những điều này chúng ta phải lưu ý rằng nếu Moscow quyết định xâm lược Ukraina thì chắc chắn họ sẽ dùng không lực để yểm hộ cho bộ binh. Không hề có bất cứ đề cập nào về yểm hộ bằng không lực.

Điều này gợi nhớ tới hàng sa số các câu chuyện trong ba năm qua về “máy bay Syria ném bom các thường dân không có phòng vệ”. Bạn có từng thấy một bức ảnh hay một đoạn phim về máy bay của chính quyền Syria ném bom? Hay bom đang nổ? Khi nguồn của những câu chuyện đó được đề cập, hầu hết là từ các nhóm nổi loạn đang đánh lại chính quyền Syria. Tiếp đó là tấn công bằng “vũ khí hóa học” của chính quyền Assad độc ác. Nếu một bức ảnh hay đoạn phim xác nhận câu chuyện đó thì tôi chưa bao giờ thấy ai đó buồn đau hay truyền thông đăng tải; không có ai đeo mặt nạ hơi độc. Chỉ có trẻ em bị giết hay đau đớn? Không có kẻ nổi loạn?

Tiếp theo là vụ bắn hạ máy bay MH17 của hãng hàng không Malaysia vào ngày 17 tháng 6, trên bầu trời miền đông Ukraina, làm 298 người thiệt mạng, mà Washington thích thú gán cho Nga hay quân nổi dậy thân Nga. Chính quyền Hoa Kỳ - và do đó truyền thông Hoa Kỳ, Liên Minh Châu Âu và NATO – muốn chúng ta tin rằng đó là do quân nổi dậy và/hay Nga. Thế giới vẫn đang chờ đợi các bằng chứng. Hay thậm chí là là động cơ. Bất cứ thứ gì. Tổng thống Obama không chờ đợi. Trong phát biểu ngày 15 tháng 11 ở Australia, ông ta nói “phản đối cuộc xâm lược Ukraina của Nga – đó là một mối đe dọa thế giới, như chúng ta đã thấy qua vụ bắn hạ máy bay MH17 kinh hoàng”. Dựa trên những gì tôi đã đọc, tôi đoán là chính quyền Ukraina đứng đằng sau vụ bắn hạ, do nhầm lẫn nó với chiếc máy bay của Putin, vốn được đưa tin là có mặt tại khu vực.

Có thể nói rằng mọi lời cáo buộc trên là dối trá? Không, nhưng gánh nặng bằng chứng nằm trên vai người cáo buộc, và thế giới vẫn đang chờ đợi. Những người cáo buộc sẽ cố gắng tạo ra ấn tượng rằng có hai mặt trong mỗi câu hỏi mà không thực sự đưa ra một trong số chúng.

Các tin khác

ĐÈN CÙ 2 CỦA TRẦN ĐĨNH ĐÃ ĐƯỢC XUẤT BẢN?

2 nhận xét

Chiềng Chạ
Tôi nhận thông tin Đèn Cù 2 của Trần Đĩnh được NXB Người Việt cho ra đời vào đúng vào ngày hiến chương các nhà giáo Việt Nam 20.11 chợt nghĩ đến câu "Điếc không sợ súng". Sự liên tưởng này của tôi không nhắm đến việc ám chỉ việc chỉ cần Đèn Cù 1 ra đời thì nhà chức trách có thể xử lý Trần Đĩnh, điều tôi đang muốn nói đến là cái mà nhiều người đã cảm nhận được ở Đèn Cù 1 thì nên chăng Đèn Cù 2 không nên được ra đời. 
Làng Văn không chỉ ở Việt Nam mà thế giới đã có một thứ quy luật bất thành văn rằng, nghề văn là một nghề đặc biệt và dị thường; nó phụ thuộc nhiều vào tài năng và nguồn cảm hứng có được hơn là sự "cố đấm ăn xôi' thông thường. Hay nói cách khác, người ta không thể lấy sự miệt mài và cố gắng không ngừng nghỉ để giải quyết, bù đắp cho sự thiếu vắng tài năng, cảm hứng. Đấy cũng chính là lí do đó là nghề của một số người thay vì của đại đa số người. Cũng trên nền cái quy luật được gọi tên "đặc thù" đó, một nhà văn ở thời điểm này họ có thể tạo ra một kiệt tác, nhưng ở thời điểm khác thì những điều họ viết ra không hơn gì đống giấy vụn vô giá trị. Cho nên, rất hiếm khi thấy một nhà văn có thể thành công ở nhiều giai đoạn khác nhau, nhất là đứng trước những đổi thay có tính bước ngoặt. Hãy nhìn các nhà văn thành danh trong giai đoạn cuộc kháng chiến chống Pháp, Chống Mỹ như Nguyên Ngọc, Nguyễn Khải khi đã bước vào giai đoạn đổi mới thì sẽ không khó để công nhận cái thực thi đóng đinh vào làng văn Việt. 

Không ít nhà văn đã không an phận với cái thực tế đã có những cái kết không được hậu. Những tác phẩm ra đời sau một giai đoạn khác đã bị bạn văn, người thưởng văn chê là nghèo nàn, thiếu sức sống, là không có cảm hứng và thủ pháp nghệ thuật thiếu nét riêng biệt...vân vân và vân vân. Vì vậy, thay vì cứ đi chứng minh cho cái điều xem chừng khó chấp nhận ấy, rất nhiều nhà văn thành danh đã chấp nhận dừng lại và sống với ánh hào quang từ quá khứ. Và suy cho cùng, so với cái đời người hữu hạn và vô bằng thì đó âu cũng là phương cách vẹn toàn nhất, đặc biệt là trong bối cảnh người ta thích phê bình hơn là thưởng văn!!!! Nữ nhà văn người Anh J. K. Rowling, người viết nên bộ truyện Harry Potter có thể xem là Nhà văn tiêu biểu cho việc chấp nhận sự dừng chân dù không muốn đó bởi, với một cái kết có vẻ chưa được tận cùng nhất ở Bộ thứ 7 ( Harry Potter and the Deathly Hallows(Harry Potter và Bảo bối tử thần) thì rất nhiều người (kể cả người thân, bạn văn của bà) khuyên bà nên viết tiếp nhưng bà đã nhất quyết từ chối. bộ truyện Harry Potter dừng lại bộ thứ 7 khiến công chúng thất thỏm, bù lại J. K. Rowling lại có thể sống lâu, sống bền vững trong công chúng mặc cho sau bà cũng chứng kiến không ít người đã thành danh tương tự. 

Nói ra những điều trên đây có vẻ hơi dài dòng và chắc sẽ có người hỏi tôi rằng, nó có bao nhiều % mối liên hệ với sự kiện Đèn Cù 2 của Trần Đĩnh ra đời cách đây vài hôm? thì xin thưa rằng, nó chính là cái cốt lõi mà tôi đang nói đây. Có lẽ Trần Đĩnh không có một thứ tố chất nào để được "nương nhờ' dưới cái danh xưng mang tên Làng Văn và Đèn Cù 1 cũng không thể gọi là cái tác phẩm thành công đối với ông này. Nó có chăng thu hút một bộ phận công chúng bởi kiểu nói ngược được phản ánh trong tình tiết của chính nó (Xem thêm: "ĐÈN CÙ" CỦA TRẦN ĐĨNHBÓC MẼ "ĐÈN CÙ" CỦA TRẦN ĐĨNH); ngoài ra Đèn Cù 1 của Trần Đĩnh không có thêm bất cứ sự khác biệt nào trong đó. Thử hỏi rằng, đó có phải là một tác phẩm văn học hiện thực phê phán không khi để tạo ra một sự xuyên suốt được cho là cần thiết cho ý đồ của chính mình, Trần Đĩnh đã chấp nhận "phịa" ra một chi tiết mà nếu đối chiếu vào lịch sử chắc sẽ rõ thêm nhiều điều: "Còn tệ hơn, ở chi tiết đấu tố cụ thân sinh ông Phan Đăng Lưu (một chí sỹ cách mạng tiền bối). Trần Đĩnh viết “Chu Văn Biên (đội cải cách) ký lệnh xử tử bất kỳ ở đâu. Chính hắn sai trói gô bố đẻ của Phan Đăng Lưu là Phan Đăng Tài, lùa ông cụ vào đòn ống khiêng lên trại tù rồi sau cụ chết mất xác. Khi bị khiêng đi, cụ cứ chửi chúng mày khốn nạn, thằng Lưu kia, mày theo cộng sản để cho đàn em cộng sản của mày đối xử với tao thế này à? Du kích khiêng ông cụ lại đánh đá ông cụ...". 

Sự thật, Trần Đĩnh đã phịa ở chi tiết "bố đẻ của Phan Đăng Lưu là Phan Đăng Tài". Cụ Phan Đăng Tài mãi sau này, những năm 1980, vẫn còn biên soạn sách. Trong đó, có thể kể đến những bộ về ca dao tục ngữ. Cụ Phan Đăng Tài là cha ruột của nhạc sĩ Hồng Đăng. Và đồng thời, cũng là cha ruột của một phóng viên ở báo Nhân Dân (cơ quan cũ của Trần Đĩnh và Bùi Tín). Cụ Phan Đăng Tài chỉ là ngang hàng với cụ Phan Đăng Lưu. Là anh em, không phải cha/chú/bác của Phan Đăng Lưu'. 

