NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG VINH ĐÁNG KHINH HAY LÀ MỘT KẺ THỨC THỜI?

Thứ Sáu, ngày 30 tháng 1 năm 2015 4 nhận xét

Mẹ Đốp
Tôi đã nghe không ít điều về Nhà văn Nguyễn Quang Vinh (em trai của Nhà văn Nguyễn Quang Lập, người mà cách đay ít lâu bị Cơ quan An ninh điều tra, Công am TP HCM bắt giữ và hiện đang trong quá trình điều tra theo tội danh được quy định tại điều 88 - BLHS). Trong đó, cái mà khiến tôi ấn tượng mãi là đa phần những người quen biết Nguyễn Quang Vinh đều cho rằng: Nguyễn Quang Vinh là một kẻ "láu cá" và sống hết sức cơ hội; Vinh cơ hội trong chính cái nghề nghiệp của mình và được xem là người luôn ngửi thấy "mùi tiền" trong bất cứ hoàn cảnh nào, dù đó là một chương trình thiện nguyện, nhân đạo mà chính Nhà văn này khởi xướng và đi tiên phong. Và có lẽ cảm nhận của riêng tôi về Vinh sẽ có chừng ấy nếu không có cái ý kiến của chủ FB Mai Tú Ân trong bài viết mang tên: "Nhà văn Nguyễn Quang Vinh là một kẻ đáng khinh...". 
Ở Việt Nam, trường hợp một gia đình mà có tới 02 người được công nhận là Nhà văn như anh em Nguyễn Quang Vinh - Nguyễn Quang Lập hẳn không quá nhiều. Hai anh em Vinh - Lập lại càng tự hào hơn khi họ cũng đã thành danh với những tác phẩm mà khi nhắc đến nó thì đồng nghĩa với việc biết đến chủ nhân của nó. Nếu có một sự so sánh giữa Vinh và Lập thì thực sự về tài năng viết lách thì Lập có phần "trội" hơn Vinh; Vinh chỉ được biết đến là Nhà văn nhưng Lập ngoài vai trò của một nhà văn gã còn là một nhà biên kịch phim truyện nhựa với những kịch bản để đời và tạo được dấu ấn trên phim trường Việt. Tuy nhiên, phải nói thêm rằng, sự nổi tiếng và thành danh trên chính nghề nghiệp của mình riêng đối với trường hợp Nguyễn Quang Lập chưa thể đưa con người này đến một kết cục viên mãn. Đó cũng chính là lí do mà Nguyễn Quang Lập bị bắt và điều tra về các hành vi của chính mình! trong khi Nguyễn Quang Vinh vẫn "vô sự", im hơi, lặng tiếng và tiếp tục những công việc của chính mình như thời Lập còn tự do! 

Và có một câu chuyện được đặt ra là việc im lặng, không có một phản ứng nào chính thức từ Nguyễn Quang Vinh sau sự kiện Nguyễn Quang Lập bị bắt có thể xem là một hành động "đáng khinh" như cách nói của FB Mai Tú Ân hay nó cho thấy thêm về một tố chất mà Lập không bao giờ có được lại xuất hiện ở Vinh: Luôn biết phân biệt đâu là điều cần dấn thân và đâu là điểm dừng tuyệt đối an toàn cho chính mình! 

Xin được trích dẫn nguyên vẹn cảm nhận của Mai Tú Ân về cái gọi là "thờ ơ", "lãnh cảm" của Nhà văn Nguyễn Quang Vinh: "Hoàn toàn không có một chút riêng tư nào, khi tôi phải dành bài viết này cùng cái danh xưng ấy cho nhà văn Nguyễn Quang Vinh và là anh em ruột với nhà văn Nguyễn Quang Lập.

Bởi tôi không thể nào hiểu với tư cách của một con người cùng chung máu mủ rằng, anh đã không hề lên tiếng khi người anh em sáng chói của anh, nhà văn Nguyễn Quang Lập bị cường quyền bắt giữ bất công và đang bị ngục tù giam giữ bất nhẫn...

Bởi tôi không thể hiểu nổi với tư cách một nhà văn, một người viết Blog rằng anh đã không hề lên tiếng gì mà vẫn viết, vẫn hô hào những điều tốt đẹp khi một người cũng làm những điều tốt đẹp giống anh, trước anh và nhiều hơn anh vừa bị bắt và bị giam trong tù...

Bởi tôi không hiểu nổi với tư cách một con dân xứ Việt rằng sao anh có thể thản nhiên, vô cảm đến như thế khi một chiến sĩ đấu tranh cho dân chủ, cho hạnh phúc của toàn dân bị kẻ Ác triệt hạ một cách bất công, bất nhẫn và bất nhân tâm như thế. 

Anh đã không lên tiếng khi đa phần người dân lên tiếng, không bày tỏ sự ủng hộ thì cũng bày tỏ lòng thương cảm đến người anh em ruột, người văn nhân tài hoa và đang trả nợ cho nước non, nhà văn Nguyễn Quang Lập...

Và thật là bất nhẫn khi anh lại lên tiếng kêu gọi mọi người hãy cầu nguyện, kêu gọi hiến máu hiến tủy cho ông Nguyễn Bá Thanh, trong khi không kêu gọi những điều tốt đẹp tương tự để cứu giúp cho người anh em ruột thịt cùng chung máu mủ đang phải chịu đựng ngục tối trong cảnh bệnh tật kinh niên...

Và cuối cùng sự im lặng của anh, một nhà văn có được tiếng nói giá trị nhất định với chúng tôi trước tội ác này sẽ khiến nhiều người trong chúng tôi buồn tủi trong khi kẻ gây ra cái ác lại đắc thắng. Anh đã làm cho nhiều người đấu tranh cho dân chủ, những người hướng tới những điều tốt đẹp ấy bỡ ngỡ, khó hiểu và mất phương hướng, không biết đâu là đúng, sai, chính, tà...khi anh không dám công khai đứng bên cạnh ngọn cờ dân chủ ấy, không dám ở bên người anh em vinh quang của anh, nhất là lại trong lúc đen tối này...

Tất cả những điều trên khiến tôi thấy anh chỉ là một kẻ bưng bô, bợ đỡ cho chế độ chứ không phải đấu tranh với chế độ để cho công bằng xã hội, cho hạnh phúc của nhân dân như người anh đáng kính của anh đã làm. Anh cũng đã làm vấy bẩn danh hiệu nhà văn, vấy bẩn danh nghĩa anh em ruột thịt và thậm chí vấy bẩn danh xưng Anh Bọ, danh hiệu mà nhà văn Nguyễn Quang Lập đã vinh danh và khiến cho nó được chúng tôi yêu quí cùng với yêu quí quê hương Quảng Bình của ông..

Chúng tôi yêu mến nhà văn Nguyễn Quang Lập nhưng chúng tôi phải làm duy nhất một điều hẳn khiến ông không vui lúc này. Đó là chúng tôi khinh bỉ người anh em ông có tên Nguyễn Quang Vinh..."
..............................................................................
Tôi cho rằng, đang có một sự đánh đồng trong lối nghĩ, cách nghĩ của cá nhân Mai Tú Ân. Thật nực cười khi lối nghĩ ấy lại xoay quanh cái trục: Từ bỏ tất cả những việc mà một cá nhân vẫn làm, vẫn thực hiện chỉ để nhớ tới hay lên tiếng về một người thân đang bị giam tù về những hành vi của mình. 

Là một người "thạo tin" tôi tin rằng, Nguyễn Quang Vinh sẽ có thừa trí khôn, độ nhanh nhạy để hiểu Nguyễn Quang Lập đang vấp phải điều gì và tương lai của Nguyễn Quang Lập là như thế nào! Đó là chưa nói đến một thực tế mà không ít người nhìn thấy: Việc Nguyễn Quang Lập bị bắt đồng nghĩa với việc những khoản thu nhập để nuôi sống gia đình sẽ tạm thời bị cắt và liệu rằng để duy trì cuộc sống gia đình của người anh (NQL), Nguyễn Quang Vinh lại không có trách nhiệm trong đó? Cho nên, thay vì hướng đến những giá trị mang tính hình thức như Mai Tú Ân nói trên thì Nguyễn Quang Vinh lại đi đến những hành động thực chất hơn thế! Ông vẫn miệt mài công việc của mình bởi đó là kế sinh nhai không chỉ của mỗi gia đình ông mà gia đình anh trai ông! 

Mỗi một con người đều có cách hướng đến người thân của mình một cách riêng biệt. Nguyễn Quang Vinh không giống Mai Tú Ân trong cách nghĩ và hành động nên thật dễ hiểu khi Mai Tú Ân không tiếc lời để chỉ trích Vinh! Tôi nghĩ rằng, sẽ có lúc Mai Tú Ân sẽ hiểu đâu là giá trị đích thị của mối quan hệ tình thân giữa Nguyễn Quang Vinh - Nguyễn Quang Lập. 

Cuối cùng, chỉ xin nói rằng, cái băn khoăn, cái trách móc của Mai Tú Ân thêm một lần nữa khẳng định một thực tế xung quanh hai anh em Vinh - Lập: cùng là nhà văn, cùng là những con người kiếm cơm bằng chính những con chữ nhưng không phải ai cũng biết "điểm dừng", đâu là giới hạn cho phép và đâu là giới hạn không cho phép! Nguyễn Quang Vinh có một sự thận trọng mà Nguyễn Quang Lập khó có thể suy bì!

Bài viết hay nên đọc

CAM KẾT LÀM BÁO ĐÀNG HOÀNG TRƯỚC BẠN ĐỌC

Thứ Năm, ngày 29 tháng 1 năm 2015 13 nhận xét

“Tôi nhớ năm ngoái có một tin của báo Tuổi Trẻ, trong 24 giờ đã được đăng lại 35 lần trên các trang khác” .

Ông Joseph Freeman, tùy viên Tổng lãnh sự quán Hoa Kỳ tại TP.HCM, nêu một trường hợp vi phạm bản quyền báo chí điển hình.
Bà Rena Bitter - tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại TP.HCM - phát biểu tại hội thảo - Ảnh: L.Điền
"Niềm tin trong việc bảo vệ các tác phẩm nguyên bản này cho phép những người có đầu óc sáng tạo và thích đổi mới dễ phát triển và thành công. Niềm tin đó khuyến khích họ tiếp tục suy nghĩ sáng tạo vì họ biết rằng sẽ được bảo vệ nếu những người khác lấy cắp của họ"
             Bà RENA BITTER (tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại TP.HCM)

Phát biểu này đã gây chú ý ở hội thảo “Vấn đề bản quyền báo chí trong kỷ nguyên số” do Trung tâm Bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí - Hội Nhà báo VN và Tổng lãnh sự quán Hoa Kỳ tại TP.HCM tổ chức hôm 28-1.