Đèn Cù 1 của Trần Đĩnh cũng rơi vào một tình huống mà chắc không mấy người cha đẻ lại ưa điều này. Thay vì đi thưởng lãm nó đúng nghĩa một tác phẩm văn chương thì người đọc lại ưa "bóc mẽ' để tìm ra những cái chưa đúng, cái mà Trần Đĩnh đã cho lòng hận thù của mình vào để viết nên. Với Trần Đĩnh đó có thể là một sự bất công nhưng với nền văn học và công chúng thưởng lãm nó thì lại hết sức cần thiết. Bởi không lẽ vì văn học, vì danh dự của một con người mà chúng ta chấp nhận cả những thứ giả dối, được thêu dệt và nó sẽ làm hoen ố tất thảy giá trị đang được xã hội tôn vinh. 

Có một điều tôi tin chắc rằng, Trần Đĩnh đã tiếp cận được những thông tin phản biện trái chiều đó nhưng dường như nó vẫn ngoài tai vị tác giả vốn quá quen với lời khen có cánh này. Cho nên, thật là dễ hiểu Đèn Cù 2 ra đời trong sự vô thức và có phần mộng mị như thế. Chỉ thương cho Trần Đĩnh cứ mải chiều lòng mấy vị khách văn chương ưa nổi loạn để rồi ông ta cứ viết để đánh mất mình và tự huyễn hoặc mình rằng người ta sẽ tiếp cận Đèn Cù 2 như cái lần Đèn Cù 1 ra đời mà không hiểu rằng, người đọc đã thấy được gì ở Đèn Cù 1. Suy cho cùng dù không được gọi là Nhà văn đúng nghĩa như J. K. Rowling, Nguyên Ngọc hay Nguyễn Khải nhưng Trần Đĩnh vẫn không thể nào vượt qua nổi cái quy luật đau lòng với Làng Văn, dù đó là cách đánh lừa "cảm giác" người đọc ở những giây phút đầu tiên./.

Các tin khác

VỤ ÔNG TRẦN VĂN TRUYỀN NHÌN TỪ LUẬT CÁN BỘ, CÔNG CHỨC

2 nhận xét

Kính Chiếu Yêu



Cuối cùng, trước sức ép của dư luận, vụ ông Tổng Thanh tra Trần Văn Truyền cũng đã lộ sáng. Dư luận cũng chưa thoả mãn và đòi phải thế này, thế nọ. Tuy nhiên, cần hiểu rằng đây mới là những việc thuộc trách nhiệm của Đảng, theo điều lệ. Sau đây là những biện pháp nào thì phải chờ đợi. Song, qua vụ việc này cho thấy, ngay cả những căn cứ pháp luật cơ bản cho phòng chống tham nhũng vẫn còn sơ hở.

Nhìn lại vụ việc ông Trần Văn Truyền

Như kết luận trong thông báo của UBKT Trung ương thì đây mới là một chi tiết trong những nội dung kiểm tra (nhà đất), chưa phải là toàn bộ vấn đề "tài sản", chưa xem xét những vụ việc thanh tra mà ông Truyền chỉ đạo, chưa có kết luận về những vấn đề sử dụng, đề bạt cán bộ. Tuy vậy, chỉ riêng vấn đề nhà đất cũng đã thấy hết sức nghiêm trọng:

"Trong thời gian giữ các cương vị lãnh đạo chủ chốt ở địa phương, cơ quan Trung ương và khi đã về nghỉ hưu, đồng chí Trần Văn Truyền đã có khuyết điểm, vi phạm: thiếu cân nhắc, thiếu gương mẫu trong việc tự mình thực hiện hoặc tác động, đề nghị với các cơ quan chức năng để xử lý một số trường hợp về nhà, đất có liên quan đến lợi ích của bản thân và gia đình; trong đó có việc thiếu trung thực, có việc vi phạm hoặc chưa gương mẫu thực hiện tốt quy định về những điều đảng viên không được làm và thực hiện Cuộc vận động học tập, làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh". 

UB Kiểm tra TƯ đã báo cáo và được Ban Bí thư đồng ý, theo đó Ban Bí thư yêu cầu:

"+ Kiểm điểm trách nhiệm theo quy trình về các khuyết điểm, vi phạm nêu trên trước Ban Thường vụ Tỉnh uỷ Bến Tre và UB Kiểm tra TƯ.

+ Chỉ đạo các cơ quan chức năng thu hồi dứt điểm thửa đất tại số 598 B5 Nguyễn Thị Định, phường Phú Khương, thành phố Bến Tre theo quy định của pháp luật.

+ Chỉ đạo các cơ quan chức năng thu hồi căn nhà số 105 Nguyễn Trọng Tuyển, phường 15, quận Phú Nhuận theo hướng đề xuất của UBND Thành phố Hồ Chí Minh tại Công văn số 685/UBND-ĐTMT-M, ngày 30-9-2014."

Trong báo cáo kiểm tra, cả 6 địa chỉ nhà đất của ông Truyền đều "có vấn đề". Trước mắt, thu hồi 2 trong 6 tài sản nói trên thì cũng đã là một khối tài sản lớn.

Soi lại Luật cán bộ, công chức

Luật cán bộ, công chức được ban hành từ 13/11/2008 gồm 10 chương, 86 điều do ông Nguyễn Phú Trọng, khi đó đang là Chủ tịch quốc hội ký.

Soi trong luật, tuyệt nhiên không có lấy một điều khoản nào nói về minh bạch tài sản cả. Một người khi được tuyển dụng, đề bạt mà không có kê khai tài sản thì đấy là chỗ hổng chết người trong ngăn ngừa tham nhũng và trong giải trình nhằm chống tham nhũng.

Thực tế hiển nhiên hiện nay, đội ngũ công chức có xuất thân rất khiêm tốn về tài sản, song sau một thời gian làm việc đều trở nên "khấm khá" nếu chỉ nhìn những thứ bề nổi như nhà đất, xe cộ.

Bấy lâu nay, trong đại cuộc chống "nguy cơ" tham nhũng làm suy yếu chế độ, mất lòng tin nhân dân, cái khó nhất vẫn là "chứng cứ tham nhũng đâu". Đồng tiền tham nhũng được trao tay, không hóa đơn, chứng từ; được "rửa" qua muôn ngàn cách thức không để lại dấu vết. Nhưng, cái chứng cứ về những khối tài sản khổng lồ qua giải trình, trên cơ sở kê khai tài sản khi được tuyển dụng, đề bạt lại không có căn cứ pháp luật.

Lâu nay, thủ tục kê khai tài sản trong công chức vẫn được làm, song nó chỉ là những thủ tục hồ sơ chẳng có đối chiếu. Ai cũng biết, biện pháp đấu tranh có hiệu quả nhất trong chống tham nhũng là công khai minh bạch, trong đó có công khai minh bạch tài sản cá nhân. Giám sát chất lượng minh bạch có hiệu quả nhất là "tai mắt" nhân dân. Song đáng tiếc, chưa có điều luật nào bắt buộc cán bộ, công chức phải công khai tài sản trước dân cả. Câu chuyện o bế diện công khai, phạm vi công khai hiện nay trong nội bộ chỉ là cách "nối giáo cho giặc" tham nhũng.

Các tin khác

XỬ LÝ BƯỚC ĐẦU VỀ ÔNG TRẦN VĂN TRUYỀN

Thứ Sáu, ngày 21 tháng 11 năm 2014 9 nhận xét

Thu hồi nhà, đất của ông Trần Văn Truyền

Ngày 21/11, UB Kiểm tra TƯ đã có thông cáo báo chí về kết luận kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm về thực hiện chính sách nhà, đất đối với ông Trần Văn Truyền, nguyên Uỷ viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Ban cán sự đảng, nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ.


Toàn văn thông cáo như sau: Thực hiện chỉ đạo của Ban Bí thư, UB Kiểm tra TƯ đã tiến hành kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm về thực hiện chính sách nhà đất đối với đồng chí Trần Văn Truyền, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Ban cán sự đảng, nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ. Sau khi báo cáo xin ý kiến Ban Bí thư, UB Kiểm tra TƯ thông báo:

Tại kỳ họp lần thứ 26, ngày 02-03/10/2014 và kỳ 27, ngày 29-30/10/2014 qua xem xét, thảo luận báo cáo kết quả kiểm tra, UB Kiểm tra TƯ nhận thấy:

Đồng chí Trần Văn Truyền là cán bộ xuất thân từ gia đình có công với cách mạng, có quá trình cống hiến lâu dài, đảm nhiệm nhiều chức vụ lãnh đạo chủ chốt ở địa phương và cơ quan Trung ương, có những đóng góp thiết thực trong công tác xây dựng Đảng và chính quyền trên các cương vị và chức trách, nhiệm vụ được giao.