Báo chí nhái, tin tức ký sinh

Trong tham luận của mình, nhà báo Lê Xuân Trung, tổng thư ký tòa soạn báoTuổi Trẻ, nhắc lại trường hợp bài điều tra về hành hạ trẻ mầm non hồi đầu năm 2014 vừa đăng trên Tuổi Trẻ chưa được mười phút đã có khoảng 10 trang tin, báo điện tử đưa bài này vào trang của họ.

Có trang dẫn nguồn “theo Tuổi Trẻ”, nhưng có trang hoàn toàn không ghi bài viết xuất phát từ đâu. Có trang còn thêm thắt, thay đổi tít tựa để làm như đó là sản phẩm của mình.

Thậm chí có những bài chỉ đăng trên báo giấy, chưa kịp đưa lên báo điện tử cũng bị sao chép ngay lập tức bằng cách gõ lại một cách thủ công toàn bộ bài viết. Khi Tuổi Trẻ gọi điện nhắc nhở, tờ báo điện tử cất công sao chép đã xin lỗi và hứa không tái phạm.

Quả thật, tình trạng sao chép tin bài diễn ra khá phổ biến trên các trang tin, báo điện tử. Ông Lê Quốc Minh, tổng biên tập báo Vietnam Plus, kể lại tình trạng tin bài trên báo Vietnam Plus bị sao chép và người sao chép đã chỉnh lại giờ phát để bản tin copy mang giờ xuất bản còn sớm hơn cả giờ xuất bản của bản tin gốc, “cá biệt có trường hợp họ đẩy lên sớm đến 12 giờ”.

Từ chỗ sao chép không xin phép, tiến đến đăng tin bài sai sự thật, bịa đặt, thổi phồng quá liều lượng... là những hiện tượng trên báo điện tử hiện nay mà nhà báo Huỳnh Dũng Nhân - tổng biên tập tạp chí Nghề Báo - cho rằng vì mục đích “để đạt được lợi nhuận trong kinh tế báo chí, quy trình làm tin bài ở một số báo, nhất là báo mạng, đã bỏ qua nguyên tắc cơ bản là báo chí phải điều tra, điều tra chưa rõ chưa đúng chưa viết”.

Ông Nhân cũng bày tỏ rất lo ngại trước lối làm báo kiểu “cắt - dán” hiện nay. Ðây là một vấn đề thuộc phạm vi đạo đức, và tình trạng này kéo dài có thể làm biến tướng, biến dạng đội ngũ nhà báo VN vì mang tiếng.

Cả TS Huỳnh Văn Thông, trưởng khoa báo chí - truyền thông (ÐH Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM) và nhà báo Vũ Mạnh Cường, phó tổng biên tập báo Gia Ðình - Xã Hội, đều nhìn nhận tình trạng sao chép vi phạm bản quyền báo chí hiện nay đã làm phát sinh một dạng “báo chí nhái và tin tức ký sinh”.

Ðáng báo động là loại hình này đang trở thành một kênh quyền lực trong báo chí và là một nỗi đau nhức nhối về tình trạng vi phạm bản quyền báo chí.

Cần cởi bỏ “đồng phục sao chép”

Ông Joseph Freeman cho rằng vấn đề vi phạm bản quyền báo chí ở VN hoàn toàn có thể khắc phục. Bản quyền tác phẩm báo chí có thể được bảo vệ tốt bằng nhiều cách. Trong đó, ông đề xuất các tham khảo từ việc áp dụng nguyên tắc “sử dụng công bằng”, có thể yêu cầu Google phải dẫn link chính thức của bài báo từ nguồn xuất xứ và hủy link của các trang sao chép...

Tuy nhiên, ông Nguyễn Văn Bảy, giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và đào tạo - Cục Sở hữu trí tuệ, cho rằng nếu hình dung mỗi cơ quan báo chí là một doanh nghiệp, trong khi các doanh nghiệp có đội ngũ lên đến hàng trăm nhân viên bảo vệ để giữ gìn tài sản của mình, các cơ quan báo chí cũng nên có đội ngũ bảo vệ sản phẩm của mình trước tình trạng vi phạm đang gây lo ngại.

Thật ra, một số báo không chỉ có quan điểm rõ ràng mà đã có hành động tích cực đối với việc bảo vệ bản quyền báo chí bởi theo ông Lê Xuân Trung, “báo chí không thể mặc đồng phục bằng cách sao chép lẫn nhau”. Bạn đọc không thể chấp nhận tin tức trên các báo được xào xáo trùng lắp, na ná nhau như vậy.

Ông Trung cho biết báo Tuổi Trẻ đã xây dựng kế hoạch về bảo vệ bản quyền, thành lập một bộ phận chuyên theo dõi, triển khai thực hiện các biện pháp nhằm bảo vệ bản quyền. Khi phát hiện tin bài bị sử dụng không xin phép, Tuổi Trẻ phát văn bản lưu ý, nhắc nhở và hướng dẫn liên hệ với bộ phận kinh doanh của Tuổi Trẻ để ký hợp đồng trả phí theo quy định của pháp luật.

Bên cạnh đó, một số ý kiến đề cập việc sử dụng các biện pháp công nghệ để ngăn chặn sự sao chép, nhưng thường thì cách này có thể gây phiền hà cho người đọc và cũng không thể khắc phục triệt để tình trạng này. Kinh nghiệm từTuổi Trẻ cho thấy những nội dung thể hiện dưới dạng infographic (đồ họa thông tin) thường khó sao chép hơn.

Cũng có ý kiến cho rằng cần kiên quyết kiện ra tòa các trường hợp vi phạm, thậm chí có gợi ý rằng hiện nay một số hành vi vi phạm bản quyền nằm ở khung khởi tố hình sự, và các cơ quan báo chí hoàn toàn có thể nhờ cơ quan thừa phát lại giúp lập vi bằng để làm cơ sở khởi kiện, khởi tố.

Nhưng đồng thời cũng có người chỉ ra một thực tế khác, đó là những tờ báo sao chép qua lại cũng là đồng nghiệp với nhau, sự vị nể, cả nể trong suy nghĩ “dù sao cũng là đồng nghiệp” đã khiến đến nay chưa có vụ việc nào đưa ra tranh tụng quyết liệt.

Ông Lê Quốc Minh đưa ra một gợi ý được nhiều đại biểu tán thành, đó là các báo nên ngồi lại với nhau, thành lập một liên minh không vi phạm bản quyền của nhau. Hành động này như một cam kết làm báo đàng hoàng, trước đồng nghiệp và trước bạn đọc.

Cần ký “công ước” chống vi phạm bản quyền báo chí


"Kể từ khi triển khai kế hoạch bảo vệ bản quyền đến nay, báo Tuổi Trẻ đã nhận được khoảng 150 công văn xin phép được đăng lại thông tin củaTuổi Trẻ. 

Báo đã chấp thuận cho khoảng 70 đơn vị sử dụng thông tin của Tuổi Trẻ(các báo của cơ quan đảng bộ, các cơ quan quản lý nhà nước, hiệp hội nghiên cứu khoa học, tổ chức hoạt động phi lợi nhuận...). 

Việc sử dụng trên với điều kiện đăng nguyên văn, kể cả đường link, đường dẫn tại địa chỉ đã được ghi rõ và cho phép trong văn bản, đặt đường link đến tin bài gốc của Tuổi Trẻ, trích dẫn nguồn đầy đủ... 

Ðồng thời cũng có văn bản trả lời không đồng ý cho khai thác thông tin với khoảng 70 đơn vị còn lại, phát các công văn cảnh cáo, nhắc nhở lần thứ hai đối với chín đơn vị liên tục vi phạm bản quyền của Tuổi Trẻ. 

Tuổi Trẻ cũng đã ký hợp đồng với công ty luật, chuẩn bị các thủ tục để sắp tới sẽ khởi kiện một số trang cố tình vi phạm bản quyền dù báo đã nhắc nhở nhiều lần. 

Nhờ một số biện pháp đã triển khai, một số trang tin, báo điện tử đã hạn chế sao chép, sử dụng tin bài của Tuổi Trẻ. Một số đơn vị đã ký hợp đồng, trả phí khi khai thác, sử dụng thông tin của Tuổi Trẻ. Năm 2014, báo Tuổi Trẻ đã thu được 2,4 tỉ đồng về bản quyền báo chí. 

Tuy có một số kết quả đạt được nhưng theo đánh giá chung, việc vi phạm bản quyền, số lượng tin bài hay của báo bị dẫn lại, sao chép, chỉnh sửa để đăng tải trên nhiều trang khác vẫn rất nhiều. 

Nếu mỗi cơ quan báo chí đều cùng cam kết không sử dụng, sao chép, “xào nấu” tin bài của báo khác thì tình trạng sao chép, vi phạm bản quyền báo chí chắc chắn sẽ được hạn chế, tiến tới xóa bỏ. 

Chúng tôi đề nghị Hội Nhà báo VN đứng ra kêu gọi, vận động các báo cùng hợp sức, liên minh chống vi phạm bản quyền. Các báo có thể ký một “công ước” thỏa thuận không vi phạm bản quyền. 

Khi một tờ báo thành viên của “công ước” bị vi phạm bản quyền thì tất cả thành viên cùng lên tiếng để bảo vệ, khởi kiện ra tòa tạo một sức ép tích cực về quyền sở hữu tài sản trí tuệ - nó cũng giá trị quan trọng như các loại tài sản quý giá khác. 

Một khi đặt bút ký vào bản “công ước” này, chúng ta sẽ có động lực để chấp hành nghiêm quy định về bản quyền. Ðiều đó sẽ khẳng định uy tín và thương hiệu của mỗi báo trong lòng bạn đọc của mình.
Trích tham luận của nhà báo LÊ XUÂN TRUNG
- tổng thư ký tòa soạn báo Tuổi Trẻ

Bài viết hay nên đọc

NGA TẤN CÔNG PHƯƠNG TÂY VÀ "TITANIK" BẮT ĐẦU CHÌM...

Thứ Tư, ngày 28 tháng 1 năm 2015 22 nhận xét





Bản dịch: Kichbu 
Nguồn: politobzor.net

"Hệ thống các giá trị Mỹ" bị một đòn đánh mới. Iran đã từ chối sử dụng đồng dollar Mỹtrong thanh toán với nước ngoài. Theo phó giám đốc Ngân hàng Trung ương của Iran AliGoliama Kamyaba tuyên bố, từ nay khi ký kết hợp đồng với các nước, Iran sẽ sử dụng các đồng tiền khác. Đó, đặc biệt, sẽ là nhân dân tệ, euro, lira Thổ Nhĩ Kỳ, ruble Nga và won của Hàn Quốc. Nước xuất khẩu dầu lớn thứ tư trên thế giới và lớn nhất vào Trung Quốc... Chính phủ Iran đã thông báo rằng đang áp dụng các biện pháp phòng trường hợp Hoa Kỳ tăng cường các lệnh trừng phạt. Đằng sau tất cả điều này hoàn toàn có thể nhìn thấy rõ "những cái tai" của các cuộc đàm phán và thỏa thuận Nga-Iran gần đây...

Ngoài sự kiện quan trọng như vậy, lợi ích của Hoa Kỳ cũng đã bị thêm một cú đánh ở khu vực Trung Đông. Đó dĩ nhiên là nói về Yemen. Một chính phủ hoàn toàn chịu ảnh hưởngcủa Saudi Arabia, và tiếp theo của Washington, đã nhanh chóng thất bại trong cuộc chiến giành quyền lực! Đại diện của phong trào "Ansar Allah" (phiến quân người Shiite, Housit) đã thành công trong cuộc đảo chính hầu như không đổ máu. Mặc cho những khẩu hiệu tôn giáo, trước hết, cuộc đảo chính nhằm chống lại Saudi Arabia. Mặc dù giá trị trực tiếp củaYemen trên thị trường dầu là không lớn, cần thấy rằng ở đó có những lối ra Ấn Độ Dương thuận lợi đối với người Saudi... Những lợi ích của Hoa Kỳ đang đòi hỏi chính phủ thân Saudi Ẩbia ở Yemen, nhưng những người nổi dậy đã thực hiện thêm một biện pháp quan trọng nữa, họ không cho phép chính quyền hiện hành từ chức, đồng thời đã kiểm soát được nó. Điều này sẽ không cho phép Hoa Kỳ hoặc Saudi Arabia nhanh chóng tiến hành "hoạt động thân dân chủ" trong khu vực. Và bất kỳ "các hoạt động đặc biệt" nào nhằm phá hoại từ bên trong sẽ cần đến không ít thời gian.

Điều này có nghĩa là gì?! Tiếp cận dầu mỏ của Ả Rập sẽ bị giới hạn ở thị trường châu Á,nơi bạn hàng chính yếu là Trung Quốc. Trong hai năm qua, Saudi Arabia đã dần bị mất thị phần trên thị trường Trung Quốc có lợi cho Nga. Bây giờ sẽ còn mất nhiều hơn nữa ... Nếuso sánh điều này với quyết định của Iran và tăng lượng cung cấp của Nga, thì chúng ta sẽ thấy xuất hiện trước mặt mình một thị trường sản phẩm dầu mỏ to lớn, nơi đơn vị thanh toán không phải là đồng dollar! Cần phải tính đến cả các nhà khai thác dầu mỏ Nam Mỹ. Họ cũng đã từ chối thanh toán bằng dollar. Rồi Châu Âu sẽ không duy trì được bao lâu. Có lẽtrong năm nay Nga sẽ yêu cầu EU thanh toán dầu và khí đốt bằng tiền tệ khác chứ không phải dollar Mỹ. Trong thời gian tương đối ngắn, dòng chảy của đồng dollar dầu mỏ đã giảmsút nghiêm trọng và sẽ còn chỉ giảm hơn nữa. Đây và cũng là những động thái của Nga mà các chuyên gia kinh tế dùng để đe dọa phương Tây!

Nhiều người nghĩ rằng việc chuyển đổi từ thanh toán bằng dollar như một sự kiện tức thời: "Hôm nay Putin đã phát biểu trên truyền hình, còn ngày mai các nhà tài phiệt Mỹ sẽ nhảy ra từ các cửa sổ"... Dĩ nhiên, các nhà kinh tế Mỹ sẽ không đơn giản đứng nhìn sự sụp đổ nền kinh tế họ! Và quá trình này không chỉ là một khoảnh khắc, mà còn không thể đảo ngược.Đúng là hiện nay ngày càng ít phụ thuộc hơn vào Hoa Kỳ, mà phụ thuộc vào Nga ngày càng nhiều hơn. Điều này đã trở nên có thể do lập trường mang tính nguyên tắc của Nga. Nếu Hoa Kỳ tiến hành chính sách kinh tế của họ dựa trên lợi ích riêng của mình, và tích cựctruyền bá quan điểm của họ ở khắp mọi nơi, thì Nga đã chọn con đường quan hệ hợp tác. Không cần phải hiểu điều này như là trên thị trường có "một Rasseya hiền lành" hoặc "một nước Nga rất đạo đức" nào đó. Không! Việc thanh toán lạnh lùng và rất thực dụng - "chúng tôi sẽ chia sẻ một phần lợi nhuận của ngày hôm nay, vì chiến thắng chắc chắn vào ngày mai"...

Những nổ lực áp đặt Nga bằng các lệnh trừng phạt, trò chơi dầu mỏ và phá giá tiền tệ đã không thành công. Hóa ra nguồn dự trữ an toàn là rất lớn. Những "quỹ bình ổn" nhất mà "các chuyên gia độc lập" chế nhạo, gọi chúng là "cái bùng binh của những kẻ bất tài vô dụng trong nền kinh tế của ban lãnh đạo Nga đã trở nên một bảo đảm thắng lợi kinh tế củaNga. Các biện pháp trừng phạt của Châu Âu, trong tình huống này, đã bị biến từ một phương tiện kỳ vọng gây áp lực đối với LB Nga thành công cụ đe dọa chính trị và kinh tế đối với Liên minh Châu Âu.

Bởi vì Châu Âu không có "ống tiền" của mình, họ đã buộc phải rút tiền "ra khỏi lưu thông", và điều này không thể không ảnh hưởng tiêu cực đến nền kinh tế. Những cố gắng che giấucác cuộc tấn công vào nền kinh tế của Nga bằng "bức tường" của những tuyên bố rằng đó là "sự trừng phạt vì can thiệp vào các sự kiện Ucraina" chỉ dẫn đến sự cố kết của xã hội Nga và nâng cao uy tín của Nga trên trường quốc tế ... Không có gì phải ngạc nhiên rằng số lượng đồng minh của Nga đang tăng lên.

Tình hình thế giới đang thay đổi, và hoàn toàn không có lợi cho những người lâu nay tự cho mình là một phần đặc quyền đặc lợi của nền văn minh. Trên con tàu "Titanik" hiện chưa xảy ra sự hoảng loạn, chỉ có thuyền trưởng đang báo động và đang vật lộn để dẫn dắt con tàu.Dàn nhạc và những hành khách kiêu ngạo khắp nơi đang vui đùa. Nhưng trên tàu một lỗhổng đang hoác miệng, còn xung quanh là đại dương đang gào thét dữ dội...

Bài viết hay nên đọc

CÓ GÌ MỚI TRONG CÔNG TÁC QUY HOẠCH CÁN BỘ TRUNG ƯƠNG ĐẢNG

19 nhận xét

22 người vào quy hoạch Bộ Chính trị, Ban Bí thư

Đề xuất cấm cán bộ của Ban Tổ chức trung ương tiếp xúc trực tiếp với người được đưa vào quy trình nhân sự để dự kiến bổ nhiệm, thăng chức. Đó là phát biểu của ông Tô Huy Rứa - ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, trưởng Ban Tổ chức trung ương - tại hội nghị cán bộ, công chức của Ban Tổ chức trung ương tổng kết công tác năm 2014, triển khai nhiệm vụ năm 2015 vào ngày 27-1.

                               Ông Tô Huy Rứa phát biểu tại hội nghị - Ảnh: V.V.Thành

Đã quyết định danh sách 290 ủy viên trung ương cho sắp tới

Ông Tô Huy Rứa khẳng định trong năm 2014, Ban Tổ chức trung ương đã hoàn thành tốt, triển khai tốt, chủ động, tích cực và bài bản khối lượng công việc lớn, trong đó có những việc khó khăn, mới mẻ, rất quan trọng.

Cụ thể như đề xuất trung ương thông qua quy chế bầu cử trong Đảng, việc triển khai thực hiện quy hoạch cán bộ cấp chiến lược, công tác đào tạo, bồi dưỡng cán bộ cấp chiến lược...

“Đây là những việc mới vì chúng ta chưa bao giờ làm. Khó vì nhiều lần đã đề ra mà chưa làm được” - ông Tô Huy Rứa nói.

Theo lãnh đạo Ban Tổ chức trung ương, trước đây khi trình nội dung trên ra Bộ Chính trị, có ý kiến nói rằng hay lắm, nhưng chỉ sợ nêu ra mà không làm được.

Về phía Ban Tổ chức trung ương khi mới nhận nhiệm vụ này cũng chưa biết bắt đầu từ đâu, đã tính đến việc nghiên cứu kinh nghiệm của Trung Quốc.

Qua làm việc với lãnh đạo các cấp của Trung Quốc cho thấy Trung Quốc có chuẩn bị nhân sự cấp cao, nhưng không hoàn toàn như cách của Việt Nam là quy hoạch cán bộ cấp chiến lược không những cho nhiệm kỳ này mà cho các nhiệm kỳ sau.

“Chúng ta đã làm thành công, cuối cùng trung ương, Bộ Chính trị đã quyết định danh sách 290 đồng chí trung ương cho các khóa sắp tới, đã quyết định được 22 đồng chí vào quy hoạch Bộ Chính trị, Ban Bí thư. Và tới đây chúng ta sẽ tiếp tục giới thiệu, bổ sung theo đúng quy định, quy trình” - ông Tô Huy Rứa nói.