Tuy nhiên, trong thời gian còn đương chức và khi về nghỉ hưu, đồng chí đã có một số khuyết điểm, vi phạm trong thực hiện chính sách nhà, đất như sau:

1. Về thửa đất tại số 598B5 Nguyễn Thị Định, phường Phú Khương, thị xã Bến Tre, tỉnh Bến Tre

Tháng 12-1992, đồng chí Trần Văn Truyền được Quân khu 9 cấp thửa đất tại lô số 61 thuộc Khu C, địa chỉ 598B5 Nguyễn Thị Định, phường Phú Khương, thị xã Bến Tre do đơn vị Quân y thuộc Tỉnh đội Bến Tre quản lý với diện tích 210 m2 (diện tích trên thực tế là 351 m2). Việc đồng chí Trần Văn Truyền tuy không phải là cán bộ quân đội nhưng được cấp mảnh đất trên là do Tỉnh đội Bến Tre đề nghị với Quân khu 9, trong khi đồng chí không có đơn đề nghị, không có xác nhận của cơ quan, đơn vị nơi công tác.

Sau khi được cấp đất, gia đình có san lấp mặt bằng, làm tường rào nhưng không làm nhà ở mà cho người khác mượn để mở quán bán cơm. Đến năm 2002, khi được chính quyền địa phương thông báo nộp 16 triệu đồng tiền sử dụng đất để làm giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, đồng chí Trần Văn Truyền làm đơn đề nghị miễn giảm tiền sử dụng đất theo chính sách với gia đình người có công và được Cục Thuế tỉnh Bến Tre quyết định miễn giảm theo Nghị định số 38/CP, ngày 23-8-2000 của Chính phủ đúng với số tiền là 16 triệu đồng.

Năm 2007, UB Kiểm tra TƯ tiến hành kiểm tra Ban Thường vụ Tỉnh ủy Bến Tre về nhà ở, đất ở. Qua kiểm tra cho thấy, năm 1992, đồng chí Trần Văn Truyền đã nhận đất của Quân khu 9, đến năm 2003 đồng chí lại được tỉnh bán cho căn nhà số 06 Lê Quý Đôn, Phường 1, thành phố Bến Tre theo Nghị định 61/CP của Chính phủ; do vậy, Ban Thường vụ Tỉnh ủy đã yêu cầu đồng chí Truyền trả lại mảnh đất trên cho Tỉnh đội Bến Tre quản lý; đồng chí Trần Văn Truyền cũng đã có đơn trả lại. Nhưng từ năm 2007 đến nay, Ủy ban nhân dân (UBND) tỉnh chưa thu hồi được thửa đất trên, do giữa gia đình đồng chí Trần Văn Truyền và các cơ quan chức năng của tỉnh chưa thống nhất được mức giá đền bù phần chi phí gia đình bỏ ra để san lấp mặt bằng và làm tường rào. Trong khi chưa giải quyết dứt điểm, thì đến năm 2013, đồng chí lại có đơn xin làm nhà tạm trên lô đất này cho con dâu làm kho chứa bia và đã được Sở Xây dựng cấp giấy phép.

Như vậy, đồng chí Trần Văn Truyền biết mình không đúng đối tượng được cấp đất, nhưng vẫn nhận. Sau khi đã được mua nhà theo Nghị định số 61/CP và sau khi được Ban Thường vụ Tỉnh ủy yêu cầu trả lại, đồng chí đã không kiên quyết, dứt khoát thực hiện, sau đó lại có đơn xin làm nhà tạm để con dâu sử dụng. Việc làm trên của đồng chí Trần Văn Truyền thể hiện sự thiếu gương mẫu của người cán bộ lãnh đạo, gây dư luận không tốt đối với bản thân đồng chí.

Thường trực Tỉnh ủy, UBND tỉnh Bến Tre và các cơ quan chức năng thực hiện không nghiêm chỉ đạo của Ban Thường vụ Tỉnh ủy về việc thu hồi đất, để kéo dài, gây dư luận không tốt đối với lãnh đạo ở địa phương.

2. Về căn nhà tại số 06 Lê Quý Đôn, Phường 1, thành phố Bến Tre

Năm 2002, UBND tỉnh đồng ý cho gia đình đồng chí Trần Văn Truyền, được thuê căn nhà số 06 Lê Quý Đôn, Phường 1, thành phố Bến Tre với diện tích: nhà chính 118,22 m2, nhà phụ 24,48 m2, khuôn viên đất 117,69 m2. Trước khi đồng chí nhận nhà, Công ty Xây dựng và Phát triển nhà Bến Tre đã tiến hành sửa chữa, cải tạo mới căn nhà trên với tổng chi phí là 413,385 triệu đồng.

Năm 2003, khi đã chuyển công tác ra Hà Nội, đồng chí Trần Văn Truyền có đơn xin mua căn nhà số 06 Lê Quý Đôn và đã được UBND tỉnh Bến Tre ra Quyết định chuyển quyền sử dụng đất và bán cho đồng chí căn nhà trên theo Nghị định 61/CP. Trong đơn xin mua nhà, đồng chí Truyền cam kết chưa được cấp đất theo chính sách nhà, đất của Nhà nước. UBND tỉnh Bến Tre đã quyết định bán cho đồng chí Trần Văn Truyền căn nhà trên theo Nghị định 61/CP, với số tiền miễn giảm là 76,291 triệu đồng; số tiền còn phải nộp cho Nhà nước là 277,969 triệu đồng.

Như vậy, thời điểm mua căn nhà trên, đồng chí Trần Văn Truyền đã được hưởng chính sách miễn giảm tiền sử dụng đất tại số 598B5 Nguyễn Thị Định trước đó vào năm 2002. Bản thân đồng chí Trần Văn Truyền đã thiếu tự giác, thiếu gương mẫu khi đồng thời trong hai năm 2002 và 2003 được hưởng 2 lần chính sách về nhà, đất của Nhà nước, không đúng với quy định tại khoản 4, Điều 2, Nghị định 61/CP của Chính phủ "Việc hỗ trợ tiền sử dụng đất đối với người có công với cách mạng chỉ xét một lần cho một hộ gia đình...”. Việc UBND tỉnh chỉ đạo cho sửa chữa, bán cho đồng chí Trần Văn Truyền căn nhà số 06 Lê Quý Đôn cũng có một số khuyết điểm, vi phạm.

3. Về căn nhà số 105 Nguyễn Trọng Tuyển, Phường 15, quận Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh

Năm 2003, khi đã chuyển ra Hà Nội công tác, đồng chí Trần Văn Truyền có đơn gửi UBND Thành phố Hồ Chí Minh trình bày hoàn cảnh khó khăn do công tác xa ở Hà Nội và có nhu cầu nhà ở tại Thành phố Hồ Chí Minh trong khi gia đình không có khả năng mua đất để xin thuê nhà tại Thành phố và đã được UBND Thành phố giải quyết cho đồng chí thuê căn nhà số 105 Nguyễn Trọng Tuyển, Phường 15, quận Phú Nhuận.

Năm 2008, do thời hạn hợp đồng gần hết, đồng chí có làm đơn và được Công ty Quản lý - Kinh doanh nhà Thành phố Hồ Chí Minh đồng ý chuyển tên trong hợp đồng cho con gái là Trần Thị Ngọc Huệ làm việc tại Công ty cổ phần Bảo hiểm dầu khí Sài Gòn, tiếp tục được thuê căn nhà trên.

Đến tháng 3-2011, đồng chí làm đơn trình bày hoàn cảnh khó khăn, bức xúc về nhà ở và đề nghị UBND Thành phố Hồ Chí Minh bán căn nhà này cho đồng chí và để con gái là Trần Thị Ngọc Huệ đứng tên. Sau đó các cơ quan chức năng của Thành phố Hồ Chí Minh đã đồng ý bán căn nhà trên cho bà Trần Thị Ngọc Huệ theo hình thức thu 100% tiền sử dụng đất theo đơn giá do Thành phố quy định hàng năm và thực hiện quy trình bán nhà thuộc sở hữu Nhà nước theo Nghị định 61/CP của Chính phủ, nhưng không tính miễn, giảm các khoản được hỗ trợ theo chính sách. Vào thời điểm tháng 7/2014, qua kiểm tra và báo cáo của công an quận Phú Nhuận, đồng chí Trần Văn Truyền và gia đình không sử dụng căn nhà này mà cho người khác ở và bán hàng.

Tại thời điểm làm đơn xin mua căn nhà này, vợ đồng chí là bà Phạm Thị Thủy đang đứng tên sở hữu căn nhà số 465/48C khu phố Phước Hậu, phường Phú Khương, Quận 9, Thành phố Hồ Chí Minh là nhà được tặng; con gái đồng chí là Trần Thị Ngọc Huệ đang đứng tên sở hữu căn hộ 28.04A, Khu căn hộ cao cấp Hùng Vương tại Quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh.

Như vậy, đồng chí Trần Văn Truyền đã thiếu trung thực, không báo cáo thông tin đầy đủ, đúng sự thật về nhà, đất; đây là một trong những nguyên nhân dẫn đến quyết định bán nhà của UBND Thành phố Hồ Chí Minh không đúng đối tượng và chính sách của Nhà nước. Sau khi được mua thì không sử dụng ngay mà lại để cho người khác ở và bán hàng. Việc làm trên của đồng chí là có vi phạm, làm cho uy tín cá nhân bị giảm sút, gây dư luận xấu trong xã hội.

4. Về nhà công vụ tại số 61, đường Trần Quang Diệu, quận Đống Đa, thành phố Hà Nội

Năm 2004, đồng chí Trần Văn Truyền được Cục Quản trị A, Ban Tài chính quản trị Trung ương hợp đồng với Văn phòng Chính phủ cho thuê nhà công vụ phòng số 607, B1, Khu nhà A, 61 Trần Quang Diệu, quận Đống Đa, thành phố Hà Nội với diện tích 95m2...

Tháng 10-2011, đồng chí Trần Văn Truyền nghỉ hưu theo chế độ. Đầu năm 2014, khi có thông tin, dư luận về thực hiện chế độ nhà công vụ và Ủy ban Kiểm tra Trung ương nắm tình hình thì đồng chí mới đề nghị trả lại nhà. Đến tháng 5-2014, Bộ Xây dựng đã tiếp nhận lại căn hộ trên.

Như vậy, sau khi đã nghỉ hưu gần 3 năm ở tỉnh Bến Tre, đồng chí Trần Văn Truyền mới trả lại nhà công vụ ở Hà Nội cho Nhà nước. Với cương vị nguyên là cán bộ cấp cao, đồng chí có khuyết điểm khi chưa thực sự gương mẫu trong sử dụng nhà công vụ.

5. Về căn nhà biệt thự tại xã Sơn Đông, thành phố Bến Tre


Từ năm 2009 - 2010, con trai đồng chí Trần Văn Truyền là Trần Hoàng Anh, cán bộ cảnh sát giao thông Công an tỉnh mua gom đất của 4 hộ dân (với 08 thửa liền kề), diện tích 16.567,4m2, tổng số tiền theo hợp đồng là 1,43 tỷ đồng (ngoài ra còn 01 lô đất gần 8.000 m2 của con gái đồng chí là Trần Thị Ngọc Huệ mua, nhưng chưa sử dụng).

Tháng 12-2012, căn cứ đơn đề nghị của ông Trần Hoàng Anh, UBND thành phố Bến Tre cấp phép xây dựng nhà cho ông Trần Hoàng Anh với diện tích xây dựng tầng trệt 441,71 m2; tổng diện tích sàn 1.226,61 m2; công trình có 03 tầng với chiều cao là 19,96m. Tháng 5/2014, UBND Thành phố Bến Tre đã cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà và tài sản gắn liền với đất cho ông Trần Hoàng Anh. Đồng chí Trần Văn Truyền có báo cáo giải trình về nguồn kinh phí đầu tư xây dựng công trình trên là từ 07 tỷ đồng tiền của vợ chồng đồng chí dành dụm và 04 tỷ đồng mượn của bà Phạm Thị Kim Anh, trú tại khu phố Phước Hậu, phường Long Phước, Quận 9, Thành phố Hồ Chí Minh và hiện đồng chí đang ở trong căn nhà này..

Như vậy, việc mua đất và xây dựng nhà của các con đồng chí Truyền được thực hiện theo các quy định của pháp luật. Tuy nhiên, với cương vị nguyên là cán bộ lãnh đạo cấp cao, đồng chí Trần Văn Truyền đã thiếu cân nhắc và chủ quan khi xây dựng công trình biệt thự lớn trong khuôn viên đất rộng, trong khi nhà ở và đời sống nhân dân địa phương trong vùng còn nhiều khó khăn, thiếu thốn; gây phản cảm và tạo dư luận xấu, lan rộng trong xã hội. Việc làm trên của đồng chí thể hiện sự thiếu cân nhắc thận trọng và thiếu gương mẫu trong thực hiện Cuộc vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, ảnh hưởng đến uy tín của cá nhân đồng chí và tổ chức đảng; vi phạm mục C, khoản 1, Điều 1, Hướng dẫn số 03, ngày 15-3-2012 của Ủy ban Kiểm tra Trung ương thực hiện Quy định số 47-QĐ/TW, ngày 01-01-2011 của Ban Chấp hành Trung ương về những điều đảng viên không được làm: “Làm những việc pháp luật không cấm, nhưng ảnh hưởng đến uy tín của Đảng, vai trò tiên phong gương mẫu của đảng viên”.

6. Về căn nhà số 465/48C, khu phố Phước Hậu, phường Long Phước, Quận 9, Thành phố Hồ Chí Minh

Nguồn gốc căn nhà số 465/48C, khu phố Phước Hậu, phường Long Phước, Quận 9, Thành phố Hồ Chí Minh là từ việc đồng chí Trần Văn Truyền có quen biết gia đình bà Trần Thị Lý, sinh năm 1930, trú tại Quận 9, Thành phố Hồ Chí Minh. Bà Lý có nhận đồng chí Trần Văn Truyền làm con nuôi . Tháng 7-2000, bà Lý có lập di chúc để lại cho con gái là Phạm Thị Kim Anh, sinh năm 1967. Trong di chúc của bà Lý có nội dung để lại toàn bộ tài sản cho con gái là bà Kim Anh, do bà Kim Anh toàn quyền quyết định khi bà mất, trong đó đồng ý việc chia tài sản cho các con đỡ đầu và các cháu.

Sau khi bà Lý mất, bà Kim Anh đã mở di chúc để chia số tài sản thừa kế cho một số người, trong đó có đồng chí Truyền. Năm 2008, bà Kim Anh tặng cho vợ đồng chí Trần Văn Truyền là bà Phạm Thị Thuỷ 01 căn nhà 3 tầng, diện tích xây dựng 211,8m2, tổng diện tích sàn là 505,1m2 .tại số 465/48C khu phố Phước Hậu. Từ khi được tặng căn nhà, đồng chí Truyền chưa sử dụng, nay theo báo cáo đã giao lại cho bà Kim Anh quản lý, đồng chí nhận của bà Kim Anh 4 tỷ đồng để làm nhà biệt thự ở Bến Tre.

Tóm lại, từ 6 trường hợp cụ thể về nhà, đất nói trên, qua kiểm tra cho thấy:

Trong thời gian giữ các cương vị lãnh đạo chủ chốt ở địa phương, cơ quan Trung ương và khi đã về nghỉ hưu, đồng chí Trần Văn Truyền đã có khuyết điểm, vi phạm: thiếu cân nhắc, thiếu gương mẫu trong việc tự mình thực hiện hoặc tác động, đề nghị với các cơ quan chức năng để xử lý một số trường hợp về nhà, đất có liên quan đến lợi ích của bản thân và gia đình; trong đó có việc thiếu trung thực, có việc vi phạm hoặc chưa gương mẫu thực hiện tốt quy định về những điều đảng viên không được làm và thực hiện Cuộc vận động học tập, làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Những việc làm của đồng chí gây phản cảm, tạo dư luận xấu ở địa phương và lan rộng trong xã hội, ảnh hưởng đến uy tín của bản thân đồng chí và tổ chức đảng.

Ban Thường vụ, Thường trực Tỉnh ủy, Ban cán sự đảng UBND tỉnh và các cơ quan chức năng tỉnh Bến Tre có khuyết điểm, vi phạm trong việc còn nể nang, không chỉ đạo thu hồi dứt điểm lô đất tại số 598B5 Nguyễn Thị Định, phường Phú Khương, thành phố Bến Tre; trong việc sửa chữa, cải tạo mới và bán cho đồng chí Trần Văn Truyền nhà số 06 Lê Quý Đôn, thành phố Bến Tre theo Nghị định 61/CP.

UBND Thành phố Hồ Chí Minh và các cơ quan chức năng của thành phố đồng ý bán cho con gái đồng chí Trần Văn Truyền căn nhà tại số 105 Nguyễn Trọng Tuyển, Phường 15, quận Phú Nhuận là không đúng đối tượng, thiếu căn cứ pháp lý, có sự nể nang, vi phạm Quyết định số 118/TTg, ngày 27-11-1992 của Thủ tướng Chính phủ; Công văn số 2527/BXD-VP, ngày 18-12-2008 của Bộ Xây dựng và Công văn số 76/UBND-ĐTMT, ngày 20-02-2009 của UBND Thành phố Hồ Chí Minh.

UB Kiểm tra TƯ nhận thấy, những khuyết điểm, vi phạm của đồng chí Trần Văn Truyền đến mức phải thực hiện quy trình xem xét, xử lý trách nhiệm theo quy định.

UB Kiểm tra TƯ đã báo cáo và được Ban Bí thư đồng ý (như nêu tại Công văn số 9161-CV/VPTW, ngày 20-11-2014 của Văn phòng Trung ương Đảng), theo đó Ban Bí thư yêu cầu:

-Đối với đồng chí Trần Văn Truyền

+ Kiểm điểm trách nhiệm theo quy trình về các khuyết điểm, vi phạm nêu trên trước Ban Thường vụ Tỉnh uỷ Bến Tre và UB Kiểm tra TƯ.