Khi làm nhân sự anh không được tiếp xúc. Nếu anh tiếp xúc ở cơ quan, ở nhà hay quán xá là anh vi phạm. Ngược lại nếu cán bộ thuộc diện xem xét mà cứ tìm cách gặp gỡ cán bộ phụ trách nhân sự ở ban cũng là vi phạm - Ông Tô Huy Rứa

Làm sao “chạy” được năm, sáu cơ quan

Cùng với triển khai quy hoạch cán bộ cấp chiến lược, các nội dung khác có liên quan như đào tạo, bồi dưỡng cán bộ cũng được Ban Tổ chức trung ương tham mưu, trực tiếp triển khai. Đến nay đã tổ chức được năm lớp tạo nguồn cán bộ.

“Đây cũng là vấn đề rất mới mà nhiều năm chúng ta không làm được” - ông Tô Huy Rứa cho biết. Sau khi trung ương tổ chức, các địa phương thấy tốt rồi cũng mở lớp đào tạo cán bộ nguồn cho địa phương mình. Bây giờ 63 tỉnh thành có đến 40 tỉnh, thành phố mở các lớp này.

Về công tác luân chuyển cán bộ, ông Tô Huy Rứa cho hay trước khi tổ chức luân chuyển đã xin ý kiến của Ban Bí thư Trung ương Đảng về sự cần thiết, tiếp đó xây dựng các tiêu chí có liên quan, ví dụ như cán bộ diện luân chuyển phải có độ tuổi trẻ, từ vụ trưởng trở lên, trong quy hoạch phát triển lên cấp cao hơn...

Sau khi làm kỹ các công việc nêu trên, việc luân chuyển được thông báo tới các ban ngành trung ương với các nội dung cụ thể, ban ngành nào có yêu cầu, có điều kiện theo hướng dẫn đã nêu thì lên danh sách.

Ban Tổ chức trung ương tập hợp danh sách, ai không đảm bảo các điều kiện thì không nhận. Có nơi gửi một số người là vụ phó đã không được tiếp nhận.

Danh sách nhân sự dự kiến luân chuyển được tập hợp và được gửi đi nhiều nơi có liên quan, từ Chính phủ, Ủy ban Kiểm tra trung ương, địa phương...

Dự kiến nhân sự nào về địa phương nào sẽ trao đổi với địa phương đó, khi địa phương đồng ý mới báo cáo với Ban Bí thư quyết định danh sách.

Trường hợp trung ương đồng ý rồi mà địa phương không đồng ý cũng không được.

Ông Tô Huy Rứa khẳng định quy trình như nêu trên là rất chặt chẽ, lựa chọn chính xác, qua nhiều bộ lọc, đặc biệt là chống tiêu cực.

Không thể “chạy” được năm cơ quan ở trung ương và thêm địa phương nữa là sáu cơ quan. Mặc dù có đồn thổi nhưng chắc chắn là không có “chạy”.

Không gặp trực tiếp, không gặp riêng

Trong thời gian tới, để góp phần làm cho quy trình liên quan đến công tác nhân sự chặt chẽ hơn, qua lắng nghe ý kiến góp ý của các cấp lãnh đạo, lãnh đạo Ban Tổ chức trung ương đề xuất đưa ra quy định đối với các nhân sự được đưa hồ sơ đến Ban Tổ chức trung ương để thực hiện quy trình luân chuyển, đề bạt, bổ nhiệm, phong, thăng quân hàm cấp tướng... Cán bộ của ban có liên quan không được quyền tiếp xúc với nhân sự đó.

Trước ý kiến cho rằng trong thực tế để triển khai công việc liên quan đến nhân sự nào thì nhiều khi phải gặp trực tiếp để tìm hiểu tâm tư, nguyện vọng, ông Tô Huy Rứa nói việc tìm hiểu đó phải thông qua tổ chức, địa phương, bộ, ban ngành có trách nhiệm giải trình, báo cáo.

Về phía lãnh đạo Ban Tổ chức trung ương nếu gặp các nhân sự trong công việc cũng phải qua đăng ký trước, không gặp riêng mà gặp nhiều người và được công bố công khai.

Chia sẻ với cán bộ, công chức Ban Tổ chức trung ương về nhiệm vụ của ban trong năm 2015 - năm tiến hành đại hội đảng bộ các cấp tiến tới Đại hội toàn quốc của Đảng, ông Tô Huy Rứa nhấn mạnh áp lực công việc rất lớn, ngay như trưởng ban có lúc nằm ngủ cũng “mơ thấy phương án nhân sự”.

Chính vì vậy tập thể cán bộ, công chức Ban Tổ chức trung ương cần chung sức, đồng lòng, phát huy truyền thống tốt đẹp và những kết quả, thành tích đã đạt được, nỗ lực, phấn đấu, quyết tâm cao độ, tập trung hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình.

Năm 2014: phong, thăng quân hàm cấp tướng 146 sĩ quan

Năm 2014, Ban Tổ chức trung ương tham mưu nhân sự: tổng hợp, thẩm định nhân sự trình Bộ Chính trị, Ban Bí thư phân công, điều động công tác 12 ủy viên Trung ương Đảng; bổ nhiệm, chỉ định, chuẩn y, giới thiệu bầu bổ sung 6 bí thư tỉnh ủy, thành ủy; 49 phó bí thư tỉnh ủy, thành ủy; 6 phó ban Đảng; 21 thứ trưởng và tương đương. Tham mưu thẩm định, đề nghị Bộ Chính trị, Ban Bí thư về việc phong, thăng quân hàm cấp tướng đối với 146 sĩ quan quân đội và công an; bổ nhiệm 25 đại sứ...

(Nguồn: báo cáo của Ban Tổ chức trung ương)

V.V.THÀNH
http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20150128/22-nguoi-vao-quy-hoach-bo-chinh-tri-ban-bi-thu/704367.html

Bài viết hay nên đọc

ĐOAN TRANG, KẺ HẾT THỜI

15 nhận xét

Kính Chiếu Yêu

Hôm 26 tháng 1 năm 2015, người đàn bà xấu nhất trong đám Blogger "dâm chủ" Đoan Trang đã từ nước mẹ Hoa Kỳ đặt chân về đến Việt Nam.

Sợ rằng, một nhà đấu tranh "nhơn quyền" được tài trợ cho sang Hoa Kỳ học khóa huấn luyện "đấu tranh bất bạo động" về nước không kèn không trống (vì rằng chẳng thấy nhà dâm chủ nào đi đón) nên RFA đã vội làm một phỏng vấn cho xôm trò nhằm đánh tiếng với thiên hạ.

Có điều, bài phỏng vấn đã trở thành con dao hai lưỡi làm đứt tay cả kẻ phỏng vấn và đối tượng phỏng vấn! RFA thì cố moi cho được cái lưỡi của Đoan Trang để uốn éo vài lời tố cáo, lên án, thách thức chế độ như khẩu khí vẫn thường thấy của cô ả. Nhưng Đoan Trang, không hiểu vì lý do gì bỗng dưng nhũn như con chi chi khi đặt chân về nước và giới dâm chủ, nhơn quyền trong nước cũng im re không mở màn đón tiếp.

Trong bài phỏng vấn nóng của mình, phóng tinh viên RFA Chân Như, ra câu mồi đầu tiên là "tại sao Đoan Trang lại có quyết định trở về"? Ấy là câu hỏi nịnh hót không phải lối. Kẻ xấu xí kia sang Mỹ là để được đào tạo bằng tiền tài trợ của quỹ đấu tranh dân chủ Mỹ. Hết tiền rồi, hết thời hạn lưu trú rồi thì phải về chứ có cớ gì mà ở lại. Tị nạn chính trị không phải, xuất khẩu lao động cũng không, công dân Mỹ thì chưa đến lượt, lấy tiền đâu mà nuôi báo cô. Để chữa ngượng, cô Đoan Trang đành bấu víu vào lý do vu vơ "về để được viết".

Bùn cừi quá, ai cấm cô viết, ở đâu mà chả viết được, ở bển cô còn to mồm hơn ở nhà mà, cũng như cái chàng RFA của cô ấy, cứ bịa ra mà chửi bới, lu loa. Hàng ngày nó chẳng ở VN mà vẫn leo lẻo chuyện gầm cầu, xó chợ VN đấy thôi. Vấn đề là, ở VN ai sử dụng bài viết của cô, chẳng ma nào dùng cái thứ văn chửi cha chửi mẹ ấy cả. Vậy thì chết đói à, rồi lại  cuối cùng anh RFA trả nhuận bút thôi.

Câu hỏi thứ hai chỉ là theo thói quen cửa miệng của đám "rận chủ" cùng những cái loa RFA, RFI, BBC... dành cho chủ đề "Công an đàn áp, hành hung, sàm sở". RFA mớm lời "Đoan Trang đã gặp một vài sự cố tại phi trường, thực hư chuyện này thế nào?" Chắc RFA chủ quan cho rằng loại "hàng tôm, hàng cá" không biết ngượng như Đoan Trang sẽ nhân câu hỏi này mà lồng lên chửi bới, vu cáo công an cộng sản. Nhưng không biết tại cô nàng sợ hay đã được trang bị chút đỉnh kĩ năng đối phó với những tình huống loại vu cáo này mà đã có câu trả lời làm gã phóng tinh viên cụt hứng: "Nói chung là không có vấn đề gì lắm, thấy cũng bình thường; Không có chuyện gì nghiêm trọng. Tất nhiên là cuộc gặp nằm ngoài dự kiến. Về căn bản thì em thấy không có gì quá căng thẳng."

Cứ ngỡ rằng, những chuẩn mực của Huê Kỳ truyền dạy thì cái gì cũng là chân lý long lanh không cần bàn cãi, phóng tinh viên RFA tung chưởng: "những gì Đoan Trang học được tại Mỹ sẽ giúp ích cho Đoan Trang nhiều trong công việc sắp tới của Đoan Trang hay không?" Câu trả lời ngắn gọn không nói sổ toẹt ra nhưng ai cũng hiểu rằng là "vô tích sự". Còn Đoan Trang thì xa xôi hơn, giữ thể diện hơn một chút với câu trả lời "Viết những vấn đề như về chính sách công của một đất nước như Mỹ thì nó khác và khó áp dụng ở Việt Nam lắm. Mình đứng ở ranh giới rất dễ trở thành người viết theo kiểu “học giả hàn lâm” mà độc giả Việt Nam sẽ không thấy chút gì lý thú cả. Đó là một điểm mà theo em nghĩ là nhưng người theo nghề viết ở Việt Nam có lẽ cũng cần phải chú ý. Không dám khuyên mọi người nhưng về phía em thì chắc em sẽ để ý đến chuyện đó: cố gắng không xa rời cuộc sống, sa vào vấn đề lý thuyết." 