+ Yêu cầu các thành viên trong gia đình thực hiện nghiêm các quyết định xử lý về nhà, đất của các cơ quan Nhà nước có thẩm quyền.

-Đối với Ban Thường vụ Tỉnh ủy Bến Tre

+ Thực hiện quy trình kiểm điểm, xử lý trách nhiệm đối với đồng chí Trần Văn Truyền về những khuyết điểm, vi phạm nêu trên.

+ Chỉ đạo các cơ quan chức năng thu hồi dứt điểm thửa đất tại số 598 B5 Nguyễn Thị Định, phường Phú Khương, thành phố Bến Tre theo quy định của pháp luật.

+ Chỉ đạo kiểm điểm trách nhiệm các tổ chức, cá nhân có liên quan trong việc chậm thực hiện kết luận của Ban Thường vụ Tỉnh ủy về việc thu hồi thửa đất nói trên và việc cải tạo, sửa chữa, bán nhà số 06 Lê Quý Đôn, thành phố Bến Tre.

-Đối với Ban Thường vụ Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh

+ Chỉ đạo các cơ quan chức năng thu hồi căn nhà số 105 Nguyễn Trọng Tuyển, phường 15, quận Phú Nhuận theo hướng đề xuất của UBND Thành phố Hồ Chí Minh tại Công văn số 685/UBND-ĐTMT-M, ngày 30-9-2014.

+ Chỉ đạo kiểm điểm, làm rõ trách nhiệm các tổ chức, cá nhân có liên quan khi không thực hiện đúng và đầy đủ các quy định của pháp luật trong việc bán nhà thuộc sở hữu nhà nước tại số 105-Nguyễn Trọng Tuyển, quận Phú Nhuận.

Theo TTXVN

Các tin khác

BÁO SGGP KHÔNG CÓ NGHĨA VỤ ĐỐI THOẠI VỚI NSUT KIM CHI!!!

11 nhận xét

Mẹ Đốp
Sau vụ Báo Sài gòn Giải phóng (SGGP) "tấn công" nhóm 61 Đảng viên gửi thư ngỏ (xin được gọi tắt là Nhóm 61) qua bài viết "Sự thật về lòng “trung thành” của nhóm thư ngỏ 61", được sự "khiêu khích khá tích cực của BBC tiếng Việt qua những câu hỏi "vô thưởng, vô phạt" như "Thư ngỏ 61 nhắm tới ai?" thì một số vị ký tên trong cái danh sách 61 Đảng viên đã lên tiếng yêu cầu cần có một cuộc đối thoại thực sự thẳng thắn. Trong đó, đơn cử như trường hợp bà Kim Chi (Nghệ sỹ ưu tú, một trong 61 người có danh sách ký tênyêu cầu tờ báo và tác giả bài báo "phải đưa ra cơ sở chứng minh" cho luận điểm cho rằng Đảng Việt Tân có mối liên hệ với những người viết Thư ngỏ; rồi chuyện bài báo cho rằng 61 Đảng viên đã bị kích động, xúi bẩy dẫn đến việc ký vào Thư ngỏ mà không biết nó sẽ gây chia rẽ, ảnh hưởng niềm tin của người dân với Đảng? 
Ngoài bà Chi ra thì không thấy một nhân vật nào trong Nhóm 61 kia lên tiếng về những điều tương tự. Vậy mà không hiểu từ đâu mà trang tin Basam lại có bài "Báo SGGP từ chối đối thoại vì “không đủ ghế ngồi hay sợ sự thật?", trang của Xuân Diện Ca trù có bài "Vì sao SGGP không dám đối diện với các nhân sỹ trí thức?" Tệ hơn, trên trang Xuân Diện báo SGGP bị nhầm lẫn thành SGGT (tạm dịch là "Sài Gòn Giao thông"). Với một cách thông tin như thế sẽ khiến những ai quan tâm nghĩ rằng, không chỉ có mỗi bà Chi mà nhiều người khác đã lên tiếng về bài báo của Nhà báo Tân Vinh trên Sài Gòn Giải phóng? Nhưng thật là hài hước khi cố công tìm kỹ càng nhưng duy nhất chỉ có lời lên tiếng của Nghệ sỹ này. Nói ra điều này không phải với ý đồ "bới lông tìm vết" như nhiều người vẫn quan niệm bởi câu chuyện đang nói sẽ diễn biến theo một hướng khác nếu có hơn 1 người lên tiếng; và khi đó sức mạnh số đông và lên tiếng tập thể sẽ nên được quan tâm thay vì phớt lờ như Ba Sàm và Xuân Diện Ca trù nói....

Trong bài viết "Vì sao SGGP không dám đối diện với các nhân sỹ trí thức?", tác giả Đỗ Như Ly viết: "Ngày 16-11 trang BA SÀM đăng bài: Báo SGGP từ chối đối thoại vì “không đủ ghế ngồi hay sợ sự thật?”, đến nay cũng dăm ba ngày, nhưng chưa thấy “bình luận, phán xét của công luận” như mong muốn của biên tập trang. Có thể “công luận” còn bận theo dõi những pha hồi hộp, gay cấn cuộc bỏ phiếu tín nhiệm ở Phòng Diên Hồng của Quốc Hội; hoặc theo dõi xít sao tình hình Hội nghị Thượng đỉnh các nước, không hiểu căng đến mức nào mà “anh chàng võ sỹ judo” phải bỏ ngang hông ra về; thậm chí có thể “công luận” quá chán ngán với kiểu hành xử của quan chức nhà nước cộng sản như bài báo nêu ra, nên không muốn mất thì giờ kiếm tiền, bảo vệ sức khỏe để “phán xét, bình luận”. Riêng tôi, “người cao tuổi” giấc ngủ không sâu nên cứ chập chờn với bài báo". Tôi cho rằng vị này đã hết sức nhầm lẫn về vai trò của trang tin BA SÀM, bởi không biết Đỗ Như Ly có hay việc chính trang tin Ba Sàm đã khiến "Cha đẻ" của nó - ông Nguyễn Hữu Vinh và "cộng sự" đang bị Cơ quan Công an tạm giam phục vụ điều tra; mới đây nhất Cơ quan An ninh Điều tra - Bộ Công an cũng đã có bản kết luận điều tra về các hành vi của Vinh và những người liên quan. Như thế, thử hỏi rằng, một trang tin được biết đến như công cụ để một số đối tượng thực hiện các hành vi chống đối thì liệu rằng, những gì được đăng tải trên đó có nên được xem là đó là thông tin mà các cơ quan chức trách, các báo chính thống như SGGP phải quan tâm? 

Rõ ràng, đang có một sự hiểu nhầm tương đối lớn về quy trình giải quyết "khiếu nại" trong việc yêu cầu báo SGGP phải đối thoại công khai để làm rõ về những nội dung đã được báo này đăng tải. Theo luật báo chí hiện hành, thì trước các thắc mắc và khiếu nại liên quan thì cơ quan báo chí đó chỉ thực hiện các nội dung đối thoại, hòa giải báo chí khi cơ quan báo chí đó nhận được văn bản yêu cầu từ tổ chức, cá nhân có năng lực hành vi dân sự. Trong trường hợp này, mặc dù bà Kim Chi đã có những phản hồi chính thức trên BBC nhưng bà này chưa thực hiện hết các nghĩa vụ luật quy định thì hiển nhiên báo SGGP không có nghĩa vụ phải tổ chức đối thoại như trang Ba Sàm hay trang cá nhân của Xuân Diện ca trù như đã nói ở trên. Hay chăng, Đỗ Như Ly đang mặc nhiên công nhận những gì được nói trên trang Ba Sàm là "văn bản chính thức" như một phần được Luật báo chí yêu cầu? Và nếu cứ mặc nhiên công nhận như thế thì bộ máy làm công tác giải quyết Khiếu nại - tố cáo không của mối ngành báo chí mà nhiều ngành khác sẽ quá tải? Tuy nhiên, dù có la ó đến đâu, nói liên tục ở đâu đi nữa thì Pháp luật (trong trường hợp này là Luật báo chí) sẽ không có nghĩa vụ "bảo vệ" những người như Bà Chi nếu bà hoặc là coi thường hoặc là không hiểu các quy định pháp luật liên quan! 

Vậy nên, qua chuyện này tôi có lời khuyên giành cho Ba Sàm, Xuân Diện Ca trù và riêng tác giả Đỗ Như Ly: Cần học luật trước khi nghĩ đến chuyện sử dụng nó./.

Các tin khác

HẠ VIỆN MỸ RA NGHỊ QUYẾT LÊN ÁN TRUNG QUỐC KHIÊU KHÍCH Ở BIỂN ĐÔNG

9 nhận xét

Mõ Làng: Nghị quyết của Hạ viện Mỹ nêu rõ: "ngày 1/5/2014, Tập đoàn dầu khí nhà nước TQ - CNOOC - đã hạ đặt giàn khoan nước sâu Hai Yang Shi You 981 ở vùng biển VN và triển khai hơn 80 tàu, trong đó có 7 tàu quân sự để hỗ trợ cho các hành động khiêu khích này và nỗ lực thay đổi hiện trạng bằng cách sử dụng vũ lực.