Đúng vậy đấy cô dâm chủ ạ, những thứ dân chủ, nhân quyền của Mỹ đang thất bại cay đắng khi nó đổ bộ xuống Xiry, Iraq, Lyby, Apganixtan và cả Việt Nam nữa. Thực tiễn cuộc sống vẫn là cây đời mãi mãi xanh tươi. Các cô, các cậu đang đi trái quy luật thì tất bị quy luật đập chết thôi.

Sỹ diện hảo và sến nhất là câu hỏi của RFA: "Đoan Trang đang có cơ hội ở lại Mỹ sao lại bỏ lỡ? Đoan Trang có thể chia sẻ?" 

He he, cứ làm như Đoan Trang của cậu là anh hùng cái thế mà nước Mỹ phải dựa vào để gầy dựng nền dân chủ ở Việt Nam vậy. Cô ấy cũng chỉ là kẻ không biết đến xấu hổ và liêm sỉ thôi. Loại này nước Mỹ đã rước về nhiều lắm rồi. Hơn nữa co Đoan Trang cũng đã quá biết thế nào là thế giới tự do và sức ép cơm áo mà đám CCCĐ bú mớm rồi. Vậy nên cô rất khôn ngoan: "Như em đã nói, là một người viết và em cảm thấy nhớ Việt Nam, gắn bó với Việt Nam. Người viết nào cũng gắn bó với nền văn hóa của họ. Để viết được thì họ phải hiểu đất nước của họ, có độc giả riêng của họ và có nền văn hóa riêng của họ. Có người nói với em rằng là đang ở Mỹ thì đó cũng là một cơ hội trong tay mà không tận dụng giống như “cầm vàng trong tay mà vất vàng đi” thì đó là dại. Em nghĩ mỗi người có cách đánh gía khác nhau về chuyện thế nào là cơ hội." 

Và tiếp theo đoạn này thì có vẻ thực thà trong nhận thức của cô Đoan Trang: "Thực sự ra cũng có một điều mà em nói ra không biết có “nhạy cảm, tế nhị hay động chạm” gì đến ai không. Đó là đã đến lúc nền kinh tế và xã hội Việt Nam cần chúng ta chung sức, chung lòng để xây dựng nó chứ không nên rời bỏ nó đi. Em nghĩ vậy. Ở Việt Nam có những vấn đề nếu có thể trong điều kiện của mình thì cố gắng ở lại để tìm cách giải quyết hơn là bỏ cuộc."  Hãy cứ nói toạc móng heo ra là bớ làng dâm chủ cuội Quang A, Huệ Chi, Chu Hảo... các vị chỉ là ngụy biện cho một âm mưu đập bỏ chế độ. Việc gì mà úp mở "nhạy cảm, tế nhị hay động chạm".

Dường như thất vọng và xấu hổ, nhà báo RFA - Chân Như đã vuốt đuôi chữa thẹn: "Đúng là mỗi người mỗi lựa chọn và ai cũng có quyền lựa chọn khác nhau vì mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau. Do đó chúng ta không có quyền phán xét ai cả khi chưa rõ căn nguyên".

Hy vọng gì vào một con bé vừa xấu người vừa mất nết ấy có thể làm một "ngọn cờ dân chủ" mà rùm beng.

Bài viết hay nên đọc

NHÂN ĐỌC BÀI: NHỮNG SUY NGHĨ CỦA MỘT SƯ CÔ PHẬT GIÁO VỀ ĐGH PHANXICO

4 nhận xét

Chiềng Chạ
"Manila, Philippines, 19/01/2015 (MAS/SLM) – Một Ni Cô Phật Giáo đã trải nghiệm chuyến thăm của Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã lên tiếng cám ơn vị giáo hoàng vì những nỗ lực của Ngài về hiệp nhất và đối thoại giữa các cộng đồng tôn giáo". Đó chính là đoạn vào đề của bài viết "Những suy nghĩ của một Sư Cô Phật giáo về ĐGH Phanxicô" nhân chuyến viếng thăm của người đứng đầu Giáo hội Thiên chúa giáo hoàn vũ - Đức Giáo Hoàng Phanxicô tới Philippines. 
Xin được trích dẫn nguyên văn nội dung về suy nghĩ của Sư Cô về ĐGH Phanxicô: "Chúng tôi thấy rằng Đức Giáo Hoàng đã mang lại phúc lành cũng như sự hiệp nhất”, Ni Cô Miao Jing thuộc cộng đồng Phật Giáo Fo Guang Shan nói.
“Chúng tôi muốn mang đến một hình thức đối thoại chân thành”, Cô nói với CNA trong chuyến thăm của Đức Giáo Hoàng Phanxicô tới Philippines.

Chính bản thân Ni Cô Miao chưa từng có cuộc gặp gỡ với Đức Giáo Hoàng. Tuy nhiên, một vị lãnh đạo của cộng đồng của Cô, Sư Cô Chueh Pei, đã đến từ Argentina để trợ giúp việc hiện trở lại của cộng đồng Phật Giáo. Cô Miao giải thích rằng Toà Thánh Vatican và Đức Hồng Y Manila Luis Tagle đã mời họ đến một buổi gặp gỡ liên tôn với Đức Giáo Hoàng.

Sư cô nói là họ đã lên kế hoạch mời Đức Giáo Hoàng đến thăm cộng đồng Phật Giáo.

“Bởi vì Đức Giáo Hoàng đã đi khắp thế giới, đặc biệt trong những tháng gần đây, nên chúng tôi chân thành và khiêm tốn mời Đức Giáo Hoàng gặp gỡ chúng tôi”, cô nói, thêm rằng “Các Phật Tử rất phấn khích để gặp Đức Giáo Hoàng”.

Cô Miao đã ca tụng và cám ơn Đức Giáo Hoàng vì “Đã mang mọi người lại với nhau, đặc biệt là những người khác truyền thống, văn hoá, tôn giáo, và hoàn cảnh”.

“Chúng tôi thấy thế giới chuyển động thế nào trong tương lai, và chúng tôi luôn thấy niềm hy vọng, đặc biệt đối với những người có niềm tin”. (Theo CNA). 
.........................................................................
Có thể nói, những suy nghĩ của Sư cô Miao là trăn trở của rất nhiều người. Họ không thể hiểu nổi tại sao trong khi các tôn giáo đều hướng thiện, đều hướng đến những giá trị nhân bản, vì con người nhất nhưng chuyện đại diện các tôn giáo cùng ngồi lại với nhau, cùng thống nhất về cách ứng xử trước các vấn đề chính trị - xã hội hiện sinh lại quá ít và thậm chí là chưa xảy ra? Họ cũng loay hoay đi tìm những lời giải khác nhau song chính họ lại lâm vào bế tắc khi đứng trên cính tôn giáo mình đang theo để đánh giá và soi xét vấn đề.

Sư cô Miao lại khác. Là một tín hữu của Phật giáo nhưng bên cạnh kính Phật, tin Phật thì Sư cô còn có thêm cho mình một niềm tin mà nếu xét về khía cạnh đức tin, sự trung thành với giáo phái thì Sư cô đã vi phạm! Tuy nhiên, điều đọng lại sâu đậm nhất trong lối nghĩ của Sư Cô chính là tinh thần vì đại cục và soi xét vấn đề một cách khách quan và thấu tình đạt lí. Sư cô hiểu rằng, đối thoại tôn giáo, các tôn giáo chỉ có thể đồng hành với nhau khi tín hữu các tôn giáo không chịu bó buộc ở tôn giáo mình đang theo; họ phải mở lòng để trải nghiệm và hiểu rõ hơn về tôn giáo mà mình không theo nhưng có sự ngưỡng mộ! Và trong hành trình của mình, thật tình cờ và may mắn khi tư tưởng của Sư Cô đã có một sự đồng điệu nhất định với Đức Giáo hoàng Phanxicô trong từng hành động mà ngài đã thực hiện từ khi lên nắm quyền và trong đó phải kể đến việc ngài đồng ý đối thoại với Đạt-lai Lạt-ma. Càng may mắn hơn khi Sư cô đã có dịp gặp mặt trực tiếp và đề đạt chính cái nguyện vọng đối thoại liên tôn. 

Hi vọng rằng, những đề đạt của Sư cô Miao sẽ không phải là giọt muối bỏ biển trong hành trình đối thoại liên tôn. 

Bài viết hay nên đọc

MỸ THỪA NHẬN ĐÃ TRA TẤN TÙ NHÂN MỘT CÁCH DÃ MAN

Thứ Ba, ngày 27 tháng 1 năm 2015 34 nhận xét

Thượng viện Mỹ thừa nhận Hoa Kỳ đã và đang tra tấn tù nhân một cách dã man


Tác giả: Jane Mayer
Nguồn: The New Yorker
Nguồn dịch: Báo An ninh Thế giới

Cuối tháng 12/2014, Thượng viện Mỹ đã cho công bố một bản phúc trình dài 499 trang, mô tả tỉ mỉ hành vi tàn ác không thể tưởng tượng nổi của CIA. Trước sự thật này, một vài người lạc quan cho rằng, việc ngành lập pháp Mỹ tố cáo hoạt động sai trái của cơ quan hành pháp sẽ đem lại những thay đổi theo chiều hướng tốt. Nhưng đây là chuyện khó tin và có lẽ cũng chẳng bao giờ xảy ra!

Ngày 29/12/2014, tờ The New Yorker đã có một bài phân tích, đánh giá về những vấn đề liên quan đến CIA xoay quanh bản phúc trình này…

1. Đến bây giờ, người ta mới biết rõ là ngay từ năm 2002, khi chương trình tra tấn tù nhân được "bật đèn xanh" thì những người làm công tác này đã ý thức rằng theo luật Mỹ, họ có thể phạm tội hình sự.

Một văn bản cho thấy các nhân viên CIA phụ trách thẩm vấn muốn được bảo đảm rằng những tù nhân bị họ tra tấn, hỏi cung sẽ bị cô lập, biệt giam vĩnh viễn, không bao giờ có cơ hội ra trước tòa án để khai những gì đã xảy ra trong lúc bị thẩm vấn. Cũng theo văn bản ấy, các điều tra viên muốn "tù nhân sẽ vĩnh viễn biến mất". Dựa vào lôgíc đó, một số tù nhân "ngoại hạng" bị Chính phủ Mỹ giam giữ ở Guantanamo chưa bao giờ được đưa ra xét xử công khai.