                          Hạ nghị sỹ đảng Dân chủ Eni Faleomavaega

Trong phiên họp hôm qua (20/11, giờ Mỹ), Uỷ ban Đối ngoại Hạ viện Mỹ đã thông qua một loạt nghị quyết như: H.R. 2901, H.R. 5206, H.R. 5241, H.R. 5656, H.R. 5685, H.R. 5710, H.Res. 714, và H.Res. 758.

Nghị quyết mang mã số H.Res-714 do Hạ nghị sỹ đảng Dân chủ Eni Faleomavaega bảo trợ một lần nữa khẳng định sự ủng hộ của chính phủ Mỹ với tự do hàng hải và sử dụng các vùng biển, vùng trời ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương theo luật pháp quốc tế.

Nội dung chính của Nghị quyết gồm:

- Tái khẳng định việc giải quyết hòa bình các tranh chấp tại Biển Đông, biển Hoa Đông, phù hợp với các nguyên tắc phổ biến của luật pháp quốc tế. Mỹ không phải là một nước có yêu sách chủ quyền nhưng có lợi ích trong việc giải quyết hòa hình và ngoại giao các tranh chấp theo các quy định của luật pháp quốc tế; quyền tự do hàng hải và hàng không cũng như trao đổi thương mại tự do không bị cản trở bởi sự cưỡng bức, đe dọa hoặc sử dụng vũ lực.

- Nhấn mạnh tầm quan trọng của các tuyến hàng hải và hàng không đối với hòa bình, ổn định và thịnh vượng tại khu vực; tái khẳng định sự ủng hộ của Mỹ đối với tự do hàng hải và việc sử dụng hợp pháp các vùng biển và vùng trời tại Châu Á - Thái Bình Dương.

- Điểm lại các diễn biến căng thẳng tại các vùng biển Thái Bình Dương từ năm 2011 đến nay, trong đó có việc hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 trong vùng biển của Việt Nam cùng với đội tàu hơn 80 chiếc nhằm thực hiện các hành vi gây hấn và thay đổi nguyên trạng bằng vũ lực.Về hành động hạ đặt giàn khoan trái phép, nghị quyết nêu rõ: "ngày 1/5/2014, Tập đoàn dầu khí nhà nước TQ - CNOOC - đã hạ đặt giàn khoan nước sâu Hai Yang Shi You 981 ở vùng biển VN và triển khai hơn 80 tàu, trong đó có 7 tàu quân sự để hỗ trợ cho các hành động khiêu khích này và nỗ lực thay đổi hiện trạng bằng cách sử dụng vũ lực".

- Tái khẳng định sự ủng hộ của Hạ viện Mỹ đối với các lợi ích và nguyên tắc trên; hối thúc Trung Quốc kiềm chế không thực thi ADIZ cũng như các hành động gây hấn khác; kêu gọi Mỹ và các đồng minh, các đối tác, các nước ASEAN và các nước có yêu sách chủ quyền giải quyết hữu nghị, công bằng các tranh chấp, kể cả thông qua việc xây dựng một Bộ quy tắc ứng xử; khuyến khích Mỹ tiếp tục có các nỗ lực hỗ trợ các đối tác nâng cao năng lực trong lĩnh vực hàng hải.

Việc Nghị quyết 714 được giới thiệu ra Hạ viện khi Quốc hội vừa họp trở lại với chương trình nghị sự dày đặc thể hiện rõ sự quan tâm lớn của Hạ viện Mỹ đối với vần đề Biển Đông sau khi Trung Quốc tiếp tục có một loạt các hành động hung hăng đối với các nước láng giềng ven biển của Trung Quốc.

Trước khi kết thúc ngày làm việc cuối cùng của kỳ họp Quốc hội Hoa Kỳ tháng 9, chiều 17/9/2014, Nghị quyết 714 đã được Tiểu ban Châu Á - Thái Bình Dương, Ủy ban Đối ngoại Hạ viện gồm 14 thành viên nhất trí bỏ phiếu thông qua và không có sửa đổi gì so với dự thảo đã được giới thiệu tại Hạ viện hôm 08/9/2014. Đáng chú ý là điều này diễn ra trong bối cảnh Quốc hội Mỹ đang phải thảo luận nhiều vấn đề gai góc và bầu cử giữa kỳ đang đến gần.

Đây là lần đầu tiên một Nghị quyết về Biển Đông và biển Hoa Đông được thông qua ở cấp Tiểu ban của Hạ viện. Các năm trước, Nghị quyết đã được giới thiệu nhưng không được thông qua, kể cả ở cấp Tiểu ban của Hạ viện do tính chất phức tạp và đa dạng lợi ích tại Hạ viện. Qua đó càng thấy rõ sự quan tâm của Hạ viện Mỹ đối với vấn đề Biển Đông.

Phát biểu tại cuộc thảo luận góp ý cho Nghị quyết 714, Hạ Nghị sĩ Steve Chabot, Chủ tịch Tiểu ban Châu Á - Thái Bình Dương, cho rằng việc thông qua Nghị quyết 714 là một hành động cần thiết bởi Trung Quốc liên tục có các hành động đơn phương gây hấn với các nước láng giềng nhằm thay đổi nguyên trạng, tạo dựng một cục diện mới ở Biển Đông do Trung Quốc khống chế. Điều này đe dọa lợi ích của Mỹ ở khu vực, ảnh hưởng đến việc triển khai chính sách “tái cân bằng chiến lược ở Châu Á - Thái Bình Dương” của Mỹ. Theo Hạ Nghị sĩ Chabot, mục đích của Nghị quyết là nhằm kêu gọi và hối thúc các bên liên quan giải quyết hòa bình các tranh chấp, tôn trọng quyền tự do hàng hải và sử dụng hợp pháp các vùng trời ở Biển Đông nói riêng và ở Châu Á - Thái Bình Dương nói chung.

Các Hạ Nghị sĩ có mặt tại buổi trao đổi đều đánh giá cao vai trò của Hạ Nghị sĩ Eni Faleomavaega, thành viên cao cấp của Tiểu ban Châu Á - Thái Bình Dương của Ủy ban Đối ngoại Hạ viện trong việc giới thiệu và bảo trợ cho Nghị quyết cũng như nỗ lực của ông trên các vấn đề liên quan đến Biển Đông thời gian qua. Tiếp đó, Văn phòng của Hạ Nghị sĩ Eni Faleomavaega còn ra một Thông cáo báo chí về việc Tiểu ban Châu Á - Thái Bình Dương, Ủy ban Đối ngoại Hạ viện đã thông qua Nghị quyết 714 và việc ông sẽ tiếp tục thúc đẩy giới thiệu Nghị quyết ra toàn Ủy ban Đối ngoại Hạ viện.

Để Nghị quyết 714 được Ủy ban Đối ngoại Hạ viện thông qua và tiếp tục được thông qua tại Hạ viện còn nhiều việc phải làm nhưng điều này đã thể hiện rõ sự lo ngại ngày càng gia tăng về sự bành trướng của Bắc Kinh ở Biển Đông trong cả Chính quyền và Quốc hội Mỹ.

Cùng với phản ứng ngày càng mạnh mẽ của Chính quyền Mỹ trên vấn đề Biển Đông và Thượng viện Mỹ 4 năm liên tiếp đã thông qua Nghị quyết về vấn đề Biển Đông thì việc Tiểu ban Châu Á - Thái Bình Dương, Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Mỹ thông qua một Nghị quyết về Biển Đông sẽ là một lời cảnh cáo đối với Trung Quốc. Điều này cũng cho thấy sự nhất trí cao giữa Chính quyền và Quốc hội Mỹ trọng việc ngăn chặn sự xâm lấn và bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông. Đây là một điều hết sức thuận lợi cho các nước ven Biển Đông trong việc đối phó với những hành động gây hấn của Trung Quốc ở Biển Đông.

Nghị quyết kêu gọi ASEAN, các đồng minh, bạn bè của Mỹ và các nước có tranh chấp cùng nhau nỗ lực tìm giải pháp hòa bình cho các tranh chấp, thông qua việc thiết lập một Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC); khẳng định tầm quan trọng của luật pháp quốc tế trong đảm bảo các quyền và tự do của các quốc gia ở khu vực châu Á-TBD; nhấn mạnh TQ cần hành xử trách nhiệm; tôn trọng luật pháp, chuẩn mực và các thể chế quốc tế vì an ninh và hòa bình khu vực.

Trung Quốc hết sức tức giận trước những phản ứng của Mỹ trên vấn đề Biển Đông thời gian gần đây, song Trung Quốc cần hiểu rõ rằng chính những hành động hung hăng, ngạo mạn của Trung Quốc là nguyên nhân khiến Chính quyền và Quốc hội Mỹ ngày càng có thái độ mạnh mẽ hơn đối với vấn đề Biển Đông.

Nghị quyết này nêu bật tầm quan trọng của các vùng biển khu vực với sự ổn định, thịnh vượng và an ninh khu vực cũng như thương mại toàn cầu. 