Bản phúc trình cũng cho thấy CIA nhân danh lợi ích an ninh tối cần thiết của quốc gia, đã lừa dối cả chính quyền của Tổng thống Bush lẫn Quốc hội Mỹ. Chính quyền Bush cho phép CIA tiến hành thẩm vấn, còn Quốc hội Mỹ là ngành có quyền giám sát hoạt động của CIA.

Tuy nhiên, khi vụ việc đổ bể, CIA chối bai bải, rằng họ không hề thực hiện hành vi tra tấn tù nhân, mà họ "chỉ tìm đủ mọi cách để khai thác tin tức tình báo nhằm bảo vệ an ninh quốc gia mà thôi". Chưa hết, bản phúc trình còn chứng minh một điều là dùng cực hình tra tấn chẳng có ích lợi gì. Người ta có thể lấy tin tức tình báo bằng những phương pháp khác mà không cần phải hành hạ thân thể tù nhân. Hơn nữa, thẩm vấn bằng cực hình thường đưa đến những hậu quả đau thương, làm cho tù nhân sợ quá, bịa chuyện khai láo để khỏi bị đánh đập, gí điện, trấn nước….

Sau khi bản phúc trình được Thượng viện Mỹ công bố, còn có những tài liệu khác cho thấy CIA đã nói dối quanh, đánh lạc hướng các cơ quan chủ quản. Tháng 6/2003, cố vấn tư pháp của Văn phòng Phó tổng thống Mỹ hỏi CIA rằng họ có quay video hành vi trấn nước tù nhân hay không. Cố vấn pháp lý của CIA trả lời là "không". Về mặt kỹ thuật thì điều này đúng vì CIA không hề quay video lúc tra tấn tù nhân nhưng trước đó, họ có làm video về vấn đề này và đoạn băng ghi hình vẫn còn đó.

Không chỉ chối cãi, CIA còn quanh co khi trả lời những câu hỏi của Thượng viện. Ở nhiều đoạn trong bản phúc trình, CIA vừa nói láo, vừa xiên xẹo khiến người đọc thắc mắc không hiểu các quan chức của CIA nghĩ thế nào mà lại dám cả gan đánh lừa, dối gạt cả những cơ quan chủ quản của mình. Họ choàng lên mình một tấm áo che phủ mọi hoạt động bí mật vì họ cho rằng không ai có quyền kiểm soát hoạt động của CIA. Chỉ CIA mới là nơi duy nhất chịu trách nhiệm về hành động của chính họ.

2. Tuy nhiên, vẫn chưa có gì để khẳng định việc công bố bản phúc trình rồi đây sẽ đem lại một sự cải tổ lâu dài. Giáo sư Darius Rejali, giảng viên Khoa Chính trị học ở Trường Reed College, chuyên gia về các vấn đề tra tấn thì nghi ngờ rằng "không chắc gì bản phúc trình sẽ đem lại thay đổi theo hướng tích cực".

Còn nhớ năm 1988, Tổng thống Mỹ Ronald Reagan đã ký vào Công ước Quốc tế chống tra tấn (Convention Against Torture) do Liên Hiệp Quốc soạn thảo. Ông Reagan là người thuộc đảng Cộng hòa, ký vào công ước nhưng lập trường của đảng Cộng hòa không phải là như vậy. Một thống kê thăm dò dư luận cho thấy số người đồng ý cho phép tra tấn ngày càng tăng trong cả hai đảng Cộng hòa lẫn Dân chủ, và mỗi đảng có một lập trường riêng về vấn đề này. Giáo sư Rejali nói: "Quan điểm về tra tấn cũng nên tương tự như vấn đề nên hay không nên duy trì án tử hình, và sự dị biệt giữa hai đảng là điều khó tránh khỏi".

Không chỉ bây giờ CIA mới bị đưa lên "bàn mổ" xung quanh chuyện tra tấn tù nhân. Năm 1975, Thượng nghị sĩ Frank Church đã đệ trình Thượng viện một bản phúc trình sau khi có báo cáo về việc CIA bí mật tổ chức ám sát một số nhà lãnh đạo nước ngoài cùng nhiều vụ động trời khác. Giáo sư Lock K. Johnson, Khoa Chính trị học Trường University of Georgia, lúc đó làm phụ tá cho Thượng nghị sĩ Frank Church nói rằng bản phúc trình của Frank Church gây tiếng vang rất lớn và được mọi người ủng hộ: "Không một ai dám lên tiếng chỉ trích hay phản bác những thông tin trong bản phúc trình này".

Thế nhưng, bản phúc trình của Thượng viện mới đây lại bị đảng Cộng hòa phản công ngay từ trước khi được công bố. Phó Tổng thống Dick Cheney chưa hề đọc nó song cũng lên tiếng cho rằng nó chỉ gồm "những chuyện rác rưởi, không đáng nói". Thượng nghị sĩ Mitch McConnell, lãnh tụ khối đa số trong Thượng viện gọi bản phúc trình là "bóp méo sự thật, được làm ra vì khác biệt ý thức hệ". Chưa hết, Thượng nghị sĩ John Cornyn, nhân vật số hai của đảng Cộng hòa ở Thượng viện mạnh miệng hơn: "Đừng chỉ trích CIA mà hãy nên cảm ơn họ mới đúng".

Riêng với Tổng thống Obama, ông đưa ra lời tuyên bố công khai về vấn đề tra tấn tù nhân, gọi đó là lề lối làm việc không thể chấp nhận được nhưng đồng thời ông cũng muốn để Thượng viện đem ra bàn cãi thêm. Tuy nhiên sau đó, Tổng thống Obama lại làm cho vấn đề thêm phức tạp khi ông bổ nhiệm John Brennan làm Giám đốc CIA. Là quan chức cao cấp của CIA, John Brennan từng làm việc sát cánh với ông George Tenet, cựu Giám đốc CIA trong giai đoạn mà việc tra tấn tù nhân được CIA xem là việc bình thường nhằm bảo vệ nước Mỹ.

Trước đó - năm 2009, trong một phiên họp cao cấp ở Nhà Trắng, ông Greg Craig, cố vấn của Tổng thống Obama đề nghị nên thành lập một ủy ban độc lập để nghiên cứu vấn đề tra tấn tù nhân. Tất cả các viên chức cao cấp trong chính phủ có mặt tại phiên họp đều đồng ý với đề nghị này, kể cả một số nhân vật "diều hâu" trong Hội đồng An ninh Quốc gia như Ngoại trưởng Hillary Clinton, Bộ trưởng An ninh nội địa là bà Janet Napolitano, Chánh Văn phòng Nhà Trắng - ông Rahm Emanuel. Leon Panetta, Giám đốc CIA lúc bấy giờ cũng đồng ý nhưng Tổng thống Obama khước từ vì ông không muốn bị mang tiếng là đứng ra tìm cách trừng phạt người tiền nhiệm. Giới quan sát viên cho rằng qua sự việc trên, ông Obama hy vọng đạt được sự đồng thuận của hai đảng Dân chủ, Cộng hòa trong chuyện tế nhị này, giống như việc đóng cửa nhà tù Guantanamo.

Mới đây, tại một buổi họp báo, ông Brennan, Giám đốc CIA gọi hành vi của CIA trong quá khứ là "những việc làm đáng trách" nhưng ông từ chối không nói rõ chương trình tra tấn tù nhân có làm hại uy tín của nước Mỹ hay không. Một số Thượng nghị sĩ đảng Dân chủ đòi ông Brennan và một vài quan chức cao cấp của CIA phải từ chức. Thượng nghị sĩ Mark Udall, một thành viên trong Ủy ban Tình báo Thượng viện chỉ trích: "Nếu sự lãnh đạo của Nhà Trắng thiếu đạo đức thì rồi đây sẽ còn ai để ngăn chặn? Hay là giám đốc CIA ủng hộ việc tra tấn?".

3. Nói gì thì nói, việc tra tấn tù nhân của CIA đã gây ra sự phẫn nộ trong lòng nước Mỹ và với cả những đồng minh thân cận nhất của Mỹ. Nó là "tác phẩm" của hai chuyên gia tâm lý James Elmer Mitchell và Bruce Jessen, những người đã ký hợp đồng với CIA để xây dựng "chương trình thẩm vấn tăng cường" mặc dù họ không hề có kinh nghiệm thẩm vấn nào trong thực tế. Trước đó, James Elmer Mitchell và Bruce Jessen là giảng viên trong một chương trình mang tên SERE của không quân Mỹ, chuyên huấn luyện cho các phi công cách đối phó với các cuộc thẩm vấn nếu rơi vào tay đối phương. Thế nhưng, theo báo cáo của Ủy ban Tình báo Thượng viện Mỹ thì: "Cả hai nhà tâm lý nói trên đều không có kinh nghiệm thẩm vấn, cũng không có kiến thức chuyên sâu về Al-Qaeda. Họ chưa từng làm việc trong lĩnh vực chống khủng bố và không am hiểu về ngôn ngữ, văn hóa của kẻ thù".

Báo cáo của Thượng viện Mỹ nhấn mạnh cặp đôi này kiếm được bộn tiền nhờ đã phát triển "nghệ thuật tra tấn" cho CIA để họ áp dụng một cách bừa bãi và liên tục dối trá về hiệu quả của chúng. Là người nghiên cứu sâu rộng về hành vi tra tấn và thể chế dân chủ ở nhiều nơi trên thế giới, giáo sư Rejali cho biết, đã có một khoảng thời gian chừng 5 hay 6 năm để có thể quy kết trách nhiệm cho những nhân vật có thẩm quyền trong vấn đề này nhưng thời điểm đó đã bị bỏ qua, dẫn đến cả hai đảng Dân chủ và Cộng hòa đều bị "mắc nghẹn".

Theo Giáo sư Rejali, nếu không thành thật nhận lỗi vì đã làm những điều tàn ác trong quá khứ thì tương lai sẽ còn xảy ra việc tra tấn hành hạ tù nhân theo cách khác, rất khó ngăn ngừa. Giáo sư Rejali cảnh báo: "Không có gì để có thể tiên đoán trước rằng hành vi sai trái trong tương lai, lại vẫn sẽ được khoan dung như trong quá khứ".

Bài viết hay nên đọc

KẾT LUẬN ĐIỀU TRA BỔ SUNG: BA SÀM NGUYỄN HỮU VINH BỊ TRUY TỐ THEO ĐIỀU 258 - BLHS

27 nhận xét

Mẹ Đốp

Ngày 30/10/2014: Cơ quan An ninh điều tra - Bộ Công an có công văn số 14/ANĐT về Bản kết luận điều tra vụ án "Nguyễn Hữu Vinh cùng đồng bọn lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân" (Xem thêm: tại đây). 

3 tháng sau ngày công bố Bản kết luận điều tra vụ án đối với Nguyễn Hữu Vinh và đồng bọn, ngày 26/01/2015, Cơ quan An ninh điều tra, Bộ Công an tiếp tục có Văn bản số 03/KLĐTBS về Vụ án "Nguyễn Hữu Vinh cùng đồng bọn lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân. 

Điểm mới của Bản kết luận điều tra bổ sung lần này là: "Căn cứ kết quả điều tra bổ sung, Cơ quan An ninh điều tra- Bộ Công an quyết định chuyển Kết luận điều tra bổ sung cùng toàn bộ hồ sơ vụ án đến Viện kiểm sát nhân dân Tối cao (Vụ 2), đề nghị truy tố các bị can có lí lịch được nêu trong Kết luận điều tra vụ án số 14/ANĐT (P3) ngày 30/10/2014 theo tội danh và điều luật đã viện dẫn". Hay nói cách khác, Nguyễn Hữu Vinh bị Cơ quan An ninh điều tra đề nghị truy tố theo điều 258 - Bộ luật Hình sự. 

Xin được trích dẫn nguyên văn Bản kết luận điều tra bổ sung: 



Điều 258. Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân:

1. Người nào lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.

2. Phạm tội trong trường hợp nghiêm trọng thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.

Bài viết hay nên đọc

SAU TƯỢNG ĐÀI LÝ THÁI TỔ, TRÒ HỀ TIẾP THEO DIỄN RA TẠI THÁI BÌNH!

Thứ Hai, ngày 26 tháng 1 năm 2015 29 nhận xét

Chiềng Chạ
Cuộc đời là một hành trình không ngừng nghỉ. Điều đó đúng với tất cả những con người trên thế gian này và đương nhiên, nó cũng không ngoại lệ đối với trường hợp JB Nguyễn Hữu Vinh. Không chấp nhận thua cuộc một cách đớn hèn và bạc nhược tại tượng đài Lý Thái Tổ sau sự kiện 19/01/2015, đúng 1 ngày sau, Vinh và những kẻ đồng đảng của mình đã có mặt tại Thái Bình. Và cũng xin nói thêm, sự có mặt tại Thái Bình không hề là một sự ngẫu nhiên và sự kiếm chọn mang tính tình cờ. Chuyến đi đó gắn với những toan tính của tất cả thành viên và với Vinh thì đó còn là dịp để gỡ gạc một điều gì đó mà Vinh đã mất đi tại Hà Nội! 

09/1/2015, một người con của đất Thái Bình - tù nhân Trần Anh Kim được ra tù "sau khi thi hành án 5 năm rưỡi vì tội hoạt động nhằm Lật đổ chính quyền nhân dân theo Điều 79 Bộ Luật Hình sự. Ông còn phải thực hiện thêm ba năm quản chế nữa sau khi về nhà ở Thái Bình.


(Trong phiên tòa ngày 28/12/2009, ông Trần Anh Kim bị buộc tội đã tham gia Đảng Dân chủ Việt Nam, phát tán tài liệu trên mạng internet và tham gia Khối 8406, một phong trào đấu tranh dân chủ ở trong nước). 

Câu chuyện sẽ hoàn toàn bình thường, không ai nhắc đến Vinh, Lã Việt Dũng hay Nguyễn Lân Thắng tại Thái Bình nếu chuyện viếng thăm đó là thuần túy, là thứ tình cảm tự nhiên mà nhiều người Việt Nam vẫn giành cho nhau khi qua cơn bĩ cực. Thế nhưng, dường như mục đích của chuyến viếng thăm ấy không như thế, họ đến Thái Bình đâu chỉ để thăm Trần Anh Kim bởi từ lâu trong mắt họ vị cựu sỹ quan Quân đội đã không còn có tiếng tăm gì trong giới rận! Tù đày, tuổi tác và cả những thứ giá trị hiện sinh đã biến Trần Anh Kim từ lâu thành một đời thừa từ khi còn chưa ra tù! Họ vẫn đến với Kim và quyết tâm sử dụng Kim trở thành một nhân vật hề dù không mong muốn tại chính quê hương, bản quán của mình! 

Tất cả những gì diễn ra tại Thái Bình được  JB Nguyễn Hữu Vinh trong Đơn Khiếu nại khẩn cấp như sau: 

Không quá khó để nhận thấy điểm mấu chốt trong sự việc đã qua. Khách thể của chuyến thăm của JB Nguyễn Hữu Vinh và 11 người còn lại là một người vừa mãn hạn tù và đang trong thời gian thi hành lệnh Quản chế và như thế phải chăng, bất cứ ai cũng có thể tiếp xúc, gặp gỡ đối với Trần Anh Kim? Hay đối với người thuộc diện Quản chế nói chung thì việc trước khi tiến hành gặp gỡ, làm việc với bất cứ ai đều được sự đồng ý của chủ thể được giao quyền quản chế đối tượng? Và liệu rằng, việc bị ngăn cản tiếp cận Trần Anh Kim thì chủ thể quản chế đã vi phạm pháp luật hay Nguyễn Hữu Vinh và đám bạn không hiểu Luật?

Xung quanh điều này xin được nói thêm về quy định về Quản chế với tư cách là hình phạt bổ sung trong hệ thống hình phạt quy định trong Bộ luật hình sự được quy định tại Điều 38 BLHS như sau: "Quản chế là buộc người bị kết án phạt tù phải cư trú, làm ăn sinh sống và cải tạo ở một địa phương nhất định, có sự kiểm soát, giáo dục của chính quyền và nhân dân địa phương. Trong thời gian quản chế, người bị kết án không được tự ý ra khỏi nơi cư trú, bị tước một số quyền công dân theo Điều 39 của Bộ luật này và bị cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định.

Quản chế được áp dụng đối với người phạm tội xâm phạm an ninh quốc gia, người tái phạm nguy hiểm hoặc trong những trường hợp khác do Bộ luật này quy định.

Thời hạn quản chế là từ một năm đến năm năm, kể từ ngày chấp hành xong hình phạt tù.” 


Tôi cho rằng, chính sự mù mờ về mặt pháp luật và sự vội vàng trong việc ghi điểm sau thất bại tại tượng đài Lý Thái Tổ hom 19/01 đã biến JB Vinh trở thành môt kẻ vô học, thiếu tôn trọng pháp luật! 

Bài viết hay nên đọc

LÃ VIỆT DŨNG BỊ BẮT, VÌ ĐÂU?

Chủ Nhật, ngày 25 tháng 1 năm 2015 34 nhận xét

Mẹ Đốp
Hải ngoại điện báo đưa tin cho hay: "Người khởi xướng phong trào "Tôi Không Thích ĐCSVN" bị bắt giữ". Nội dung cụ thể được trích nguyên văn như sau: "Anh Lã Việt Dũng, người đã phát động phong trào "Tôi Không Thích Đảng Cộng Sản Việt Nam", vừa bị công an bắt giữ vào tối ngày 23 tháng 1, 2014.

Anh Dũng sinh năm 1976, là thành viên Câu Lạc Bộ NO-U Hà Nội, người rất nhiệt tình trong phong trào đấu tranh dân chủ, và luôn đi đầu trong các cuộc xuống đường biểu tình phản đối Trung Cộng xâm lược biển đảo Việt Nam

Vào ngày 23 tháng 1, vì bất bình trước việc 2 sĩ quan công an Hà Nội ngang nhiên lấn chiếm đất của một cụ già, anh Dũng đã lên tiếng phải đối hành vi này. Nhưng thay vì chính quyền phải giải quyết theo pháp luật, thì họ lại bắt giữ anh. 

Hai công an lấn chiếm đất là Nguyễn Quang Vinh, sĩ quan phòng tổ chức công an Hà nội; và Lê Ngọc Thái sĩ quan công an quận Tây Hồ. Hai sĩ quan này cùng trú tại số 18 ngõ 34 phường Vĩnh Tuy, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội.

Lợi dụng nhà hàng xóm gia đình chỉ có một bà cụ già chồng đã mất, các con gái đã đi lấy chồng, gia đình hai sĩ quan công an Hà nội đã cố tình lấn chiếm đất bà cụ khiến khu vực dân cư bất bình.

Căn cứ vào hồ sơ đất đai, tòa án đã phán xét việc gia đình hai sĩ quan công an trên đã vi phạm pháp luật, lấn chiếm đất trái phép.

Nhưng hôm nay, khi gia đình cụ bà chủ đất cho dọn dẹp phần đất của mình, thì nhà hai sĩ quan công an gọi công an phường đến bắt giữ tất cả những người phản đối việc chiếm đất. Sau đó công an phường đã thả hết mọi người, nhưng riêng anh Lã Việt Dũng thì họ đã viết lệnh tạm giữ. 

Đây có thể nói là hành trả thù của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đối với người đã phát động phong trào "Tôi Không Thích Đảng Cộng Sản Việt Nam". 

“Tôi không thích đảng CSVN” là tên của một phong trào vừa dấy lên trên cộng đồng mạng. Đây là một hình thức đấu tranh mới do những nhà đấu tranh dân chủ trẻ Việt Nam khởi xướng để phản kháng lại vụ việc chính phủ Việt Nam ra quyết định sẽ xử phạt nặng những ai nói xấu đảng và nhà nước. 

Cho đến nay phong trào đã có hàng ngàn người tham gia trên khắp cả nước. Hoạt động của phong trào nhằm khuyến khích người dân nói lên suy nghĩ của mình về đảng Cộng Sản với khẩu hiệu Tôi Không Thích Đảng cộng Sản Việt Nam. 

Bằng những khẩu hiệu ngắn gọn cộng thêm sự bất mãn của người dân với chế độ hiện nay, phong trào đã gây một sức ảnh hưởng mạnh mẽ và đang lan rộng khắp mọi nơi."
........................................................................
Trong cách đưa tin của Blog này có hai chuyện để nói, hi vọng những ai hiểu chuyện đưa ra một lời bình phẩm đúng đắn và khách quan nhất! 