Nghị quyết khẳng định, dù Mỹ không phải là một bên tuyên bố chủ quyền trong các tranh chấp hàng hải ở Biển Đông hay Hoa Đông, Mỹ vẫn có một lợi ích trong việc các nước tranh chấp tìm kiếm giải pháp ngoại giao hòa bình phù hợp với luật pháp quốc tế; trong tự do hàng hải và hàng không ở các vùng biển này; trong dòng chảy thương mại tự do; không áp chế, đe dọa hay sử dụng vũ lực.

Nghị quyết lên án các hành động khiêu khích của TQ ở Hoa Đông và Biển Đông như: lập vùng nhận diện phòng không ở Hoa Đông; chặn tàu, đe dọa, làm hư hại tàu; cắt cáp tàu thăm dò ở Hoa Đông và Biển Đông; mời thầu thăm dò dầu khí trong khu vực 200 hải lý thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của VN; hạ đặt giàn khoan trái phép

Các tin khác

SẼ XỬ LÝ VTV PHÁT QUÀ TẶNG "NHẶT XƯƠNG CHO THẦY"

19 nhận xét

Sẽ xử lý VTV phát quà tặng 'Nhặt xương cho thầy'


Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Trương Minh Tuấn cho biết, dù với bất cứ động cơ nào thì phim “Nhặt xương cho thầy” phát ngày trong dịp 20 -11 gây phản cảm, xúc phạm tình cảm nhiều người. Chúng tôi sẽ xem xét xử lý.

Ngày 19/11, trong chương trình “Quà tặng cuộc sống” VTV3 đã phát phim hoạt hình “Nhặt xương cho thầy”. Bộ phim phát đúng dịp cả nước tổ chức tri ân thầy cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 đã bị dư luận phản đối. 

Thưa Thứ trưởng, ông nhận xét như thế nào về phim hoạt hình “Nhặt xương cho thầy” vừa phát trên VTV3?

- Chuyện “Nhặt xương” là câu chuyện dân gian nằm trong Cuốn “Truyện cười dân gian – Tập 1”, do tác giả Đặng Hoành sưu tầm. Phim hoạt hình được phát trong chương trình “Quà tặng cuộc sống” tối 19/11 dựa theo truyện này nhưng thêm tiêu đề hai chữ “cho thầy” nữa.

Kho tàng truyện dân gian phản ánh nhiều mặt trong cuộc sống của xã hội, cả mặt tốt lẫn thói hư tật xấu. Nhưng hiện tượng “nhặt xương cho thầy” là hiện tượng không phổ biến. Dân tộc ta có truyền thống tôn sư trọng đạo là do tinh thần hiếu học. Nhà nước ta ngày nay cũng khuyến khích xã hội học tập.

Trong lúc cả nước đang tri ân thầy cô nhân ngày lễ Hiến chương Nhà giáo Việt Nam 20-11 thì VTV3 lại phát phim đó làm xúc phạm đến tình cảm thiêng liêng của cả xã hội.

Như vậy sai phạm của VTV 3 là do lỗi cố ý?

- (Cười). Tôi không nghĩ những người làm chương trình của VTV3 lại “cố ý tri ân” thầy cô giáo bằng cái phim đó. Tôi và chắc rất nhiều khán giả khi xem xong thấy nó giống một câu chuyện ngụ ngôn, ám chỉ gì đó hơn là cố ý. Nhưng dù với bất cứ động cơ nào thì phim “Nhặt xương cho thầy” phát ngày trong dịp 20 -11 cũng gây phản cảm, xúc phạm tình cảm nhiều người. Chúng tôi sẽ xem xét xử lý.

Thưa thứ trưởng, vừa qua Bộ Thông tin và Truyền thông rất mạnh tay xử lý “rác mạng”, sai phạm của báo giấy, VTV là truyền hình quốc gia thì cũng không nằm trong vùng cấm?

- Chúng tôi xử lý sai phạm ngay cả những cơ quan báo chí thuộc Bộ như báo điện tử Infonet vừa qua.

Tờ báo này cũng đã chủ động đăng quyết định xử phạt trên trang của mình, đính chính, xin lỗi theo quy định của Luật báo chí. Ngoài việc tuân thủ pháp luật báo chí, đó là thái độ sòng phẳng với độc giả, là hành vi văn hóa của cơ quan báo chí và người làm báo.

VTV vừa rồi cũng bị phạt vì hành vi phản cảm “dùng khăn piêu của đồng bào Thái làm khố cho đồng bào Tây Nguyên” trong chương trình “Nhân tố bí ẩn” trên VTV3.

Chúng tôi biết nhiều chương trình trên VTV là chương trình xã hội hóa hoặc các công ty truyền thông quảng cáo độc quyền quảng cáo.

Như chương trình “Nhân tố bí ẩn” thì làm với Cát Tiên Sa, Chuyển động 24h làm với Công ty truyền thông ADT, Quà tặng cuộc sống thì làm với Công ty cổ phần truyền thông Sunrise...

Luật không cấm nhưng làm với bất cứ công ty nào thì VTV cũng không thể buông lỏng kiểm soát như đã xảy ra vừa rồi và VTV phải chịu trách nhiệm nếu xảy ra sai phạm.

Xin cảm ơn Thứ trưởng!
Nguồn: VietNamNet

Các tin khác

LẠI CHUYỆN VTV GÂY BỨC XÚC TRONG NGÀY NHÀ GIÁO

Thứ Năm, ngày 20 tháng 11 năm 2014 5 nhận xét

LẠI LÀ VTV...

BỨC XÚC VỚI CHƯƠNG TRÌNH "VÔ DUYÊN" CỦA VTV3 TRONG NGÀY NHÀ GIÁO

PHẠM MAI (VIETNAM+)


Hình ảnh người thầy phản cảm trong chương trình Quà tặng cuộc sống phát sóng tối qua, ngày 19/11. (Ảnh cắt từ clip: PV/Vietnam+)

Tối qua (19/11), chương trình Quà tặng cuộc sống phát sóng lúc 22 giờ 10 phút trên kênh VTV3 với đoạn phim hoạt hình ngắn “Nhặt xương cho thầy”. Phim phỏng theo truyện cười dân gian Việt Nam với hình ảnh người thầy phản cảm, tham ăn vô độ, ăn hết phần của trò và bắt trò dọn xương. Với sự thông minh của học trò, người thầy đã có bài học đắt giá.

Điều đáng nói là đoạn phim lại được phát sóng đúng vào tối ngày 19/11, khi khắp nơi trên dọc dài dải đất Việt Nam, từ người già đến trẻ, học sinh đến phụ huynh, đặc biệt là các thầy cô giáo, náo nức đón chào Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, ngày tôn vinh những người thầy, nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý.

Cô Nguyễn Kim Anh, giáo viên trường Trung học phổ thông Phan Huy Chú (Đống Đa, Hà Nội) buồn rầu nói: “Ngày Nhà giáo Việt Nam mà VTV3 lại đưa một câu chuyện bôi bác nghề giáo. Thật là buồn!”

Là giáo viên dạy văn, cô Kim Anh bảo các câu chuyện dân gian cô đều nắm rõ, hiểu được ý nghĩa triết lý sau đó. “Câu chuyện ấy, VTV3 phát lúc nào cũng được, chúng tôi xem vẫn cười thoải mái, người xem vẫn nhận được thông điệp. Nhưng phát trên kênh chính thức tối 19/11 thì hơi nhẫn tâm với hàng triệu người làm thầy, nhân ngày lễ của họ. Không chỉ bản thân tôi, đây có lẽ cũng là tâm trạng rất nhiều giáo viên, cán bộ ngành giáo dục khi xem chương trình Quà tặng cuộc sống tối qua," cô Kim Anh chia sẻ.

Cũng theo cô Kim Anh, ngay sau khi xem chương trình đó, dù đã muộn, cô vẫn không thể cầm lòng, gọi điện thoại chia sẻ nỗi niềm với các đồng nghiệp và họ cũng đều có chung cảm nhận như cô.

Cô Phạm Thị Tú, giáo viên trường Trung học phổ thông Nguyễn Thái Bình (tỉnh Thái Bình) chia sẻ: “Có rất nhiều câu chuyện cảm động về tình thầy trò và có giá trị giáo dục cao nhưng VTV3 không làm mà lại đi phát sóng tập phim đó. Là một nhà giáo, xem một đoạn phim như thế đúng ngày hội nghề, tôi thấy rất tủi lòng. Họ chẳng sai, nhưng làm mình buồn…”

Sự thất vọng không chỉ có ở các giáo viên. Chị Nguyễn Thị Điền (Hà Đông, Hà Nội) cho biết, trong bữa cơm tối qua, chị vừa nói với con về ý nghĩa của Ngày Nhà giáo Việt Nam, về tình thầy trò, về những vất vả hy sinh, công lao to lớn của thầy cô thì tối VTV3 lại chiếu đoạn phim này. “Khi đó, cả hai bố mẹ cùng con ngồi xem, tôi chẳng biết phải nói với con thế nào. Cảm giác như bị ai tát vào mặt,” chị Điền chia sẻ.