Thứ nhất, Cơ quan Công an (Công an TP Hà Nội) ra lệnh tạm giữ đối với Lã Việt Dũng trong một tình huống mà Dũng chỉ là người chứng kiến sự việc và "bất bình" trước những sự việc bất công như cách nói của Hải ngoại điện báo dẫn đến việc bị bắt giữ! Hay nói cách khác, trước khi có câu chuyện liên quan đến "bà cụ có đất bị lấn chiếm", Lã Việt Dũng hoàn toàn ngoài tầm ngắm của Cơ quan thực thi pháp luật.... nhưng, chỉ vì "bỏ miệng" vào một sự việc không phải của mình mà Dũng đã gặp đại hoạ! Phải chăng đây là hành động "nhân tiện" của Cơ quan Công an hay Dũng không chỉ tham gia ý kiến bình thường, phản đối "hành vi" nói trên (đây là hành vi được thể hiện theo lời kể của Hải ngoại điện báo, chưa thể xem là hành vi có thật 100%) mà có một nguyên cớ nào đó mà từ chính trong hành vi này, Lã Việt Dũng bị tạm giữ chứ không liên quan gì đến cái gọi là "phong trào "Tôi Không Thích Đảng Cộng Sản Việt Nam", mà Dũng đóng vai trò là người phát động phong trào? 

Nếu có tình huống này thì nên chăng, Hải ngoại điện báo nên xem xét việc Dũng bị bắt vì Gã đã tham gia quá chức trách, bổn phận của mình; cũng không loại trừ, hành vi của Dũng tại hiện trường sự việc đã trực tiếp xâm phạm quyền, lợi ích của một chủ thể khác mà xét thấy không bắt giữ sẽ gây nên hậu quả lớn hơn! 

Thứ hai, đồng tình là Dũng có vai trò lớn trong cái gọi là "phong trào "Tôi Không Thích Đảng Cộng Sản Việt Nam", nhưng liệu nó có lớn hơn những vai trò khác mà Dũng có mặt, tham gia tích cực. Đơn cử như cái trò đánh lộn vô tiền khoáng hậu hôm 19/01/2015 tại tượng đài Lý Thái Tổ, hay hoạt động của No-U FC mà Dũng là thành viên cứng! Vì thế, nếu xuất hiện tình huống Dũng bị bắt vì chuyện khác - tức là không liên quan đến "cụ già có đất bị lấn chiếm" thì vai trò người phát động của cái gọi là "phong trào "Tôi Không Thích Đảng Cộng Sản Việt Nam" là một căn cứ rất nhỏ trong những gì mà Dũng đã làm trong quá khứ và hiện tại! 

Bài viết hay nên đọc

CHỐNG THAM NHŨNG Ở TRUNG QUỐC: CUỘC CÁCH MẠNG VĂN HÓA LẦN HAI?

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 1 năm 2015 40 nhận xét

Nếu cuộc cách mạng văn hóa đầu tiên dưới thời Chủ tịch Mao Trạch Đông là để “tiếp sức sống cho chủ nghĩa xã hội”, thì cuộc cách mạng hiện tại hướng tới việc “chỉnh đốn” chủ nghĩa tư bản nhà nước mang đặc điểm Trung Quốc.


Ngày 7/1//2015, Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương Trung Quốc đã công bố “bảng thành tích” chống tham nhũng năm 2014, theo đó, 68 cán bộ quản lý trung ương đã bị kết án xử lý hoặc đang lập án thẩm tra, hơn 30 quan chức cao cấp phạm tội như Chu Vĩnh Khang, Tưởng Hạo Mẫn, Lý Đông Sinh, Lý Sùng Hy, Thân Duy Thần… đã được chuyển đến cơ quan tư pháp xử lý theo pháp luật. Trung Quốc đã xử lý 53.085 trường hợp vi phạm tinh thần 7 quy định của Trung ương Đảng Cộng sản, số cán bộ bị xử lý lên đến 71.748 người, trong đó, xử lý kỷ luật Đảng và kỷ luật Chính phủ lên đến 23.646 người. Trung Quốc cũng đã truy bắt xử lý hơn 500 quan tham chạy trốn ra nước ngoài, thu về số tiền hơn 3 tỷ Nhân dân tệ…

Các đặc điểm nổi bật

“Đả hổ diệt ruồi” không trừ một ai: Cuộc chống tham nhũng lần này đã đưa ra một thông điệp rất rõ ràng: chống tham nhũng không loại trừ bất cứ ai. Chính Chủ tịch Tập Cận Bình cũng nhiều lần phát biểu, cả công khai và không công khai rằng, “không giải quyết vấn đề tham nhũng, hủ bại thì mất Đảng, mất Nước”. “Diệt hổ” không được bỏ qua khu vực cấm, “săn cáo” không được bỏ sót một con, tuần tra không để lọt góc chết, hơn nữa chống tham nhũng trong quân đội cũng không ngừng được đẩy mạnh. Chính nhờ vậy mà mức độ chống tham nhũng năm 2014 của Trung Quốc được mô tả là chưa từng có tiền lệ.

Ông Khâu Học Cường, phó Viện trưởng Viện Kiểm sát tối cao Trung Quốc, ngày 2/11/2014, đã khái quát cuộc chống tham nhũng hiện nay bằng “4 chưa từng có”
-Mức độ nghiêm trọng của vấn đề tham nhũng là chưa từng có trong lịch sử Đảng Cộng sản Trung Quốc; 
-Quyết tâm và cường độ chống tham nhũng là chưa từng có; 
-Lòng tin và sự tán đồng của nhân dân vào chống tham nhũng, vào Đảng là chưa từng có; 
-Những thách thức và cơ hội về chống tham nhũng là chưa từng có.

Đẩy mạnh “bắt cáo” ở nước ngoài: Song song với quá trình “đả hổ diệt ruồi” ở trong nước, cuộc chiến chống tham nhũng còn chú trọng đến việc “bắt cáo” ở nước ngoài. Việc truy tìm các quan tham bỏ trốn ra nước ngoài, hoặc những “quan chức trần trụi chạy đường” vẫn luôn là “khúc xương cứng” mà công tác chống tham nhũng của Trung Quốc phải đối mặt. Để ứng phó với tình trạng này, năm 2014 Trung Quốc đã tăng cường thiết kế các kế hoạch cấp cao để truy bắt quan tham, thiết lập văn phòng truy bắt quan tham chạy trốn quốc tế, thuộc Tiểu Tổ Điều phối chống tham nhũng Trung ương, liên kết các cơ quan ban ngành ngoại giao, cảnh sát, thẩm tra, tư pháp. Đồng thời, Trung Quốc cũng xây dựng cơ chế hợp tác chấp pháp chống tham nhũng với các nước Mỹ, Canada, Australia,… nhờ vậy mà kết quả truy bắt tội phạm chạy trốn vô cùng khả quan. Ông Hoàng Thụ Hiền cho hay, Trung Quốc đã truy bắt hơn 500 quan chức chạy trốn ra nước ngoài trong năm 2014, truy thu hơn 3 tỷ Nhân dân tệ.

Triệt để và quyết tâm như làm “Cách mạng văn hóa thứ hai”: Trung Quốc đang trải qua cuộc “Cách mạng Văn hóa” thứ hai. Nếu cuộc cách mạng văn hóa đầu tiên dưới thời Chủ tịch Mao Trạch Đông là để “tiếp sức sống cho chủ nghĩa xã hội”, thì cuộc cách mạng hiện tại hướng tới việc “chỉnh đốn” chủ nghĩa tư bản nhà nước mang đặc điểm Trung Quốc. Ông muốn “sửa đổi” câu châm ngôn nổi tiếng của Đặng Tiểu Bình “Làm giàu là tốt” thành "Làm giàu một cách hợp pháp… hoặc bị bỏ tù”. Cuộc “Cách mạng văn hóa” hiện tại, hướng tới chấm dứt nạn tham nhũng, trộm cắp và cướp bóc tràn lan trong nền kinh tế và xã hội Trung Quốc của các quan chức cấp cao và cấp thấp trong chính phủ và khu vực tư bản chủ nghĩa. Hàng trăm nghìn doanh nhân tư nhân hối lộ đã bị bắt và bị kết án. Đảng Cộng sản Trung Quốc đang cố gắng lấy lại tính chính danh trong dân chúng bằng việc đưa ra chương trình tiết kiệm chi tiêu công mới cũng như công khai các tài sản thu được một cách bất chính của các quan tham.

Hướng đi cho năm 2015: phái cử và đồn trú

Công tác tuần tra năm 2014 được đẩy mạnh, từ chỗ chỉ tiến hành giám sát tuần tra 2 vòng mỗi năm như trước đây, nay đã tăng lên 3 vòng. Chưa đầy hai năm, Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật đã tiến hành tuần tra toàn diện đối với 31 tỉnh thành và Binh đoàn Sản xuất Xây dựng Tân Cương. Phương thức tuần tra cũng linh hoạt hơn, từ ngày 24/11/2014, vòng công tác tuần tra thứ 3 đã bắt đầu tiến hành đồn trú tại các cơ quan. Điều đáng chú ý là, vòng tuần tra lần này đã tiến hành “tuần tra chuyên biệt” đối với 13 đơn vị. Sắp tới, số cơ quan mà Ủy ban này tiến hành đồn trú sẽ lên đến con số 60. Trong tương lai, phần lớn các nhiệm vụ tuần tra sẽ được hoàn thành thông qua các cơ quan đồn trú, điều này sẽ trở thành “trạng thái bình thường mới” trong công tác tuần tra.

Trên cơ sở đó, công tác chống tham nhũng trong năm 2015 sẽ đẩy mạnh việc thiết kế chế độ chống tham nhũng, trong đó, việc giám sát vợ/chồng hoặc con cái các lãnh đạo sẽ trở thành trọng tâm thiết kế chế độ sắp tới. Việc giám sát điều tra các doanh nghiệp kinh doanh do vợ/chồng hoặc con cái các cán bộ quản lý, con cái lãnh đạo ra nước ngoài học tập… đều được đưa vào phạm vi xây dựng chế độ. Thông qua việc này để tạo sự ràng buộc đối với cán bộ, điều đó cũng tạo sự quản lý kép (quản lý bản thân cán bộ đó và quản lý những người bên cạnh họ) để làm thanh sạch bộ máy hơn. Mục tiêu là “không cho tham nhũng thoát”!

Theo TỔ QUỐC

Bài viết hay nên đọc
 
Mõ Làng © 2013 | Themes by Wap tai game