Cũng theo chị Điền, Quà tặng cuộc sống là một chương trình hay, nhiều ý nghĩa, có tính giáo dục cao nên chị cũng khuyến khích con xem. “Tuy nhiên, tối qua thì chương trình hơi… vô duyên. Tôi cũng không hiểu sao họ lại phát sóng tập phim đó vào đúng dịp vinh danh các nhà giáo, dịp để học sinh hiểu sâu sắc hơn về bài học ‘tôn sư trọng đạo’, về đạo lý làm người, để các em biết tri ân những người thầy. Một chương trình giáo dục nhưng phát sóng không đúng thời điểm lại chẳng khác gì là phản giáo dục,” chị Điền bức xúc nói./.

Các tin khác

THẤY GÌ SAU SỰ IM LẶNG BẤT THƯỜNG CỦA LÊ CÔNG ĐỊNH?

13 nhận xét

Mẹ Đốp
Nhiều người dự rằng sau bài báo “Sự tráo trở của một người từng là… luật sư!” của Nhà báo Vũ Hợp Lân (Báo Nhân Dân), Lê Công Định sẽ nổi đoá lên và với vị thế hiện tại thì phương cách duy nhất để Định thể hiện thái độ bản thân không gì ngoài trang cá nhân FB. Do vậy, sau đợt ấy, nhiều người quan tâm tới FB của Định hơn hòng "hóng hớt' được cái tin gì đó về nhân vật được tạo tiếng vang nhờ bài viết của một tờ báo hàng đầu tại Việt Nam. 

Và người ta chờ đợi một tín hiệu từ Lê Công Định hòng thoả mãn sự tò mò nhất định của một con người trước một bài viết vạch tội có thể nói là toàn diện và đầy đủ nhất về hành trình sau khi ra của Định. Tuy nhiên, cho đến thời điểm hiện tại thì đang khiến những ai quan tâm có phần thất vọng. Định đang im lặng như thế bài viết đang hướng đến một chủ thể khác, một con người khác mà Định hoàn toàn không biết, không liên can. Đây càng là tín hiệu lạ lùng bởi dù sao thì Định cũng được biết đến là một luật sư mà đã luật sư thì dù sao tính phản biện cũng như việc tự đi tìm "công lý", lẽ phải cho chính bản thân đương nhiên sẽ cuồng nhiệt và quyết iệt hơn bất cứ một chủ thể nào. Sự khó hiểu từ Định khiến không chỉ tôi mà nhiều người muốn đi tìm một nguyên nhân tạm chấp nhận được từ động thái đó. Phải chăng, sự im lặng đồng nghĩa với việc Định gián tiếp và âm thầm công nhận những luận điểm, những quy kết có chứng cứ, căn cứ chứng minh đầy đủ của tác giả Vũ Hợp Lân? Tất cả dường như đang thiếu một lời giải, một đáp số. 


Có một người tù từng nói với tôi rằng, tù tội là một trạng thái không ai mong muốn, là cái nơi mà mỗi một con người nhúng chàm mất tất cả mọi thứ; vì thế, người từng trải qua cái trạng huống đó luôn có một khao khát vô cùng tận các nấc thang và giá trị đích thực từ cuộc sống. Họ hiểu rõ hơn ai hết giá trị của cuộc sống tự do, tự tại và những giá trị đời thường mà một con người bình thường khó có mấy ai kịp nhận ra. Tôi cho Lê Công Định cũng thuộc vào số người tù như thế. Chính vì vậy, thay vì vội vàng, ngay lập tức phát đi những tín hiệu "tranh đấu", phản thùng thì Định giữ cho mình cái thái độ im lặng. Vì thế, trong tình huống bị lên án, đả kích vừa qua Định đã biết tự tìm cho mình một chỗ đứng có thể cho là an toàn và ở đó, Định sẽ nhìn khắp, sẽ chứng kiến kẻ khác tranh đấu thay mình. Suy cho cùng thì đó cũng là một sự khôn ngoan của một kẻ từng nếm trải sự khổ đâu của một người tù tội. Và như thế, sau những va vấp đã qua, bài học Định nhận được lớn nhất là sự thận trọng trước khi hành động và biết điểm dừng cho chính mình. Điều này cũng cho thấy, sau khi ra tù thay vì công khai lên tiếng công bố những thứ mà Định, Thức (Trần Huỳnh Duy Thức), Long (Lê Thăng Long), Trung (Nguyễn Tiến Trung) vẫn quen miệng gọi đó là văn kiện, là cương lĩnh Định đã tìm cho mình một phương cách hoạt động có vẻ an toàn, bí mật hơn. Những thứ tư tưởng trước đây được Định thể hiện thông qua các bài viết và được chuyển tải trên các FB cá nhân. Cho nên, sẽ rất dễ hiểu khi nếu ai đó tìm hiểu FB thì mới thấy rằng quãng thời gian trong tù đã không khiến bản tính của một kẻ nổi loạn chấm dứt và có chăng nó đang hình thành nên một kẻ biết che đậy hành động, động cơ xấu xa của chính mình. 

Nói như thế để thấy rằng, việc Lê Công Định vẫn im lặng, vẫn coi như mình vô can thực chất là cái phương thức tồn tại của một kẻ nổi loạn bởi suy cho cùng dù với bất cứ điều gì thì Định không hề muốn vào tù tù lần nữa. Tuy nhiên, cái im lặng của Định không cho thấy gã không quan tâm đến nội dung bài viết được đăng tải từ một tờ báo đến từ chính quyền. Định im lặng bởi gã hiểu rằng, sẽ có người sẽ lên tiếng thay, sẽ có nguời phản đối thay và gã cứ yên vị nhìn những cuộc vui sau đó. Và không phải chờ lâu, VNTB của Phạm Chí Dũng vào cuộc đầu tiên nhưng không khó để thấy dường như cơ quan của "Hội Nhà báo độc lập" đang hết sức đuối lí trước các quy kết của bài báo nói trên. Đoạn dẫn của VNTB với tiêu đề "Báo Nhân Dân khiêu khích luật sư Lê Công Định" chỉ đi so sánh sự khác biệt giữa nội dung của 02 bài báo được đăng tải trên hai tờ báo khác nhau: Bài báo viết về thư ngỏ của 61 Đảng viên lão thành (trong đó phát hiện ra 1/61 nhà báo không phải là đảng viên tính đến thời điểm ký tên vào kiến nghị) và bài báo của Vũ Hợp Lân nói trên. Câu hỏi đặt ra ở đây là phải chăng VNTB của Phạm Chí Dũng không thể nào giải quyết nổi cái tên tiêu đề bài viết để rồi buộc phải "đánh dậm" kiểu so sánh tầm thường và vô nghĩa lý đến như thế? Hai bài báo dù cùng một trường phái nhưng chắc chắn luôn có những sự đặc trưng, phong cách khác nhau và mỗi người viết điều này lại càng được thể hiện sâu rõ hơn bao giờ hết. Vậy mà, bỏ qua tất thảy những chứng ngại đó, đoạn dẫn của VNTB trong hành trình bảo vệ Lê Công Định lại viết: "Có lẽ “rút kinh nghiệm sâu sắc” sau khi báo SGGP bị những thành viên chủ chốt của Nhóm 61 khiếu nại về hành vi vu cáo, bài viết trên báo Nhân Dân về luật sư Lê Công Định chỉ dừng ở mức “tranh luận lịch sử” mà không phủ chụp những cáo buộc vô cớ. Cuối bài viết này cũng không hiện ra những dòng chữ ngầm ý đe dọa hoặc răn đe lộ liễu về “xử lý pháp luật” hoặc “triển vọng bóc lịch” - vốn là sở trường của loại bài “phản tuyên truyền” trên các báo đảng và blog dư luận viên từ năm 2012 trở về trước.


Thái độ có vẻ nhu hòa miễn cưỡng của báo Nhân Dân hẳn cho thấy bầu không khí áp đặt chính trị vào năm nay đang trở nên chơi vơi hơn và còn có phần lạc lõng, lồng trong bối cảnh “đu dây” mệt nhoài vô ích của những người cầm quyền". 

Theo cách nói của VNTB thì nên chăng đó là tín hiệu vui cho Lê Công Định mới đúng. Và chắc khi tiếp nhận điều này Định đã phải buồn lắm, cái buồn của một kẻ thất vọng trước sự ủng hộ có vẻ không ra hồn cho lắm. No yếu ớt và bế tắc đến nỗi phải dựa vào một so sánh có thể nói la thiếu sự tương đồng. Với cơ sự này thì không biết ai là người có thể giải cái hàm oan này cho Định? Và cũng không biết liệu nếu một tập thể (VNTB) giúp không nổi thì nên chăng Định nên lộ mặt để bảo vệ mình bởi biết đâu tiếng nói của người trong cuộc sẽ có trọng lượng hơn. Chúng ta cùng chờ đợi sự phản hồi từ Định./.

Các tin khác
 
Mõ Làng © 2013 | Designed by Tuấn Minh